Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 40

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh dậy trước khi mặt trời mọc. Lila vẫn nằm gọn trong vòng tay của tôi, lưng áp vào ngực tôi, hông vào đùi cô ấy cong lên áp sát dọc theo cơ thể tôi. Tôi hôn lên lưng và cổ cô ấy, khiến cô ấy động đậy một chút, nhưng không đủ để đánh thức. Tôi nhẹ nhàng hít hà mùi hương cơ thể cô ấy, nhắm mắt lại để phát lại “bản nhạc” ngọt ngào của đêm qua trong đầu và để cho các ký ức dỗ dành tôi như một thứ chất độc ngấm dần vào cơ thể cho đến khi tôi chìm lại vào giấc ngủ. Tôi không hề tỉnh dậy cho đến khi tiếng điện thoại reo lên vào lúc tám giờ ba mươi. Nó khiến tôi phải mất một chút thời gian để xác định vị trí của chiếc quần tôi để trong phòng tắm của Lila và rút điện thoại ra khỏi túi.

“Xin chào?” Tôi nói, quay trở lại giường ngủ.

“Joe Talbert phải không?” “Vâng, tôi là Joe,” tôi dụi mắt.

“Ta là Boady Sanden từ dự án cho những người vô tội Innocence Project. Ta không đánh thức cậu dậy chứ?” Ông ta nói.

“À không ạ,” tôi nói dối. “Có chuyện gì vậy ạ?” “Cậu không thể tin được vào dịp may bất ngờ mà chúng ta vừa có được đâu.” “Cái gì cơ?”

“Cậu có theo dõi câu chuyện mới nhất của Phòng thí nghiệm điều tra tội phạm Ramsey[1] không?”

“Nó không hề có chút định nghĩa nào với cháu cả.”

“St Paul có một phòng thí nghiệm điều tra tội phạm riêng của mình, tách biệt hẳn với BCA. Khoảng hai tháng trước, có ba trong số các nhà khoa học của họ đã làm chứng tại một phiên tòa rằng họ đã không có một phác đồ bằng văn bản hợp lý nào đối với các thủ tục pháp y của mình. Các luật sư bào chữa trong khu vực đã tức điên lên và liên tục khiếu nại về điều này. Vì vậy, hội đồng thành phố đã ngừng ngay việc sử dụng kết quả của các thí nghiệm này cho đến khi vấn đề phác đồ này được chỉnh sửa.”

“Vậy thì nó liên quan như thế nào đến dịp may bất ngờ của chúng ta?”

“Ồ, điều đó có nghĩa với ta rằng họ sẽ không tiến hành bất kỳ một xét nghiệm DNA nào bởi vì vẫn chưa có văn bản quy trình phác đồ vào ngay lúc này, bất kỳ một luật sư bào chữa bình thường nào cũng sẽ ném những chứng cứ này đi. Nhưng trong vụ án của chúng ta, đây chỉ là chứng cứ phòng bị nếu tòa án yêu cầu kiểm tra. Các công tố viên sẽ không bao giờ thừa nhận độ tin cậy của kết quả xét nghiệm, vì vậy, họ sẽ buộc phải tranh luận bằng các chứng cứ mà họ đã sử dụng trong nhiều năm qua.”

“Cháu xin lỗi, cháu không hiểu cho lắm.”

“Chúng ta có một phòng thí nghiệm với rất nhiều các nhà khoa học, những người sẽ không làm bất cứ một công việc thí nghiệm nào trong thời điểm hiện tại vì các vấn đề liên quan đến thủ tục hành chính. Ta có một người bạn ở dưới đó và ta yêu cầu cô ấy phải ngay lập tức kiểm tra chiếc móng tay giả của chúng ta. Cô ấy đầu tiên không đồng ý, nhưng khi ta giải thích về trường hợp của ông Iverson đang nằm trên giường chờ chết, thì cô ấy đã chấp thuận.”

“Tức là ngài đã có được xét nghiệm DNA?”

“Ta đã có kết quả xét nghiệm DNA. Ta đang cầm kết quả ở đây.”

Tôi dường như không thể thở. Tôi nghĩ Sanden chưa muốn thông báo kết quả này với tôi vội để tính toán các bước đi tiếp theo. Cuối cùng, tôi nói, “và?”

“Và họ tìm thấy cả tế bào da và máu trên chiếc móng tay đó - DNA của cả nam và nữ giới. Chúng ta có thể xác định DNA nữ giới kia chính là của Crystal.”

“Thế còn về DNA của nam giới thì sao?” Tôi hỏi. “Kết quả DNA của người nam giới kia không phải là của Carl Iverson. Đó không phải là tế bào da của ông ấy và cũng không phải là tế bào máu của ông ấy.”

“Cháu biết mà,” tôi nói. “Cháu biết nó không phải là của Carl.” Tôi đấm nắm tay vào không khí trong một cảm xúc tràn đầy của năng lượng và sự chiến thắng.

“Tất cả những gì chúng ta cần bây giờ là một miếng gạc DNA của Lockwood,” Sanden nói. Và chỉ cần như thế, quả bóng của niềm hoan hỉ trong tôi nổ tung. “Ngài vẫn chưa nói chuyện với Max Rupert đúng không ạ?”

