Nhân Dục

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
008, Mộng ảo an ủi sự chưa xong

❊ ❊ ❊

Cứ như vậy, Bạch Thiếu Lưu đưa Thanh Trần trở về chỗ ở của mình. Bản thân cậu cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm thế. May mắn thay, nơi cậu sống ở ngoại ô rất vắng vẻ, sau khi trời tối hầu như chẳng có ai đi lại bên ngoài, cũng chẳng có ai thích xen vào chuyện người khác. Bạch Thiếu Lưu không phải cõng Thanh Trần về, mà là bế ngang trước ngực. Bởi vì bên hông cô có vết thương, Thanh Trần không nặng, dáng người cao chừng một mét sáu, không quá một trăm cân, nhưng cứ thế bế từ trên núi về cũng khiến Bạch Thiếu Lưu mướt mồ hôi. Nếu không phải thân thể cậu vốn dĩ rất tốt, bình thường lại hay leo núi rèn luyện, e là thật sự không kiên trì nổi.

Từ lúc sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu ở gần một người phụ nữ như vậy, cô giống như một con cừu non ngoan ngoãn nằm trong lòng cậu, dọc đường không nói một lời nào. Khi Bạch Thiếu Lưu đặt cô lên chiếc giường đơn một tháng chưa giặt ga của mình, Thanh Trần chỉ nói đúng một câu: "Đừng chạm vào ta!" rồi ngất đi. Lần này cô đã thực sự hôn mê. Bạch Thiếu Lưu nghe ra được Thanh Trần đang rất nghiêm túc, hơn nữa trong lòng vô cùng sợ hãi.

Việc đầu tiên Bạch Thiếu Lưu làm sau khi đặt Thanh Trần xuống là vội vàng chạy vào phòng vệ sinh tắm rửa. Quần áo cậu bị gai góc trong rừng cào rách tơi tả, hơn nữa trên người còn dính máu của Thanh Trần. Cởi quần áo ra mới phát hiện máu của Thanh Trần đã thấm vào trong quần rồi đông lại. Ai mà ngờ được vết máu này lại ở đúng chỗ hiểm, cứ thế dính chặt vào đám lông đen lún phún bên dưới bụng nhỏ, thậm chí ngay cả tiểu đệ đệ cũng bị nhuộm đỏ. Dùng xà phòng tắm cũng không rửa sạch được đám máu đông, chỉ có thể dùng tay gỡ từng chút một, sơ ý kéo phải vài sợi lông đen xoăn tít, đau tới mức cậu hít một hơi lạnh buốt vào tận kẽ răng.

Vội vàng đưa tay xoa, rồi cùng hạ thân rửa sạch sẽ. Đây là máu của Thanh Trần, cậu vừa mới nghĩ tới điểm này, thứ kia không hiểu sao lại "thức giấc", còn cứng hơn bất cứ lần nào trước đây. Cậu vội vàng mở nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống, đầu óc đã bình tĩnh lại, nhưng tiểu đệ đệ lại rất lâu không chịu cúi đầu.

Tắm rửa xong, thay một bộ quần áo, Tiểu Bạch đứng trước giường nhìn Thanh Trần đang hôn mê. Tư thế cô nằm ở đó rất dụ người. Tiểu Bạch biết dưới lớp áo đen kia cô hầu như chẳng mặc gì, mang theo khăn che mặt lộ ra mảng da thịt bên hông, hôn mê bất tỉnh lại càng thêm một vẻ quyến rũ. Tiểu Bạch lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ, theo cách viết báo cáo phân tích ở công ty cũ: A, mình bây giờ nhào tới..., sau đó đem giao cô cho cảnh sát lĩnh thưởng, cảnh sát liệu có khép mình vào tội xâm hại tình dục không? B, mình cứu cô ấy, liệu cô ấy có lấy thân báo đáp mình không? C, giả sử mình nhân lúc cô ấy hôn mê mà sàm sỡ..., cũng không giao cô ấy ra mà vẫn cứu cô ấy, cô ấy sẽ thế nào?

