Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 53

❊ ❊ ❊

Trận đấu súng vừa xong đã xuất hiện ngay trên mặt báo, và càng ngày càng có nhiều người để ý tới. Báo chí muốn biết tại sao một người từ Iowa lại ăn ba viên đạn vào đầu, và có hai thanh niên học đại học ở hiện trường lúc đó. Để bào chữa cho vụ việc và chứng minh Max Rupert không làm gì sai, tòa thị chính đã phải cung cấp thông tin cho đại chúng về những gì chúng tôi đã khám phá ra được. Chỉ trong hai tư giờ, họ không chỉ mở lại hồ sơ vụ án mưu sát Crystal Hagen, mà còn đưa nó lên trang nhất các báo. Trước khi tờ báo đầu tiên của buổi sáng được phát hành, họ đã xác nhận việc Lila giải được mật mã, và việc Dan Lockwood chính là tên được Crystal và gia đình cô nhắc tới vào những năm 80 với biệt danh DJ.

Hai ngày sau vụ ồn ào đó, Cục Điều tra tội phạm Minnesota khẳng định mẫu DNA tìm thấy dưới móng tay Crystal Hagen chính là của Dan Lockwood. Không chỉ vậy, khi Cục tìm kiếm mẫu DNA của Dan trong CODIS - Hệ thống cơ sở dữ liệu DNA toàn quốc, có một khám phá mới. DNA của Dan trùng khớp với mẫu thu được trong vụ án ở Davenport, Iowa, vụ án một thiếu nữ bị cưỡng bức và giết hại, và xác của cô được tìm thấy bên đống đổ nát của một kho thóc bị đốt cháy. Tòa thị chính mở một cuộc họp báo để công bố rằng Dan Lockwood chính là kẻ giết Crystal Hagen vào năm 1980, và suýt giết ít nhất một sinh viên đại học ở hiện trường khi điều tra viên Rupert buộc phải bắn chết hắn. Thành phố và báo chí cuối cùng đã khen ngợi Max, coi ông là một người hùng khi vô hiệu hóa Dan Lockwood, và cứu hai nhân vật vô danh học trường Đại học Minnesota - những người có thể đã là nạn nhân tiếp theo của hắn.

Một nhà báo bằng cách nào đó biết được tên tôi, và biết cả việc tôi chính là nhân vật ở hiện trường lúc đó. Chị ấy gọi đến tận phòng bệnh mà tôi đang nằm dưỡng thương, ngỏ ý hỏi tôi một vài câu hỏi, hứa sẽ đưa tôi trở thành một người hùng với tất cả những lời có cánh. Tôi chẳng thấy thích trở thành người hùng tí nào. Tôi suýt đã để Lila mất mạng. Tôi nói với chị nhà báo rằng tôi không muốn trả lời gì cả, và chị đừng gọi lại cho tôi thì hơn.

Giảng viên của chúng tôi ưu tiên cho chúng tôi không phải thi cuối kỳ và nộp báo cáo. Tất nhiên tôi nhận lời tất cả - ngoại trừ môn Sinh học. Lila mang máy tính của tôi tới bệnh viện, và tôi dành ra hàng giờ đánh máy trên giường bệnh. Lila cũng dẫn Jeremy tới thăm tôi hàng ngày nữa. Nhớ lại đêm hôm đó, Lila đã phải nằm mấy tiếng liền trong phòng cấp cứu. Các bác sĩ kiểm tra cô ấy hết sức cẩn thận, trước khi cô xuất viện với rất nhiều chỗ băng bó trên má, trên người và những vết trầy xước mà dây thừng để lại trên cổ tay cô. Hôm đó Lila về ngủ trên sofa nhà tôi, còn Jeremy ngủ ở phòng bên cạnh.

Các bác sĩ bắt tôi nằm viện mất bốn ngày, và tôi được xuất viện đúng hai tuần trước Giáng sinh, cùng hành lý là chai thuốc giảm đau và một đôi nạng. Lúc được về nhà tôi đã viết được số trang gấp đôi yêu cầu về tiểu sử của Carl Iverson. Hơn thế nữa, phần kết của tôi không thể nào tuyệt vời hơn - thư miễn tội cho Carl.

