Truất Long

Lượt đọc: 1954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 176
Hiệp Khách Hành (6)

❊ ❊ ❊

Bột Hải quận vắt qua sông, nhưng phía nam Đại Hà chỉ có một lớp mỏng, như huyện thành Bồ Đài nằm ngay bờ đối diện, thế nhưng ra khỏi thành chừng mười dặm là đến ranh giới Đăng Châu với Tề Châu rồi. Trong cái khu vực ranh giới hành chính rõ ràng là cố tình sắp đặt nhưng thực tế lại gắn kết chặt chẽ về kinh tế, văn hoá, địa lý này, có một đại gia tộc tựa như những nhà Từ Đại Lang, Thiện Đại Lang, Vương Ngũ Lang, họ Trình.

Lý lịch nhà họ Trình căn bản cũng na ná như vậy, chỉ có điều Trình Đại Lang lớn tuổi hơn một chút, cho nên đời cụ, đời ông y ở Đông Tề vẫn chỉ là một tướng cầm quân độc lập, đến đời cha y mới được coi là một vị quan trấn thủ một phương. Mà điều này cũng ép bản thân Trình Đại Lang không thể không gánh lấy cái vai kép vừa làm đại thiện nhân vừa làm ác thiếu niên.

Thuộc dạng già đời hơn một tí rồi.

Kỳ thực, vì Tần Bảo mà Trương Hành nghe nói về danh tiếng người này không ít, nghe nói gã này trước đây ở Đăng Châu từng cất nhắc Tần Nhị, thậm chí cái duyên gặp mặt một lần giữa Tần Nhị và Từ Đại Lang rất sớm trước đây cũng là nhờ người này. Mà trên trang tử của Vương Ngũ, càng nghe nhắc tới nhiều lần.

Tuy nhiên, tuổi tác đều lớn hơn những người như Vương Ngũ Lang, Từ Đại Lang, Tần Bảo một chút, Trình Đại Lang lần này ló đầu ra khá muộn.

Lý do không cần hỏi cũng rõ, nhà y ở Đăng Châu, đại doanh Đăng Châu thì ở đầu bên kia Đăng Châu, ba lần chinh phạt Đông Di cho dù không đánh đã tan thế nào, nhân tâm có vừa đi vừa rã ra làm sao, thì thánh giá của thánh nhân cùng mấy chục vạn đại quân sờ sờ ngay trước mắt kia, nào dám làm trò yêu quái gì?

Chẳng sợ bị ai đó giẫm chết một cái hay sao?

Cũng tức là thánh giá cuống cuồng qua khỏi Hoài Hà rồi, y mới vội vàng móc hết của nhà ra, lợi dụng truyền thống kỵ binh bản địa, dựng nên một cánh quân chừng mấy trăm kỵ với danh nghĩa "hộ vệ hương tử".

Kỵ binh đi lại như gió, thêm vào đó quy mô mấy trăm kỵ cùng sự quản thúc thoả đáng, nhanh chóng phô bày được sức ảnh hưởng cùng năng lực cá nhân của Trình Đại Lang.

Có lẽ cũng chính bởi vậy, cánh kỵ binh này vừa dựng nên chẳng được mấy ngày, Trình Đại Lang bỗng nhiên nhận được một đống thiệp mời quái lạ.

Đúng là một đống thật… Có thư của Từ Đại Lang, Vương Ngũ Lang, Thiện Đại Lang ở thượng du Tế Thuỷ, tuy là ai nấy gửi riêng, nhưng đều mời y gia nhập vào cái gọi là Bang Truất Long, ngồi vào ghế đại đầu lĩnh… Hơn nữa đều chỉ ra, hai vị long đầu chủ sự trong bang chính là hai nhân vật lớn mang kỳ vọng của thiên hạ là Lý Xu và Trương Hành, bất kể muốn giữ vững lập trường, hay muốn làm đại sự, thì cái bang phái mang tên quái lạ này đều là không tránh khỏi.

Cùng lúc ấy, thái độ ba bức thư lại có đôi chút khác biệt tế nhị.

