Nhân Dục

Lượt đọc: 545 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
005、Chúng sinh đều là tội nhân (hạ)

❊ ❊ ❊

Tại chi nhánh Ngô Ưu của Vạn Quốc Ma Thông Tiền Trang, có một quy định nội bộ rằng, khi nhân viên làm việc đủ nửa năm và được chuyển chính thức, mỗi tháng đều sẽ bị khấu trừ một tỷ lệ nhất định trong lương để tự động nộp vào "Quỹ phúc lợi nhân viên". Đây có thể coi là một "quỹ đen" tập thể của nhân viên trong tiền trang, dùng cho các mục đích đầu tư tài chính và mua cổ phiếu mới. Tuy mỗi tháng không nhiều nhưng tích tiểu thành đại qua vài năm thì con số cũng khá đáng kể. Khi Nghiêm quản lý còn ở đó, khoản sổ sách nội bộ này do Trang Như quản lý, sau khi khấu trừ cổ tức qua các năm, cô ấy còn lại hơn hai mươi bốn ngàn tiền vốn. Bây giờ Trang Như có thể đề xuất rút lại số tiền vốn này.

Nghe Trang Như nói vậy, Tiểu Bạch tò mò hỏi: "Cô có hai mươi bốn ngàn cơ à? Vậy còn tôi? Vừa nãy cô nói tôi cũng có."

Trang Như: "Tôi chính thức tham gia công việc đã sáu năm, cổ tức cũng đã chia được năm lần. Thật ra chuyện cậu làm đủ nửa năm để chuyển chính thức vốn không thành vấn đề, nên tháng lương đầu tiên cũng đã bị khấu trừ nộp vào quỹ rồi, ai ngờ sau đó lại xảy ra chuyện kia? Lần cuối tôi làm sổ sách đúng là có tên của cậu, dưới tên cậu tổng cộng là mười lăm đồng."

Mười lăm đồng? Tiểu Bạch suýt nữa thì bật cười, số tiền này thì làm được gì chứ? Ngược lại, khoản hai mươi bốn ngàn mà Trang Như có thể rút ra là một con số rất lớn, đủ để xoay xở trong nửa năm. Tiểu Bạch lại hỏi: "Vậy ngày mai cô tới tiền trang, rút số tiền này ra sao?"

Sắc mặt Trang Như hơi khó coi, tâm trạng lại trở nên chùng xuống, cô cúi đầu nói: "Thật ra những năm nay chưa có ai yêu cầu rút lại tiền vốn, tuy theo quy định là có thể lấy lại, nhưng thủ tục rất phiền phức, phải chạy qua mấy phòng ban, lòng vòng qua mấy chỗ, nhìn sắc mặt người khác, còn phải đích thân đi làm. Dáng vẻ tôi bây giờ thế này..."

Bạch Thiếu Lưu vội nói: "Chị Trang, chị đừng nói nữa, tôi hiểu ý chị rồi. Hay là thế này, ngày mai tôi sẽ tới tiền trang rút lại mười lăm đồng đó của tôi, xem thủ tục thế nào? Rồi hỏi thử xem có thể rút giúp chị được không, không cần chị đích thân tới tiền trang một chuyến."

Trang Như: "Cảm ơn cậu... Khi nào cậu chuyển tới ở? Tôi thấy hoàn cảnh hiện tại của cậu còn khó khăn hơn tôi nhiều, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó, công việc cũng phải từ từ mà tìm." Tiểu Bạch hơi do dự, không trả lời ngay, Trang Như thở dài nói tiếp: "Hay là tôi cho thuê lại một căn phòng, tìm một người thuê mà mình quen biết, tin tưởng được không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Nếu chị Trang đã nói vậy, thì tôi chuyển qua thật. Dù sao trả tiền thuê nhà cho chủ khác không bằng đưa cho chị."

