Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 38

❊ ❊ ❊

Cảnh sát trưởng là một người đàn ông cao lớn với cái đầu hói bóng và một chòm râu dê đen dày. Ông ấy yêu cầu một cách lịch sự rằng tôi hãy ngồi ở hàng ghế phía sau xe cảnh sát, nhưng tôi biết rằng yêu cầu của ông ấy có nghĩa là tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi kể cho ông ấy về câu chuyện của mình từ đầu đến cuối. Khi tôi đã kể xong, ông ấy tìm tên tôi trong công văn để xem tôi có liên quan tới bất kỳ một lệnh bắt giữ nào không. Tất nhiên là không có. Nhưng tôi đã không trở lại với danh nghĩa của một người mất tích.

Tôi chưa kể với Lila rằng mình sẽ đi đâu. Cô ấy có thể nghĩ rằng tôi đã trở về Austin để giải quyết công việc với em trai Jeremy và mẹ mình.

“Chúng ta sẽ đi đâu?” Tôi hỏi khi ông ấy bắt đầu khởi động xe và gạt cần lái.

“Tôi đang nói chuyện với trung tâm hành pháp của Center City,” ông ấy nói.

“Ngài sẽ đưa tôi vào tù ư?”

“Tôi không chắc là sẽ phải làm gì với cậu. Tôi nghĩ tôi có thể bắt giữ cậu vì đã xâm phạm bất hợp pháp vào túp lều săn đó. Đó là một hành vi trộm cắp cấp độ ba.” “Trộm cắp ư?” Tôi hỏi, giọng tôi cao lên vì tức giận. “Lockwood đang tìm cách giết hại tôi. Tôi bắt buộc phải đột nhập vào đó.”

“Đó là những gì cậu nói,” ông ấy nói. “Nhưng tôi không biết cậu từ Adam. Tôi cũng chưa bao giờ nghe đến gã Lockwood này. Cũng không có ai báo cáo rằng cậu đang bị mất tích và cho đến khi tôi biết được mọi sự là như thế nào, tôi sẽ đưa cậu đến một nơi nào đó để có thể để mắt tới cậu.”

“Ôi, vì Chúa!” Tôi khoanh tay trong sự ghê tởm. “Nếu chúng tôi kiểm chứng được câu chuyện cậu nói, chúng tôi sẽ không bắt giữ cậu, nhưng tôi không thể để cậu đi cho đến khi những điều này được chứng minh.”

Ít nhất thì ông ấy không còng tay mình, tôi nghĩ. Trong sự giam hãm của hàng ghế sau, tôi có thể ngửi thấy mùi hăng nồng của những chiếc khăn, những chiếc đệm ghế và bộ quần áo bảo hộ: một thứ mùi mà tôi không hề để ý đến trước đó. Trong khi “thưởng thức” thứ mùi ấy trên người mình, một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi. Tôi biết một ai đó có thể giúp tôi thuyết phục được cảnh sát là những điều tôi đã nói hoàn toàn là sự thật.

“Hãy gọi cho Max Rupert,” tôi nói.

“Ai cơ?”

“Thám tử Max Rupert. Ông ấy làm việc tại Văn phòng Cảnh sát Thụ lý các vụ giết người Minneapolis. Ông ấy biết tất cả về Lockwood và tôi. Ông ấy sẽ xác minh cho tôi.”

Ông cảnh sát trưởng bật bộ đàm lên và gửi công điện yêu cầu được liên lạc với Max Ruppert ở Minneapolis. Chúng tôi không hề nói gì với nhau trong khoảng thời gian lái xe còn lại, ông cảnh sát huýt sáo ở hàng ghế phía trước trong khi tôi chờ đợi trong tuyệt vọng công điện xác nhận rằng tôi không phải là một kẻ tào lao hay một tên trộm. Khi cảnh sát bắt đầu đi vào cổng nhà tù ở Center City, một nữ nhân viên đã liên lạc với ông ấy bằng bộ đàm và nói với viên cảnh sát trưởng rằng Max Rupert đang đi làm nhiệm vụ, nhưng họ đang cố gắng xác định vị trí của ông ấy. Tôi gục đầu cam chịu.