Từ Đại Lang rất chân thành, mơ hồ có ý muốn kéo Trình Đại Lang cùng chung vốn liếng, tranh thủ thêm tiếng nói cho các đại đầu lĩnh trong bang, chống lại cảm giác bị hai vị long đầu lấn át. Thiện Đại Lang tuy cũng có ý này, nhưng rõ ràng mang ý kẻ cả bề trên, hình như chỉ sợ Trình Đại Lang cướp mất thứ tự của y. Còn Vương Ngũ Lang, chỉ khen ngợi bản lĩnh của vị Trương Tam Gia kia, nói đại sự ắt thành, vân vân.

Đối với việc này, lão đại họ Trình cũng chẳng tỏ ý kiến gì, nhà y ở ngay Đăng Châu, sao lại không biết Trương Tam Gia là ai, đã làm những chuyện gì? Còn về Lý Xu và cuộc tạo phản kia, cũng không cần phải nói thêm. Ngoài ra, y cũng đại khái có thể nhận ra, cái Bang Truất Long này có thể khiến ba hùng hào thượng du Tế Thuỷ cùng nhau xác nhận, lại có hai tên phản tặc danh tiếng lừng lẫy nhất gia nhập, chỉ sợ quả thực cũng có gì đó đáng nói… Chỉ có điều, hiện tại còn cách xa quá, nên tạm thời chưa có tâm tư gì để ý mà thôi.

Ngoài ra, phía nam Nghi Mông Sơn có Tri Thế Lang Vương Hậu, Hà Bắc có Cao Sĩ Thông, Tôn Tuyên Trí, cũng đều mời y nhập bọn, nhưng đối với những người này, thái độ của Trình lão đại lại trái ngược hẳn… Y thực sự chẳng coi trọng nổi những người này, nhất là cái kiểu nhất thời đắc thế, quấn lấy được mấy vạn thanh tráng liền sinh ra ương ngạnh ngông nghênh, thế mà chẳng biết đã được định sẵn là sẽ bị triều đình trấn áp trước tiên… Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, những người này ngay trước mắt, không thể không coi trọng, lỡ như thực sự tụ được mười vạn, hai mươi vạn binh càn quét tới, thì y đầu hay không đầu?

Cho nên, trái lại cần phải hết sức lấy lệ cho qua.

Ngoài ra, người của quan phủ cũng đang gọi y.

Đăng Châu gọi y, Tề Châu gọi y, quận phủ gọi y, huyện thành cũng gọi y… Thế này thì hại quá rồi.

Dẫu sao, Trình lão đại tuy ngoại hình thô kệch nhưng tâm tư lại tinh tế như sợi tóc, hơn nữa còn hiểu rất rõ tình thế. Không phải là triều đình Đại Ngụy không đáng để đặt cược, quan quân trở về càn quét đám đạo tặc này cũng không phải là không thể, nhưng khi đó, liệu đám quan phủ địa phương kia có còn là những người trước đây nữa hay không thì khó mà nói trước được.

Cùng lúc ấy, lòng dân địa phương, dư luận trong giới hảo hán giang hồ, cũng đều phải cân nhắc. Mọi người đều phản Ngụy, lẽ nào chỉ có mình ngươi, Trình đại lang, lại đi làm ưng khuyển của triều đình?

Nói chung cũng chỉ có thể tạm nói rằng, quận phủ cùng các huyện thành xung quanh phía nam Đại Hà cố gắng xoay xở, không để mất mặt là được.

“Đây lại là cái gì?”

Mùa mưa và cái oi bức đã qua đi, tiết trời đầu thu cao ráo mát mẻ. Trình đại lang sau khi càn quét một toán đạo tặc nhỏ, trở về trang viên của mình, phải tốn nửa ngày trời mới xử lý ổn thỏa và an bài xong xuôi đám việc vặt cho năm trăm kỵ binh của nhà mình… thưởng phạt ra sao, an ủi thương vong thế nào, bổ sung chiến mã và quân khí ra làm sao, toàn là chuyện phiền phức... Thế nhưng, khó khăn lắm mới quay về được hậu đường, chưa kịp đi nghỉ ngơi thì đã có vị lão đô quản trong trang viên dâng lên một phong thư.

