Nhân Dục

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
013, Thấy chết không cứu (Hạ)

❊ ❊ ❊

Lạc viên ở ngay sát biển, có bãi biển tư nhân riêng. Lạc Hề rất thích đi dạo ven biển, nhưng cô lại càng thích đi dạo ở công viên ven biển đông người hơn. Nơi đó không xa Lạc viên, từ cổng lớn đi bộ chưa đầy hai mươi phút là tới, đây là nơi Lạc Hề hay đi dạo nhất. Hôm đó là thứ Bảy, công viên rất đông đúc và náo nhiệt. Tiểu Bạch đi cùng Lạc Hề ra ngoài dạo chơi, ngắm nhìn đủ loại người, rồi lại xem những món đồ thủ công du lịch bán ở các sạp nhỏ, bất tri bất giác đã đi tới cây cầu gỗ nơi lần trước Lạc Hề bị rơi xuống nước.

"Lần trước chính là từ chỗ này tôi ngã xuống. Sau đó ba tôi nói đám vệ sĩ đó vô dụng, thế mà không đỡ được tôi. Tiểu Bạch, nếu là anh thì anh có đỡ được không?"

Bạch Thiếu Lưu cười nói: "Đương nhiên là đỡ được, cho dù không đỡ được thì tôi cũng có thể nhảy xuống cứu cô lần nữa."

Lạc Hề: "Anh biết bơi giỏi thế sao? Giống như một con cá vậy! Là huấn luyện viên nào dạy thế?"

Bạch Thiếu Lưu: "Không có huấn luyện viên nào cả, tôi lớn lên ở bên bờ sông, từ nhỏ đã biết bơi, hình như là thiên bẩm."

Hai người đang nói chuyện, đột nhiên nghe thấy bên cạnh có người hét lớn: "Không xong rồi, có người rơi xuống nước, mau cứu người đi!" Nghe tiếng nhìn sang, trên cầu gỗ chạy tới một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mặc áo khoác màu vàng, đội chiếc mũ lưỡi trai thấp vành màu đen. Hắn vừa chạy vừa chỉ về phía mặt biển xa xa mà gào thét, rất nhanh đã tới bên cạnh Tiểu Bạch và Lạc Hề. Nhờ nhạy bén nghề nghiệp, thấy người lạ đột nhiên áp sát, sự chú ý của Tiểu Bạch lập tức tập trung vào hắn.

Lạc Hề lại không nhớ lâu, vẫn chạy ra cạnh lan can để nhìn. Trên mặt biển xa xa quả nhiên có một người đang trôi nổi, đang vung tay múa chân vùng vẫy, trông giống như đang kêu cứu. Lạc Hề hét lên với Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch anh nhìn kìa, thực sự có người gặp nạn rồi, mau nghĩ cách cứu người đi!"

Lạc Hề đang nói với Tiểu Bạch, gã đàn ông bên cạnh vẫn đang gào lên: "Cứu người đi, mau tới cứu người đi!"

Tiểu Bạch liếc nhìn mặt biển, lùi lại một bước đứng bên cạnh Lạc Hề, làm một chuyện mà Lạc Hề không ngờ tới. Anh lấy điện thoại ra nhấn nút màu xanh, rất dứt khoát nói: "Tôi là Tiểu Bạch, gọi Lạc viên, bến tàu có xuồng cao tốc không? Lập tức phái bảo an vũ trang ra vùng biển ngoài công viên ven biển vớt một người. Người đó trong tay có khả năng có hung khí, có thể là một khẩu súng bắn cá, bên hông có thể mang theo bình dưỡng khí dưới nước loại nhỏ, chú ý một chút đừng để hắn làm bị thương người khác cũng đừng để hắn trôi mất."

Lạc Hề kinh ngạc hỏi: "Tiểu Bạch anh đang làm gì vậy?"

