Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 32

❊ ❊ ❊

Khi trở về nhà, tôi lấy tấm danh thiếp của Max Rupert ra khỏi ví, tấm danh thiếp có tên của Giáo sư Boady Sanden ở mặt sau, và thực hiện một cuộc gọi. Giáo sư Sanden nghe có vẻ thân thiện qua điện thoại và sắp xếp một cuộc hẹn với tôi vào ngày hôm sau, lúc bốn giờ ba mươi. Lớp học của tôi vào ngày thứ ba đó là môn Kinh tế học, và tôi không thể ra ngoài cho đến ba giờ ba mươi. Nếu tôi biết trước rằng bài giảng ngày hôm đấy lấy nguyên văn từ sách giáo khoa, tôi đã trốn buổi học đó và đến trường đại học Hamline sớm hơn. Ngay khi xe bus trả tôi tại bến ở St.Paul, tôi phải đi qua chín dãy nhà nữa mà tôi chỉ còn có sáu phút còn lại để đến đó. Tôi đã chạy thục mạng qua bảy dãy nhà đầu tiên, và đi bộ qua hai dãy nhà còn lại trong khi khuy áo khoác mở toang, tạo điều kiện cho những cơn gió tê tái của mùa đông có thể làm khô đi những giọt mồ hôi đang tuôn ra trên người tôi. Tôi đến văn phòng của giáo sư Sanden vừa đúng giờ.

Tôi đã nghĩ rằng một giáo sư nghiên cứu về pháp luật sẽ là một người lớn tuổi, với mái tóc muối tiêu, đeo một chiếc thắt lưng chữ Y kiểu cổ điển, và mặc một chiếc áo khoác màu lông lạc đà, nhưng ngược lại, luật gia Sanden, người gặp tôi tại cửa văn phòng lại đang mặc một chiếc quần jean kiểu thợ mộc màu xanh, kèm theo một chiếc áo sơ mi flanen, và đi một đôi giày lười. Ông ấy có một hàng râu mỏng, một vài sợi tóc màu xám xen kẽ trong lớp tóc màu nâu trên thái dương, ông bắt tay tôi với sức mạnh của một công nhân xây dựng.

Tôi đã mang theo tập tài liệu - thứ mà tôi đã trình lên ngài thám tử Rupert. Luật gia Sanden dọn dep lại một khoảng trống trên chiếc bàn làm việc lộn xộn của mình và mời tôi một tách cà phê. Ngay lập tức, tôi đã cảm thấy mến ông ấy. Tôi đã không nói với ngài Sanden rằng Carl đã được tha bổng khỏi nhà tù, trong khi nhớ lại thông tin đó đã giết chết sự nhiệt tình của Max Rupert như thế nào.

Tôi không muốn ngài giáo sư bác bỏ những lập luận của tôi chỉ đơn giản vì Carl đã không còn phải ngồi tù nữa. Tôi bắt đầu bài thuyết trình của mình với những bức ảnh chụp cửa sổ của nhà Lockwood. “Thật là thú vị,” ông ấy thốt lên.

“Còn có thứ hay hơn,” tôi nói, lấy cuốn nhật ký ra khỏi tập tài liệu, đặt chúng ngay trước mặt ông ấy, dẫn dắt ông ấy qua những diễn biến trong các bài viết của cuốn nhật ký, giải thích làm thế nào mà công tố viên lại sử dụng chúng để vẽ ra một bức tranh giả và kết án Carl Iverson. Sau đó tôi chỉ cho ông ấy các tài liệu giải mã, với cái tên của kẻ giết người được nêu ra. Ông ấy nghiêng đầu sang một bên và mỉm cười khi đọc về DJ. “DJ: Douglas Joseph. Cái đó có vẻ logic đấy,” ông ấy nói. “Làm cách nào mà cậu lại tìm ra được mật mã?” “Đó là nhờ vào người em trai mắc chứng tự kỷ của cháu.” Tôi nói.