“Xin lỗi,” viên cảnh sát nói, “Nhưng tôi buộc phải giữ cậu trong một thời gian.” Ông ấy đỗ xe, mở cửa cho tôi và còng tay tôi ra sau lưng. Ông ấy dẫn tôi vào và đặt một căn phòng, nơi những người giữ tù yêu cầu tôi phải thay sang bộ quần áo đồng phục màu cam của những người bị kết án. Khi ông ấy đóng cánh cửa phòng giam lại, tôi cảm thấy một trạng thái thật kỳ lạ: tôi đang rất ấm áp, được an toàn và vẫn còn sống rất tốt.

Một y tá đến chỗ tôi khoảng một giờ sau để làm sạch những vết thương trên cơ thể tôi, đặt gạc vào những vết thương sâu hơn và bôi thuốc kháng sinh cho những phần còn lại. Những ngón chân và ngón tay tôi vẫn bị mất cảm giác từ khi bị đóng băng, nhưng cô ấy nói rằng triệu chứng này sẽ không tồn tại vĩnh viễn. Sau khi cô ấy rời đi, tôi nằm trên giường của mình nghỉ ngơi. Và tôi đã không nhớ rằng mình đã rơi vào giấc ngủ.

Một lát sau, tôi giật mình tỉnh dậy với những âm thanh của một giọng nói thì thầm. “Trông cậu ấy rất yên bình. Tôi không nỡ làm phiền cậu ấy,” đó là một giọng nói mà tôi mơ hồ nhận ra.

“Chúng tôi sẽ rất hạnh phúc nếu có thể giữ anh ta ở lại đây trong vài ngày,” một giọng nói khác vang lên, giọng nói này tôi biết chắc là của viên cảnh sát trưởng. Tôi ngồi dậy trên chiếc giường của mình, dụi mắt và nhìn thấy Max Rupert đang đứng ở cửa ra vào phòng giam của tôi.

“À đây rồi, “người đẹp ngủ trong rừng,” ông ấy nói. “Họ nói với tôi rằng cậu có lẽ cần thứ này.” Ông ấy ném cho tôi một chiếc áo len, một chiếc áo khoác và một đôi giày quá khổ.

“Ngài đang làm gì ở đây ạ?” Tôi hỏi.

“Đưa cậu về nhà,” ông ấy nói. “Chúng ta cần làm một số việc ngay lập tức.” Ông ấy quay lại, đi với ngài cảnh sát trưởng về phía văn phòng trong khi tôi thay quần áo. Mười phút sau, tôi đã ngồi trong chiếc xe cảnh sát không gắn mác của Rupert - và lần này là ghế trước chứ không phải là hàng ghế phía sau - rời khỏi Center City và thẳng tiến tới Minneapolis. Mặt trời đã lặn, nhưng ánh sáng còn lại của nó vẫn đỏ rực phía chân trời đằng tây. Tôi kể với Rupert những gì đã xảy ra và ông ấy kiên nhẫn lắng nghe mặc dù tôi chắc chắn rằng viên cảnh sát đã kể hết cho ông ấy.

“Cháu nghĩ ông ta sẽ dìm cháu xuống sông,” tôi nói. “Đó cũng là một suy luận khá tốt,” Rupert nói.

“Khi tôi nghe rằng cậu đã đi lang thang ra khỏi rừng như một người loạn trí, kêu than rằng Lockwood đã bắt cóc cậu, tôi ngay lập tức đã kiểm tra lại một vài chuyện. Về thông tin xe của cậu. Xe của cậu được gắn thẻ và mang đi ngày hôm qua. Nó được tìm thấy trên một tuyến đường tuyết - đã được cảnh báo tại Minneapolis. Ta đã ghé qua bãi đỗ xe công trước khi lái đến đây.” Ông ấy với ra hàng ghế sau và túm lấy chùm chìa khóa xe của tôi và chiếc ba lô cùng với chiếc điện thoại trong đó.

“Những thứ này có trong xe của cậu.”

“Ngài đã không tình cờ tìm thấy một chiếc ví hay một máy ghi âm ư?”