Thành thực mà nói, Trình đại lang với gương mặt trắng trẻo, tâm địa đen tối và bộ râu rậm rạp đã phát ngấy với đám thư từ này lắm rồi.

“Là một bức thư từ Hà Bắc gửi tới, nói là công văn của quận Bột Hải, nhưng chẳng biết vì sao, kẻ đưa tin vừa có vẻ quan cách, lại vừa mang dáng dấp hào hiệp…” Lão đô quản cầm bức thư, rõ ràng cũng là người đã từng trải.

“Thế thì chính là người của Đài Tĩnh An rồi.” Trình đại lang thở dài, trực tiếp tiếp lấy bức thư, rồi xé ra ngay tại chỗ. “Đông Cảnh này thì khó nói, nhưng bên Hà Bắc sau này e rằng sẽ phải nghe theo Đông Đô nhiều hơn, mấy tên hắc thụ của Đài Tĩnh An ở địa phương sẽ vênh váo lên cho mà xem…”

Lời chưa nói hết, Trình đại lang đã trực tiếp ấn thư sang một bên, dứt khoát chẳng buồn xem tiếp nữa.

Lão đô quản hiểu rõ nặng nhẹ, cũng chẳng hỏi thêm.

Trái lại, chính Trình đại lang, sau bao vất vả bên ngoài, lúc này trước mặt kẻ tâm phúc, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa: “Bột Hải quận nào có chuyện tìm ta, rõ ràng là một tên Đô thủy sứ giả, hắn bảo ta đề phòng kho tàng, rồi hứa cho ta chút quân khí thì cũng thôi đi, vậy mà lại còn bắt ta đi diệt thằng Trương Kim Xứng cùng với hắn? Trương Kim Xứng có tới bốn năm vạn người, bản thân hắn cũng là cao thủ đã thông Nhâm mạch, ai biết giờ thành thế lực rồi sẽ ra nông nỗi nào? Ta có vài trăm kỵ binh, hắn có năm sáu nghìn tráng đinh, diệt người ta kiểu gì? Hắn tưởng ta là danh tướng trong sử sách, hay hắn tự cho mình là nguyên soái trong sử sách rồi? Chẳng biết từ đâu chui ra một tên ngốc sách vở!”

Lão đô quản chỉ có thể cười xòa.

Trình đại lang mắng một tràng xong, vẫn chưa hả giận, lại vận Đoạn Giang chân khí, khẽ phất tay một cái, bức thư trên án bay lên giữa không trung, rồi bị xé toạc làm đôi, lúc này mới ngồi phịch xuống ghế, bưng một chén trà ấm cười lạnh nói:

“Hôm nay ta nói thẳng, dù có ở Bồ Đài cởi truồng nhảy xuống, ta cũng không thể cùng gã Lý Tứ Lang nào đó đi đánh Trương Kim Xứng!”

Lão đô quản chỉ biết gật đầu.

Tuy nhiên, khi bức thư bị cắt làm đôi chậm rãi bay xuống đất, lại có một tấm phiến kẹp bên trong bay ra. Trình đại lang có thể không thèm để ý, nhưng lão đô quản lại không thể không để ý, liền cúi xuống nhặt lên, rồi đưa cho vị chủ nhân ngày càng mất kiên nhẫn của mình.

Trình đại lang bưng trà, liếc mắt khinh khỉnh nhìn vào tay vị lão đô quản tâm phúc của mình. Thế nhưng, chỉ vừa nhìn một cái, toàn thân lão như chết sững, cả tư thế bưng trà cũng không thay đổi.

Hồi lâu sau, người này mới chậm rãi đặt chén trà xuống, cẩn thận từng tí tiếp lấy tấm phiến kia, rồi lại xem đi xem lại hai lần, lúc này mới hỏi: “Đây là từ trong bức thư này rơi ra à?”

“Phải.” Lão đô quản có sao nói vậy.

“Ông biết trên đó viết gì không?” Trình đại lang hỏi tiếp.

Lão đô quản chỉ lắc đầu.