“Rupert ư? Chưa. Tại sao?”

“Lockwood đang chạy trốn,” tôi nói. “Hắn ta đã tự đốt căn nhà của mình thành tro bụi và biến mất. Rupert nói hắn ta đã phá hủy mọi dấu vết DNA của mình.”

Tôi không kể với giáo sư Sanden lý do vì sao Lockwood lại chạy trốn. Tôi chưa hề nói với ông ấy về chuyến ghé thăm của tôi đến nhà lão ta và về vụ bắt cóc. Tôi biết rằng hành động đó của tôi, tuy là với ý định tốt, nhưng đã khiến cho Lockwood cao chạy xa bay. Tôi cảm thấy thật chán nản.

Lila ngồi dậy trên giường, quan tâm đến cuộc nói chuyện của tôi. Tôi nhấn loa ngoài để cô ấy có thể nghe thấy.

“Ồ,” Sanden nói. “Chúng ta có cuốn nhật ký, những bức ảnh, sự tẩu thoát của Lockwood khỏi công lý và ngôi nhà cháy rụi của ông ta - có lẽ thế là đủ để đưa vụ này ra tòa.”

“Liệu những điều này có đủ để giải oan cho Carl không?” Tôi hỏi.

“Ta không biết.” Giáo sư Sanden nói như thể ông ấy đang nói chuyện với chính mình, để những lợi thế và sự bất lợi cân đo đong đếm trong đầu mình. “Cứ cho rằng DNA là của Lockwood. Ông ta chỉ đơn giản sẽ nói rằng ông ta có tranh cãi với cô bé Crystal vào buổi sáng hôm đó và cô ấy đã cào ông ta. Và sau tất cả, họ sống chung trong cùng một căn nhà. Điều này cũng có thể làm cho dấu vết DNA xuất hiện trên chiếc móng tay kia mà không cần phải giết cô ấy.”

Lila lên tiếng. “Ông ta nói rằng ông ta không hề quay trở về ngôi nhà đó cho đến sau khi cô ấy bị giết. Chờ đã.” Lila bò ra khỏi giường, khoác lên mình chiếc áo Twins khi lao ra khỏi phòng.

“Ai vậy?” Sanden hỏi.

“Đó là bạn gái cháu, Lila,” tôi nói. Cái cảm giác nói ra được điều đó thật tuyệt. Tôi có thể nghe tiếng đôi giày vải của cô ấy chạy sang căn hộ của tôi. Một vài giây sau, cô ấy đã trở lại với một trong những bản tường trình đang mở sẵn trong tay mình, đôi mắt cô ấy lướt đi trên những dòng chữ trên trang giấy. “Tôi còn nhớ Danielle… lời khai của mẹ Crystal…”

Cô ấy lật sang trang giấy khác, trỏ ngón tay mình chạy dọc xuống theo tờ giấy. “Nó đây rồi, mẹ của Crystal khai rằng Crystal đã có những biểu hiện chán nản, vì vậy bà ấy để Crystal ngủ trong buổi sáng hôm đó. Sau khi Doug và Danny ra khỏi nhà, bà ấy mới gọi Crystal dậy…”. Cô ấy tự đọc cho mình trong một vài giây trước khi cô ấy đọc to một dòng chữ. “Tôi gọi Crystal dậy và nói nó phải đi tắm bởi vì con bé sẽ mất rất nhiều thời gian để tắm táp và chuẩn bị trước khi đến trường.”

“Cô ấy tắm sau khi Doug rời khỏi nhà,” tôi nói. “Chính xác.” Lila đóng bản tường trình lại. “Chỉ có một cách duy nhất cho việc DNA của Doug Lockwood xuất hiện trên chiếc móng tay giả đó là ông ta phải gặp cô ấy sau giờ học.”

“Liệu đó có phải là DNA của Lockwood không?” Sanden nói.

“Ngài muốn đánh cược không?” Tôi hỏi.

Sanden suy nghĩ trong vài giây rồi nói. “Ta sẽ đặt cược đó là DNA của Doug Lockwood trên chiếc móng tay giả đó.”

“Vậy thì cháu quay trở lại với câu hỏi ban đầu,” tôi nói. “Liệu những chứng cứ đó có đủ khi không có kết quả DNA để minh oan cho Carl Iverson?”

Boady thở dài vào điện thoại. “Có thể,” ông ấy nói. “Ta đã có đủ thông tin để yêu cầu một phiên điều trần. Nếu chúng ta có thể tìm ra chủ nhân của DNA trên chiếc móng tay này, điều này… ý ta là cô ấy có thể đã cào bạn trai mình hoặc một anh chàng khác khi ở trường. Có quá ít bằng chứng nếu không có chứng cứ này.”

“Vậy thì chúng ta nhất thiết phải cần DNA của Doug, không thì chúng ta sẽ chết chìm,” tôi nói.

“Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy ông ta vào ngay ngày diễn ra phiên điều trần.” Sanden nói.

Tôi gục đầu mình một lần nữa. “Vâng,” tôi nói “hy vọng là như vậy.”

❀ ❀ ❀

[1] 42* Nguyên gốc: The Ramsey Country Crime Lab.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.