“Một thiên tài ư?” Giáo sư Sanden hỏi.

“Không ạ,” tôi nói. “Chỉ là may mắn thôi. Crystal Hagen đã tham gia vào lớp học đánh máy vào mùa thu năm đó và cô ấy dùng những ký tự của mình dựa vào một câu… ngài biết đấy, một câu mà trong đó có tất cả các chữ của bảng chữ cái.”

Ngài giáo sư Sanden lục lại trong bộ nhớ của mình. “Một câu gì đó về một “lazy dog” phải không?” “Đúng là câu đó,” tôi nói. “Đó là mật mã, điều bí ẩn của cô ấy. Khi chúng cháu tìm ra được chìa khóa cho những mật mã đó, câu trả lời xuất hiện, trắng đen rõ ràng. Cái cách mà tụi cháu suy luận là, Doug đã bắt Danny phải thuận theo những lời nói dối về việc họ đang ở cùng nhau tại xưởng sửa xe. Danny ghét mẹ kế của mình, vì chúng cháu biết được rằng cuộc hôn nhân này không mấy êm đẹp. Có lẽ Doug đã nói với Danny rằng ông ấy đang bao che cho một việc gì khác.”

“Như thế nào cơ?” Sanden hỏi.

“Theo như Andrew Fisher, là bạn trai của Crystal tại thời điểm đó, đã nói rằng ông Lockwood thường giấu giiếm vợ lui đến câu lạc bộ múa thoát y,” tôi nói.

“Có lẽ Doug khiến Danny phải nói dối theo mình vì Danny đã nghĩ rằng anh ta đang bảo vệ cha mình khỏi những chuyện như thế. Bên cạnh đó, không một ai nghi ngờ Doug. Cảnh sát đã ngay lập tức coi Carl Iverson là nghi phạm. Tất cả mọi người đều nghĩ Carl đã làm chuyện đó.”

“Điều này có nghĩa là kẻ giết người chính là cha dượng của cô bé,” ông ấy nói.

“Vì sao lại như vậy?”

“Ông ta là người gần gũi với cô bé - cùng sống trong một nhà. Họ không phải cùng chung máu mủ, vì vậy điều này có thể thôi thúc những hành vi bốc đồng với cô bé. Ông ta đã sử dụng những bí mật mà mình phát hiện ra để tạo ra sức mạnh kiểm soát nạn nhân của mình. Một trong những chìa khóa thành công của một kẻ cưỡng dâm đó là tìm cách cô lập nạn nhân, làm cho cô ấy cảm thấy mình không thể nói chuyện với ai. Để cho cô ấy tin rằng điều này sẽ phá hủy cuộc đời và gia đình cô ấy, và rằng tất cả mọi người sẽ đổ lỗi cho cô ấy. Đó là cái cách mà ông ta đã làm. Ông ta đã bắt đầu với chiếc kính, sử dụng mối đe dọa từ vụ án đó để làm đòn bẩy đối với cô bé, để khiến cô bé phải chạm vào ông ta. Rồi sau đó, ông ta khiến cô bé phải tiến thêm nữa, vượt qua từng nấc ranh giới chỉ với những bước nhỏ. Điều đáng buồn ở đây là khả năng tự cứu lấy mình của Crystal, cô bé được học rằng mình có thể chống lại cha dượng mình, điều đó mang lại cái chết cho cô bé. Không có lý nào ông ta lại để cho cô bé nắm đằng chuôi như vậy được.”

“Vậy thì chúng ta làm thế nào để tóm được hắn?”

Tôi hỏi.

“Có bất cứ bằng chứng nào dựa trên giải phẫu học không? Máu, nước bọt, hay tinh dịch?”

“Các bác sĩ pháp y đã khám nghiệm và nói rằng cô ấy đã bị cưỡng bức, họ tìm thấy dấu vết của tinh dịch trong người cô ấy.”