“Đây là thư của gã Trương Tam Lang đã giết Tướng công Nam Nha, dọa Hoàng đế phải chạy trốn, mời ta cùng hắn tạo phản, muốn ta gia nhập Bang Truất Long gì đó của hắn… thế mà lại ở trong bức thư này?” Trình đại lang tựa hồ có chút mờ mịt, nhưng lại có chút cẩn trọng. “Kẻ đưa tin có mấy người? Đến được mấy hôm rồi? Hiện giờ đang ở đâu?”

“Một người, đến được bốn năm hôm rồi, hiện còn đang ở trong trang chờ thư hồi đáp.” Lão đô quản vội vàng đáp lời. “Chiêu đãi theo lệ thường ạ.”

“Mười lượng bạc, mỗi ngày một đấu gạo… tự nhóm lửa thổi cơm?” Trình Đại Lang cũng cuống lên.

“Vâng…” Lão đô quản càng thêm căng thẳng. “Nhưng là lỡ việc sao?”

“Lỡ việc cũng không trách ông.” Trình Đại Lang lập tức đứng dậy, cầm lấy mảnh giấy. “Mau dẫn ta đi gặp người này.”

Lão đô quản đành vội vàng theo sau.

“Thôi, ông đừng đến.” Trình Đại Lang bước ra hậu đường, chợt quay đầu dặn lại.

Lão đô quản hiểu ý, lập tức dừng bước… nhưng lát sau, vẫn lẽo đẽo theo.

Trình Đại Lang chỉ biết lắc đầu chịu thua.

Mà chưa đầy một khắc sau, Trình Đại Lang nổi danh khắp Đông Cảnh liền gặp được tín sứ, kẻ này đang bò trên tường mà ăn cơm… cơm trắng, bên trên trải đầy rau xanh và thịt lạp… trông có vẻ ăn ngon lành lắm.

Rồi đang lén nhìn kỵ binh nhà mình.

Trình Đại Lang đứng dưới nhìn một hồi, có chút do dự, chẳng phải vì y sợ giao tiếp, mà là vì đối phương như thế, mười phần thì đến tám chín chính là vị đó, lại cố tình hạ mình đến mức này, ở ngay trang viện nhà mình tự nhóm lửa thổi cơm, kéo dài tới bốn năm ngày, hiển nhiên là muốn tìm mình làm việc… mà y, Trình Đại Lang, thì lại không muốn dây dưa với đối phương quá sớm, cuốn vào chốn thị phi.

Nói thêm nữa, Trương Kim Xứng có dễ đánh vậy sao?

Đánh rồi thì có lợi gì cho mình?

Chỉ có điều sự tình đã đến nước này, càng che càng lố… nên, do dự thì do dự, lát sau, Trình Đại Lang vẫn từ phía dưới hướng về người trên tường chắp tay thưa:

“Trình Tri Lý bái kiến quý khách, thôn quê mùa, người nhà mắt mũi kém cỏi, tiếp đãi không chu đáo, khiến quý khách chê cười.”

Người trên tường, tức là Trương Hành, nghe vậy ôm bát gỗ quay đầu cười: “Ta còn tưởng các hạ gọi là Trình Tri Tiết… thì ra gọi là Trình Tri Lý, đã gọi Tri Lý, sao lại chẳng biết lý như vậy?”

“Không liên quan đến chủ nhân.” Lão đô quản vội vàng tiến lên chắp tay tạ lỗi. “Đều do lão hủ không nhận ra quý khách, thất lễ… lão hủ xin lỗi quý khách vậy.”

“Lão đô quản tiếp đãi chỗ nào không chu đáo?” Trương Hành và một miếng cơm, chỉ cười. “Ta có phải con nhà quyền quý đâu, chẳng lẽ không hiểu nỗi khó nhọc nhà nông… mỗi người một đấu gạo mỗi ngày rất tốt, còn san sẻ được chút ít đổi với tá điền ở đây lấy tương dấm thịt rau… đối với cả hai bên đều rất chu đáo rồi. Ta vừa nói hắn không biết lý, không phải nói hắn không biết lễ độ, oán trách mình bị đối xử hà khắc, mà là nói hắn không rõ đạo lý, rõ ràng biết lão đô quản làm không sai, cũng biết một số người giang hồ tính khí lớn, lại chưa biết con người ta thế nào, thế mà lại để một người tuổi này ra gánh tội thay, chịu thiệt vô cớ, như thế sao giống Trình Đại Lang nổi tiếng khắp Đông Cảnh, tám mặt vẹn toàn?”

