Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

❊ ❊ ❊

Trong khi ngồi trên xe bus trở về nhà, tôi lật xem qua sáu file tường trình và thầm nguyền rủa trong đầu. Tôi đã xoay xở để có thời gian đọc tài liệu cho bài tập này hơn tổng toàn bộ thời gian tôi dành cho các lớp học khác. Đã quá muộn để bỏ lớp học này mà không có điểm GPA[1].

Những dòng phỏng vấn và chương mở đầu cho tiểu sử của Iverson sẽ sớm đến hạn - đây là phần mở đầu cho tất cả các bài tập tiểu luận mà tôi phải làm - và tôi có thể thấy trước rằng mình không thể hoàn thành nó đúng hạn.

Sau một đoạn đường dài từ trạm xe bus trở về khu căn hộ nơi tôi ở, những tập tài liệu trong ba lô của tôi nặng như những hòn đá. Tôi lấy chìa khóa rồi bắt đầu mở cửa, nhưng chợt dừng lại khi nghe thấy giai điệu của một bản nhạc guitar Tây Ban Nha phát ra từ căn hộ của Lila. Giai điệu ấy cho tôi một cái cớ để ghé qua nhà cô ấy và mở lời chào. Có lẽ lí do này là hoàn toàn hợp lí cho tất cả những đóng góp của cô ấy cho dự án nghe có vẻ to tát này. Bên cạnh đó, tôi thực sự muốn gặp lại cô ấy một lần nữa. Có điều gì đó về thái độ cô ấy để tôi lại một mình đã thôi thúc tôi. Lila ra mở cửa, với đôi chân trần, cô ấy đang mặc một chiếc áo bóng chày quá khổ cùng chiếc quần soóc ngắn giấu sau đuôi áo dài thượt. Tôi không thể điều khiển đôi mắt mình khỏi việc nhìn cô ấy từ đầu đến chân, tuy chỉ là một cái liếc vội vã cũng đủ làm cô ấy nhận ra. Cô ấy nhìn tôi và nhướn chân mày. Không phải câu “Xin chào”, cũng chẳng phải câu hỏi lạnh lùng “Có chuyện gì?”. Mà chỉ là một cái nhướn mày. Điều đó thực sự làm tôi cảm thấy bối rối.

“Tôi… ừm... hôm nay đã đến văn phòng của luật sư,” tôi lắp bắp. “Tôi có bản tường trình của phiên tòa.” Tôi với từ trong ba lô, đưa ra bằng chứng cho lời nói của mình.

Cô ấy vẫn đứng trân trân ở bậu cửa, nhìn tôi, không mời tôi vào nhà, cũng chẳng phản ứng ngoài cái nhướn mày. Thay vào đó, cô ấy nhìn tôi như thể đang dò xét hành vi xâm nhập “bất hợp pháp” của tôi, rồi nhún vai, rời bước vào căn hộ của mình, để mặc cho cánh cửa cọt kẹt đang mở toang phía sau lưng. Tôi lẽo đẽo theo chân cô ấy vào căn hộ, nơi có mùi phấn rôm hòa lẫn với vani thoang thoảng.

“Anh đã đọc chúng chưa?” Cô ấy lên tiếng hỏi. “Tôi chỉ vừa mới có chúng.” Tôi thả tập tài liệu đầu tiên lên bàn, tạo nên một tiếng sầm thể hiện trọng lượng của nó. “Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu với mớ tài liệu này.”

“Hãy bắt đầu với lời tuyên bố đầu tiên.” Cô ấy nói. “Cái gì cơ?”

“Lời tuyên bố đầu tiên.”

“Cái đó có lẽ ở ngay gần phần mở đầu, phải không?” Tôi hỏi, trong khi nhe răng ra cười. Cô ấy nhặt lên một trong những bản tường trình và bắt đầu lật qua, lật lại các trang.

“Làm sao cô lại biết về lời tuyên bố mở đầu và những thứ này? Cô là sinh viên luật dự bị ư?”

