Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 36

❊ ❊ ❊

Đêm đó, tôi ngủ như một người đàn ông đang nằm trên mỏm đá. Mỗi tiếng lách cách phát ra từ ngọn lửa đều có thể đánh thức tôi dậy khỏi giấc ngủ thất thường, khiến tôi phải nhào ra phía cửa sổ để xem xét trong khu rừng kia liệu có dấu hiệu của Lockwood không? Khi ngày mới đã ló dạng, cơn bão vẫn duy trì sức mạnh của nó với những cơn gió ném tuyết vào bức tường đã phủ kín một màu trắng xóa, đến nỗi sẽ khiến một con chó kéo xe phải ngần ngại. Ngay khi trời sáng, tôi bước chân ra ngoài với lớp tuyết đã phủ dày khoảng ba mươi xen-ti-mét để tìm kiếm một chiếc máy bơm nước. Căn lều có một bồn rửa với một máng cống, nhưng lại không có vòi nước. Tôi không tìm thấy bất kỳ một chiếc máy bơm nào, vì vậy tôi nấu chảy tuyết trong một chiếc chảo trên bếp. Tôi đã có đủ củi để có thể cầm cự trong vài ngày và chỉ cần có lửa, tôi sẽ có thể sống sót.

Tôi mặc trở lại chiếc quần jean và áo sơ mi của mình, cả hai đã khô chỉ qua một đêm và tôi đã dành cả buổi sáng để kiểm tra căn lều nhờ vào ánh sáng mặt trời. Những người thợ săn đã trữ lại rất ít thức ăn. Tôi tìm thấy một lon thịt bò hầm, nhưng cũng đã quá hạn, một hộp mì spaghetti và một vài loại gia vị, đủ để nuôi sống tôi cho đến khi bão tan.

Tôi sẽ cần một chiếc áo khoác cho chuyến đi xuyên rừng, vì vậy tôi tập hợp tất cả các nguồn vật liệu có thể tìm thấy và đặt ra nhiệm vụ cho mình. Tôi cắt hai ống tay áo từ hai chiếc khăn, gập chúng lại thành hình ống và khâu chúng bằng dây cần câu và lưỡi câu đã được bẻ thẳng ra để làm kim. Chiếc áo làm bằng khăn có hai ống tay chạy dài từ cổ tay lên đến phía ngực, nơi tôi khâu chúng lại với nhau, và để lại một chiếc cổ áo giống như một cái lỗ để chui đầu vào. Tôi mặc lại chiếc áo bảo hộ, gắn hai mép khăn để cố định vào với nhau. Rồi tôi đi vòng quanh căn phòng, ngắm nghía, kiểm nghiệm thành quả may vá của mình, tạm hài lòng với sự sáng tạo này. Một phần của chiếc áo đã được hoàn tất.

Khoảng giữa buổi sáng, tôi nấu một nửa chỗ mì Spaghetti, ăn chúng với một chút cà ri, ớt bột, muối và nuốt trôi chúng bằng những ngụm nước ấm. Tôi không thể nhớ nổi rằng mình đã từng ăn một bữa ăn nào ngon như thế này chưa. Sau bữa trưa, tôi bắt đầu tiến hành làm phần còn lại của chiếc áo. Một tấm rèm che cho chiếc cửa sổ duy nhất trong căn lều, gam màu đỏ tươi của nó gợi cho tôi nhớ về một chiếc khăn trải bàn ở các nhà hàng sang trọng. Tôi khoét một lỗ ở giữa của chiếc rèm, biến nó thành một chiếc áo choàng kiểu poncho[1]. Rồi sau đó, tôi kéo miếng bọt đệm ra khỏi tay vịn của chiếc ghế dài để làm một chiếc mũ. Đã đến lúc tôi phải gắn phần thân áo bảo hộ với những miếng mút đệm ghế, khâu chúng lại với chiếc mũ sáng chế và chiếc áo choàng poncho kia bằng những sợi dây rèm. Đến cuối ngày, tôi đã có một chiếc áo mùa đông mà có lẽ sẽ làm cho bất cứ ai trong hội Donner Party[2] ngày trước phải ghen tị.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, tôi kiểm tra lại thời tiết một lần nữa. Mặc dù tuyết vẫn rơi, nhưng không rơi dày hoặc xối xả như trước. Tôi bước ra ngoài, giờ tuyết đã ngập tới đầu gối, tôi nhận ra rằng mình cần phải có một đôi giày đi trong tuyết. Tôi nghĩ về điều đó trong khi làm bữa tối, sử dụng con dao găm để mở nắp hộp thịt bò hầm, nấu chúng trên ngọn lửa cho đến khi sôi bập bùng.

Sau bữa tối, tôi ngồi trong ánh sáng của ngọn lửa, tạo hình một đôi giày tuyết từ một trong tám chiếc ván nằm ở phía chân tường mà tôi không nỡ lòng gỡ ra. Tôi dùng dây nilon lấy từ ruột của chiếc ghế để buộc tấm ván vào đôi ủng của bộ quần áo bảo hộ. Khi đã hoàn thành, tôi mỉm cười mãn nguyện và nằm cuộn tròn trên những gì còn lại của chiếc ghế dài cho đêm thứ hai trong túp lều này.

Buổi sáng, tôi nấu và ăn bữa sáng với phần mì còn lại, cắt miếng đệm thành từng mảnh và tọng vào ngực áo bảo hộ để cách nhiệt rồi mặc chiếc áo choàng poncho cùng với chiếc mũ vào người. Tôi dập tắt ngọn lửa bằng tuyết, trước khi rời khỏi căn lều, tôi sử dụng một mẩu gỗ cháy trong bếp lò viết một tin nhắn gửi đến chủ sở hữu, đặt lên chiếc bàn trong phòng.

Xin lỗi vì sự hỗn độn này. Căn lều đã cứu sống tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho những thiệt hại đã gây ra. Joe Talbert.

Hành động cuối cùng của tôi là giắt con dao găm vào hông. Tôi không thể tưởng tượng được rằng Lockwood vẫn theo dõi tôi qua cánh rừng, nhưng tôi đã không hề thấy một chai rượu whisky nào quanh đây. Ông ta muốn tôi phải chết. Ông ta cần tôi phải chết. Tôi có khả năng đưa ông ta vào tù vì hành vi cố ý sát hại tôi - nếu không phải vì tội sát hại Crystal Hagen. Nếu ông ta cũng có suy nghĩ như tôi, ông ta chắc hẳn sẽ đang ở trong khu rừng kia, ẩn nấp như những tay thợ săn - súng trường trên tay - chờ đợi tôi tới nộp mạng.

❀ ❀ ❀

[1] 40* Một loại áo choàng có khoét lỗ để chui đầu qua, ở Nam Mỹ.

[2] 41* Là một nhóm người hành hương bằng xe ngựa, khởi đầu do việc di cư đến California và bị mắc kẹt ở Sierra Nevada do bão tuyết. Và khi đó đã diễn ra tình trạng ăn thịt người để tồn tại trước đói rét và bệnh tật.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.