Nhân Dục

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
004, Nửa tấm rèm che mỹ nhân (Thượng)

❊ ❊ ❊

Tiểu Bạch kinh ngạc xen lời hỏi, Phong Quân Tử thản nhiên đáp: "Đúng là thần thông, không phải ai cũng có thể trực tiếp cảm ứng được tâm niệm người khác, đại đa số người trên thế gian này đều không làm được, trường hợp của ngươi là ngoại lệ. Nực cười là, ngươi lại cứ tưởng đó là chuyện bình thường. Tục ngữ có câu "tri nhân tri diện bất tri tâm" (biết người biết mặt không biết lòng), mà ngươi lại có thể biết được lòng người thì chính là bất phàm. Đây là một loại 'Tha tâm thông', còn năng lực của ngươi được gọi là thuật cộng tình."

Phong Quân Tử vừa uống rượu vừa nói chuyện không nhanh không chậm, cứ như đang tán gẫu chuyện nhà, nhưng nghe vào tai Tiểu Bạch lại như từng chữ từng chữ gõ vào tâm trí. Cậu chưa từng nghe qua những điều này, bản thân cũng chưa từng nghĩ tới, chỉ mơ hồ cảm thấy năng lực phương diện này của mình có lẽ vượt xa người thường, nào ngờ đây lại là loại năng lực mà người thường vốn không có!

"Huynh nói thật sao?"

"Tiên nhân chỉ lộ, sao có thể nói bậy! Ngươi không tin thì có thể đi hỏi người khác."

Tiểu Bạch đương nhiên không dám tin ngay, bèn hỏi tiếp: "Nhưng mà đệ từng thấy rất nhiều người, đều có thể..."

Phong Quân Tử ngắt lời cậu: "Đó là thuật quan sát ngôn sắc, suy đoán tâm ý, đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà thấu hiểu, chỉ là tâm thuật của thế gian mà thôi, không phải là loại thần thông trực diện như của ngươi... Ví như ta nhìn ngươi, cũng đâu có dùng Tha tâm thông gì. Thầy bói đầu đường đa phần đều giỏi món này, gặp người nào nói lời nấy để lừa kiếm chút tiền tiêu."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy cô nương mà đệ gặp hôm nay, có nhắc đến gì mà kỳ môn suy tính, còn nói không thể nơi đông người mà lầm người lầm mình."

Phong Quân Tử: "Nói không sai, cô nương đó cũng coi như nửa người trong nghề, chắc là từng học qua kỳ môn số thuật. Với gia thế của cô ta, có thể mời được thầy giỏi như vậy, thật không hiểu cô ta học mấy thứ này để làm gì?"

Bạch Thiếu Lưu: "Hóa ra cô ấy nói là thật, vậy huynh..."

Phong Quân Tử cười, ho một tiếng rồi nói: "Tại sao ta phải chạy ra đầu đường bói toán? Ai rảnh rỗi sinh nông nổi mà chạy ra phố dùng kỳ môn số thuật để khoe khoang? Tất cả đều là tâm thuật quan sát ngôn sắc mà thôi!... Ngươi đã bẩm sinh giỏi món này, lá cờ hiệu này ngươi cầm lấy đi. Chẳng phải ngươi đang thất nghiệp sao? Dựa vào bản lĩnh này kiếm bát cơm ăn cũng không thành vấn đề."

Bạch Thiếu Lưu lắc đầu: "Đệ không muốn làm việc này!"

Phong Quân Tử: "Chí không ở đây? Vậy thì tốt! Đáng thương cho ngươi đã lận đận đến mức này rồi, vậy thì hãy chí tại thế gian đi. Lá cờ này coi như quà ta tặng ngươi, dùng hay không tùy ngươi... Thời gian không còn sớm, chúng ta nên đi thôi, nếu không vợ ta lại tưởng ta mượn cớ ra ngoài chơi bời lêu lổng, về nhà lại bắt quỳ bàn giặt mất."

Bạch Thiếu Lưu: "Bàn giặt? Bây giờ là thời đại nào rồi, máy giặt đã phổ biến từ lâu, nhà ai còn thứ đó nữa?"

Phong Quân Tử: "Haizz! Ngươi không biết đó thôi, cái bàn giặt đó là pháp bảo gia truyền từ nhà ngoại của bọn họ đấy!"