“Nếu họ vẫn còn mẫu bằng chứng đó, chúng ta sẽ có thể kiểm tra DNA. Nhưng vấn đề duy nhất ở đây là: vụ án đã xảy ra cách đây ba mươi năm. Họ không thể kiểm tra DNA được nữa. Họ có thể đã không lưu lại mẫu vật, và nếu có, nó có thể không còn đủ chất lượng để thẩm định. Những mẫu vật ẩm ướt thường không được lưu trữ tốt. Nếu với một vết máu khô, thì DNA sẽ có thể tồn tại trong nhiều thập kỷ.” Giáo sư Sanden bấm vào nút loa ngoài và quay số điện thoại. “Hãy gọi cho Max và xem xem anh ta đang có những gì?”

“Boady!” Tiếng nói của Max Rupert vang lên. “Mọi chuyện thế nào rồi?”

“Anh biết tôi mà, Max, vẫn chiến đấu với những cuộc chiến. Còn anh thì sao?”

“Nếu tôi còn nhận được thêm một vụ án giết người nào nữa, tôi sẽ giết luôn ai đó,” ông ta nói và bật cười.

“Max, tôi đang bật loa ngoài. Tôi đang ở đây với một bạn trẻ tên là Joe Talbert.”

“Chào, Joe.” Những lời nói phát ra từ chiếc loa ngoài nghe như thể chúng tôi đã là những người bạn lâu năm.

“Xin chào… thám tử ạ.”

“Tôi mới xem qua các chứng cứ của Joe ở đây,” giáo sư Sanden nói, “Tôi nghĩ cậu ấy có điều gì đó…” “Anh luôn là như vậy, anh bạn,” Rupert nói. “Tôi sẽ mang theo tài liệu của mình từ tầng hầm lên và đã xem qua nó.”

“Có bất cứ chất lỏng nào không?” Saden hỏi.

“Thi thể của nạn nhân đã bị đốt cháy trong một kho chứa đồ hoặc nhà để xe, hoặc một nơi nào đó tương tự như vậy. Hai chân của nạn nhân gần như bị thiêu rụi, các chất lỏng trong cơ thể đã bị chín. Phòng thí nghiệm có thể xác nhận sự có mặt của tinh trùng, nhưng mẫu vật đã bị phá hủy quá nặng nề để có thể có bất cứ phát hiện nào vượt xa khỏi điều này. Kẻ giết người là một người không xuất tiết (Non-secretor[1]), vì vậy chúng ta không có máu trong tinh dịch. Theo như tôi vừa nói, chúng ta không có bất cứ một mẫu vật nào được bảo quản. Tôi đã gọi cho bên BCA, và họ cũng không có bất kỳ mẫu vật nào.”

“BCA ư?” Tôi hỏi.

“Cục Hình Sự,” giáo sư Sanden nói.

“Hãy xem vụ này như một bộ phim trinh thám.” Ông ấy quay lại nói với chiếc điện thoại. “Không có vết máu, cũng không nước bọt?”

“Tất cả quần áo của cô ấy đều bị thiêu rụi trong ngọn lửa,” Max nói.

“Thế còn những móng tay thì sao?” Tôi hỏi. “Móng tay ư?” Giáo sư Sanden ngồi lên ghế.

“Móng tay gì cơ?”

Đột nhiên tôi thấy mình như thể là một phần của cuộc đàm thoại. “Những móng tay giả của nạn nhân. Họ tìm thấy một chiếc trên lối cổng sau của nhà Carl Iverson. Doug chắc hẳn đã phải đặt nó ở đó để đổ tội cho Carl.”

“Nếu nạn nhân mất đi móng tay giả của mình trong ngọn lửa, thì có thể sẽ còn lại tế bào da trên đó,” Sanden nói.

“Không có chiếc móng tay đó trong hồ sơ,” Rupert nói.