Tiểu Bạch từ nhỏ đã có thói quen mơ mộng hão huyền. Cậu không có cha mẹ, những người bạn nhỏ bình thường chịu chơi cùng cũng không có, cậu thích một mình ngồi bên bờ sông nhìn dòng nước chảy mà suy nghĩ vẩn vơ, ý thức bay bổng như ngựa chạy trên trời làm đủ loại mộng ban ngày. Tất nhiên cậu chỉ là tưởng tượng mà thôi, không thể và cũng không bao giờ đi làm những chuyện trong suy tưởng đó. Thói quen này giữ mãi đến tận bây giờ, thậm chí cái tên dùng khi lên mạng tán gẫu cũng là "Đại sư Ý dâm".

Bạch Thiếu Lưu đứng trước giường cũng chỉ là nghĩ thế thôi, một lát sau cậu đột nhiên giơ tay tự tát vào mặt mình một cái không nhẹ không mạnh, rồi quay người cầm tiền đi ra ngoài. Cậu bắt xe tới nội thị, mua về một đống đồ ăn cùng với những loại thuốc cậu có thể nghĩ ra. Thương thế của Thanh Trần không biết thế nào, có cần mời bác sĩ không? Nhưng làm sao mới có thể mời bác sĩ đây? Nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng có cách nào hay, thôi thì cứ về nhà đợi cô tỉnh lại rồi tính tiếp. Hy vọng cô không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nếu không thì phiền phức cậu rước vào người lớn chuyện rồi!

Lúc Bạch Thiếu Lưu quay trở lại nhà thì đã qua hai tiếng, cậu đẩy cửa liền nhìn thấy Thanh Trần trên giường. Điều khiến cậu kinh ngạc là Thanh Trần đã ngồi dậy, đang ngồi trên giường với một tư thế kỳ lạ. Khu chung cư khu ngoại ô không đắt lắm, dù ở ngoại ô sáu trăm đồng một tháng cũng không thuê được phòng quá lớn, thứ Bạch Thiếu Lưu thuê là một căn hộ một phòng ngủ không có phòng khách. Bước vào cửa là một căn phòng, bên cạnh có một phòng vệ sinh nhỏ và một căn bếp. Đàn ông độc thân ở cũng không mấy chú ý, bình thường cũng không lấy rèm che chắn, đẩy cửa là có thể nhìn thấy giường.

Tư thế ngồi của Thanh Trần không phải là kiểu kiết già mà Tiểu Bạch từng thấy trong phim ảnh hay các dịp khác, mà là một kiểu ngồi chéo chân rất lạ. Hai chân đan chéo trước người, chân phải đặt lên đùi trái, chân trái duỗi sang bên phải cơ thể, chân phải duỗi sang bên trái, lưng thẳng tắp. Bạch Thiếu Lưu không biết cô đang làm gì, cũng không dám làm phiền, khẽ khàng đóng cửa rồi đặt đồ đạc lên bàn ăn nhỏ.

"Ngươi về rồi sao?" Thanh Trần đột nhiên lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng khiến Bạch Thiếu Lưu giật nảy mình, túi đồ trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

"Ngươi làm ta giật cả mình."

Thanh Trần: "Ta hiện tại đã tỉnh táo rồi, ngươi còn chưa vào cửa là ta đã nghe thấy tiếng bước chân của ngươi."

Bạch Thiếu Lưu đột nhiên muốn đùa một chút, hoặc là dọa cô: "Ngươi tỉnh rồi sao không đi? Không sợ ta dẫn cảnh sát tới sao? Sao ngươi biết vừa nãy ta không phải đi báo án?"

Thanh Trần: "Ta không biết ngươi đi làm gì, nhưng ta biết ngươi là một mình quay lại, nghe tiếng bước chân là rõ."

Bạch Thiếu Lưu: "Ta suýt nữa quên mất ngươi là cao thủ công phu... Ta đi mua đồ rồi, còn có cả thuốc! Thương thế của ngươi không sao chứ? Có lẽ ngươi có thể thay bộ quần áo rồi đi gặp bác sĩ."

Giọng điệu của Thanh Trần luôn thản nhiên không chút tình cảm: "Thương thế của ta tự ta biết, gặp bác sĩ cũng không có tác dụng gì lớn. Ngươi yên tâm, ta sẽ không chết đâu, nếu thật sự phải chết, cũng sẽ không chết ở chỗ ngươi."

Bạch Thiếu Lưu: "Ta không có ý đó, ta là nói ngươi có muốn thay bộ quần áo không? Ăn chút gì đó? Bôi thuốc vào vết thương?"