“Quý khách hiểu lầm rồi.” Lão đô quản vội vàng giải thích lần nữa. “Vừa rồi nhà Đại Lang chúng tôi cố tình không cho tôi đi theo, là tôi sợ lỡ việc lớn của Đại Lang, tự mình muốn đến tạ lỗi thôi… chính là lão hủ đã coi thường khí độ của quý khách rồi.”

Trình Đại Lang trái lại không biết xen miệng thế nào.

Có điều, y cũng nhận ra rồi, người ta là thiện giả bất lai, lai giả bất thiện.

“Thôi được.” Trương Hành cười. “Nể mặt lão đô quản, chuyện này coi như bỏ qua… có điều, lão đô quản cũng xin hãy về đi, ta với Đại Lang nhà ông có chuyện làm ăn mất đầu phải nói.”

Tiểu thư đình

Tên đô quản đó biết phía dưới sắp nói chính sự, đành vội vàng rời đi.

Mà người vừa đi, Trương Hành liền ở trên tường lấy đũa vẫy một cái: “Trình Đại Lang, hãy lên đây nói chuyện.”

Trình Tri Lý biết đối phương đang phản khách vi chủ, trong lòng không nói nên lời, nhưng vẫn tung mình lên, cùng đối phương ngồi lên trên tường, rồi lại chắp tay:

“Xin hỏi có phải là Đồ Long Đao Trương Tam Gia đích thân tới? Hổ thẹn, hổ thẹn!”

“Thịt lạp ngon quá.” Trương Hành cũng không đáp, chỉ gắp một miếng thịt lạp, lắc qua trước mặt đối phương, rồi nhai trọn cả miếng.

“Thôn quê không có gì tốt, để quý khách chê cười rồi.” Trình Đại Lang sững người, biết đối phương đã ngầm thừa nhận thân phận, càng thêm bất an.

“Mạc tiếu nông gia lạp tửu hồn, phong niên lưu khách túc kê đồn.” Trương Hành vừa ăn vừa tiếp tục than. “Ta vốn xuất thân nông dân Bắc Địa, sao lại không hiểu nỗi khổ nhà nông... Có thịt muối, có gạo thóc, chính là thứ tốt nhất rồi... Trái lại Trình Đại Lang, cứ nhìn chằm chằm vào mấy thứ này, thì như lão đô quản vừa nói, có vẻ coi thường ta. Lại hoặc là, ngươi Trình Đại Lang vốn là kẻ đa nghi, việc nhỏ này cũng sợ ta giả vờ, nên ba phen hai bận đến dò xét?”

Trình Đại Lang đành ngậm miệng.

“Trình Đại Lang kỳ thực không cần phải cẩn thận như vậy, cũng chẳng cần giả bộ làm gì.” Trương Hành tiếp tục bưng bát, cầm đũa chỉ trỏ trang viên. “Ta đến trang của nhà ngươi bốn năm ngày, đã nhìn ra rồi, nếu bàn về chế độ của cái trang này, nhà ngươi và Từ Đại Lang đều thuộc hàng đầu, vượt xa những tay hào cường khác, hôm nay lại thấy mấy trăm kỵ binh này, càng thêm khâm phục... Người ta nói chủ khách phân minh, chức trách rạch ròi, kẻ sản xuất, người bảo vệ đều có chỗ riêng chưa kể, mà còn có kênh liên lạc giao thông đầy đủ, thiết bị phòng vệ, thủ đoạn trị an... đủ thấy ngươi từ nhỏ được giáo dục, hẳn là kiểu giáo dục quý tộc Đông Tề chính thống, lên ngựa làm tướng, xuống ngựa làm lại.”

“Nào dám nói gì quý tộc?” Trình Đại Lang nghe đến đây mới khó khăn chen vào một câu. “Để Trương Tam Gia chê cười rồi.”