Bữa lẩu cay này tốn hai mươi tệ, ăn đủ mọi hương vị, Bạch Thiếu Lưu có chút ngơ ngác gấp gọn lá cờ "Tiên nhân chỉ lộ" nhét vào túi, cùng Phong Quân Tử ra khỏi quán. Cậu định đến gần cửa tiệm ngân hàng Ma Thông Vạn Quốc để bắt xe buýt số 19, vừa đi đến trạm xe, từ xa nhìn thấy ngoài cửa chính ngân hàng có một bóng dáng quen thuộc.

Đó là một thiếu phụ, nhìn bóng lưng vóc dáng thướt tha yểu điệu rất có phong vị, nhưng lại mặc một chiếc áo sơ mi màu tối, đội một chiếc mũ lưỡi trai vành sụp rất thấp. Động tác của cô ta có chút lén lút, đầu luôn cúi rất thấp, nhìn quanh không có người mới đi đến trước máy rút tiền bên ngoài ngân hàng. Đó là Trang Như, đồng nghiệp cũ của Bạch Thiếu Lưu, từ sau khi gặp tai nạn xe cộ bị thương trên mặt, cô ấy đã nghỉ hưu sớm về nhà, Tiểu Bạch chưa từng gặp lại. Cậu vẫn luôn khá lo lắng cho cô ấy, nhưng lại biết cô ấy hiện tại không muốn gặp người quen, cho nên cũng không đến thăm, không ngờ lại gặp ở đây.

Từ góc độ của Tiểu Bạch, tầm mắt vừa vặn xuyên qua phía trước của cô ấy có thể nhìn thấy màn hình máy rút tiền. Mắt của Tiểu Bạch rất tốt, cách xa như vậy Trang Như không thể nhìn rõ cậu, mà Tiểu Bạch ngay cả những con số trên máy rút tiền cũng nhìn thấy rõ mồn một. Trang Như dùng thẻ ngân hàng không kỳ hạn để rút tiền, cái nhìn đầu tiên của Tiểu Bạch vừa hay nhìn thấy dòng chữ "Số dư không đủ, xin vui lòng nhập lại". Ngón tay của Trang Như hơi run rẩy, lại ấn vào phím cảm ứng "Truy vấn số dư". Số dư trên màn hình hiển thị là 751.23 tệ, cô ấy dường như thở dài một tiếng, rút năm trăm tệ, cẩn thận đặt vào túi quần bên cạnh, cúi đầu quay người nhanh chóng rời đi.

Trong lòng Trang Như rất thất vọng, thậm chí có một loại cảm xúc tuyệt vọng, đại não trống rỗng không biết đang nghĩ gì. Lúc đi đường cô ấy cúi đầu chỉ chú ý hai bên mà quên nhìn phía trước, những điều này Tiểu Bạch đều cảm ứng được, cậu bước nhanh mấy bước muốn gọi cô ấy dừng lại. Vì phía trước Trang Như chính là một cái cây bên đường, cô ấy đang như mất hồn bước tới mà hoàn toàn không hề hay biết. Trang Như thực sự đâm sầm vào gốc cây, mà Tiểu Bạch lại không kịp kêu lên, vì cậu cũng đâm vào cây. Tiểu Bạch chỉ lo nghiêng đầu nhìn Trang Như, bước nhanh về phía trước định gọi cô ấy, lại không chú ý phía trước đường đi của mình cũng là một cái cây.

Ven đường đêm tối xuất hiện một màn quái dị lại buồn cười, một thiếu phụ cúi đầu đi đường không cẩn thận đâm sầm vào cây, một chàng trai phía xa đang giơ tay định gọi cô ấy, cũng không cẩn thận nghiêng người đâm sầm vào cái cây khác. Bạch Thiếu Lưu bị va đập khiến vai và đầu đau nhức, ngồi bệt xuống gốc cây, bên tai dường như nghe thấy tiếng của Phong Quân Tử từ xa vọng lại: "Có kẻ đi đường không nhìn phía trước, tội nghiệp cho cái cây quá! Đã đắc tội với ai chứ?"

Tiểu Bạch không còn tâm trí đâu mà quan tâm Phong Quân Tử ở xa đang nói gì, vội vàng bò dậy chạy về phía Trang Như. Trang Như vừa rồi trán đập thẳng vào thân cây, nhìn tư thế thì không nhẹ chút nào, ngã trên mặt đất hồi lâu không gượng dậy nổi. Tiểu Bạch chạy đến gần ngồi xuống, đưa tay từ phía sau đỡ Trang Như ngồi dậy. Trang Như bị va đập hơi choáng váng, một tay ấn trán vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô ấy để một kiểu tóc kỳ lạ, tóc đen từ dưới vành mũ xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt bên phải. Do cô ấy ngửa đầu, một cơn gió nhẹ thổi qua, mái tóc tản ra sau tai, Tiểu Bạch nhìn thấy khuôn mặt bị che giấu kia.

