Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 46

❊ ❊ ❊

Tôi thắng phanh xe dừng lại trước cửa căn hộ của mẹ, ném xe của Lila vào vạch đỗ và nhảy ra khỏi cửa xe chỉ trong chớp mắt. Tôi bước qua khoảng cách sáu mét dẫn từ đường vào đến hiên nhà chỉ với một cuộc chạy nước rút năm bước chân, xộc vào nhà qua cánh cửa phía trước và bắt gặp mẹ tôi và Larry đang mất cảnh giác khi họ ngồi trên chiếc ghế dài, với bia trong tay và đang xem tivi.

“Ông đã làm gì thằng bé?” Tôi hét lên.

Larry đứng bật dậy, ném lon bia vào mặt tôi. Tôi đá phăng nó đi. Ông ta giơ nắm đấm của mình lên trong khi tôi giáng nắm tay của mình vào ngực ông ta, nhấc bổng ông ta lên khỏi mặt sàn và ném ông ta nằm sõng soài qua lưng ghế. Mẹ bắt đầu hét vào mặt tôi, nhưng tôi bước qua bà và đến trước cửa phòng Jeremy, nhẹ nhàng gõ cửa như những lúc tôi muốn chúc thằng bé ngủ ngon.

“Jeremy, anh đây, Joe đây,” tôi gọi. Ổ khóa cửa mở ra. Jeremy đứng cạnh giường mình, mắt trái thằng bé là một vết bầm lớn và những vết tím, đỏ, xanh dương chằng chịt, đang phồng rộp. Thằng bé đã nhồi tất cả quần áo của mình vào chiếc vỏ gối đang đặt trên giường ngay cạnh mình. Larry có lẽ là người may mắn khi đang không ở gần tôi vào lúc này.

“Này, Jeremy,” tôi nói, và cầm chiếc vỏ gối lên, cảm nhận được sức nặng của nó.

“Em đã làm rất tốt.” Tôi nói trong khi đưa chiếc vỏ gối trở lại cho Jeremy. “Em nhớ chị Lila chứ, phải không?”

Jeremy gật đầu.

“Chị ấy đang ở trong xe ngay trước nhà.” Tôi đặt tay sau lưng thằng bé, dẫn nó đi ra từ phòng ngủ. “Hãy mang những thứ này ra với chị ấy. Em sẽ ở với anh.”

“Cái quái quỷ gì thế này?” Mẹ tôi rít lên. “Đi thôi Jeremy,” tôi nói. “Không sao đâu.” Jeremy đi qua mẹ tôi mà không nhìn bà, đi nhanh qua phòng khác và ra khỏi cửa.

“Mày nghĩ mày đang làm gì vậy?” Mẹ tôi hỏi bằng những lời lẽ trách móc nhất của mình.

“Chuyện gì đã xảy ra với mắt của thằng bé, hả mẹ?” Tôi hỏi.

“Đó chỉ là… chẳng có gì cả,” bà nói.

“Gã bạn tình khốn nạn của mẹ đã đánh nó ra nông nỗi thế. Sao lại là không có gì? Đó là hành hung!”

“Larry chỉ hơi bị kích động một chút thôi. Ông ấy…” “Rồi mẹ sẽ đá đít ông ta ra khỏi nhà chứ?” Tôi nói. “Jeremy đã đá vào mông ông ấy.”

“Jeremy bị tự kỷ,” tôi hét lên. “Nó không thể làm thế được. Nó thậm chí còn không biết làm thế nào để đá vào mông ông ta nữa kìa.”

“Ồ, vậy thì ta nên làm gì?” Bà nói.

“Mẹ tốt nhất là nên bảo vệ nó, tốt nhất là nên làm đúng vai trò của một người mẹ với nó.”

“Vậy thì ta không thể có một cuộc sống riêng của mình. Đó là những gì mà mày nói sao?”

“Mẹ có sự lựa chọn của mình,” tôi nói. “Mẹ chọn Larry thì Jeremy sẽ ở với con.”

“Mày sẽ không nhận được tiền an sinh xã hội của thằng bé đâu,” bà rít lên.

Tôi run lên với cơn giận dữ, giữ chặt nắm đấm của mình, chờ đợi để bình tĩnh lại một chút trước khi nói chuyện một lần nữa. “Tôi không cần khoản tiền đó. Thằng bé không phải là tấm vé cho một bữa ăn. Thằng bé là con trai của mẹ.”

“Thế còn trường đại học danh giá của mày thì sao?” Bà mỉa mai.

Trong một giây ngắn ngủi, tôi thấy kế hoạch trong tương lai của mình bắt đầu héo như dây nho. Hít một hơi thật sâu và thở dài, tôi nói. “Vâng, tôi đoán tôi cũng đã có sự lựa chọn cho mình.”

Tôi bắt đầu đi tới cửa trước chỉ để thấy Larry đang đứng chắn đường của tôi, tay hắn cuộn lại thành nắm đấm ngay trước mặt. “Để xem cậu mạnh mẽ thế nào khi đánh lén tôi,” ông ta nói.

Larry đứng ngang trong tư thế một võ sĩ quyền Anh vụng về với hai chân đứng song song với nhau, nắm tay trái đưa ra trước mặt, còn nắm tay phải giữ cố thủ trước ngực. Ông ta không thể không nhắm cho mình một mục tiêu tốt hơn nếu ông ta thử ra đòn ở tư thế này. Với chân trái giạng sang một bên, ông ta khuỵu đầu gối trái xuống để tấn công. Nhưng có một vấn đề với hai bên đầu gối là chúng đang thực hiện tư thế uốn từ đằng trước ra đằng sau. Nếu bạn đá vào phía sau đầu gối, nó sẽ bị khóa lại; còn nếu đá vào mặt trước thì nó vẫn không hề hấn gì. Nhưng hướng của đầu gối lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Hai đầu gối ông ta mỏng manh như hai cành cây khô nhô ra từ một phía.

“Được rồi, Larry,” tôi cười mỉm. “ Để xem.”

Tôi bước qua ông ta như thể đang chuẩn bị chịu một cú đấm móc vào chính giữa mặt mình mà ông ta đã chuẩn bị sẵn cho tôi. Nhưng tôi dừng lại đột ngột, quay người và nghiêng chân ra phía sau, lái gót già vào một bên đầu gối của ông ta mạnh nhất có thể. Tôi nghe thấy tiếng xương bị gãy, và Larry hét lên trong khi ngã thành một đống trên sàn.

Tôi quay người lại, nhìn mẹ tôi lần cuối, và ra khỏi cửa.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.