Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 33

❊ ❊ ❊

Tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch đến gặp Douglas Lockwood theo cái cách mà người ta sẽ dùng để tiếp cận một con bò mộng đang ngủ. Tôi đã do dự rất nhiều, nghĩ đi nghĩ lại ý tưởng này và cố gắng dồn hết can đảm của mình. Ngày hôm đó, ngồi trong lớp, chân tôi cứ rung lên bần bật. Tâm trí tôi lơ đễnh không thể tập trung vào bài giảng.

Sau buổi học tôi ghé qua nhà Lila, để nói với cô ấy về quyết định của mình sẽ ghé qua chỗ Lockwood và có lẽ là để cho cô ấy cơ hội níu kéo tôi lại. Cô ấy không có ở nhà. Và hành động cuối cùng của tôi trước khi lên đường thực hiện kế hoạch của mình là gọi cho thám tử Rupert. Cuộc gọi của tôi được gửi vào hộp thư thoại, và sau đó, tôi để điện thoại mình trong ba lô. Tôi tự nói với bản thân mình rằng tôi chỉ đơn giản là lái xe đến nhà Lockwood - lái xe qua đó để xem liệu ông ta còn sống ở đó không? Sau đó tôi có thể sẽ báo cáo lại tình hình với Rupert và mặc dù tôi nghi ngờ Rupert sẽ chẳng buồn quan tâm tới chuyện đó. Ông ấy sẽ muốn chờ kết quả DNA. Ông ấy sẽ thực hiện theo đúng quy trình và sẽ chẳng đi tới đâu cho đến khi Carl chết. Vì vậy, vũ khí của tôi chính là chiếc máy ghi âm, ba lô và hoàn toàn không có kế hoạch nào rõ ràng cả, tôi thẳng tiến về hướng bắc.

Tôi nghe nhạc thật to trong khi lái xe, cố tình để âm nhạc lấn át đi những nghi ngờ trong lòng tôi. Tôi cố gắng không nghĩ về những gì tôi sẽ làm trong khi sáu làn đường nhựa tôi đang đi qua nhanh chóng biến thành bốn làn xe, rồi sau đó là hai và rồi cuối cùng, tôi rẽ vào con đường rải sỏi dẫn vào nhà Douglas Lockwood. Tôi lái xe đến đó chỉ trong khoảng ba mươi phút, tôi bắt đầu đi ra từ khu vực có những tòa nhà chọc trời bằng bê tông để đến một nơi có những cánh đồng và cây xanh bao phủ. Những áng mây mỏng màu xám xịt vẩn vơ trên nền trời của buổi chiều tà và vầng mặt trời của tháng 12 đã bắt đầu cuộc hành trình của mình phía đằng tây. Một cơn mưa phùn nhẹ đã chuyển dần sang mưa tuyết và nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh khi một cơn gió từ phía bắc ập đến, báo trước sự xuất hiện của cơn bão tuyết sắp đến.

Tôi lái xe chầm chậm khi đi qua nhà Lockwood, một trang trại cũ đã ngả màu với thời gian cùng với những mảng gỗ mục đi lên từ phía mặt đất. Đám cỏ trong sân trước đã không được cắt từ mùa hè, nhìn nó giống như một khu vực bị bỏ hoang hơn là một bãi cỏ và một chiếc xe Ford Taurus đời cũ với một chỗ ngồi bằng nhựa phía cửa sau nằm gỉ sét ở một góc con đường rải sỏi.

Tôi quay lại lối vào đầy cỏ đó và chỉ đi ngang qua căn nhà cũ kĩ kia, và rồi lại quay trở lại vài lần nữa. Khi đến gần lối vào, tôi nhìn thấy một bóng người di chuyển về phía cửa sổ phía trước. Một cơn ớn lạnh chạy ngang qua sống lưng. Người đàn ông đã giết Crystal Lockwood kia đang đi lại tự do phía sau cánh cửa đó. Một sự tức giận sôi sục lên trong lòng tôi khi nghĩ về những vết nhơ bẩn của tội lỗi mà hắn ta đã đổ lên đầu Carl. Tôi đã nhắc đi nhắc lại với bản thân mình rằng đây sẽ chỉ đơn giản là một chuyến đi ra khỏi thành phố, với một nhiệm vụ trinh sát là tìm một ngôi nhà. Nhưng tận sâu thẳm trong lòng mình, tôi luôn biết rằng, chuyến đi này không chỉ đơn giản như vậy.