“Có lẽ là vậy,” cô ấy nói, với tông giọng thể hiện sự nghiêm túc. “Tôi đã có mặt tại một phiên tòa giả tại trường trung học. Vị luật sư, người đã huấn luyện chúng tôi nói rằng lời tuyên bố mở đầu sẽ thuật lại những gì đã diễn ra trong vụ án - kể lại chúng như thể anh đang ngồi nói chuyện với bạn bè trong phòng khách vậy.”

“Cô đã tham gia một phiên tòa giả ư?”

“Phải,” cô ấy thì thầm, liếm ngón tay và lật qua các trang tiếp theo.

“Nếu mọi thứ đều ổn thỏa, tôi chắc sẽ theo học tại một trường luật trong nay mai.”

“Còn tôi vẫn chưa quyết định chuyên ngành của mình, nhưng tôi đang nghĩ đến ngành báo chí. Chỉ là…” “Nó đây rồi.” Cô ấy đứng dậy, gấp nếp những trang phía sau làm dấu. Cô ấy đứng đối diện với tôi và đọc qua một vài dòng trích dẫn với vai trò là một người có mặt tại phiên tòa hôm đó. Rồi cô ấy đứng thẳng, vươn người ra phía trước, hai vai đưa về đằng sau, và bắt đầu nói. Trong khi cô ấy đang diễn lại phiên tòa, tôi chứng kiến hình ảnh một nàng tiên trong cô ấy dần biến mất, thay vào đó là một người phụ nữ tự tin và đĩnh đạc, thu hút mọi sự chú ý của toàn bộ ban bồi thẩm đang bước ra từ cái bóng của nàng tiên kia.

“Thưa quý ông, quý bà đang có mặt trong phiên tòa ngày hôm nay, những bằng chứng trong vụ án này chỉ ra rằng vào ngày 29 tháng 10 năm 1980, bị cáo,“ Lila vẫy cánh tay với thái độ như đang tham gia vào một gameshow, chỉ vào một chiếc ghế trống phía trước trong góc nhà, “Carl Iverson, đã cưỡng bức và giết hại một bé gái mười bốn tuổi có tên Crystal Marie Hagen.” Lila bước đi chậm rãi ngay trước mắt tôi trong khi đọc, liên tục nhìn lên nhìn xuống biên bản tường trình, và giao tiếp với tôi bằng ánh mắt như thể tôi cũng là một thành viên thực thụ trong bồi thẩm đoàn.

“Vào năm ngoái, khi Crystal Hagen là một cô bé mười bốn tuổi đầy hạnh phúc, hoạt bát, một đứa trẻ xinh đẹp, được gia đình yêu thương và cảm thấy vui sướng khi được vào đội cổ vũ của trường trung học Edison.” Lila dừng lại và hạ thấp giọng mình để gây sự chú ý. “Nhưng, thưa quý vị, mọi người sẽ nhận ra rằng, không phải tất cả mọi chuyện đều tuyệt vời đối với cuộc đời của cô bé. Quý vị sẽ thấy, trong nhật ký của cô bé, nơi cô bé dành những dòng lưu bút của mình viết về người đàn ông có tên Carl Iverson, người đàn ông sống trong ngôi nhà bên cạnh nhà Crystal Hagen. Quý vị cũng sẽ thấy rằng, trong cuốn nhật ký của mình, nơi cô bé này đã gọi Carl Iverson là “người đàn ông hàng xóm hư hỏng”, cô bé viết rằng Carl Iverson đã nhìn chằm chằm vào cô bé qua khung cửa sổ, và quan sát cô bé khi cô bé đang luyện tập bài cổ động trong sân vườn.

