Carl Iverson đang không mang giày khi bị cảnh sát bắt. Tôi biết điều này vì tôi tìm thấy một tấm ảnh của ông ấy, với đôi chân trần, bị dẫn qua đống tro tàn của khu nhà kho đã bị đốt cháy, tiến đến một chiếc xe tuần tra đang chờ phía trước. Đôi tay ông ấy bị còng phía sau lưng, vai bị dúi về phía trước, một cảnh sát mật trong bộ thường phục giữ một bên cánh tay ông ta và một viên cảnh sát mặc cảnh phục giữ lấy bên còn lại. Iverson mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và một chiếc quần bò màu xanh. Mái tóc đen gợn sóng của ông ấy bị xẹp về một bên đầu, như thể viên cảnh sát vừa kéo ông ta ra khỏi giường.
Tôi tìm thấy tấm ảnh này trong thư viện trường đại học Minnesota’s Wilson, trong một kho lưu trữ với những bức tường bằng kính, nơi hàng ngàn tờ báo được lưu trữ trên một tấm vi phim[1] từ thời Cách mạng Hoa Kỳ. Không giống như những khu còn lại của thư viện, nơi những kệ sách được lấp đầy bởi những cuốn truyện về những anh hùng và những người nổi tiếng, phòng lưu trữ lưu giữ các tờ báo được viết bởi những cây bút mà mọi người thường thấy với hình ảnh chiếc bút chì giắt sau tai, và những lỗ thủng đang loét ra trong dạ dày họ, những bài báo viết về những thứ bình dị nhất của cuộc sống - bởi những con người hy sinh trong thầm lặng. Rất có thể, chưa bao giờ họ mơ tưởng về việc những câu chuyện của họ sẽ sống sót trong hàng thập kỷ, thậm chí là hàng thế kỷ, và được tìm đọc bởi một thằng sinh viên như tôi. Phòng lưu trữ tạo cho người ta cảm giác như đang sống trong một ngôi nhà tạm, với hàng triệu linh hồn được đóng gói cẩn thận trong những ống vi phim, giống như những nốt hương trầm đựng trong những chiếc bình nhỏ xíu, nằm chờ đợi một ai đó đến giải thoát, để chúng được cảm nhận, “nhâm nhi”, và hít hà thêm một lần nữa, dù đó chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi.
Tôi bắt đầu tìm kiếm từ khóa với cái tên Carl Iverson trên Internet. Tôi bắt đầu nghiên cứu những trang web với hàng ngàn lượt truy cập, có một đoạn trích trên một website viết về một số văn bản pháp lý liên quan đến quyết định của tòa án phúc thẩm về trường hợp của ông ta. Tôi không hiểu tất cả các thuật ngữ pháp lý, nhưng nó đã cho tôi đôi chút manh mối về ngày tháng khi vụ giết người diễn ra: 29-10-1980, và nó cũng đã cung cấp cho tôi tên viết tắt của cô bé bị sát hại: C.M.H - Điều này có nghĩa sẽ có đủ thông tin để tìm ra câu chuyện thật trên báo chí.
Tôi chuyển từ việc này qua việc khác một cách rất nhanh chóng, tôi phải ép mình làm việc thật hiệu quả vì sự hiện diện bất ngờ của em trai trong cuộc sống của tôi, và hơi một chút bối rối nhận ra rằng trong tay không chỉ có một quả bóng để tung hứng. Tôi thấy mình đang nghĩ về Jeremy và băn khoăn liệu rằng làm cách nào thằng bé có thể tự xoay xở ở căn hộ của tôi. Tôi cũng tự hỏi liệu việc điều trần tại ngoại của mẹ có diễn ra vào thứ sáu này hay không. Tôi phải làm việc tại quán Molly vào ngày thứ sáu, và không hề muốn đi làm khi để mặc Jeremy ở nhà một mình. Tôi cần phải đưa thằng bé trở về Austin trước ngày nghỉ cuối tuần. Molly chắc chắn sẽ sa thải tôi nếu tôi xin nghỉ thêm một lần nữa.
