Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

❊ ❊ ❊

Tôi ghé qua Hillview trên đường trở lại Austin, với hy vọng sẽ đạt được tiến triển nào đó cho dự án của mình, và yêu cầu Carl ký vào văn bản yêu cầu, thứ sẽ cho phép tôi lấy được hồ sơ của ông ấy từ văn phòng luật sư công. Tôi đã hy vọng rằng cuộc ghé thăm người đàn ông đó có thể đánh lạc hướng tôi khỏi cơn thịnh nộ đang dấy lên trong lồng ngực vì người mẹ của mình. Tôi lê bước vào Hillview, cảm giác tội lỗi đang đè nặng lên lương tâm. Tôi cảm thấy như thể có một thế lực ngớ ngẩn nào đó, một lực hấp dẫn không thể lý giải nổi đang kéo tôi lại phía sau, lôi tôi trở về phía nam, tới Austin. Tôi đã nghĩ rằng chạy trốn về trường đại học sẽ là cách giúp tôi thoát khỏi tầm tay của mẹ, nhưng tôi vẫn ở quá gần, thật quá dễ dàng để kéo ngược tôi trở lại từ nơi mà tôi đã lựa chọn. Tôi phải trả giá như thế nào để có thể rảnh tay với mẹ và em trai tôi? Tôi phải trả bằng giá nào để có thể bỏ lại họ ở phía sau? Ít nhất là đối với ngày hôm nay, tôi đã nghĩ cho bản thân mình, cái giá đó là 3000 đô la tiền bảo lãnh.

Janet mỉm cười với tôi từ quầy lễ tân nơi bà ấy đang đứng khi tôi đi ngang qua. Tôi bước đến phòng chờ, nơi mọi người, nhất là những người đi xe lăn, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trông như những quân cờ trong một ván cờ dở dang. Carl vẫn ngồi ở vị trí mọi khi, chiếc xe lăn nằm đối diện với cửa sổ, trông như một bức tranh, nhìn ra những ban công của khu căn hộ phía đối diện, đang chăng đầy quần áo. Tôi chợt dừng bước khi nhận ra ông ấy đang có một vị khách tới thăm, một người đàn ông khoảng sáu lăm tuổi, mái tóc ngắn màu muối tiêu đang chĩa ra và ngả về phía sau đầu ông ta trông như những cây sậy giữa một ao nước nghiêng nghiêng theo chiều gió. Một tay người đàn ông đó đặt trên cánh tay Carl, và ông ấy cũng hướng mặt mình về phía khung cửa sổ khi hai người đang nói chuyện.

Tôi quay trở lại bàn lễ tân, thấy bà Janet đang bận bịu với đống giấy tờ, tôi hỏi bà ấy về vị khách kia. “Ồ, đó là Virgil,” bà ấy nói. “Tôi không nhớ tên của ông ấy là gì. Đó là vị khách duy nhất mà Carl có… ngoài anh ra.”

“Họ có quan hệ gì không?”

“Tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ rằng họ chỉ là bạn bè thôi. Có lẽ họ đã gặp nhau trong tù. Có lẽ họ… anh biết đấy… là những người bạn đặc biệt.”

“Tôi không nghĩ Carl là một người như vậy,” tôi nói. “Ông ấy đã ngồi tù ba mươi năm, đây có lẽ là điều duy nhất mà ông ấy có thể có được.”

Janet đặt tay lên môi và cười khúc khích trước những thú vui tội lỗi phía sau lưng họ. Tôi cười đáp lại, kiểu cố gắng vào hùa với bà ấy hơn là việc thích thú với trò đùa này. “Bà có nghĩ là tôi nên quay trở về không? Tôi không muốn cắt ngang nếu họ…” Tôi kéo dài lời nói của mình, vì không chắc chắn về việc nên diễn đạt nó ra sao.

“Tôi nghĩ anh cứ nên đến đó,” bà ấy nói. “Nếu anh đang làm phiền họ, thì ông ấy sẽ nói cho anh biết điều đó. Carl có lẽ đang rất yếu, giống như một anh chàng người tuyết trong một chiếc xoong, nhưng đừng đánh giá thấp ông ấy.”

Tôi bước tới chỗ Carl, người đang cười khúc khích về điều gì đó mà người đàn ông đứng cạnh vừa nói. Carl chưa bao giờ mỉm cười trước sự hiện diện của tôi và chuyến ghé thăm này lại mang khuôn mặt ông ấy trở lại “thời nguyên thủy”. Nhìn thấy tôi tiến đến, nụ cười của ông ấy trở nên nhăn nhó như thể một đứa trẻ vừa bị lôi ra khỏi cuộc chơi. “Hây, cậu nhóc,” ông ấy nói.

“Một số người gọi cháu là Joe,” tôi nói. “Đúng đúng,” Carl đáp, “nhà văn Joe.”