"Không được!" Tiểu Bạch chợt cảm nhận được một tia kinh hãi trong giọng điệu của cô, dường như rất sợ hãi. Cậu lập tức phản ứng lại, Thanh Trần có thể hiện tại vẫn hành động không tiện, nếu muốn thay quần áo thì...

"Quần áo có thể không thay, nhưng vết thương bên hông của ngươi phải xử lý, nếu không sẽ bị nhiễm trùng. Nếu để lại một vết sẹo lớn thì cũng xấu quá!"

"Không cho phép ngươi chạm vào ta!"

Người phụ nữ này bây giờ đã như vậy rồi mà giọng điệu vẫn còn dữ dằn thế này sao? Không xem xem là ai cứu cô về! Nhưng Bạch Thiếu Lưu lại cảm nhận được trong đó có một tia do dự, cô rất quan tâm tới đề nghị của cậu. Phụ nữ đều rất yêu quý ngoại hình, dù là để lại vết sẹo xấu xí bên hông cũng là một việc vô cùng đáng sợ.

Bạch Thiếu Lưu khẽ thở dài một tiếng, thôi thì làm người tốt làm cho trót vậy: "Ta để nước thuốc, bông băng, băng gạc ngay cạnh ngươi, rồi múc cho ngươi một chậu nước sạch. Tay ngươi nếu dùng được thì tự mình làm sạch vết thương đi."

"Ta, ta, ta hiện tại vẫn không động đậy được."

Bạch Thiếu Lưu: "Chẳng phải ngươi tự mình ngồi dậy rồi sao?"

Thanh Trần: "Ngươi không hiểu, ta hiện tại vẫn không thể cử động, chỉ có thể ngồi như thế này."

Bạch Thiếu Lưu lúc này mới để ý thấy tư thế của Thanh Trần từ nãy tới giờ không hề thay đổi, hai tay đan chéo đặt lên đầu gối trái, bao gồm cả lúc cô phát âm ngay cả khăn che mặt cũng không hề rung động, ngồi ở đó giống như một bức tượng tạc. Bạch Thiếu Lưu thăm dò hỏi: "Ngươi không cử động được, vậy thế này đi, ta giúp ngươi làm sạch vết thương, không chạm vào những chỗ khác là được."

Thanh Trần rất do dự nói: "Dùng tăm bông, không được dùng tay chạm vào ta."

Cái eo thon của ngươi là mông hổ không chạm vào được à? Bạch Thiếu Lưu thầm nghĩ trong lòng nhưng vẫn múc chậu nước sạch đặt bên cạnh cô, dùng tăm bông tỉ mỉ làm sạch vết thương cho cô, vừa làm vừa nói: "Có thể sẽ rất đau, ngươi nhẫn nhịn một chút, vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng sau đó lại bị xé rách ra một chút."

Cậu ở đó nói chuyện, Thanh Trần không hề hé răng nửa lời. Bạch Thiếu Lưu phát hiện da thịt xung quanh vết thương của cô nổi lên những nốt da gà li ti, cậu có thể cảm ứng được trong lòng cô có cảm giác đau đớn, đồng thời cũng có vài phần cảm kích, nhưng lại không muốn nói chuyện. Vết thương làm sạch xong, lại bôi lên thuốc mỡ chống viêm, Tiểu Bạch nghĩ nghĩ lại bôi thêm thuốc mỡ liền vết thương —— cậu không phải bác sĩ, chỉ có thể căn cứ vào kinh nghiệm của bản thân mà làm. Cuối cùng cậu muốn dùng băng gạc băng lại thì Thanh Trần lên tiếng: "Cứ như vậy đi, không cần băng bó."

Bạch Thiếu Lưu nhìn cô một cái, cách lớp khăn che mặt không nhìn rõ biểu cảm thế nào, cũng đành cất đồ đi không thay cô băng bó. Không khí đột nhiên trở nên trầm mặc, Thanh Trần không nói nữa, Bạch Thiếu Lưu cũng không biết nên nói gì cho phải. Bọn họ vốn dĩ là người xa lạ, hôm nay không hiểu sao Bạch Thiếu Lưu lại đưa Thanh Trần bị thương về nhà, dường như việc nên làm đã làm xong, Bạch Thiếu Lưu cũng không biết tiếp theo nên làm thế nào?

