Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 51

❊ ❊ ❊

Ánh đèn pha chiếu xuyên qua bãi cỏ phủ tuyết trắng, soi sáng căn nhà kho đằng xa.

Lila đứng trước cánh cửa ọp ẹp, hai cánh tay cô bị kéo lên trên đỉnh đầu, đôi bàn tay bị trói bởi một sợi dây nối lên trên chiếc ròng rọc kéo bên ngoài kho thóc. Trông cô ấy yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng đứng được. Dan Lockwood đứng ngay bên cạnh cô ấy, một tay chĩa súng vào đầu nạn nhân, một tay cầm điện thoại.

Giữa tôi với căn nhà kho là cánh đồng dài tầm hai mươi mét, bao phủ đầy tuyết. Bờ bên trái cánh đồng là hàng cây cách tôi khoảng mười lăm mét, và bờ bên phải là một con lạch nhỏ. Cả hai đều kéo dài đến tận con đường phía sau nhà kho kia. Cả hai đều có thể làm chỗ trú ẩn, nhưng con lạch có thể giúp tôi tiếp cận Lockwood với khoảng cách dưới mười mét.

Tôi hạ cửa kính, cầm theo chiếc điện thoại và vỏ chai bia, lách ra khỏi cửa sổ - không tạo ra tiếng lét két của bản lề để tránh bị lộ. Tôi luồn ra phía sau xe, áp điện thoại vào tai để tránh làm lộ ánh sáng màn hình, và tiến nhanh về phía con lạch.

“Tao nghĩ mày nên mang đống rác đến chỗ tao”, Dan nói.

Tôi phải chối ngay “Tôi e là không được đâu”, vừa trả lời tôi vừa bước tới chỗ cái lạch. Ánh đèn pha chiếu thẳng vào mắt Dan khiến những di chuyển của tôi không bị hắn phát hiện. “Tuyết dày quá”.

“Tao đợi mệt mỏi lắm rồi đấy!” - Hắn quát.

Đi gần tới cái kho, bỗng có tiếng băng nứt dưới chân tôi. Tôi dừng lại giây lát, ngó nhìn qua bờ lạch để xem Dan có còn tập trung nhìn chiếc xe không. Trên lớp tuyết trong lạch đóng một lớp băng mỏng, khiến tôi bước tới đâu là gây ra tiếng lộp bộp khe khẽ tới đó. Tiếng động nghe thật lớn trong màn đêm tĩnh lặng. Tôi cố gắng đi nhanh hơn khi Dan đang nói, mong rằng giọng nói của hắn sẽ át đi tiếng động mà tôi tạo ra.

“Ra mẹ khỏi xe và bước ra đây đi!” - Hắn quát vào điện thoại.

“Tôi nghĩ ông nên ra đây mà lấy thì hơn”.

“Mày nghĩ mày có quyền ra lệnh ở đây à?” Hắn gí súng vào đầu Lila. “Tao mới là người cầm đằng chuôi!” Tôi cúi xuống và bước nhanh hơn. Đầu tôi lấp dưới bờ lạch, điện thoại vẫn áp vào tai “Bước ngay ra đây đi, không tao giết nó bây giờ!”

Tôi nhận ra là với khoảng cách này, hắn sẽ nghe thấy giọng nói của tôi phát ra từ chỗ con lạch chứ không phải chiếc điện thoại hắn đang cầm nữa. Tôi hạ âm lượng, và việc đó khiến cho lời nói của tôi có một sắc giọng đe dọa mà tôi cũng không ngờ tới “Ông mà giết cô ta là tôi sẽ biến luôn, còn ông thì chết chắc”.

“Được rồi, được rồi”, hắn nói “Tao sẽ không giết ai cả”. Vừa nói hắn vừa hạ thấp nòng súng xuống chân Lila. “Mày mà không hé mặt ra trong ba giây, tao sẽ bắn nát cặp bánh chè này, từng cái một. Mày biết bánh chè ăn đạn thì đau thế nào không?”

Tôi không thể tiến xa hơn dưới cái lạch này nữa. “Và sau đó”, hắn tiếp tục, “tao sẽ xử đến phần thân.” Nếu tôi lao ra, chắc tôi không sống sót được đến chỗ đèn xe chiếu tới. Nếu tôi cứ ngồi trong này, hắn sẽ cho Lila tan xác mất. Từ chỗ này, tôi có thể nghe thấy tiếng của cô ấy khẽ hét lên đau đớn qua miếng giẻ bịt miệng.

“Một!”

Tôi tìm xung quanh, xem có cái gì tốt hơn vỏ chai bia để làm vũ khí không. Một hòn đá, một que củi, gì cũng được!

“Hai!”

Một cái cây đổ thò ra từ bờ lạch sau lưng tôi. Mấy cành cây ở ngay trong tầm với. Tôi quẳng chai bia đi và tóm lấy một cành to bằng tay vịn cầu thang, dồn hết sức bẻ nó. Cành cây gãy, gây ra một tiếng động to khủng khiếp. Tôi trượt ngã.

Hai phát súng nổ ra từ súng của Dan. Một viên trúng vào bụi cây bông trên đầu tôi, một viên mất hút vào bóng tối.

Tôi giả vờ rên lên như vừa bị bắn, quăng chiếc điện thoại xoay tròn trên lớp băng dày phía bờ bên kia cái lạch. Ánh sáng từ màn hình hắt ra, có thể nhìn rõ từ chỗ cái kho.

Tôi chồm dậy cạnh bờ lạch, trốn sau cây bông, tay lăm lăm chiếc gậy. Tôi đợi Dan đi tới, với hy vọng rằng cái điện thoại ở bờ bên kia sẽ thu hút sự chú ý của hắn “Thằng khốn này lì thật đấy”, Dan nói vọng ra.

“Tao sẽ cho mày thấy.”

Tôi cầm chắc cái gậy, giọng nói của hắn giúp tôi ước lượng khoảng cách, đếm từng bước chân hắn tiến tới gần.

Hắn dừng lại vừa đúng ngoài tầm với của chiếc gậy của tôi, chắc là để điều tiết mắt quen với bóng tối sau khi nhìn lâu vào đèn pha ô tô. Tôi tự nhủ, hai bước nữa, chỉ hai bước nữa thôi!

“Vô ích thôi Joe!” Hắn hét lên, bước một bước nữa đến chỗ khe lạch, súng vẫn chĩa về phía chiếc điện thoại của tôi. Hắn hạ giọng xuống như thể đang nói thầm với tôi, “Tao đang nắm đằng chuôi, nhớ không?”

Hắn bước một bước nữa.

Tôi lao ra từ chỗ núp, vung cái gậy vào đầu hắn. Hắn quay nòng súng lại, vừa chĩa nó vào tôi vừa cúi người để né cú đánh.

Hành động của tôi chả ra sao cả. Cú đánh trúng vào vai hắn thay vì vùng đầu như dự định. Nhưng hắn cũng không khá hơn, viên đạn trúng vào đùi tôi thay vì lồng ngực, chì nóng đốt cháy da thịt, xuyên thẳng vào xương đùi. Cẳng chân của tôi hoàn toàn tê liệt.

Tôi ngã úp mặt xuống nền tuyết dày tới đầu gối.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.