Tiểu Bạch giải thích: "Tôi từ đây bơi qua cũng mất mười phút, từ bến tàu Lạc viên lái xuồng cao tốc chưa đầy mười phút, bảo họ cứu người thì chắc chắn hơn, đúng không?" Nói xong quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm gã đàn ông đang kinh ngạc đến mức quên cả kêu cứu kia. Tiểu Bạch tay trái đặt bên hông, tay phải nhấn nút màu vàng trên điện thoại nói: "Tôi là Tiểu Bạch, phiền các người chú ý một người trên cầu gỗ công viên ven biển, mặc áo khoác vàng quần tây xanh, đội mũ đen, cao khoảng một mét bảy, mũi tẹt cằm nhọn, trên người có khả năng mang theo hung khí. ... Đồng thời phái một chiếc xe tới cổng phía Tây công viên ven biển, tôi lập tức phải đưa tiểu thư về nhà."

Tiểu Bạch đang nhìn chằm chằm gã đàn ông đó mà nói, những lời anh nói gã đàn ông đó nghe rõ mồn một. Gã áo vàng không ngờ Tiểu Bạch lại xử lý trực diện như vậy, ánh mắt lộ vẻ hung ác lóe lên vài cái, Tiểu Bạch nhìn hắn không hề cử động. Gã đó cuối cùng cũng không làm gì, xoay người bước nhanh rời đi, cách đó không xa cũng có hai người đi theo hắn. Tiểu Bạch quay đầu nói với Lạc Hề: "Tiểu thư, chúng ta về nhà thôi, hôm nay chỗ này không yên ổn." Lúc này trên mặt biển xa xa truyền đến tiếng động cơ gầm rú, một chiếc xuồng cao tốc từ hướng Lạc viên lao tới với tốc độ cực nhanh.

Hành động của Tiểu Bạch, Lạc Hề nhìn rõ cũng nghe rõ, cô bị anh làm cho bối rối, nắm lấy cánh tay Tiểu Bạch hỏi: "Tiểu Bạch, vừa rồi anh đang làm gì vậy, nói những lời lạ lùng thế?"

Tiểu Bạch cười nói: "Nếu tôi nói họ là người xấu, cô có tin không? Không nói ở đây nữa, cô cần phải nhanh chóng về nhà, lên xe rồi sẽ giải thích với cô."

Rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì khiến Tiểu Bạch xử lý như vậy? Một tình huống tưởng chừng như bất ngờ này dưới mắt Tiểu Bạch lại có quá nhiều sơ hở! Thứ nhất, người kêu cứu kia đã không đúng. Trong tình huống bình thường, khi kêu cứu thì sự chú ý phải đặt vào người gặp nạn trên mặt biển, lớn tiếng gọi tất cả mọi người xung quanh. Nhưng gã áo vàng kia ngón tay chỉ mặt biển nhưng sự chú ý lại đặt hết lên người Tiểu Bạch, dường như chuyên môn nhắc nhở Tiểu Bạch rằng có người rơi xuống nước, muốn đợi anh xuống nước cứu người, điều này rõ ràng không bình thường. Bề ngoài không nhìn ra, nhưng Tiểu Bạch có thể cảm nhận được, tâm trạng người kia không phải kinh hoảng cũng không phải sốt ruột, mà là cảm giác trấn tĩnh chờ đợi con mồi mắc câu.

Thứ hai, người trên mặt biển cũng lộ sơ hở. Hắn vùng vẫy trên mặt nước, nhưng một tay luôn giữ một thứ gì đó dưới nước, theo động tác của hắn thỉnh thoảng cũng lộ ra trên mặt nước, đó là một khẩu súng bắn cá. Hơn nữa nhìn từ xa hắn có vẻ như đang vùng vẫy, nhưng thực tế động tác dưới nước của hắn duy trì rất tốt, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp đuối nước không chống đỡ nổi, trái lại còn bơi tới bơi lui như đang chơi đùa, bên hông còn treo một vật giống bình thép có ống mềm, rất giống một thiết bị lặn nhỏ. Hắn cho rằng người trên cầu gỗ cách xa như vậy căn bản không nhìn rõ, nhưng không ngờ với thị lực của Tiểu Bạch thì nhìn rõ mồn một.

