Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 50

❊ ❊ ❊

Tôi có mười phút để lái xe mà chỉ cần năm phút nữa là đi tới nơi, tôi cố gắng nghĩ xem có gì có thể chuẩn bị nữa không.

Vừa lái xe tôi vừa ấn ngón tay xuống loa ngoài chiếc điện thoại của Jeremy, để Lockwood không thể nghe thấy Rupert nói. Trên con đường lòng vòng giữa vùng băng giá, tôi vừa đi vừa nhả ga, cố tình để cho Rupert đuổi kịp tôi. Đến giờ ông ta phải hiểu ra rồi chứ? Tôi và Dan đã nhắc tới ngôi nhà của bố hắn ta - ngôi nhà hắn ta đã đốt, và kho thóc ngay cạnh. Rupert biết căn nhà đó ở đâu, chính ông ta kể cho tôi về vụ cháy. Ông ta là cảnh sát, còn là thám tử nữa. Chắc là ông ta đã hiểu.

Tôi nhẹ nhàng nhấc chiếc điện thoại của Jeremy lên. Buông ngón cái khỏi loa, tôi áp điện thoại vào tai và lắng nghe. Không có tiếng người nói. Không có cả tiếng hơi thở, tiếng lè xè hay tiếng động cơ xe. Hoàn toàn yên lặng. Tôi kiểm tra lại màn hình điện thoại. Số máy của Rupert vẫn hiện trên màn hình. Tôi lại nghe. Yên lặng. Tôi chụm tay trước ống nói điện thoại và nói khẽ “Rupert”, bật rõ những phụ âm để có gì Max có thể hiểu và trả lời tôi.

Vẫn không có ai trả lời.

Tim tôi giật thót, hai tay run bần bật. Nãy giờ hóa ra tôi chỉ gọi hộp thư thoại thôi sao? “Rupert!”, tôi lại khẽ gọi. Vẫn không có ai trả lời. Tôi ném chiếc điện thoại ra đằng sau chiếc ghế bên cạnh tôi. Họng tôi nghẹn ứ. Giờ tôi không nghĩ ra được gì cả - không có cách nào cứu Lila nữa rồi.

Đống rác của Lockwood, DNA của hắn ta, bằng chứng phạm tội, bốc mùi đằng sau ghế tôi. Nếu như từ nãy tới giờ tôi chỉ gọi hộp thư thoại, thì Rupert sẽ biết rằng Dan Lockwood đã giết chúng tôi. Tôi quyết định vứt lại đống rác xuống cái mương. Nếu có sự chẳng lành, Rupert có thể tìm ra và buộc tội Lockwood. Kế hoạch B tệ nhất quả đất, nhưng tôi chẳng thể làm gì khác bây giờ.

Tôi với tay ra hàng ghế sau, đặt túi rác lên đùi. Tiếng vỏ lon vỏ chai kêu lọc xọc. Một chai bia đang chọc vào cái túi. Tôi lấy móng tay cấu vào cái túi, lấy chai bia ra và để nó vào ghế bên.

“Còn năm phút đấy, Joe”, tiếng Dan gọi qua loa ngoài điện thoại của tôi.

“Cho tôi nghe tiếng Lila”. “Mày không tin tao sao?”

“Làm thế thì ông có bị sao đâu?” Tôi nói với giọng điệu thất bại, có lẽ là cả đầu hàng. “Hãy coi như đây là ân huệ cuối cùng đi.”

Tôi nghe thấy tiếng Lila nói yếu ớt lúc Dan tháo khăn bịt miệng. Cơ hội của tôi đã tới, Dan đang không trực tiếp nghe máy, tôi phải ném cái túi ngay. Tôi đánh xe vào một khu hầm để tránh tiếng gió, hạ cửa kính, lấy đầu gối giữ vô lăng, nhét cái túi rác ra ngoài, ném nhẹ để nó rơi xuống được cái mương đầy tuyết.

“Joe?” Lila lẩm bẩm. “Lila, em ổn chứ?”

“Buôn thế đủ rồi đấy”, Dan làu bàu “Còn hai phút, chắc mày không tới kịp đâu.”

Tôi đóng cửa sổ, tăng tốc và vượt qua chỗ đường cuối cùng trước khi rẽ vào con đường sỏi, nơi Doug Lockwood từng sinh sống. “Nếu ông đang ở nhà cha mình, thì ông có thể nhìn thấy đèn pha của tôi”. Tôi tắt bật đèn vài lần.

“Ồ người anh hùng của chúng ta tới rồi”. Dan thốt lên. “Có một con đường mòn ngay sau ngôi nhà đó, nó dẫn đến chỗ kho thóc. Tao sẽ đợi ở đó.”

“Ông phải để Lila đứng ở chỗ nào mà tôi có thể nhìn thấy cô ấy.”

“Ồ, tất nhiên rồi!” Dan nói giọng đầy kiêu căng. “Rất mong sớm được gặp mày!”

Tôi đi tiếp vào con đường trải sỏi, tìm kiếm bất cứ động tĩnh nào trong màn đêm. Chiếc ống khói nhà Doug là thứ duy nhất vẫn đứng vươn lên giữa đống tro tàn. Đống băng mà chiếc vòi nước treo lủng lẳng tạo ra trông hệt như một bộ lông vũ phủ đầy tuyết.

Tôi lái qua ngôi nhà và dừng lại ngay trước con đường mòn. Tôi đi theo vết bánh xe mà chiếc xe tải của Dan để lại. Dấu vết kéo dài hai lăm mét và dẫn tới một kho thóc đổ nát. Bờ tường gỗ của căn nhà kho mục ruỗng và hở toang như răng của một con ngựa già. Tôi thừa biết mình sẽ mắc kẹt trong tuyết trước khi đến được chỗ cái kho kia.

Tôi bật đèn chiếu hắt và rồ ga lên, đâm thẳng chiếc xe của Lila vào đống tuyết. Tuyết trắng bắn tung tóe, những tinh thể băng lấp lánh bay lơ lửng trước ánh đèn pha. Tôi cố đi được khoảng ba mét trước khi không đi nổi nữa. Bánh xe quay tít nhưng bất động, động cơ gào lên vô ích. Tôi bỏ chân khỏi bàn đạp và ngắm những bông tuyết cuối cùng bị gió thổi đi. Trong đầu tôi giờ chỉ còn một suy nghĩ nặng nề, u uất: Làm sao bây giờ?

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.