Trang Như từng rất đẹp, trong những ảo tưởng về tình dục của Tiểu Bạch, vẫn luôn coi hình ảnh của cô ấy là đại diện cho sự trưởng thành và quyến rũ nhất. Gương mặt lúc này, bên trái vẫn vô cùng tinh mỹ, làn da mịn màng, đôi lông mày cong cong, đôi mắt đẹp khẽ khép, đôi môi màu hồng phấn hơi đầy đặn, tất cả đều đang phô bày vẻ diễm lệ của cô ấy. Nhưng trên gương mặt bên phải, lại đan xen phân bố ba vết sẹo vừa sâu vừa dài, vết sẹo dưới ánh đèn đường có màu tím đen gây buồn nôn, kết lại cuộn xoắn vặn vẹo.

Vết sẹo to nhất từ trán cắt đứt lông mày rồi chéo xuống tận khóe miệng, nếu sâu thêm chút nữa e là cả con mắt cũng không giữ nổi. Một vết sẹo khác hình chữ S từ nơi cao nhất của gò má kéo dài uốn lượn xuyên qua nửa khuôn mặt đến tận chân tai, tựa như một con rết lớn hung dữ. Còn một vết sẹo rất sâu, Tiểu Bạch nghi ngờ lúc bị thương ban đầu gần như nhìn thấy cả xương, từ đuôi mắt đến xương hàm thẳng tắp như thể bị dao cắt. Ngoài ba vết sẹo lớn này, trên gương mặt bên phải của cô ấy còn có rất nhiều vết thương nhỏ vụn vặt, làn da vỡ vụn tan tác không ra hình thù gì nữa.

Đây đâu phải là gương mặt người? Tiểu Bạch trực tiếp nghĩ ngay đến quỷ dữ, dạ xoa, tu la... những hình tượng khủng khiếp trong truyền thuyết, nhất là khi kết hợp với nửa gương mặt tinh mỹ còn lại, đối với thần kinh thị giác của con người quả thực là một sự tàn phá và tra tấn! Phản ứng đầu tiên của Tiểu Bạch là suýt chút nữa thét lên, phản ứng thứ hai là suýt buông tay ném cô ấy trở lại mặt đất. Thế nhưng cậu không hét cũng không động, hít sâu một hơi cuối cùng cũng giữ được bình tĩnh, vì cậu đã sớm có chuẩn bị tâm lý.

Cậu đã sớm biết Trang Như bị thương trên mặt và vết thương rất nặng, hôm nay lần đầu nhìn thấy cô ấy đã cảm ứng được trong lòng cô ấy rất sợ hãi, cảm giác như trốn trong căn phòng tối, vừa sợ hãi lại vừa không dám ra ngoài gặp người khác. Tiểu Bạch biết vì sao, tâm trạng lúc Trang Như đâm vào cây đã gần như tuyệt vọng, nếu bây giờ mình còn hét lên một tiếng thì e là cô ấy có ý định muốn chết luôn. Tiểu Bạch rất rõ trong tình huống này nên nói chuyện với cô ấy như thế nào.

Khi Trang Như mơ màng mở mắt, theo bản năng giơ tay kéo tóc muốn che đi khuôn mặt bên trái, cô ấy vẫn chưa nhìn rõ người tốt bụng đỡ mình dậy là ai. Lúc này cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Chị Trang, chị đừng sợ, là em, Tiểu Bạch! Chị không cần che mặt, em đã nhìn thấy rồi, không sao cả. Bị thương cũng đâu phải lỗi của chị. Đứng dậy đi, để em xem trán chị, hình như bị đâm trúng rồi!" Sau đó Trang Như nhìn thấy ánh mắt bình thản như thường và vẻ mặt chân thành quan tâm của Tiểu Bạch. Kể từ khi bị thương, những lời an ủi cô ấy nghe không ít, nhưng người có thể nhìn thẳng vào cô ấy, ánh mắt không hề né tránh, ngữ khí lại có thể bình hòa như vậy, thì vẫn là người đầu tiên. Lòng cô ấy chua xót, bất tri bất giác nước mắt đã rơi xuống trước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.