Tôi tiến thẳng qua lối vào của nhà Lockwood với tốc độ rùa bò và tiếng sỏi lạo xạo phía dưới bánh xe, lòng bàn tay đổ mồ hôi trong khi đang giữ chặt vô lăng. Tôi đậu xe phía sau chiếc Taurus đang hoen gỉ kia và tắt máy. Hiên nhà rất tối. Các nội thất khác trong căn nhà cũng xám xịt như vậy, chỉ có duy nhất một ánh đèn le lói phát ra từ sâu trong căn nhà. Tôi bật chiếc máy ghi âm lên, để nó vào trong túi áo sơ mi, bước lên mái hiên và gõ cửa. Đầu tiên, tôi không thấy bất cứ một sự chuyển động cũng như tiếng bước chân nào. Tôi gõ thêm lần nữa. Lần này, bóng người dần xuất hiện từ căn phòng phía sau đang được thắp sáng kia, đèn hiên được bật lên và cửa trước được mở.

“Ông là Douglas Lockwood?” Tôi hỏi.

“Đúng, là tôi,” ông ta nói, nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân như thể tôi vừa bước qua một khu vực không được phép xâm nhập. Ông ta cao có lẽ gần hai mét, râu ria có lẽ đã đến ba ngày chưa cạo bao phủ khắp vùng cổ, cằm và má. Người ông ta nồng nặc mùi rượu, thuốc lá và mồ hôi.

Tôi hắng giọng. “Cháu là Joe Talbert,” tôi nói. “Cháu đang viết một câu chuyện về cái chết của con gái của vợ ông, Crystal. Cháu muốn nói chuyện với ông nếu ông sẵn lòng.”

Mắt ông ta mở to trong khoảnh khắc rồi thu hẹp lại. “Đó… đó là tất cả sao?” Ông ta nói. “Câu chuyện này nói về cái gì?”

“Cháu đang viết một câu chuyện về Crystal Hagen,” tôi nhắc lại, “Về Carl Iverson, và những gì đã xảy ra vào năm 1980.”

“Cậu là một phóng viên sao?”

“Ông có biết rằng Carl Iverson đang được ân xá?” Tôi nói, trong khi cố gắng đánh lạc hướng ông ta và làm ra vẻ như sự tức giận của tôi là do sự ân xá của Carl.

“Ông ta làm sao cơ?”

“Cháu muốn nói chuyện với ông về nó. Chỉ mất vài phút thôi.”

Douglas nhìn qua vai mình hướng về bộ bàn ghế đã cũ nát và những bức tường ẩm mốc. “Ta không có gì để nói hết,” ông ta đáp.

“Cháu chỉ có vài câu hỏi thôi,” tôi nói.

Ông ta lẩm bẩm điều gì đó dưới hơi thở của mình và bước vào trong để cửa mở. Tôi bước chân qua ngưỡng cửa, nhìn thấy một phòng khách ngổn ngang quần áo, vỏ hộp và những thứ tào lao mà bạn có thể dễ dàng tìm thấy trong bất cứ một nhà để xe tồi tàn nào, tất cả mọi thứ ngập ngụa đến đầu gối. Chúng tôi vừa mới bước được vài bước vào căn nhà thì ông ta đột nhiên dừng lại và quay lại phía tôi. “Đây không phải là một cái chuồng lợn,” ông ta nói, nhìn xuống đôi giày đang ướt nhày nhụa của tôi. Tôi nhìn vào những đống rác lộn xộn ở lối vào và muốn tranh luận về điều này, nhưng thay vào đó, tôi lập tức cởi bỏ đôi giày đang đi và theo ông ta vào khu nhà bếp, đến bên một chiếc bàn, những bao thư đòi nợ và hàng chục những chiếc cốc chén, bát đĩa chắc đến cả tuần không rửa. Ngay giữa chiếc bàn đó, một chai rượu Jack Daniels đang uống dở nằm trơ trọi như một món đồ trang trí cho các ngày lễ. Lockwood ngồi vào một chiếc ghế phía cuối bàn. Tôi cởi áo khoác ngoài - cẩn thận giữ chiếc máy ghi âm trong túi áo ngực ngoài tầm nhìn của Lockwood - và tôi khoác chiếc áo khoác của mình lên lưng ghế trước khi ngồi xuống.