“Thực ra thì, cháu là một sinh viên đại học tên Joe,” tôi nói. “Cháu không phải là nhà văn, đó chỉ là một bài tập thực hành mà thôi.”

“Tôi là Virgil… tôi là thợ sơn,” người đàn ông lạ mặt lên tiếng.

Ông ta nói. “Tôi chủ yếu sơn nhà và làm những việc tương tự. Nhưng đôi khi có vẽ tranh sơn dầu như một thú vui riêng.”

“Đừng có nghe anh ta, Joe,” Carl nói. “Ông Virgil đây có thể ví như một Jackson Pollock[1]. Thật là tệ khi ông ta cứ cố đi sơn tường nhà.” Carl và Virgil đều bật cười, nhưng tôi không hiểu. Sau đó tôi đã tìm hiểu về Jackson Pollock trên mạng để xem những bức họa của ông ta, chúng giống như một thứ gì đó mà lũ trẻ có thể tạo nên với những chiếc đĩa đầy spaghetti và những cơn giận dữ, nóng nảy của mình, và tôi đã hiểu vì sao họ lại cười.

“Ông Iverson…”, tôi bắt đầu. “Hãy gọi tôi là Carl,” ông ấy nói.

“Vâng, ông Carl, cháu hy vọng rằng ông có thể ký vào văn bản này giúp cháu.”

“Cái gì vậy?”

“Đó là một tờ giấy biên nhận. Nó sẽ giúp cháu xem được tài liệu về việc xét xử của ông,” tôi ngập ngừng. “Cháu cần hai nguồn thông tin xác đáng cho bài tiểu sử.”

“À, anh bạn trẻ này không tin tưởng rằng tôi sẽ thành thật với anh ta,” Carl nói với Virgil. “Anh ta nghĩ rằng tôi sẽ giấu giếm một con ác quỷ đang ẩn nấp phía bên trong mình.”

Virgil lắc đầu và nhìn đi chỗ khác.

“Cháu không có ý có bất cứ một sự thiếu tôn trọng nào, thưa ông,” tôi nói. “Đây chỉ là… có một người bạn của cháu… chà, cũng không hẳn là bạn, cô ấy là một người hàng xóm, nghĩ rằng cháu có thể hiểu rõ hơn về ông nếu cháu được xem qua hồ sơ xét xử ông.”

“Bạn của anh không thể sai lầm hơn được nữa,” Virgil nói. “Nếu anh thật sự muốn biết được sự thật về ông Carl đây, thì hồ sơ xử án là điều cuối cùng anh sẽ xem.”

“Không sao, Virgil,” Carl nói. “Tôi không bận tâm. Thật là quái quỷ, một bộ hồ sơ cũ kĩ đã nằm trong một xó xỉnh nào đó, bám đầy bụi bặm trong vòng suốt hơn ba mươi năm qua, cho đến bây giờ, có lẽ đã không còn tồn tại nữa.”

Virgil nghiêng người về phía trước, nhấn tay vào hai đầu gối của mình và từ từ đứng dậy, ông ta sử dụng hai cánh tay để đứng lên từ chiếc ghế, giống như một người đàn ông có vẻ đã quá nhiều tuổi so với vẻ bề ngoài của mình. Vuốt lại những nếp nhàu nhĩ trên bộ quần áo đang mặc, ông ta nắm lấy đầu cây gậy ba toong đang dựa vào bức tường gần đó. “Tôi sẽ đi lấy vài tách cà phê. Có ai muốn uống không?”

Tôi không trả lời, trong khi ngờ rằng không phải là ông ta đang hỏi tôi. Carl mím môi lắc đầu tỏ ý không muốn, và Virgil bước đi cùng chiếc gậy với cái dáng có vẻ như đã thành thạo nhưng không tự nhiên, chân phải ông ta khuỵu xuống và bất thình lình đứng thẳng dậy một cách máy móc. Tôi nhìn kĩ hơn vào ống quần bên trái của ông ta, ngay phía trên chiếc giày, nơi có tiếng sột soạt phát ra, và phát hiện ra một tia sáng không thể nhầm lẫn của kim loại lóe lên ở vị trí mắt cá chân.

Tôi quay trở lại với Carl, cảm giác như thể tôi đang nợ ông ấy một lời xin lỗi, như thể tôi đã gọi ông ấy là một kẻ nói dối thông qua việc muốn kiểm chứng câu chuyện trong quá khứ với những thông tin được lưu trong hồ sơ - một điều mà tôi thực sự đã lên kế hoạch để làm.

“Cháu xin lỗi, bác Iver... À ý cháu là bác Carl. Cháu không cố ý xúc phạm bác.”

“Không sao đâu, Joe,” Carl nói. “Virgil có thể đã bảo vệ tôi hơi quá mức cần thiết. Chúng tôi quen biết nhau đã khá lâu rồi.”