“Không cần tự hạ thấp mình.” Trương Hành tiếp tục cười. “Theo ta nói, sau khi Đông Tề diệt vong, Đại Ngụy dùng chính sách hà khắc, những người như các ngươi còn phải cẩn thận đối phó quan phủ, đồng thời phải dốc sức trên giang hồ, cho nên càng được tôi luyện, học được càng nhiều, cũng biết cái khó của nhà nông, cũng biết cái lý một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán, cuối cùng trái lại vượt qua tổ tiên mà không tự biết... Trình Đại Lang!”

“Dạ!”

“Ngươi và Từ Đại Lang, kỳ thực đều là loài hổ thần thời loạn trời sinh, chẳng kém gì những con rồng con phượng ở Đông Đô, Quan Lũng…” Trương Hành bỗng nghiêm túc bình phẩm. “Chỉ tiếc, vì Đại Ngụy đàn áp quá dữ, không khỏi sinh tâm lý cẩu thả nhiều hơn, đều có vẻ tự sa ngã, không dám vươn mình lên, tỏ ra không có tầm nhìn… như vậy là không đúng.”

Trình Đại Lang há miệng định nói, nhưng chẳng biết ứng đối ra sao, đành qua quýt: “Trương Tam Gia e là quá coi trọng Trình Đại này rồi… có vài cái trang nhỏ thôi, sao có thể lôi thôi nhiều thứ đến thế? Ngược lại Trương Tam Gia, việc ở bên Cô Thủy, chấn động thiên hạ, tướng công Nam Nha nói giết liền giết, một quận thái thú, nói ném liền ném, lại còn ép Đài Tĩnh An tại chỗ chia tay với thánh… với hoàng đế, dọa hoàng đế sợ đến bỏ chạy luôn…”

“Chúng ta đừng tự khen mình nữa, chỉ hỏi ngươi một việc.” Nhân tiện và hai miếng cơm, Trương Hành đột ngột ngắt lời đối phương. “Từ Đại Lang, Thiện Đại Lang, Vương Ngũ Lang bọn họ có viết thư cho ngươi không?”

Trình Tri Lý ngẩn ra một lúc, cuối cùng không dám nói dối, chỉ đành gật đầu căng cổ.

“Tri Thế Lang Vương Hậu, và Cao Sĩ Thông ở Bột Hải, những người đó viết thư cho ngươi chưa?” Trương Hành nhìn chằm chằm đối phương, lại và một miếng cơm nữa.

Trình Đại Lang lại đành gật đầu.

“Quan phủ bản địa thì sao?”

“Cũng viết.” Trình Đại Lang bị hỏi đến phát bực, cuối cùng buột nửa câu. “Đều nhắm vào năm trăm kỵ lẻ tẻ của ta, có biết đâu năm trăm kỵ này của ta là bao nhiêu trang hợp lại mới gom ra, dùng để bảo vệ quê hương, chẳng lẽ phải bổ ra mấy mảnh, mỗi nhà bốn năm mươi kỵ mà đưa đi…”

“Đúng đúng đúng, ta hiểu.” Trương Hành gật đầu liên tục. “Nhưng cái thời thế và cục diện bây giờ, ngươi lẽ nào muốn một mình trong sạch sao?”

Trình Đại Lang thở dài: “Nhưng cũng đâu thể ép người quá đáng, bức người ta làm việc không thỏa đáng phải không?”

“Thế nào là việc không thỏa đáng?” Trương Hành bắt lấy lời đối phương hỏi ngược lại. “Là theo giặc thì không thỏa đáng, hay là trái lòng người theo quan phủ thì không thỏa đáng? Hoặc là gia nhập Bang Truất Long, rồi đi giúp Đô thủy sứ giả Lý Tứ Lang đánh Trương Kim Xứng thì không thỏa đáng?”

Ngươi nói cái nào không thỏa đáng? Trình Đại Lang trong lòng chẳng biết nói sao, đành ngậm miệng.