“Vợ ông còn ở đây không?” Tôi hỏi.

Ông ta nhìn vào tôi như thể tôi vừa nhổ một bãi nước bọt vào mặt ông ta. “Danielle ư? Con đĩ đó ư? Bà ta đã không còn là vợ ta kể từ hai lăm năm trước. Bà ta đã ly hôn với ta rồi.”

“Cháu rất tiếc khi nghe thấy điều này.”

“ À, ta chả thấy làm sao cả,” ông ta nói. “Thà sống một mình trên sa mạc còn hơn là sống với một con mụ đàn bà chỉ thích gây gổ. Châm ngôn 21:19”.

“Và vâng… Cháu nghĩ là cháu hiểu,” tôi nói, cố gắng tìm cách quay trở lại chủ đề của mình. “Bây giờ, nếu cháu nhớ lại, thì Danielle đã có bằng chứng rằng mình đang làm việc ca đêm khi Crystal bị giết. Có phải không?”

“Ừm… Điều đó có nghĩa lý gì cho việc Iverson đã được tha bổng?”

“Và ông đã nói rằng ông đang làm việc tại đại lý xe hơi của mình, đúng không?”

Ông ta bặm chặt môi mình lại và dò xét tôi. “Cậu đang định làm gì thế?”

“Cháu đang cố gắng để hiểu, vậy thôi.” “Hiểu cái gì cơ?”

Chính ngay tại đây, kế hoạch chưa được chuẩn bị kỹ càng của tôi đã bị bại lộ, theo cái cách mà một phím đàn piano duy nhất bị lạc ra khỏi giai điệu sẽ làm người ta để ý đến sự hiện diện của nó. Tôi muốn mình khôn ngoan hơn. Tôi muốn đặt ra một cái bẫy để lôi kéo sự thú tội của Lockwood trước khi ông ta phát hiện chuyện gì đang diễn ra.

Thay vào đó, tôi lại nuốt nước bọt một cách khó nhọc và phun ra khỏi cổ họng mình như một phát súng. “Tôi đang cố để hiểu về việc tại sao ông lại nói dối về những gì đã xảy ra với cô con gái của vợ mình?”

“Cái quái gì vậy?” Ông ta nói. “Cậu nghĩ cậu là ai…” “Tôi biết sự thật!” Tôi hét lên từng từ một. Tôi muốn dừng lại bất cứ một sự kháng nghị nào từ hắn trước khi từng câu từng chữ một được hình thành trong cổ họng hắn. Tôi muốn để hắn biết rằng tất cả đã kết thúc. “Tôi biết tất cả sự thật về những gì đã xảy ra với Crystal.”

“Vì sao mày…”, Lockwood nghiến răng và nhào người về phía trước. “Chuyện gì đã xảy ra với Crystal chỉ là cơn thịnh nộ của Chúa. Là con bé tự chuốc lấy.” Ông ta đập mạnh tay lên mặt bàn. “Trên đầu con ranh con ấy rành rành cái tên ấy, một bí ẩn: Babylon vĩ đại[1], đó là mẹ của gái mại dâm và những sinh vật gớm ghiếc trên trái đất.”

Tôi muốn quay trở lại với cuộc tranh luận, nhưng sự “bùng nổ” của Kinh thánh đã khiến tôi bối rối. Ông ta cứ chực phun ra điều gì đó mà có lẽ hắn đã tự nói với mình trong vòng bấy nhiêu năm qua, một điều gì đó có thể làm dịu đi cảm giác tội lỗi của mình. Trước khi tôi có thể định hình lại sự chịu đựng của mình, lão ta quay lại phía tôi, đôi mắt rực lửa. “Mày là ai?”

