Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 52

❊ ❊ ❊

Nếu tôi bỏ cuộc, tôi sẽ chết - và Lila cũng sẽ chết.

Tôi cố rướn lên, chống trên hai tay, nhưng không thể chống lại được sức nặng của Dan đang đè lên lưng, tôi lại khuỵu xuống. Trước khi tôi kịp làm gì, hắn kéo ngoặt tay tôi ra sau lưng, và khóa một chiếc còng lạnh toát vào cổ tay. Sao hắn không bắn thẳng vào đầu tôi ngay nhỉ? Sao hắn lại để tôi sống? Tôi cố để tay kia của tôi không bị hắn khống chế, nhưng vì xương bả vai của tôi đang bị hắn đè lên, tôi không thể cử động.

Hắn đứng dậy, tóm lấy cổ áo tôi và kéo lê tôi trên tuyết, áp tôi vào bờ rào gần cái kho, rút thắt lưng kêu rít một tiếng. Hắn buộc thắt lưng vào quanh cổ tôi, treo một đầu vào cột rào. Hắn lùi lại như tự tán thưởng tác phẩm vừa tạo ra, và cho tôi một cú đạp vào mặt.

“Vì mày mà bố tao chết đấy!” Hắn quát. “Mày nghe không? Mấy chuyện này chẳng liên quan quái gì đến mày cả!”

“Thằng khốn nạn”, tôi nhổ máu xuống tuyết,“Mày giết bố mày vì mày là một thằng điên. Mày cưỡng bức và giết Crystal Hagen cũng vì mày là một thằng điên! Hiểu ra vấn đề chưa?”

Hắn đá tôi một cái nữa, lần này bằng chân bên kia. “Chắc mày đang thầm tự hỏi sao tao không giết quách mày đi?”

“Cũng có một tí đấy”, tôi lẩm bẩm. Lưỡi tôi rờ thấy một cái răng rụng ra. Tôi nhổ thêm một phát nữa. “Mày sẽ phải ở đây xem”, hắn nhếch môi cười “tao sẽ cưỡng bức con bạn gái của mày, và mày sẽ là khán giả. Mày sẽ phải nghe thấy tiếng nó khóc lóc van xin tao. Đứa nào cũng sẽ làm như thế.”

Tôi ngẩng đầu lên, hai mắt mờ tịt, đôi tai vẫn ong ong sau mấy cú đá.

“Đúng rồi Joe, đã từng có những đứa khác đấy”. Hắn đến chỗ Lila và kéo cằm cô ấy. Tôi có thể thấy những vết bầm tím ở hai bên má cô. Cô ấy trông rất yếu. Gã điên kia đưa tay xuống cổ và kẹp ngón tay vào chiếc khóa áo len của cô ấy, từ từ kéo nó xuống.

Tôi cố gắng vùng thoát khỏi chiếc thắt lưng da dày quanh cổ, kéo căng nó, mong có thể làm dãn nó ra, làm nó đứt hoặc kéo đổ cái hàng rào. Chẳng có ích gì cả.

“Không thoát được đâu, Joe. Đừng tự làm khổ cái thân mày nữa”. Hắn đặt một tay lên ngực Lila, và cô ấy bừng tỉnh như một người thức dậy sau cơn mê. Cô ấy cố thoát khỏi vòng tay của hắn, nhưng việc bị trói khiến cô ấy không thể cử động. Cô ấy lấy đầu gối đá hắn, nhưng cũng chỉ là những sự chống trả yếu ớt. Hắn đáp trả bằng một cú đấm vào bụng. Bị đau, hơi thở của cô ấy cũng trở nên khó khăn.

“Vài phút nữa mọi chuyện sẽ kết thúc! Và cả đôi chúng mày sẽ cùng cháy trong ngọn lửa đánh dấu vinh quang của tao!” Hắn liếm môi, đưa mặt tới gần Lila, với một tay xuống để cởi trói dưới chân cô ấy, một tay đưa súng hướng lên người cô, đưa nòng súng quanh thân người và dừng lại một lát trước ngực cô ấy. Rồi hắn trượt khẩu súng lên cổ, má cô, cuối cùng chĩa nó vào một bên thái dương.

Hắn nghiêng khẩu súng như thể hắn sẽ hôn khuôn mặt cô, hoặc cắn nó, nhưng hắn chợt dừng lại, nhận ra rằng rất khó để cởi chiếc thắt lưng của cô ấy bằng một tay. Hắn lùi lại vài bước và quan sát đống dây trói, và chính lúc đó, Lila thoát khỏi tầm bắn của nòng súng trong tay hắn.

Thình lình, tiếng của ba phát đạn ghém vang lên từ sau hàng cây. Phát đạn đầu tiên xuyên thẳng qua tai trái của Dan Lockwood, xuyên qua đầu hắn, máu phun ra tưới đẫm nền tuyết trắng. Viên đạn thứ hai xuyên qua cuống họng, và Lockwood đã không sống được đến lúc viên đạn thứ ba đâm thủng hộp sọ hắn. Hắn ngã xuống, trở thành một đống thịt bất động.

Max Rupert bước ra từ sau hàng cây, súng vẫn chĩa vào cái đống trên mặt đất mà vài giây trước được gọi là Dan Lockwood. Ông ta tiến đến và đạp vào cái xác, khiến nó nằm ngửa ra. Mắt hắn nhìn vô hồn lên bầu trời đêm. Hai người nữa bước ra từ lùm cây, họ là trợ lý của Max, mỗi người bận một bộ măng tô nâu và đeo phù hiệu trước ngực.

Một người nói vào chiếc bộ đàm gắn trên ngực, cũng đúng lúc đường chân trời đón ánh hừng đông; cứ như thể anh ta đang gọi ánh nắng bình minh đến. Chỉ một lúc sau, ánh đèn xe cảnh sát đã lấn át ánh mặt trời non nớt ấy, và tiếng còi hú vang vọng khắp một vùng quê yên ả.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.