“Nó sẽ có trong B-vault,” Sanden nói. “B-vault ư?”

“Đó là một nơi mà tòa án lưu trữ các bằng chứng được dùng trong các cuộc thử nghiệm.” Sanden nói. “Đây là một vụ giết người, do đó họ sẽ giữ nó. Chúng ta sẽ cử một người đến đó để lấy mẫu vật từ Iverson và làm một yêu cầu gửi tới tòa án để lấy được mẫu móng tay đó. Nếu có bằng chứng DNA ở trên chiếc móng tay đó, nó vừa có thể chứng minh Iverson vô tội, vừa có thể cho chúng ta thêm bằng chứng để mở lại vụ án này.”

“Tôi sẽ gửi fax bảng kiểm kê các bằng chứng trên cho động thái của anh,” Rupert nói.

“Tôi đánh giá cao sự giúp đỡ của anh đó, Max,” Sanden nói.

“Không có gì, Boady,” Max nói. “Tôi sẽ soạn nó ra.”

“Hẹn gặp lại anh tại sòng bài vào thứ sáu”, Sanden nói.

“Ok, hẹn gặp lại.”

Giáo sư Sanden ngắt kết nối. Tôi nghĩ mình đã hiểu những gì sẽ diễn ra tiếp theo, nhưng tôi muốn khẳng định lại nó. “Vậy là, thưa giáo sư Sanden…”

“Hãy gọi ta là Boady.”

“Ok, Boady, nếu chiếc móng tay giả đó có tế bào da trên đó - Họ có thể lấy mẫu DNA từ nó ư?”

“Tất nhiên, và có thể có luôn mẫu máu. Nghe có vẻ như nó vẫn được giữ khô ráo. Không có gì đảm bảo rằng họ sẽ tìm thấy DNA, nhưng nếu họ có thể - Và đó không phải của Carl Iverson - Chúng ta nên có đầy đủ các bằng chứng ở đây bao gồm cuốn nhật ký, và cả những thứ cậu tìm thấy sẽ giúp chúng ta hoàn thành xong bước thứ nhất của quá trình này và có lẽ hủy bỏ được lời buộc tội đối với ông ấy.”

“Còn bao lâu nữa chúng ta mới biết được điều đó?” “Chúng ta có lẽ sẽ phải chờ mất bốn tháng để có được mẫu kiểm ra DNA, và khoảng hai hoặc ba tháng để đưa những bằng chứng này ra tòa.”

Trái tim như bị chùng xuống, tôi gục đầu nói. “Ông ấy không thể cầm cự lâu được đến thế,” tôi nói. “Ông ấy đang chết vì căn bệnh ung thư. Ông ấy có lẽ không còn sống nổi trong bốn tuần nữa, hoặc ít hơn cả bốn tuần. Cháu cần giải oan cho ông ấy trước khi ông ấy qua đời.”

“Ông ấy là một người họ hàng của cậu sao?” “Không ạ. Ông ấy chỉ là một người mà cháu gặp.

Nhưng cháu cần phải làm được điều này.” Kể từ khi Lila giải mã được cuốn nhật ký đó, ký ức về ông ngoại tôi trên dòng sông ấy thường ghé thăm tôi trong mỗi giấc ngủ, vụt qua tâm trí tôi bất cứ khi nào tôi để cho tâm trí mình được nghỉ ngơi. Tôi biết tôi chẳng thể thay đổi được quá khứ, nhưng điều đó không quan trọng. Tôi cần phải làm điều này. Cho Carl ư? Cho ông ngoại tôi ư? Hay cho tôi? Tôi cũng không biết. Nhưng tôi cần phải làm điều này.