“Hai người có mối quan hệ huyết thống ư?” Tôi hỏi. Carl suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Chúng tôi là hai anh em… vào sinh ra tử, không cùng huyết thống.”

Đôi mắt ông ấy quay trở lại phía khung cửa sổ, ánh mắt ông chợt lạc trong một ký ức, thứ đã khiến đôi má ông quay trở lại với màu của thời gian. Sau phút chốc, ông ấy nói, “Cậu có bút không?”

“Bút ư?”

“Để ký vào đống giấy tờ mà cậu mang đến.”

Tôi trao cho Carl văn bản cần kí và một cây bút, quan sát ông ấy kí vào giấy biên nhận, những khớp ngón tay chọc vào làn da mỏng manh, cánh tay ông yếu ớt đến nỗi tôi có thể nhìn thấy những vết hằn và sự co dãn trong từng cơ bắp trong khi ông ấy bắt đầu đặt bút ký. Ông ấy trao tờ giấy lại cho tôi, tôi gấp nó lại, nhét nó vào túi.

“Chỉ có điều,” ông ấy nói, trong khi mắt nhìn xuống những ngón tay đang nằm trên đùi. Ông ấy nói chuyện với tôi mà không ngẩng mặt lên nhìn. “Khi cậu đọc được tập hồ sơ đó, cậu sẽ thấy rất nhiều điều trong đó, những điều thật khủng khiếp, những điều mà sẽ khiến cậu ghét bỏ tôi. Điều đó chắc chắn đã làm ban bồi thẩm ghét tôi. Hãy nhớ lấy điều này, đó không phải là toàn bộ câu chuyện về tôi.”

“Cháu biết ạ”. Tôi nói.

“Không, cậu không biết được đâu,” ông ấy yếu ớt nói, chuyển sự chú ý của mình trở lại với những chiếc khăn đầy màu sắc đang bay phấp phới trên những ban công của khu căn hộ phía bên kia đường. “Cậu không biết tôi là ai đâu. Vẫn chưa biết đâu.” Tôi chờ đợi ông ấy nói hết suy nghĩ của mình, nhưng ông ấy chỉ nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ.

Tôi để Carl ở lại với những ký ức của mình, và tiến tới phía cửa trước, nơi Virgil đang đứng chờ tôi. Ông ta đưa tay ra, một tấm card visit đặt giữa hai ngón tay ông ta. Tôi cầm lấy tấm card. Virgil Gray - Thợ sơn - nhận sơn cho các mục đích thương mại và nhà riêng. “Nếu cậu muốn biết về Carl Iverson,” ông ta nói, “cậu cần phải nói chuyện với tôi.”

“Ông đã ở tù với ông ấy sao?”

Virgil trông có vẻ như đang nằm trên đỉnh điểm của sự tức giận, nói với một giọng mà tôi đã nghe quá thường xuyên trong các quán bar, khi những gã đàn ông nói chuyện về sự tồi tệ của công việc hay khi cằn nhằn những bà vợ - một tông giọng cực kỳ bực tức nhưng lại cam chịu với hoàn cảnh. “Ông ấy không hề giết cô bé đó. Và những điều cậu đang làm thật ngu ngốc.”

“Gì cơ?” Tôi phản ứng lại.

“Tôi biết cậu đang làm những gì,” ông ta nói. “Tôi đang làm những gì?”

“Tôi đang nói với cậu rằng: Ông ấy không hề giết cô bé đó.”

“Ông đã có mặt ở đó sao?”

“Không. Tôi không có mặt tại đó. Đừng có mỉa mai như vậy.”

Bây giờ đến lượt tôi cảm thấy bực mình. Tôi vừa mới gặp người đàn ông này, và ông ta làm như thể ông ta biết quá rõ về tôi, đủ để sỉ nhục tôi. “Cái cách mà tôi nhìn nhận,”tôi nói, “chỉ có hai người biết được sự việc đã diễn ra như thế nào, đó là Crystal Hagen và người đã giết cô bé đó. Chẳng ai có thể chỉ nói ra những điều mà họ muốn tin cả.”

“Tôi không cần thiết phải có mặt ở đó để biết được rằng ông ấy không hề giết hại cô bé đó.”

“Ted Bundy[2] cũng có những người tin ông ta như vậy.” Tôi không biết liệu cư xử như thế có đúng không, tuy nhiên tôi nghĩ câu trả lời của tôi khá ổn.

“Ông ấy không làm vậy,” Virgil nói nhát gừng. Ông ta chỉ vào dãy số điện thoại trên tấm card và nói. “Cậu hãy gọi cho tôi. Chúng ta sẽ nói chuyện.”

❀ ❀ ❀

[1] 17* Jackson Pollock: một họa sĩ người Mỹ nổi tiếng.

[2] 18* Ted Bundy (1946-1989): tên khai sinh Theodove Robert Cowell người Mỹ, tội phạm giết người hàng loạt, bắt cóc, hiếp dâm và ái tử thi.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.