Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 48

❊ ❊ ❊

"Đây là những gì sẽ xảy ra, Joe,” Dan nói. “Mày phải lên xe, và lái về hướng bắc, đi vào đường I-35, và chắc chắn rằng hãy mang theo chiếc túi rác mà mày đã lấy trộm ở nhà tao.”

Tôi quay lại và chạy xuống những bậc cầu thang nhanh nhất có thể, điện thoại của tôi vẫn kẹp cứng vào tai. “Nếu ông động đến Lila, tôi sẽ …”

“Mày sẽ làm gì, Joe?” Ông ta nói. “Nói cho tao nghe đi. Tao thực sự muốn biết, mày sẽ làm gì với tao, Joe? Nhưng trước khi nói điều đó với tao, tao muốn mày nghe cái này.”

Tôi nghe thấy một giọng nói bị bóp nghẹt của một phụ nữ. Tôi không thể nghe ra những lời nói của cô ấy, nó không chỉ là những tiếng cằn nhằn. Rồi những tiếng cằn nhằn ấy nhường chỗ cho một giọng nói. “Joe! Joe, em xin lỗi…” Cô ấy cố gắng để nói nhiều hơn, nhưng những lời nói đó rơi vào bức tường phía sau như thể ông ta đã nhét một miếng giẻ vào miệng cô ấy.

“Giờ thì nói cho tao biết đi, Joe, mày sẽ …”

“Nếu ông động đến cô ấy, tôi thề với Chúa rằng tôi sẽ giết ông,” tôi nói trong khi nhảy lên ngồi sau tay lái trên xe của Lila.

“Ồ, Joe.” Ông ta ngừng lại, rồi sau đó là một tiếng thét bị bóp nghẹt. “Mày có nghe thấy không, Joe?” Ông ta nói. “Tao chỉ vừa mới đấm vào mặt của bạn gái mày thôi, rất mạnh đấy. Mày đã ngắt lời tao. Mày làm tao phải đấm vào mặt nó. Nếu mày ngắt lời tao thêm lần nữa, nếu mày không làm theo sự chỉ dẫn của tao đến từng chi tiết nhỏ nhất, nếu mày làm bất cứ điều gì để thu hút sự chú ý của cảnh sát, cô bạn gái bé nhỏ của mày ở đây sẽ phải gánh chịu hậu quả. Mày nghe rõ chứ?”

“Tôi nghe rõ rồi,” tôi nói. Một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng khi tôi khởi động xe của Lila.

“Rất tốt,” ông ta nói. “Tao không muốn làm đau bạn mày nữa đâu. Mày thấy đấy, Joe, bạn gái nhỏ bé của mày không muốn cung cấp tên và số điện thoại của mày cho tao. Tao phải thuyết phục nó rằng đó là lợi ích tốt nhất của nó. Nó là một con chó cái bướng bỉnh.” Đầu gối tôi trở nên yếu ớt, bụng nôn nao khi nghĩ đến những gì mà ông ta sẽ làm với Lila. Tôi cảm thấy hoàn toàn bất lực. “Làm thế nào mà ông lại tìm thấy chúng tôi?”. Tôi không biết tại sao mình lại hỏi câu hỏi đó. Việc làm cách nào mà ông ta tìm thấy chúng tôi chẳng có nghĩa lý gì. Có lẽ tôi chỉ muốn tập trung sự chú ý của ông ta vào tôi, nói chuyện với tôi. Nếu ông ta “bận rộn” với tôi, ông ta sẽ không đánh cô ấy.

“Mày tìm thấy tao, Joe. Nhớ không?” Ông ta nói. “Vì vậy mày có thể biết tao làm bảo vệ tại một khu mua sắm. Tao quen biết với cảnh sát. Tao có được biển số xe khi chúng mày đi qua con hẻm nhà tao. Điều đó đã giúp tao mang được nàng Lila nhỏ bé về đây, và con bé sẽ mang tao đến với mày. Hoặc tao có thể nói là nó đang mang mày đến cho tao.”

“Tôi đang trên đường đến đó,” tôi nói, một lần nữa cố gắng thu hút sự chú ý của hắn về phía mình. “Tôi đang trên đại lộ I-35, như ông nói.”

“Hãy chắc chắn rằng mày không làm gì ngu xuẩn như gọi điện cho cảnh sát, mày và tao sẽ nói chuyện trong khi mày lái xe. Tao không nhấn mạnh điều này thêm nữa, Joe: Nếu mày ngắt máy, nếu mày đi đến ranh giới của cái chết, nếu điện thoại của mày hết pin, nếu bất cứ điều gì xảy ra khiến tao với mày bị ngắt kết nối…

thì, chà, hãy đơn giản thế này, mày nên đi tìm một cô bạn gái mới.”