Buổi sáng tôi được xuất viện, giáo sư Sanden gặp tôi dưới sảnh bệnh viện. Giáo sư trông có vẻ rất hào hứng, bước về phía tôi, khuôn mặt tươi cười như mới trúng số vậy. “Giáng sinh vui vẻ!” Ông vừa nói vừa trao tay tôi một tờ giấy: Quyết định của tòa án, được đóng dấu nổi ở cuối trang. Bỗng tim tôi đập rộn ràng khi mắt tôi đưa qua những dòng chữ với văn phong trang trọng: Bang Minnesota, Plaintiff, gửi bị cáo Carl Iverson. Tôi cứ đọc từng dòng một, cho tới khi giáo sư Sanden lật giấy đến trang cuối và chỉ vào một đoạn có nội dung: Chúng tôi xin tuyên bố, lời cáo buộc ông Carl Albert Iverson tội mưu sát mức độ cao nhất, lập bởi Verdict vào ngày 15 tháng 1 năm 1981, và lệnh thi hành án cùng ngày, từ giờ trở đi sẽ hoàn toàn vô hiệu lực, và mọi quyền công dân của bị cáo sẽ được phục hồi ngay lập tức, kể từ khi văn bản này được ký.

Quyết định của tòa được ký bởi một thẩm phán của tòa án cấp quận, và trên đó ghi ngày ký chính là hôm nay.

“Cháu không thể tin nổi!”, tôi lắp bắp, “Sao mà giáo sư có thể…”

“Một khi chính quyền đã vào cuộc thì nhiều thứ có thể được thực hiện lắm”, giáo sư Sanden trả lời. “Câu chuyện của cháu đã lên sóng truyền hình cả nước đấy, vì thế nên các luật sư càng muốn làm việc này thật nhanh chóng.”

“Như thế này có nghĩa là…”

“Carl Iverson từ giây phút này đã hoàn toàn trở lại là người trong sạch”, giáo sư trả lời tôi, đôi mắt ánh lên những tia sáng của niềm vui.

Tôi gọi ngay cho Virgil Gray để rủ ông ta đến thăm Carl cùng chúng tôi. Janet và bà Lorngren cũng cùng chúng tới tới phòng của Carl. Lúc đầu tôi định đóng khung tờ quyết định, nhưng rồi lại thôi, có lẽ Carl cũng sẽ không muốn làm như thế. Thay vào đó, tôi đơn giản chỉ trao cho ông ấy tờ quyết định, và giải thích cho ông nó có ý nghĩa gì, giải thích cho ông ấy hiểu rằng thế giới đã phải công nhận rằng ông không giết Crystal Hagen. Carl đưa ngón tay vuốt ve con dấu nổi ở cuối trang một, nhắm mắt, và mỉm cười một nụ cười buồn sâu lắng. Một giọt lệ lăn dài trên má ông ấy. Janet và bà Lorngren cũng khóc theo. Tôi, Lila và Virgil cũng không cầm được nước mắt. Mỗi Jeremy là không khóc - thằng bé là thế mà.

Carl gắng sức với cánh tay ra chỗ tôi, tôi cũng nắm tay ông thật lâu. “Cám ơn cậu”, ông thều thào, “Cám ơn tất cả mọi người”.

Chúng tôi ở lại với ông cho tới khi ông ngủ thiếp đi. Chúng tôi chúc ông Giáng sinh an lành, và hứa hôm sau sẽ quay lại. Nhưng chúng tôi không còn làm thế được nữa. Đêm hôm đó ông ấy đã qua đời. Bà Lorngren kể lại rằng cứ như thể ông quyết định thời gian dành cho ông trên cõi đời này đã hết. Bà chưa từng thấy ai có sự ra đi bình thản và nhẹ nhàng đến thế.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.