Tôi thò tay vào túi sau và lấy ra một bản sao của các trang nhật ký. Tôi đặt chúng ra trước mặt Doug Lockwood với phần được mã hóa phía trên. “Họ đã kết án Carl Iverson bởi vì họ đã nghĩ Crystal viết những dòng nhật ký này là về ông ấy. Ông còn nhớ những mã số này chứ, những mã số mà cô ấy đã viết trong cuốn nhật ký của mình?” Ông ta nhìn vào trang nhật ký phía trước mặt, rồi lại nhìn vào tôi, rồi lại nhìn vào những trang nhật ký đó. Sau đó, tôi chỉ cho Lockwood phiên bản đã được giải mã, những đoạn nhật ký mà tên của hắn được nhắc đến với vai trò là người đã ép buộc Crystal phải quan hệ tình dục với mình. Trong khi đọc những bài viết đó, hai bàn tay ông ta bắt đầu run rẩy. Tôi quan sát khuôn mặt ông ta trở nên trắng bệch, đôi mắt phồng lên và giật giật.

“Mày lấy những cái này ở đâu ra?” Ông ta hỏi. “Tôi đã giải những mật mã của cô ấy,” tôi nói. “Và tôi biết rằng cô ấy đang viết về ông. Ông là người đàn ông đã ép buộc cô ấy phải làm những điều tồi tệ này. Ông đã cưỡng bức con gái của vợ mình. Tôi biết ông đã làm điều đó. Tôi chỉ muốn cho ông cơ hội để giải thích lý do vì sao trước khi tôi tới gặp cảnh sát.”

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong mắt hắn và ông ta nhìn vào tôi bằng một ánh nhìn hỗn độn, nửa sợ hãi và nửa hiểu chuyện. “Không… Mày không hiểu đâu…” Ông ta vươn ra giữa bàn và vồ lấy chai rượu Jack Daniels. Tôi căng thẳng, chờ đợi ông ta chơi trò “đánh đu” trước mắt mình, chuẩn bị cho chiêu khóa tay và một cú đấm chí mạng. Nhưng thay vào đó, ông ta lại mở nắp chai rượu và nốc lấy một ngụm whisky thật to, tay hắn run rẩy khi hắn lau cái miệng của mình lên vạt áo. Tôi đã đánh trúng một đòn vào dây thần kinh của ông ta. Những gì tôi nói đã khiến ông ta chống lại những lời cáo buộc, vì vậy tôi quyết định lấn tới. “Ông đã để lại DNA của mình trên móng tay giả của cô ấy.” Tôi nói.

“Mày không hiểu đâu,” ông ta nhắc lại.

“Tôi muốn hiểu,” tôi nói. “Đó là lý do tại sao tôi lại có mặt ở đây. Hãy nói cho tôi lý do.”

Ông ta lại nhấp thêm một ngụm rượu khác, rồi lau các dấu vết của nước bọt từ một góc khóe miệng và nhìn xuống cuốn nhật ký.

Sau đó, bằng một giọng run rẩy và lí nhí, những lời nói của ông ta phát ra đều đều và như một con vẹt, như thể ông ta đã thốt ra những suy nghĩ mà ông ta muốn giữ cho chính bản thân mình. “Đó là Kinh thánh,” ông ta nói, “tình yêu giữa cha mẹ và con cái. Và cậu đến đây, sau tất cả quãng thời gian này…” Ông ta xoa xoa hai bên đầu mình, nhấn mạnh vào hai bên thái dương như thể cố gắng chà ra mớ suy nghĩ và những lời nói đang huyên thuyên trong đầu.

“Đây là lúc mọi chuyện cần phải được làm sáng tỏ.” Tôi khơi gợi chủ đề theo cái cách mà Lila đã dụ dỗ thông tin từ Andrew Fisher. “Tôi hiểu. Tôi rất muốn hiểu. Ông không phải là một con quái vật. Mọi thứ chỉ là do mất kiểm soát.”

“Mọi người không hiểu gì về tình yêu,” ông ta nói, như thể chúng tôi là những người bạn lâu không gặp. “Họ không hiểu những đứa trẻ như vậy là phần thưởng của Thượng đế dành cho những người đàn ông.” Ông ta nhìn vào tôi, tìm kiếm trong đôi mắt tôi một dấu hiệu của sự cảm thông - nhưng thất bại. Ông ta nhấp thêm một ngụm rượu nữa và bắt đầu thở một cách khó nhọc, đôi mắt ông ta trợn ngược sau hàng mí mắt. Tôi nghĩ ông ta sẽ có thể bị ngất đi. Nhưng sau đó ông ta nhắm mắt lại và tiếp tục nói chuyện, lần này, tận trong sâu thẳm cõi lòng mình, ông ta lấy ra từng từ từng chữ từ một cái hang tối tăm nào đó bên trong thâm tâm mình. Những lời nói của ông ta bắt đầu rỉ ra ngoài, sền sệt và chắc nịch, như một dòng dung nham được tích trữ từ lâu. “Ta không hiểu những hành động của chính mình,” ông ta thì thầm. “Ta không làm những gì mà ta muốn… ta luôn làm theo những gì mà ta ghét.”