Trang Như: "Vậy ngày mai cậu chuyển tới đi! Tôi một mình cũng không dám ra ngoài, nhà đông người một chút cũng tốt. Người phụ nữ độc thân như tôi, vốn dĩ không nên tìm một chàng trai làm người thuê nhà, người ta sẽ đàm tiếu đấy. Nhưng với tình cảnh của tôi bây giờ, sợ là cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi."

Bạch Thiếu Lưu: "Sao chị cứ nhắc tới chuyện này hoài vậy? Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, chị bây giờ hay chị trước đây, trong mắt tôi đều như nhau." Để an ủi Trang Như, Tiểu Bạch đã thốt ra một lời nói dối trái lòng mình. Nói xong câu đó, hắn cảm nhận được trong lòng Trang Như rất được an ủi nhưng đồng thời cũng có một tia thất vọng. Tiểu Bạch không biết tại sao cô ấy lại thất vọng? Tuy cảm ứng tâm lý của hắn bây giờ đã nhạy bén và trực tiếp hơn nhiều, nhưng suy cho cùng vẫn chưa thực sự hiểu thấu tâm tư của một người phụ nữ.

---❊ ❖ ❊---

Sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Thiếu Lưu quay lại Vạn Quốc Ma Thông Tiền Trang, nơi mà hắn đã rời xa ba tháng nay. Hắn trực tiếp đi lên tầng hai, bảo vệ ở cửa cầu thang cũng không ngăn hắn lại, mặt quen dù sao vẫn có chút lợi thế. Hắn tới văn phòng cũ của mình trước, đồng nghiệp thấy hắn liền cười gật đầu chào hỏi, nhưng trong ánh mắt lại đầy vẻ thắc mắc - Tiểu Bạch lại tới đây làm gì? Lão Vương đứng dậy hỏi hắn: "Tiểu Bạch, hôm nay rảnh rỗi à? Về đây thăm hỏi chút hả?"

"Không phải thăm hỏi, tôi tới để làm việc." Bạch Thiếu Lưu khách khí đáp.

Lão Vương: "Làm việc? Cậu có việc gì cần làm?"

Bạch Thiếu Lưu: "Trong Quỹ phúc lợi nhân viên của tiền trang, vẫn còn một khoản tiền vốn của tôi, tôi muốn rút ra."

Lão Vương: "Có của cậu à? Để tôi nhớ xem, cậu chắc chỉ đóng được một tháng tiền, tự biết là bao nhiêu không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Mười lăm đồng."

Lão Vương cười, trong lòng có ý giễu cợt, nhưng Tiểu Bạch cảm nhận được ông ta vẫn có ý tốt. Lão Vương lấy ví ra nói: "Thôi bỏ đi, chút tiền đó đừng đòi nữa. Nếu gần đây cậu kẹt tiền, tôi cho cậu vay trước, cậu cần bao nhiêu?"

Bạch Thiếu Lưu lắc đầu: "Tôi không thiếu tiền, tôi chỉ muốn lấy lại mười lăm đồng đó, là tiền của tôi thì tôi nên lấy về."

Lão Vương có chút không hiểu, khuyên hắn: "Tôi bảo bỏ đi là bỏ đi, thủ tục phiền phức lắm, tôi đưa cho cậu không được sao?"

Bạch Thiếu Lưu vẫn lắc đầu: "Tôi chỉ muốn làm theo thủ tục bình thường để lấy lại mười lăm đồng đó thôi. Cảm ơn lão Vương, ông chỉ cần bảo tôi cách rút là được."

Lão Vương thở dài: "Vậy thì tôi không giúp được gì rồi, cậu sang phòng bên cạnh hỏi bộ trưởng Hách đi."

Bạch Thiếu Lưu vừa định quay người rời đi, lại nghe tiếng một người phụ nữ cười lạnh, lầm bầm tự nói với mình: "Mất mặt không chứ, chút tiền đó mà cũng phải chạy tới đòi, không đủ tiền bắt taxi, bày vẽ làm gì?"