Cậu đứng đó cảm thấy mình có chút ngượng ngùng, qua một lúc lâu mới nhớ ra đây là nhà mình, Thanh Trần ngồi trên giường của mình, mà cậu lại chỉ có thể đứng một bên ngốc nghếch nhìn cô. Bạch Thiếu Lưu hắng giọng ho khan một tiếng rồi hỏi: "Ta còn có thể giúp ngươi làm gì nữa không?"

Giọng điệu Thanh Trần rõ ràng nhu hòa hơn một chút: "Có thể phiền ngươi cho phép ta ở lại đây vài ngày được không, chỉ vài ngày là được. Ta không cử động, cũng không nói chuyện, ngươi cứ coi như ta không tồn tại."

Bạch Thiếu Lưu: "Không cử động cũng không nói chuyện? Ngươi không ăn đồ à? Không đi vệ sinh sao?"

"Không, vài ngày tới ta một chút cũng sẽ không động đậy."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy được thôi, nhưng có một vấn đề, ở đây chỉ có một chiếc giường, ta ngủ ở đâu?" Lời vừa ra khỏi miệng cậu cảm nhận được trong lòng Thanh Trần lại bắt đầu kinh hoảng, giống như một con vật nhỏ bị dọa, liền lập tức đổi giọng: "Đùa với ngươi thôi, ta tự nghĩ cách, dù sao trời cũng không lạnh, ta trải đệm dưới đất hay gì đó... Ngươi chắc chắn là vài ngày tới ta không cần lo cho ngươi chứ?"

"Không cần ngươi lo cho ta, ngươi tự làm gì thì cứ làm, chỉ là đừng nói cho người khác biết ta ở đây." Lúc nói tới câu cuối cùng, cô cuối cùng đã dùng giọng điệu cầu xin.

Bạch Thiếu Lưu gật gật đầu, không nói thêm gì nữa. Trời đã rất muộn, cậu cũng cần nghỉ ngơi, điều cấp bách nhất là phải tự kiếm cho mình một chỗ để ngủ. Trong rất nhiều tiểu thuyết, nam chính đưa nữ chính về nhà, nữ chính ngủ trên giường nam chính, nam chính tự ngủ trên ghế sofa là một tình tiết thường thấy. Thế nhưng ở nhà Tiểu Bạch thì không được, vì nhà cậu căn bản không có ghế sofa. Căn phòng này của cậu chỉ có một cái bàn viết cùng một chiếc máy tính cũ trên đó, một cái bàn ăn nhỏ, một chiếc ghế tựa, một cái ghế đẩu, một chiếc giường đơn, một cái tủ quần áo vải đơn giản. Đây là toàn bộ gia sản của cậu, ngoài chiếc hòm dưới gầm giường và tủ quần áo vải ra, còn lại toàn là mua từ chợ đồ cũ về.

Trong phòng tuy không trải sàn gỗ, cũng may chủ nhà đã trải sàn nhựa giả gỗ, lau sạch sẽ là có thể trải đệm nằm đất. Dù sao Thanh Trần ngồi ở đó cũng không cần gối và chăn, Bạch Thiếu Lưu mang chăn bông trải xuống đất, đệm một nửa đắp một nửa, gối lên gối thế là ngủ. Thanh Trần quả nhiên như lời cô tự nói, ngồi trên giường không nhúc nhích, giống như đã tiến vào trạng thái hóa đá. Bạch Thiếu Lưu nằm dưới đất tò mò nhìn cô, cố tình dùng năng lực cảm ứng tâm linh kỳ dị của mình để thăm dò xem Thanh Trần hiện tại là loại cảm xúc gì?

Chỉ vừa mới thăm dò như vậy, Bạch Thiếu Lưu đột nhiên ngồi bật dậy, suýt chút nữa không kêu lên thành tiếng. Cảm xúc của Thanh Trần lúc này cảm nhận được là sợ hãi, nỗi sợ hãi vô biên vô tận! Giống như một người đứng trong bóng tối, bốn phương tám hướng bao vây lấy những mối đe dọa không tên, bất cứ lúc nào cũng sẽ thôn phệ lấy bạn. Bạch Thiếu Lưu lúc nhỏ có một lần ham chơi, trời tối rồi mà chưa kịp xuống núi, đi vào một bãi tha ma, đột nhiên nghe thấy tiếng cú đêm kêu, sau đó xung quanh nổi lên âm phong. Cảm giác đó tương tự thế này, chỉ có điều mức độ sợ hãi cảm ứng được lúc này mạnh hơn gấp mười lần!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:13
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.