Tôi đã đánh thức Jeremy dậy vào buổi sáng trước khi tới trường, đổ một ít ngũ cốc vào bát, kéo tivi trở lại phòng khách, và chỉ cho thằng bé một lần nữa cách sử dụng điều khiển từ xa. Jeremy đã mười tám tuổi, và không có nghĩa là thằng bé không thể tự đổ ngũ cốc vào bát cho mình. Tuy nhiên sự không quen thuộc của nơi này có thể khiến Jeremy cảm thấy bị rối trí. Thằng bé sẽ chịu nhịn đói hơn là mở một chiếc tủ lạ lẫm và tìm đồ ăn trong đó. Tôi cân nhắc đến việc trốn học vào ngày hôm đó, nhưng tôi đã trì hoãn quá lâu cho dự án này.
Tôi để ra một vài chiếc đĩa DVD mà Jeremy yêu thích và nói với nó rằng tôi sẽ quay trở về trong vòng vài giờ đồng hồ nữa. Tôi hy vọng nó sẽ cảm thấy ổn khi ở lại một mình trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, nhưng sự lo lắng của tôi ngày một tăng lên trong mỗi phút qua đi.
Tôi tiến tới ngăn chứa vi phim, tìm thấy một cuộn có ghi Minneapolis Tribune ngày 29-10-1980, rồi trượt nó vào máy đọc, lướt tìm câu chuyện trên trang đầu. Câu chuyện tôi đang tìm kiếm không có ở đó. Tôi chuyển qua trang tiếp theo và thông tin về kẻ giết người vẫn là một con số 0 tròn trĩnh, thậm chí còn không có một cô bé mười bốn tuổi nào có mặt trên những trang báo, hay cũng không có chữ cái C.M.H nào xuất hiện. Tôi đã đọc toàn bộ bài báo và vẫn không thu được kết quả gì. Dựa mình vào ghế, tôi đưa tay vò đầu và bắt đầu nghi ngờ rằng ngày tòa án đưa ra có thể bị sai. Sau đó, những manh mối bắt đầu hé mở trong tôi. Câu chuyện này vẫn chưa hề được ghi chép lại cho đến ngày hôm sau. Tôi lăn ống vi phim và tìm đến bản lưu trữ của ngày hôm sau. Những câu chuyện trên trang nhất ngày 30-10-1980 là một bài báo dài nửa trang viết về một hiệp ước hòa bình giữa Honduras và El Salvador. Ngay bên dưới chính là câu chuyện mà tôi đang tìm kiếm, câu chuyện về một cô bé bị giết hại và đốt cháy ở Northeast Minneapolis. Bài báo được thiết kế chạy dài theo một bức ảnh về một đám cháy được đặt ngay cạnh. Bức ảnh cho thấy những người lính cứu hỏa đang xối nước dập lửa vào một nhà kho chỉ bé bằng một gara đơn. Lửa cháy ngùn ngụt, cao tầm năm mét tính từ mái nhà, đã giúp cho các nhiếp ảnh gia bắt được hình ảnh giống như lính cứu hỏa vừa mới chỉ bắt đầu nỗ lực dập lửa của mình. Bài báo viết:
Tìm thấy thi thể người bị mắc kẹt trong vụ cháy trên đường Pierce.
Cảnh sát Minneapolis đang điều tra thi thể người bị cháy đen được phát hiện ngày hôm qua tại một kho chứa đồ trong khu Windom Park nằm phía đông bắc Minneapolis. Lực lượng lính cứu hỏa đã có được thông tin về vụ cháy tại khu 1900 đường Pierce N.E vào lúc bốn giờ mười tám phút chiều, đến cứu hộ tại hiện trường và phát hiện ra một kho chứa đồ đang bị nhấn chìm trong biển lửa. Lực lượng cảnh sát đã nhanh chóng sơ tán người dân thuộc các nhà lân cận trong khi nhân viên cứu hỏa nỗ lực dập tắt ngọn lửa. Fire Marshal John Vries báo cáo rằng các nhà điều tra truy tìm trong những mảnh vụn còn lại sau vụ cháy và phát hiện ra một thi thể bị cháy đen giữa những đống đổ nát. Hiện danh tính của thi thể được tìm thấy chưa được xác định.
Cảnh sát không loại trừ khả năng đây là một vụ giết người.
Bài báo có một vài đoạn trích dẫn về các thiệt hại ước tính được và phản ứng của những người láng giềng sau vụ việc.