“Chà, có vẻ khó đây.” Giáo sư Sanden gõ nhịp đầu ngón tay trên mặt bàn làm việc của mình trong khi suy nghĩ. “Chúng ta có thể sử dụng một phòng thí nghiệm tư, có thể nó sẽ nhanh hơn so với bên BCA, nhưng ngay cả với điều đó, thì cũng không có gì đảm bảo cả.” Ông ấy gõ nhịp nhanh hơn nữa. “Ta có thể cố gắng và dựa vào một vài sự giúp đỡ, nhưng đừng quá hy vọng.” Ông ấy chau mày nhìn tôi và nhún vai. “Ta đoán, tất cả những gì ta muốn nói là, ta sẽ làm những gì có thể.”

“Ngoài thử nghiệm DNA, liệu chúng ta còn có thể làm gì khác không, có thể là chỉ bằng cuốn nhật ký không thôi?” Tôi hỏi.

“Cuốn nhật ký rất tuyệt,” ông ấy nói, “Nhưng chưa đủ. Nếu muốn anh chàng Lockwood kia phải vào tù và thú tội, chúng ta có thể tiến hành nhanh hơn, nhưng éo le là, tất cả những gì chúng ta cần làm là chờ đợi kết quả DNA kia.”

“Lời thú tội…” Tôi nói những từ đó lặng lẽ với bản thân mình trong khi một suy nghĩ bắt đầu hình thành, một ý nghĩ đen tối và liều lĩnh, một ý nghĩ sẽ theo tôi về nhà và níu lấy tôi như một đứa trẻ hờn dỗi. Tôi đứng dậy và vươn tay qua bàn để bắt tay Boady. “Cháu không biết phải cám ơn ngài thế nào cho đủ.”

“Đừng vội cám ơn ta,” ông ấy nói. “Có rất nhiều việc còn phải làm ở phía trước.”

Trong vài ngày tới, tôi phải vật lộn để làm cho kịp bài tập về nhà của mình cho các lớp học khác. Tôi đã bị phân tâm bởi hai dòng suy nghĩ đang quay vòng vòng trong đầu mình, chúng lật qua lật lại như một đồng xu đang bị tung hứng giữa không trung. Một mặt, tôi có thể đợi. Giáo sư Sanden sẽ khởi động lại vụ án của Carl và mọi chuyện sẽ tiếp tục tiến triển. Chiếc móng tay giả sẽ được gửi đi để làm xét nghiệm DNA. Nếu Crystal đã vật lộn với kẻ tấn công cô ấy, thì kết quả DNA sẽ thuộc về Doug Lockwood, và chứng cứ đó, thuộc về cuốn nhật ký kia, sẽ giải oan cho Carl. Nhưng con đường đó sẽ mất thời gian - khoảng thời gian mà Carl Iverson có lẽ không thể chờ đợi được. Tôi đã nhìn thấy những nỗ lực của giáo sư Sanden coi đó như một cơ hội cuối cùng. Và nếu ông ấy không thể có kết quả DNA kịp, Carl sẽ chết đi như một kẻ có tội - và tôi chắc chắn đã thất bại.

Trên một mặt khác của đồng xu kia đã lóe lên một ý tưởng. Tôi cần phải biết rằng tôi phải làm tất cả mọi thứ mình có thể để giúp Carl Iverson chết đi như một người vô tội. Tôi không thể chỉ đứng đó và nhìn ông ấy chết với một tội danh giết người trong khi tôi có thể thay đổi điều đó. Việc này sẽ không giúp tôi nhận được một điểm A trong bài tiểu luận của mình, nó thậm chí còn không là vấn đề niềm tin ngây thơ của tôi về sự đúng sai mà sẽ được cân nhắc khi kết thúc. Việc này có một phần nào đó là câu chuyện của chính tôi, về khoảng thời gian khi tôi mười một tuổi và khi tôi đứng đó nhìn ông ngoại mình qua đời. Tôi đáng lẽ có thể làm một điều gì đó, nhưng tôi lại không hề nhúc nhích. Đáng lẽ ra tôi ít nhất cũng nên cố gắng. Giờ, khi đối mặt giữa hai sự lựa chọn, một là chờ đợi, hai là hành động, tôi không còn sự lựa chọn nào khác, tôi phải hành động. Bên cạnh đó, chuyện gì sẽ xảy ra khi không có DNA trên chiếc móng tay giả kia? Rồi sau đó tất cả khoảng thời gian tôi phải chờ đợi đều trở nên vô nghĩa.