Nước mắt bắt đầu đong đầy trong hai mắt ông ta. Những khớp ngón tay trắng bệch của ông ta nắm chặt lấy cổ chai whisky, giữ chặt nó như một vị cứu tinh.

Ông ta đang chuẩn bị nói ra lời thú tội của mình, tôi có thể cảm nhận thấy điều này. Tôi cẩn thận nhìn xuống chiếc máy ghi âm trong túi áo ngực, chắc chắn rằng không có vật gì che phủ lên nó. Tôi cần phải lấy được lời thú tội của Lockwood bằng chính giọng nói của ông ta, thừa nhận những gì mà ông ta đã làm.

Tôi nhìn lên chỉ vừa kịp lúc nhìn thấy chai rượu whisky trước khi nó đập vào đầu tôi. Cú đánh đã làm tôi ngã lăn ra khỏi ghế, đầu va phải tường. Bản năng mách bảo tôi phải chạy ra phía cửa trước, nhưng nền nhà dường như đang cuộn tròn như một cái nút chai đang được vặn mở. Mất cân bằng tôi bị ném sang bên trái, rồi hắn quẳng tôi vào một chiếc tivi. Tôi có thể nhìn thấy cửa ra vào nằm ở cuối một đường hầm dài và tối. Tôi chống cự lại sự quay cuồng của căn phòng để tiến tới nơi đó. Lockwood đang ở đâu? Cánh tay tôi như những hòn đá, chân tay trên người tôi trở nên vô dụng một cách bất thường. Tôi tập trung tất cả mọi sức lực và ý thức của mình để di chuyển các ngón tay, dù chỉ là ngọ nguậy, rồi đến cổ tay, khuỷu tay, rồi đến vai. Tôi điều khiển bàn tay dưới thân thể mình, lòng bàn tay tôi áp trên nền đất lạnh, cố nâng mặt mình và ngực lên khỏi mặt đất. Tôi nghe thấy tiếng của sự di chuyển phía sau, xung quanh mình và tiếng cỏ sột soạt cọ lên mặt vải bông, nhưng tôi không thể nhìn thấy gì qua sự mịt mù trong mắt mình.

Tôi cảm thấy một sợi dây chằng, giống như một sợi dây bằng vải, quấn quanh cổ họng mình, ngày càng siết chặt, cắt đứt những hơi thở của tôi. Tôi cố gắng giãy giụa nâng mình lên khỏi mặt đất, để đứng trên hai đầu gối của mình, nhưng những cú đánh vào đầu khiến các bộ phận không thể kết nối với nhau. Cơ thể tôi lờ đi những mệnh lệnh. Tôi ngả ra phía sau, cảm thấy những khớp ngón tay của ông ta đang siết chặt trong khi kéo chiếc dây đang tròng qua cổ tôi. Tôi không thể thở được.

Một chút sức lực nhỏ bé nhất cũng đã cạn kiệt trong cơ thể tôi. Tôi cảm thấy mình rơi trở lại vào cái giếng đó, rơi trở lại nơi tối tăm vô tận kia. Trong khi tôi đang tập tễnh bước đi, một làn sóng căm phẫn dấy lên trong tâm trí tôi, ghê tởm vào sự ngây thơ của tôi, ghê tởm với việc không thể nhìn thấy kết cục của kẻ đang siết chặt lấy cổ tôi, ghê tởm vì cuộc đời tôi lại kết thúc trong lặng lẽ, trong sự thô bạo và với tư thế nằm úp trên đám cỏ đông cứng này. Tôi đã để cho lão già này - một kẻ bợm rượu - đánh mình.

❀ ❀ ❀

[1] 37* Nguồn gốc Babylon the Great, được mô tả trong cuốn sách khải huyền của tôn giáo (the Revelation) (cuốn cuối cùng của bộ kinh Tân ước), là một bộ phận những người đã phạm phải tội, mà Chúa muốn khước từ.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.