"Trình Đại Lang, khó xử của anh trước mắt có hai điều." Trương Hành cuối cùng cũng ăn xong miếng cơm cuối cùng, đặt bát gỗ xuống ngay trên mái nhà, phân tích nghiêm túc. "Thứ nhất là, trong lòng anh hẳn cũng rõ, trong một thời gian ngắn nữa thôi, bọn Cao Sĩ Thông, Vương Hậu sẽ nhân đợt sóng lớn này mà ập đến, cuốn qua các châu quận, nhưng với tầm nhìn của mình, anh lại biết chúng ắt chẳng thể giữ được lâu, quân Đại Ngụy sớm muộn cũng sẽ kéo đến. Thế nên, giữa cơn thủy triều lên xuống ấy, anh không biết giữ vững lập trường của mình thế nào. Thứ hai là, phụ thân anh dù sao cũng là chúa một quận, đến tình cảnh của anh, lòng ham công danh tất có, nhưng lực mỏng quân ít, dù có tài năng cũng chẳng thể vươn ra... Có phải vậy không?"

Trình Đại Lang cười khan một tiếng: "Trương Tam Gia nói gì thì là thế ấy."

Nhưng cười xong, y lại lập tức nghiêm mặt, bởi đối phương nói quả thật mạch lạc rành mạch, và đúng là câu chuyện như thế.

Trương Hành dường như mặc kệ đối phương đùa cợt lảng tránh, chỉ tiếp tục khuyên: "Vậy mà trước mắt đang có một cơ hội, giúp anh một công đôi việc, đã có thể qua loa với triều đình ngoài mặt, lại có thể ở trong tối không bị hào kiệt Hà Bắc, Đông Cảnh chán ghét, còn có thể khiến mình tự cường tự đại lên, tại sao lại không làm đi chứ?"

Trình Đại Lang im lặng giây lát, cuối cùng đành hỏi ngược lại: "Vậy ý của Trương Tam Gia là, trước tiên gia nhập Bang Truất Long, sau đó giúp vị Đô Thủy Sứ Giả kia diệt Trương Kim Xứng ư?"

"Phải." Trương Hành khẩn thiết đáp.

"Đạo lý thì ta hiểu." Trình Đại Lang thở dài. "Gia nhập Bang Truất Long, lại giúp người của triều đình đi đánh Trương Kim Xứng, thế này chẳng khác nào dao cắt đậu phụ hai bên cùng nhẵn, sau này bên nào lên, ta cũng có thể ứng phó... Diệt xong Trương Kim Xứng, nuốt luôn người của lão, biết đâu vị Đô Thủy Sứ Giả kia còn có thể chia cho ta chút quân nhu khí giới, coi như cũng là tự cường tự đại lên, rồi sẽ càng có thể tồn thân giữa cơn triều lên xuống ấy?"

"Phải." Trương Hành khẩn thiết gật đầu.

"Nhưng làm sao đánh nổi?" Trình Đại Lang liền xòe tay ngay trên tường vây.

"Anh không đi xem thử một lần, sao biết đánh không nổi?" Trương Hành cũng nghiêm mặt lại. "Cứ ngồi đây dùng mỗi cái miệng thôi sao?"

Trình Đại Lang cạn lời hết sức, rốt cuộc là ai chỉ dùng mỗi cái miệng đây?

Có điều, y cũng biết lúc này chính là lúc danh vọng đối phương cao nhất, dù hắn chỉ là một thích khách có cái miệng, cũng chẳng thể trở mặt, nên nghĩ một lúc, vẫn giữ giọng nghiêm chỉnh mà đáp: "Như thế, Trương Tam Gia chuyến này tới đây, là muốn ta theo Tam Gia qua sông xem thử cục diện sao?"

"Đúng vậy." Trương Hành ngạo nghễ đáp.

"Nhưng nếu đã qua sông, tận mắt xem xét cục diện, cảm thấy vẫn không thể đánh, thì thế nào?" Trình Đại Lang thành khẩn truy hỏi. "Trương Tam Gia định lên giang hồ nói chuyện bất tài của ta sao?"