Tôi in ra một bản của mặt báo, cuộn lại tấm vi phim và tiếp tục tìm đến dữ liệu của ngày tiếp theo. Trong một bài báo sau đó, cảnh sát đã xác nhận rằng thi thể được tìm thấy trong vụ cháy ngày hôm trước đã được xác định là cô bé mười bốn tuổi Crystal Marie Hagen. Thi thể hầu như đã bị thiêu rụi, và các nhà chức trách nghi ngờ rằng nạn nhân đã chết trước khi ngọn lửa bùng phát. Kho chứa đồ bị thiêu rụi nằm ngay cạnh ngôi nhà mà nạn nhân sống với mẹ ruột, Danielle Hagen, cha dượng, Douglas Lockwood, và anh trai con cha dượng, Dan Lockwood. Mẹ Crystal, Danielle, nói với các phóng viên rằng họ đã nhận thấy Crystal mất tích ngay sau khi có nguồn tin tìm thấy một thi thể bị thiêu rụi trong đống đổ nát của nhà kho. Crystal được xác nhận đã chết bằng phương pháp phân tích mẫu răng. Bài báo kết thúc với một lưu ý rằng người đàn ông Carl Iverson ba mươi tuổi, là nghi can cho vụ án này đang bị bắt giam để thẩm vấn. Iverson sống ngay cạnh nhà Crystal Hagen và là chủ sở hữu kho chứa đồ nơi thi thể Hagen được tìm thấy.
Tiếp theo bài viết này, tôi tìm thấy tấm ảnh hai viên cảnh sát đang bắt giữ Carl Iverson trong trạng thái không đi giày. Sử dụng các nút bấm trên máy đọc vi phim, tôi phóng to các hình ảnh. Hai viên cảnh sát mặc áo khoác và đeo găng tay, trái ngược với chiếc áo phông và quần bò của Iverson. Viên cảnh sát mặc cảnh phục đang nhìn chằm chằm vào một thứ gì đó phía sau người chụp ảnh. Từ những manh mối của sự buồn bã trong đôi mắt anh ta, tôi suy đoán rằng anh ta có thể đang nhìn gia đình Crystal Hagen, như thể họ đang chứng kiến một tên quái vật bị bắt giữ, kẻ đã giết chết và thiêu rụi con gái họ. Viên cảnh sát mặc thường phục được chụp trong tư thế miệng đang mở, cằm anh ta có vẻ hơi khoằm, như thể anh ta đang nói gì đó, hoặc thậm chí là đang la hét điều gì đó với Carl Iverson.
Chỉ có Carl Iverson, một trong ba người đàn ông trong bức ảnh, đang nhìn vào camera. Tôi không biết rằng tôi đang mong đợi điều gì khi nhìn thấy khuôn mặt ông ta. Bạn sẽ biểu hiện như thế nào sau khi bị buộc tội giết người? Liệu bạn có khệnh khạng bước đi khi ngang qua những tàn tích đã bị thiêu rụi của kho chứa đồ, nơi bạn đã phóng hỏa xác nạn nhân? Liệu bạn có khoác lên mình sự lãnh đạm và đi qua đống tro tàn, thậm chí điều này còn không hứng thú hơn việc bạn đang đi ngang qua một cửa hàng ở góc phố để mua một ít sữa? Hoặc bạn tỏ ra thật sợ hãi, biết rằng mình đã bị bắt, biết rằng bạn vừa mới trải nghiệm một hơi thở cuối cùng của sự tự do và sẽ trải qua phần đời còn lại sau song sắt nhà tù. Khi tôi phóng to ảnh để nhìn rõ hơn khuôn mặt Carl Iverson lúc đó, qua đôi mắt mà ông ấy đang nhìn vào ống kính máy ảnh, tôi không hề nhìn thấy sự tự phụ nào, một sự điềm tĩnh thực sự, không hề sợ hãi. Những gì tôi đang nhìn thấy quả thực rất mơ hồ.
❀ ❀ ❀
[1] 15* Vi phim (microfilm) dùng để lưu trữ một khối lượng tài liệu khổng lồ trên một diện tích rất nhỏ. Đó là một tấm phim, trên đó được in những tấm ảnh với kích thước rất nhỏ, những trang sách, hoặc những tài liệu khác. Phương tiện này thường được dùng để sao chép sách báo trong các trường học và thư viện. Phương pháp này cho phép lưu trữ một khối lượng thông tin khổng lồ. Để đọc microfilm, người ta sử dụng một máy đọc có khả năng phóng đại các tài liệu đã chụp được.