Rupert lắc đầu. “Nhưng chúng tôi đã tìm thấy một mũi khoan đá cầm tay và búa tạ ở ghế sau. Tôi cá những thứ đó không phải là của cậu.”

“Không phải,” tôi nói.

“Ông ta có lẽ đã lên kế hoạch đưa cậu vào lớp băng ở St.Croix. Chúng tôi sẽ không bao giờ có thể tìm thấy cậu.”

“Cháu nghĩ ông ta cho rằng cháu đã chết.”

“Chắc hẳn là như vậy,” Rupert nói. “Khi cậu bóp cổ ai đó, họ có xu hướng bất tỉnh vì máu ngừng lưu thông lên đầu họ, nhưng họ vẫn chưa chết. Với cái lạnh làm nhiệt độ cơ thể cậu hạ xuống, tôi chắc chắn ông ta đã nghĩ cậu chỉ là một xác chết.”

“Cháu đã gần chết,” tôi nói. “Ngài nói họ tìm thấy xe cháu trên một con đường phủ tuyết trong tình trạng nguy hiểm ư?”

“Ừm, đúng vậy, đỗ cách bến xe bus khoảng một tòa nhà,” Rupert nói. “Lockwood có thể đang trên bất cứ một chuyến xe bus nào.”

“Ông ta đang chạy trốn ư?”

“Có thể lắm chứ. Hoặc có lẽ ông ta muốn chúng ta nghĩ ông ta đang chạy trốn. Chúng tôi đã kiểm tra việc mua bán thẻ tín dụng dưới tên của ông ta nhưng chúng tôi không tìm thấy gì cả. Ông ta có lẽ đã mua vé bằng tiền mặt. Tôi cũng yêu cầu một vài cán bộ xem lại các đoạn phim giám sát quay lại từ bến xe bus đó.

Nhưng đến giờ chúng tôi vẫn chưa tìm thấy tung tích của Lockwood trong đoạn băng ghi hình nào. Chúng tôi đã đặt một lệnh Bolo lên ông ta.”

“BOLO?”

“Lệnh truy nã.”

“Vậy là ngài đã tin cháu?” Tôi hỏi. “Rằng ông ta là người đã giết Crystal Hagen?”

“Có thể xem là như vậy,” ông ấy nói. “Tôi đã có đủ chứng cứ để bắt giữ ông ta vì tội đã bắt cóc cậu, việc này sẽ cung cấp cho chúng ta DNA của ông ta… khi chúng ta tìm được Lockwood.”

“Chúng ta có thể đến nhà ông ta,” tôi nói. “Ông ta đã uống rượu trong chai wishky. Chúng ta có thể có DNA từ đó, hoặc chúng ta có thể lấy chúng từ bàn chải đánh răng của ông ta.”

Rupert mím môi và thở dài. “Tôi đã gửi một đội hình sự đến nhà Lockwood,” ông ấy nói. “Khi chúng tôi đến đó, căn nhà đó vừa mới bị đốt cháy. Nơi đó đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Ngọn lửa bùng cháy rất to, chắc chắn là do cố ý gây hỏa hoạn.”

“Ông ta tự đốt chính căn nhà của mình ư?”

“Ông ta đang cố che giấu tung tích của mình - chặn lại bất cứ bằng chứng nào có thể phản lại ông ta. Chúng tôi đã không tìm thấy nổi một cọng thuốc lá hay vỏ lon bia - chẳng có gì để có thể lấy DNA của ông ta làm bằng chứng cả.”

“Vậy thì chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Tôi hỏi. “Chuyện này sẽ không còn là “chúng ta” nữa,” Rupert nói. “Cậu không liên quan đến chuyện này. Tôi không muốn cậu đi loanh quanh để tìm kiếm Douglas Lockwood. Tôi nói thế cậu rõ chứ? Chúng tôi đang tiến hành điều tra. Sẽ chỉ mất ít thời gian thôi.”