“Từ cuốn nhật ký đó, cô bé này sẽ kể cho quý vị về một sự cố khi cô bé đang ở với bạn trai mình, một cậu thanh niên trẻ mà cô ấy gặp trong lớp tin học, một anh chàng có tên Andy Fisher. Vào một đêm, khi cô bé và Andy đang đỗ xe cuối con hẻm phía sau nhà Crystal và cũng là nhà của Carl Iverson, để né tránh những con mắt tò mò, và những câu chuyện được đơm đặt mà những đứa trẻ vẫn hay làm. Đó cũng là lúc bị cáo, Carl Iverson bước lại gần chiếc xe hơi như một tên quái vật trong một bộ phim kinh dị và nhìn vào họ trừng trừng qua cửa sổ. Ông ta đã nhìn thấy Crystal và Andy đang… Ồ hãy nói là họ đang có những trải nghiệm đầu đời về giới tính bên nhau… Chỉ như những đứa trẻ đang đùa nghịch. Và Carl Iverson đã nhìn thấy chúng, ông ta quan sát chúng.

“Thực ra điều đó không có gì là tệ, nhưng đối với Crystal Hagen, chuyện này giống như ngày tận thế. Quý vị có thể thấy, Crystal có một người cha dượng, một người sùng đạo tên là Douglas Lockwood. Ông ấy sẽ là người chứng thực trong phiên tòa này. Ông Lockwood đã không chấp thuận cho Crystal tham gia vào đội cổ động. Và ông ấy cũng không muốn cô bé hẹn hò ở cái tuổi mười bốn. Vì vậy ông ấy đã đặt ra một vài quy định đối với Crystal - những quy định để bảo vệ danh tiếng gia đình và sự ngoan ngoãn của Crystal. Ông ấy đã nói rằng nếu cô bé không sống theo những quy tắc mà ông ấy đã đặt ra thì sẽ không được tiếp tục tham gia vào đội cổ động. Và nếu sự vi phạm của cô bé quá mức cho phép, ông ấy sẽ gửi cô bé đến một ngôi trường tôn giáo tư thục.

“Thưa quý vị, những gì mà cô bé đó đã làm trong chiếc xe hơi kia với Andy Fisher vào đêm đó đã phá vỡ những quy tắc này.

Bằng chứng cho thấy rằng, Carl Iverson sử dụng những điều mà ông ta đã nhìn thấy trong con hẻm nhỏ vào cái đêm ấy để tống tiền Crystal, để ép buộc cô bé phải làm… ừm… làm nô lệ cho ông ta. Quý vị có thể thấy, ngay sau cái đêm trong con hẻm nhỏ đó, Crystal đã viết vào cuốn nhật ký của mình rằng người đàn ông kia đã ép buộc cô bé làm những điều mà cô bé không muốn - nô lệ tình dục. Ông ta đã nói với cô bé rằng nếu cô ấy không làm theo những điều mà ông ta muốn, ông ta sẽ phơi bày những bí mật của cô bé. Giờ đây, Crystal không trực tiếp nói rằng chính Carl Iverson là kẻ đã đe dọa cô bé, nhưng khi quý vị nhìn thấy từng câu chữ cô bé viết ra trong cuốn nhật ký, thì quý vị sẽ chẳng còn chút nghi ngờ về người mà cô bé đang nhắm tới.”

Lila nói chậm lại, chùng giọng xuống chỉ còn to hơn tiếng thì thầm, nhằm gây ấn tượng. Hai cánh tay tôi di chuyển từ phía sau chiếc ghế dài đặt lên hai đầu gối trong khi ngả người về phía trước để lắng nghe.

“Vào buổi chiều mà cô bé bị giết hại, Andy Fisher lái xe đưa Crystal về nhà sau giờ học. Họ trao nhau những nụ hôn tạm biệt, và Andy rời đi. Crystal chỉ còn lại một mình trong ngôi nhà ngay sát vách với Carl Iverson. Sau khi Andy lái xe đi, chúng ta biết rằng Crystal đã kết thúc cuộc đời mình trong căn nhà của Carl Iverson. Có lẽ cô bé đã tới đó để đối đầu với ông ta. Như các vị thấy đấy, Crystal Hagen đã gặp cố vấn của mình tại trường vào ngay chiều hôm đó, và nhận thức được rằng những điều mà Carl Iverson đang làm với cô bé có thể khiến ông ta phải ngồi tù. Hoặc có lẽ, cô bé đến đó ngay lúc cấp bách, bởi vì vào buổi sáng cái ngày mà Crystal chết, chúng ta biết rằng Carl Iverson đã mua một khẩu súng ngắn của quân đội. Chúng tôi không chắc chắn được rằng làm cách nào mà Crystal lại có thể ở trong nhà của Iverson, nhưng chúng tôi biết rằng cô bé đã ở đó vì những chứng cứ mà tôi vừa mới có trong tay. Và một khi cô bé ấy có mặt tại nhà của ông ta, chúng ta biết điều đó sẽ trở nên tồi tệ thế nào cho Crystal Hagen. Cô bé đã có một kế hoạch trả đũa Iverson - và đưa ông ta vào tù nếu ông ta không dừng những hành động hăm dọa và lạm dụng của mình lại. Và tất nhiên, Carl Iverson có một kế hoạch khác.”