Một ý nghĩa nhỏ bé như hạt dâu tây bắt đầu nảy mầm và lớn lên trong đầu tôi, một hạt giống vô tình được gieo xuống bởi giáo sư Sanden. Nếu như tôi có thể nhận được lời thú tội của Lockwood thì sao?

Tôi bật máy tính, và bắt đầu tìm kiếm trên Internet cái tên Douglas Joseph Lockwood, và tìm thấy một hồ sơ cảnh sát thông báo bắt giữ ông ta vì DUI và một trang khác với một vài phút về cuộc họp của ủy ban thành phố, nơi một người tên là Douglas Joseph Lockwood đã được nhắc đến với việc bãi xe cũ của ông ta là một mối phiền toái cho người dân.

Cả hai website đều chỉ tới một địa chỉ ở ngoại ô thành phố Chicago, ngay phía bắc Minneapolis. Vụ về DUI đã đưa ra thông tin về độ tuổi của ông ta, và thông tin này vừa trùng hợp. Tôi viết xuống dòng địa chỉ và để nó trên quầy bếp. Trong ba ngày tôi thấy tim mình đập rộn ràng khi tôi tự nói với bản thân mình có nên tìm tới Doug Lockwood hay không? Cuối cùng, chính một biên tập viên dự báo thời tiết đã làm nên một chuyện lớn.

Tôi bật xem bản tin để giảm bớt không khí tẻ nhạt trong căn hộ của mình, trong khi tôi làm bài tập về nhà, tôi đã nghe thấy biên tập viên dự báo thời tiết đó đã thông báo rằng một trận tuyết kỷ lục đang trên đường tiến tới chỗ chúng tôi - lạy Chúa, anh ta đã nói rằng tuyết có thể rơi dày đến năm mươi xen-ti-mét. Chủ đề về tuyết khiến tôi nghĩ về Carl, về việc ông ấy khao khát như thế nào khi được nhìn thấy một trận tuyết cực lớn trước khi qua đời. Tôi muốn đi gặp ông ấy, để thấy được niềm vui lóe lên trong mắt người đàn ông ấy khi ngắm tuyết rơi. Nhưng tôi quyết định sẽ làm điều này trước khi đến gặp Carl, tôi sẽ theo dõi Douglas Lockwood và chộp đúng lúc để lấy được lời thú tội của hắn.

❀ ❀ ❀

[1] 36* Về cơ bản, cơ thể người có khoảng bốn mươi sáu nhóm máu khác nhau (những nhóm chính là O, A, B và yếu tố Rhesus(Rh)), người ta mới phát hiện thêm trong mỗi nhóm máu có hai tiểu nhóm được gọi là: Xuất tiết (Secretor ) và Không xuất tiết (Non-secretor ), ví dụ trong loại xuất tiết thì chỉ cần xét nghiệm nước bọt cũng có thể xác định được nhóm máu, vì các kháng nguyên của nhóm máu đó tiết qua các dịch của cơ thể như nước bọt, chất nhầy và cả tinh dịch. Còn loại không xuất tiết đòi hỏi phải tiến hành xét nghiệm máu trực tiếp. Nói chung các loại xuất tiết có khả năng giúp cơ thể chống bệnh cao hơn và thích nghi dễ hơn với hoàn cảnh so với loại không xuất tiết. Trong hai tiểu nhóm này, mặc dù cùng thuộc một nhóm máu nhưng cũng có vài khác biệt trong việc lựa chọn thức ăn.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.