Bạch Thiếu Lưu lúc này mới để ý thấy đối diện lão Vương, tại chiếc bàn làm việc cũ của mình đã có một người mới, là một cô gái trẻ xinh xắn, người thì trông được đấy nhưng sắc mặt lại không dễ nhìn. Đôi môi hơi mỏng, xương gò má hơi cao, đuôi mắt hơi hẹp, đặc biệt lúc này là vẻ mặt chua ngoa đanh đá, Tiểu Bạch cảm ứng được trong lòng cô ta có sự khinh bỉ sâu sắc đối với mình. Tiểu Bạch giả vờ như không nghe thấy, lúc đi ngang qua không cẩn thận đụng phải một tập tài liệu trên bàn cô ta, rồi ngồi xổm xuống nhặt lên, nói một tiếng xin lỗi rồi đi ra ngoài cửa.

Bạch Thiếu Lưu vừa đi tới cửa, cô gái đó đứng dậy không biết định làm gì, chân trước vừa bước ra thì chân sau vấp phải, quỳ sụp xuống đất, hướng về phía bóng lưng Bạch Thiếu Lưu mà hành một lễ lớn, miệng kêu "ái chà" một tiếng. Hóa ra dây giày của cô ta không biết bị ai tháo ra từ lúc nào, cột chặt vào chân ghế, cả văn phòng cười rộ lên. Bạch Thiếu Lưu không quay đầu lại, mặt không cảm xúc đi sang phòng bên cạnh.

Bạch Thiếu Lưu gõ cửa bước vào, bộ trưởng Hách thấy là hắn cũng rất bất ngờ, nhưng vẫn rất lịch sự mời hắn ngồi. Lão Hách cũng coi như là quản lý cấp trung của tiền trang, nhưng dù sao cũng từng cùng ngồi trên một chiếc xe gặp tai nạn với Tiểu Bạch, gặp lại nhau luôn có cảm giác thân thiết khó hiểu. Bạch Thiếu Lưu nói rõ mục đích, bộ trưởng Hách phản ứng gần giống lão Vương, lập tức đứng dậy lấy ví ra nói: "Tiểu Bạch, cậu đừng phiền phức nữa, số tiền đó tôi đưa cho cậu là được. Cậu có phải đang kẹt tiền không? Tôi cho cậu vay thêm một chút."

Bạch Thiếu Lưu lắc đầu: "Cảm ơn bộ trưởng Hách, chuyện này không liên quan đến việc thiếu tiền, tôi chỉ tới để lấy lại mười lăm đồng đó thôi."

Bộ trưởng Hách nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng cười khổ nói: "Tiểu Bạch, cậu nghiêm túc đấy à?"

Bạch Thiếu Lưu: "Đúng vậy, tôi tới để lấy mười lăm đồng đó."

Bộ trưởng Hách: "Thủ tục khá phiền, tôi nói cho cậu biết nhé. Quỹ này do phòng Nhân lực khởi xướng từ đầu, cậu nên tới phòng Nhân lực kiểm tra danh sách trước. Nếu trong danh sách có tên cậu, cậu lại tới Trung tâm tài chính cá nhân ở tầng một bảo họ kiểm tra sổ sách quỹ nội bộ tiền trang, xác minh con số tiền vốn chính xác của cậu. Cuối cùng cậu phải tới phòng Tài chính, nộp đơn xin thoái vốn, rút tiền cuối cùng sợ là còn phải cần quản lý ký tên. Cậu cứ tới phòng Nhân lực trước đi, người phụ trách việc này bây giờ chắc là cô Lưu, cậu biết cô ấy mà."

Bạch Thiếu Lưu: "Cảm ơn, tôi đi tìm dì Lưu đây." Nói xong quay người bỏ đi, rất lịch sự khép cửa lại. Bộ trưởng Hách đứng sau lưng hắn, cầm ví định gọi hắn lại nhưng thở dài không nói gì thêm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.