Lila ngừng lại, không còn trong vai trò là một công tố viên. Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế bành ngay bên cạnh tôi, đôi mắt cố định trên biên bản tường trình.

Khi cô ấy tiếp tục, cô ấy nói như thể bản thân đang bị tấn công bởi một nỗi buồn sâu sắc.

“Carl Iverson cưỡng bức Hagen. Và khi ông ta đã xong việc - sau khi ông ta đã lấy đi tất cả những gì có thể từ cô bé - ông ta đã cướp đi tính mạng cô ấy. Ông ta đã siết cổ cô bé bằng một sợi dây điện. Thưa quý vị, phải mất một khoảng thời gian khá lâu để có thể siết cổ một người cho đến chết. Đó là một cái chết từ từ và kinh khủng. Carl Iverson phải quấn sợi dây xung quanh cổ Crystal Hagen, siết chặt và giữ nó trong ít nhất hai phút. Và khi thời gian trôi qua thật chậm theo từng giây, ông ta vẫn có khả năng thay đổi quyết định của mình. Nhưng không, thay vào đó, ông ta tiếp tục siết chặt sợi dây và giữ nó thật chắc quanh cổ nạn nhân cho đến khi ông ta chắc chắn rằng cô bé không chỉ bị bất tỉnh, mà đã ngưng thở hoàn toàn.”

Lila ngừng đọc và nhìn tôi với gương mặt đau khổ, như thể bằng cách nào đó, tôi là một phiên bản mở rộng của Carl, như thể đang có một vài mầm mống của những hành động quái dị tồn tại trong tôi. Tôi lắc đầu. Cô ấy lại bắt đầu quay trở lại với “công việc” của mình.

“Crystal vật lộn để giành giật lấy cuộc sống. Chúng ta biết điều này vì một trong những chiếc móng tay giả của cô bé đã bị vỡ trong suốt cuộc chống cự. Chiếc móng tay đó đã được tìm thấy trên những bậc thềm cầu thang trên lối dẫn vào nhà Iverson; có lẽ là do ông ta kéo lê thi thể của cô bé vào kho chứa đồ. Ông ta vứt thi thể cô bé xuống sàn như thể vứt một đống rác. Và rồi, để giấu giếm hành vi tội lỗi của mình với thế giới, ông ta đã khai hỏa căn nhà kho, tin rằng sức nóng và ngọn lửa sẽ chôn vùi mọi bằng chứng về những tội ác mà ông ta đã làm. Sau khi phóng hỏa kho chứa đồ cũ kĩ của mình, ông ta quay trở lại căn nhà và nốc cạn một chai rượu whiskey cho đến khi ngất đi.

Ngay khi xe cứu hỏa tới hiện trường, khu nhà kho đã toàn toàn bị nhấn chìm trong biển lửa. Sau khi cảnh sát tìm thấy thi thể của Crystal trong đống đổ nát đang cháy âm ỉ, họ gõ cửa nhà Iverson, nhưng ông ta không trả lời. Họ cho rằng không có ai ở nhà vào thời điểm đó. Thám tử Tracer quay trở lại hiện trường vào sáng hôm sau với lệnh khám nhà, và tìm thấy Iverson vẫn nằm bất tỉnh vì say khướt trên chiếc ghế dài, trong khi vỏ chai whiskey nằm trong một tay, và một khẩu súng lục 45 - caliber nằm gần tay còn lại.