"Sẽ không." Trương Hành thở dài mà đáp. "Với tính thực dụng và giảo hoạt của anh, dù cảm thấy không thể đánh, cũng sẽ qua loa bảo là đánh được, rồi thừa cơ làm bộ một trận... khiến ta thảm bại tan tác không nói nên lời... Có điều, qua sông thật rồi, với sự thông tuệ và bản lĩnh của Trình Đại Lang, chỉ sợ liếc mắt một cái liền biết trận này thực ra là ta đang nỗ lực dìu dắt anh, liều mạng trao cơ hội cho anh, thế rồi vẫn sẽ bảo là đánh được, nhưng sẽ không thừa cơ làm bộ một trận nữa đâu."

Trình Đại Lang lại chẳng biết nên nói gì cho phải, đành gật đầu: "Ta hiểu rồi, trước sau đều là ân nghĩa của Trương Tam Gia... Mà trận này, bất kể thế nào cũng phải đánh thử một phen?"

Trương Hành lẽ nào chẳng biết đối phương căn bản chẳng tin, nhưng đã mời được đối phương chịu lên đường, bèn cũng chẳng nói thêm nữa.

Sáng hôm sau, hai người vội vã vượt qua Đại Hà, chỉ đi non vài chục dặm đường, còn chưa tới Bồ Đài, sau khi trải qua đủ các loại cửa ải, tuần tra, Trình Đại Lang bỗng ghìm cương ngựa, nghiêm túc lên tiếng:

"Tam Gia, ta biết lúc này nói gì cũng bị cười nhạo, nhưng ta thấy, với bản lĩnh trị quân của vị Đô Thủy Sứ Giả này, thực sự có thể đánh đấy ạ!"

"Đô Thủy Sứ Giả gì chứ?" Trương Hành lạnh lùng cười một lúc rồi nói. "Đây là người giống như huynh đệ ruột thịt của ta, kẻ giỏi dụng binh bậc nhất trong túi càn khôn đây, cháu ruột của Hàn Bác Long, anh đến được nơi này rồi, cũng nên tỉnh ngộ ra chút ít, thế mà vẫn không muốn gọi một tiếng Lý Tứ Gia ư?"

Trình Tri Lý biết mình đuối lý, đành cười làm lành… Hạng người như gã, ngược lại càng dễ hạ mình.

Cứ thế, lại đi thêm vài dặm, đến trước đại doanh Bồ Đài, Trương Hành cũng không dẫn người đi gặp Lý Định, mà lên thẳng Bồ Đài, mặc cho người này từ trên cao nhìn xuống, quan sát doanh trại.

Trình Tri Lý nhìn quanh bốn phía, chỉ không nói gì.

Đợi khi Tiểu Chu dẫn Lý Định đến, Trương Hành cũng chỉ đành gọi đối phương: “Trình Đại Lang, đừng nhìn nữa, hãy lại đây gặp Lý Tứ Lang.”

Lý Định định chắp tay.

Còn Trình Đại Lang nghe lời ấy, giành trước một bước nhảy lại, trực tiếp tiến lên, ngay trước mặt Trương Hành mà nắm lấy hai tay Lý Định, lời lẽ khẩn thiết vô cùng: “Trình Tri Lý xin ra mắt Lý Tứ Gia, tôi vốn cùng Trương Tam Gia là chỗ thâm giao như anh em ruột thịt, nhưng cũng chỉ ở trong túi gấm của ông ấy tính làm một kẻ nhất dũng chi phu, nghe nói Tam Gia làm đại sự, bèn vội vàng gom góp tám trăm kỵ, Lý Tứ Gia xin chớ khách sáo, cần gì sai bảo, xin cứ phân phó… Trình Đại này muôn chết chẳng từ.”

Lý Định mặt đầy ngỡ ngàng, Tiểu Chu thì mặt lộ vẻ bừng hiểu mà nhìn về phía Trương Hành.

Nói đến đây, Trình Đại Lang lại quay sang nhìn Trương Hành, lời lẽ vẫn khẩn thiết: “Tam Gia! Lão Trình tôi không biết nhiều anh hùng trong thiên hạ, hôm nay được gặp, hơi thất thố, xin Tam Gia chớ trách!”

Trương Hành méo miệng, chỉ không lên tiếng.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.