Tình huống này nói lên điều gì? Nói lên đây là một cái bẫy đã được dàn dựng! Hơn nữa đối phương đã nghiên cứu tài liệu về Lạc Hề, biết Lạc Hề thích giúp đỡ người khác, cũng biết vệ sĩ bên cạnh Lạc Hề là Tiểu Bạch bơi rất giỏi, từng cứu người trong sóng gió. Đương nhiên, biện pháp đối phó của Tiểu Bạch đến từ đợt huấn luyện chuyên môn mà anh đã nhận được trong thời gian này. Phát hiện có vấn đề chỉ cần đảm bảo an toàn cho Lạc Hề, những việc còn lại không cần quan tâm, giao cho người khác giải quyết.

"Sổ tay công tác bảo vệ" điều thứ năm của Tiểu Bạch là: Phát hiện nguy hiểm phải kịp thời né tránh, bắt buộc phải giải quyết mới giải quyết, tuyệt đối không chủ động tham gia xung đột, lúc đó cũng cố gắng đừng truy cứu nguyên nhân. Trách nhiệm của anh chỉ là vệ sĩ, chứ không phải thám tử. Có thể giải quyết vấn đề trong im lặng mới là vệ sĩ tốt nhất, vệ sĩ ra tay đánh nhau đến mức máu thịt tung tóe mới là kẻ thất bại nhất.

Sau khi phát hiện ra cái bẫy, Tiểu Bạch không chui vào, cũng không cho Lạc Hề cơ hội mắc mưu, trực tiếp vạch trần sự việc. Sát thủ kia không ra tay thì anh cũng không ra tay, bởi vì anh biết trong bóng tối còn có hai vệ sĩ đi theo họ, đó là người do Lạc Thủy Hàn đặc biệt phái tới, anh chỉ cần chịu trách nhiệm an toàn cho Lạc Hề là đủ. Sát thủ mang lòng bất chính cảm thấy tình thế không ổn liền chủ động rời đi, trách nhiệm của Tiểu Bạch đã hoàn thành, việc truy đuổi còn lại không liên quan đến anh, đó là chuyện của La Binh và những người khác. Qua chuyện này, Tiểu Bạch mới cảm nhận rõ ràng, thực sự có người bất lợi với Lạc Hề trong bóng tối, công việc này của mình không dễ làm.

Lạc Hề tuy ngây thơ trong sáng, nhưng cũng không phải kẻ ngốc. Tiểu Bạch giải thích trên xe rằng anh phát hiện người trên mặt biển căn bản không gặp nạn, Lạc Hề nghe hiểu, chỉ là hơi bán tín bán nghi. Cô không quá tin Tiểu Bạch ở xa như vậy mà có thể nhìn rõ tình hình trên mặt biển, người trên biển đó thực sự là giả vờ gặp nạn mà lại giấu hung khí sao? Sau khi về nhà, Tiểu Bạch đã làm một thí nghiệm với cô, để Lạc Hề viết chữ lên một tờ giấy đặt trên bậu cửa sổ tầng hai cho anh nhìn, ở khoảng cách rất xa Tiểu Bạch vẫn có thể nhìn rõ mồn một. Lạc Hề lúc này mới tin Tiểu Bạch không nói dối, đồng thời sự ngưỡng mộ của cô đối với anh lại tăng thêm vài phần.

Tối hôm đó sau khi tan làm, Tiểu Bạch không về nhà, mà bị giám đốc bộ phận bảo an của Hà Lạc tập đoàn, cũng là người phụ trách an ninh của bản thân Lạc Thủy Hàn là La Binh gọi ra ngoài uống rượu, là La Binh đặc biệt tới mời anh. Không phải nơi sang trọng gì, mà là một góc của quán cơm nhỏ, môi trường rất sạch sẽ, người rất đông ồn ào, hai người nói chuyện riêng lại rất thuận tiện. Ban đầu Tiểu Bạch không muốn ra ngoài ăn, bị La Binh ép lôi tới đây uống rượu, đành phải gọi điện cho Trang Như nói rằng tối nay mình không về ăn cơm. La Binh rõ ràng có lời muốn tìm anh nói, Tiểu Bạch rất tò mò.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:48
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.