“Nhưng thời gian sẽ là vấn đề…”

“Người đàn ông đó đã suýt nữa giết chết cậu,” Rupert nói. “Tôi biết cậu muốn làm rõ mọi chuyện trước khi Iverson chết. Tôi cũng muốn như cậu. Nhưng đây là lúc cậu phải tránh xa việc này.”

“Ông ta không theo dõi cháu nữa - giờ thì tất cả mọi người đều tham gia vào vụ này,” tôi nói.

“Giả định của cậu về Lockwood là hợp lý, rằng ông ta không phải là loại người giết cậu chỉ vì muốn trả đũa,” Rupert nói. “Cậu đã gặp ông ta. Cậu có nghĩ rằng ông ta là người có lý trí không?”

“Vâng, chúng ta hãy xem xem,” tôi nói với một giọng mỉa mai. “Trong khoảng thời gian ngắn ngủi cháu tiếp xúc với Douglas Lockwood, ông ta đã khóc, phun ra những câu nói điên rồ của Kinh thánh, đánh cháu bằng một chai rượu whisky, bóp cổ cháu, đẩy cháu vào cốp xe và cố gắng bắn cháu. Cháu nghĩ rằng chúng ta đã có một sự loại trừ hợp lý.”

“Đó là điều tôi muốn nói đến,” Rupert nói. “Cậu cần phải trông chừng bản thân. Nếu ông ta vẫn còn lởn vởn xung quanh cậu, sẽ có một lúc nào đó ông ta cố gắng tiếp cận cậu. Ông ta sẽ nhận ra cậu như là cội cội nguồn của tất cả các vấn đề liên quan đến mình. Tôi giả sử ông ta có tên và địa chỉ của cậu. Nó nằm trong ví cậu, phải không?”

“Chết tiệt.”

“Cậu có một nơi nào đó, để có thể ở tạm một thời gian, một nơi nào đó ông ta không thể tìm thấy cậu - nhà của bố mẹ cậu chẳng hạn?”

“Cháu có thể ở lại với Lila,” tôi nói nhanh. “Ông đã gặp cô ấy rồi.” Tôi không hề đề cập đến rằng cô ấy chỉ sống cách căn hộ của tôi có vài bước chân. Tôi sẽ không quay trở lại Austin.

Rupert với chiếc bảng điều khiển và lấy ra một tấm danh thiếp khác. “Đề phòng trường hợp ông ta xuất hiện. Tôi viết số điện thoại di động cá nhân của tôi trên tấm danh thiếp này - nếu cậu cần liên lạc với tôi, 20-4-7…”

Rupert yêu cầu tôi phải rút lui, điều này khiến tôi cảm thấy khó chịu. Đây là kế hoạch của tôi. Tôi lôi nó ra khỏi bóng tối. Tôi mang nó đến cho ông ấy khi ông ấy không hề muốn nó. Và giờ, khi chúng tôi đang ở rất gần, rằng Lockwood cách xa chúng tôi chỉ bằng một cái nhón tay, vậy mà ông ấy lại muốn loại tôi khỏi vụ này.

Ông ấy nói. “Chúng tôi đã cho tiến hành cuộc điều tra,” nhưng những gì tôi nghe được lại là “Chúng tôi đưa vụ án này vào danh sách của những vụ án đang diễn ra và nếu Lockwood có xuất hiện, thì chúng tôi sẽ bắt giữ ông ta.” Tôi nhắm mắt và một hình ảnh xâm chiếm suy nghĩ của tôi. Tôi thấy Carl đang vùng vẫy trên sông, trượt xuống làn nước, chiếc áo phao cứu sinh của ông ngoại tôi quấn lấy cánh tay ông ấy. Trong hình ảnh đó, tay tôi đang giữ một sợi dây neo - nhưng lại không hề buông nó ra, không cứu ông ấy. Không thể để chuyện này xảy ra một lần nữa, tôi tự nói với bản thân mình. Tôi vẫn chưa hoàn thành xong dự án này. Tôi sẽ tìm ra cách để hoàn thành nó. Tôi sẽ làm những gì mình cần phải làm để cuộc điều tra đạt tới kết quả rằng sẽ tống Lockwood vào tù trước khi Carl qua đời.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.