Thưa quý vị, các vị sẽ được xem những bức ảnh sẽ khiến quý vị cảm thấy buồn nôn. Tôi xin được ngỏ lời xin lỗi trước về những gì quý vị sẽ xem sau đây, nhưng điều này là thực sự cần thiết để giúp quý vị có thể hiểu được những gì đã diễn ra với Crystal Hagen.

Ngọn lửa đã thiêu rụi nửa thân dưới gần như hoàn toàn đến nỗi một số bộ phận đã bị biến dạng. Mái tôn của nhà kho đã rơi vào người cô bé, và đã che chắn được nửa thân trên khỏi đám lửa. Và đó, ngay dưới ngực cô bé, các vị có thể thấy cánh tay trái còn lại - không bị thiêu rụi. Phía bên tay phải, các vị có thể thấy bộ móng giả mà cô bé đã rất tự hào, bộ móng mà cô bé đã để dành cho ngày hội khai trường đầu tiên với Andy Fisher. Các vị có thể nhìn thấy một trong những chiếc móng đó bị thiếu, chiếc móng mà cô bé đã làm vỡ trong khi chống cự với Carl Iverson.

Thưa quý ông, quý bà, sau khi các vị đã tận mắt xem qua tất cả những bằng chứng trong vụ án này, tôi xin quay trở lại và nói với quý vị một lần nữa, và tôi sẽ yêu cầu quý vị đưa ra một lời phán quyết cho tội ác giết người này ở mức độ cao nhất chống lại Carl Albert Iverson.”

Lila đặt bản tường trình lên đùi, để cho dư âm trong giọng nói của mình rơi vào im lặng. “Thật là một tên khốn, bệnh hoạn,” cô ấy lên tiếng. “Tôi không thể tin rằng anh lại có thể ngồi nói chuyện với ông ta và không hề muốn băm vằm ông ta ra. Họ đáng lẽ không nên để ông ta ra khỏi tù. Ông ta nên kết thúc cuộc đời mục nát của mình sau những xà lim tăm tối, nhớp nháp nhất.”

Tôi hơi ngả người về phía Lila, bắt chước tư thế giống như cô ấy, và để tay trên đệm ngay bên cạnh chân cô ấy. Nếu tôi duỗi những ngón tay của mình ra, tôi đã có thể chạm vào cô ấy. Suy nghĩ đó đã xóa đi tất cả những suy nghĩ khác ra khỏi đầu tôi, nhưng cô ấy không hề để ý đến nó.

“Nó sẽ như thế nào nhỉ… khi anh nói chuyện với ông ta ấy?” Lila lên tiếng hỏi.

“Ông ấy đã quá già,” tôi nói. “Ông ấy đang ốm và rất yếu, mỏng manh, chỉ còn da bọc xương. Thật khó để hình dung ra một người như ông ấy trong câu chuyện mà cô vừa đọc.”

“Khi anh viết về ông ta, hãy chắc chắn rằng anh sẽ thuật lại toàn bộ câu chuyện. Đừng chỉ viết về một ông già yếu đuối đang chết dần chết mòn vì căn bệnh ung thư. Hãy kể cho mọi người biết về người đàn ông say xỉn, suy đồi, người đã thiêu cháy một cô bé mới mười bốn tuổi.”

“Tôi đã thực hiện một lời hứa là sẽ chỉ viết sự thật,” tôi nói. “Và tôi sẽ làm như vậy.”

❀ ❀ ❀

[1] 19* GPA (viết tắt của Grade Point Average): là điểm trung bình đánh giá sinh viên theo hệ thống giáo dục Mỹ. GPA cụ thể hơn là một chỉ số để đánh giá một học sinh hoặc sinh viên. Chỉ số này được tính bằng cách cộng các điểm trung bình của các môn học rồi chia đều ra để lấy số trung bình.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.