Tôi nhấn chân ga, một tay giữ vô lăng, một tay giữ điện thoại trên tai, chiếc xe la hét khi vận động tất cả các bánh răng của mình. Một chiếc đầu kéo rơ-moóc đang lấn làn đường, vì vậy tôi bấm còi một cách rối trí. Chiếc đầu kéo dường như đã tăng tốc, như thể người tài xế đang cố gắng khẳng định một ưu thế về yếu tố kích thích sinh dục nam testosterone không đúng chỗ. Tôi nắm chặt vô lăng trong những ngón tay đau nhức. Làn đường hợp nhất của tôi hẹp dần lại trong khi tôi đua chiếc xe lên phía trước một cây cầu vượt, những lốp xe khổng lồ của chiếc đầu máy đang lăn ngay sát cạnh tôi, chỉ cách cửa kính xe tôi vài phân. Làn xe của tôi nối với một làn phân cách cứng[1] khi xe tôi vừa mới vượt được khoảng một vài xen-ti-mét khỏi chiếc bánh xe phía trước của đầu kéo. Tôi giật xe lên phía trước con đường giao lộ, hãm xung phía sau bị cản trở bởi hãm xung phía trước xe, những tiếng còi rú lên ầm ĩ biểu lộ sự không bằng lòng.

“Tao hy vọng mày đang lái xe cẩn thận, Joe,” Dan nói. “Mày không muốn bị kéo lê trên đường đâu. Điều đó thật thảm khốc!”

Ông ta nói đúng. Tôi không thể để cho bản thân mình bị kéo lê trên đường được. Tôi đang nghĩ gì vậy? Tôi đi chậm lại để điều chỉnh tốc độ với những chiếc xe khác, trà trộn vào với chúng như góp một đôi đèn pha vào làn xe trên đường.

“Tôi sẽ đi đến đâu?” Tôi hỏi ngay khi hãm xung của tôi trở lại với tốc độ có thể kiểm soát.

“Mày nhớ nhà của cha tao ở đâu chứ?”

Tôi chợt rùng mình với ý nghĩ đó. “Tôi nhớ.” “Vậy thì đến đó,” ông ta nói.

“Tôi nghĩ nó đã bị thiêu rụi rồi,” tôi nói.

“Vậy là mày đã nghe được tin đó hả? Thật là một điều khủng khiếp,” ông ta nói với một chất giọng đều đều và không mấy quan tâm, như thể tôi là một đứa trẻ gây khó chịu đang phá hỏng thời gian đọc báo vào buổi sáng của ông ta.

Tôi bắt đầu nhìn quanh chiếc xe để tìm vũ khí, một dụng cụ, một phế liệu của bất cứ thứ gì mà tôi có thể để gây sát thương cho ông ta… hoặc là giết ông ta. Không có gì nằm trong tầm với, trừ một chiếc cần gạt bằng nhựa trên kính chắn gió. Tôi búng tay trong làn ánh sáng mờ nhạt và tìm kiếm một lần nữa - rác từ những thứ đồ ăn nhanh, một vài đôi găng tay mùa đông, giấy tờ từ các lớp học của Lila, túi rác của Dan, chẳng có vũ khí nào cả. Tôi đã nghe tiếng chai lọ va lẻng xẻng vào nhau trong túi rác khi chạy khỏi nhà Lockwood. Nếu không có gì khác, tôi sẽ vơ lấy một trong những chiếc chai đó. Sau đó tôi nhìn thấy một tia sáng lóe lên trong ánh phản quang từ ghế sau, một cái gì đó màu bạc, kẹt một nửa vào vết nứt phía ghế sau và chiếc đệm.

“Mày có vẻ im lặng quá, Joe,” Dan nói. “Tao không làm mày cảm thấy chán chứ?”

“Không, tôi không chán, tôi chỉ đang nghĩ,” tôi nói. “Mày là một thằng hay nghĩ ngợi, phải vậy không?” Tôi nhấn nút loa ngoài và đặt nó lên bàn điều khiển nằm giữa hai ghế trước và tăng âm lượng. “Tôi không coi đó là một thói quen, nhưng nó luôn luôn xảy ra,” tôi nói. Tôi lặng lẽ kéo chiếc cần điều khiển lưng ghế khiến nó ngả ra sau nhiều nhất có thể.

“Nói cho ta biết đi, Joe, mày đang nghĩ gì?”

“Tôi chỉ đang nhớ về cái lần đến gặp cha của ông. Ông ấy trông có vẻ hơi bực tức khi chúng tôi từ biệt.” Tôi trượt lưng trên ghế, giữ tay lái bằng các ngón tay, chờ đợi một đoạn đường thẳng trên cao tốc. “Ông ấy bây giờ đang như thế nào rồi?” Tôi hỏi câu đó một phần vì muốn nghe phản ứng của ông ta, một phần muốn để hắn nói trong khi tôi đi vào phần đường thẳng đang chờ đợi phía trước.

“Tao đoán mày có thể nói rằng ông ấy đang sống những ngày tốt đẹp hơn,” Dan nói, giọng ông ta bỗng trở nên lạnh băng.

Tôi buông tay lái, ngồi phịch trở lại chỗ ngồi của mình, và cố nắm lấy vật bằng kim loại đang sáng bóng lên ở phía ghế sau kia. Tôi đặt một ngón tay ở một bên và những ngón tay ở phía còn lại và bắt đầu kéo. Ngón tay tôi trượt khỏi vật đó. Tôi đặt tay mình lại và kéo tiếp. Chiếc điện thoại di động của Jeremy trượt ra từ giữa đệm, lăn ra phía trước, và dừng lại ở cạnh ghế.

“Tất nhiên,” Dan tiếp tục, “Nó giống như người ta thường nói: mày không nên cử một lão già say rượu làm công việc của một người đàn ông.”

Tôi ngồi dậy và nhìn thấy xe mình đang đi chệch ra khỏi làn đường, hướng về phía làn phân cách cứng. Tôi nắm lấy tay lái, điều chỉnh lại xe với một tiếng rít nhẹ của lốp xe đang chà lên mặt đường. Nếu có bất kỳ một viên cảnh sát nào quanh đây, chắc hẳn tôi đã bị vẫy vào. Tôi nhìn gương chiếu hậu xem có bất cứ xe cảnh sát nào đuổi theo không. Tôi quan sát, chờ đợi - không có gì hết. Tôi thở phào.

“Nhưng ông ấy luôn có ý tốt,” Dan nói.

“Ông ấy có ý tốt… bằng việc cố giết tôi ư?” Tôi hỏi, cố gắng giữ cho hắn nói chuyện. Tôi kéo ghế lại, giữ lưng ghế ở tư thế thẳng đứng.

“Ồ, Joe,” Dan nói. “Mày chắc không nhìn thấy sự ngờ nghệch trên mặt tao phải không?”

Tôi gạt lưng ghế trở lại phía sau, lấy điện thoại của Jeremy, và bật nó lên.

“Giết tôi có phải là ý của ông ấy không?” Tôi nói.

“Hay đó là ý của ông?” Tôi cong lưng xuống, thò tay vào túi áo để kéo ra tấm danh thiếp của Max Rupert.

“Cái chai đập vào đầu mày là ý tưởng của ông ấy,” Dan nói. Tôi đặt ngón tay mình lên các phím số đầu tiên để nhấn số điện thoại cá nhân của Rupert, kẹp điện thoại trên chân mình để giảm thiểu tiếng động, và bấm nút.

“Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên tột độ của tao lúc ấy,” ông ta tiếp tục, “Khi ông ta gọi cho tao để nói về những gì mà mày tìm thấy trong cuốn nhật ký của Crystal!”

Tôi tiếp tục bấm số.

“Sau thời gian này, mày sẽ tự hiểu ra,” ông ta nói. “Mày thật sự là một kẻ hay suy nghĩ, phải không, Joe?” Tôi kiểm tra lại số điện thoại lần cuối và nhấn phím gọi, giữ chặt điện thoại trên tai, cầu nguyện Rupert trả lời. “Xin chào!” Giọng nói của Rupert vang lên. Tôi giữ ngón tay mình trên loa điện thoại để Dan Lockwood không thể nghe thấy tiếng của Rupert, nhưng Rupert lại có thể nghe thấy cuộc nói chuyện của tôi với Dan.

“Tôi không thông minh như ông nghĩ,” tôi nói, giữ điện thoại của Jeremy gần với điện thoại của tôi. “Tôi đã luôn nghĩ DJ là viết tắt của Douglas Joseph Lockwood. Ông có thể tưởng tượng sự kinh ngạc của tôi ngày hôm nay khi vợ ông nói rằng ông mới chính là DJ. Tôi đã rất sốc. Ý tôi là, tên của ông là Daniel William Lockwood. Ai có thể nghĩ rằng người ta cũng gọi ông là DJ chứ?”

Tôi cố gắng nói đủ rõ bằng lời nói của mình để làm đầu mối cho Rupert trong hoàn cảnh mà tôi đã loại Dan ra khỏi kế hoạch của mình. Tôi phải tin tưởng rằng Rupert đang nghe máy và hiểu chuyện gì đang diễn ra, và rằng đây là cuộc điện thoại vào giữa đêm hơn là một dãy số điện thoại lạ. Tôi cần phải để Dan Lockwood tham gia vào cuộc nói chuyện này và buộc ông ta phải nói ra bí mật của mình.

❀ ❀ ❀

[1] 44* Dành cho các xe ô tô trong trường hợp khẩn cấp.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.