Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 28

❊ ❊ ❊

Tôi có thể nhìn thấy ánh sáng mờ mờ phát ra từ căn hộ của Lila khi tôi đến gần tòa nhà.

Tôi dừng lại trên hiên để chuẩn bị tâm thế cho mình và hít thở sau một chuyến đi bộ đường dài trở về nhà. Rồi tôi bước lên lối cầu thang chật hẹp, đi qua dãy hành lang và nhẹ nhàng gõ cửa nhà Lila. Không ai lên tiếng. “Lila,” tôi gọi, qua cánh cửa. “Tôi, Joe đây.” Vẫn không ai lên tiếng. Tôi gõ cửa lại một lần nữa, và lần này, tôi nghe thấy tiếng cạch không thể nhầm lẫn vào đâu của chốt cửa được bật ra. Tôi chờ cánh cửa mở ra, nhưng nó đã không diễn ra như thế, vì vậy tôi đành tự mở; cách cánh cửa một vài bước, tôi thấy Lila ngồi nghiêng một bên trên ghế, lưng quay lại phía tôi và hai đầu gối co lại trước ngực. Cô ấy đã thay bộ áo len và váy khi nãy bằng một bộ quần áo thể thao. Tôi bước vào, cẩn trọng đóng lại cánh cửa phía sau lưng.

“Cô không sao chứ?” Tôi hỏi. Cô ấy không trả lời. Tôi đến bên chiếc ghế và ngồi phía sau cô ấy, để một tay lên sau ghế, tay còn lại nhẹ nhàng chạm lên vai Lila. Cô ấy khẽ rùng mình dưới cái chạm của tôi.

“Anh còn nhớ không?” Cô ấy nói, với chất giọng run rẩy và yếu ớt, “Về việc tôi đã nói với anh rằng tôi đã lỡ một năm trước khi bắt đầu học đại học?” Cô ấy hít một hơi thật sâu, cố kìm nén trước khi tiếp tục. “Tôi đã có những vết nhơ trong cuộc đời mình. Một số chuyện không đâu đã xảy ra khi tôi học trung học, một số chuyện chẳng có chút tự hào gì.”

“Cô không cần phải…”

“Tôi thuộc một dạng con gái…”ngông cuồng” khi đang học trung học. Tôi thường say xỉn trong những buổi tiệc, và làm những việc ngu ngốc. Giá như tôi có thể kể cho anh nghe về chuyện đó, vì tôi đã thực sự rơi vào một vũng bùn nhơ bẩn, nhưng điều đó lại không thể. Đầu tiên, những điều ngớ ngẩn tôi làm chỉ là nhảy múa trên bàn hoặc ngồi vào lòng các anh chàng khác. Anh biết đấy - theo kiểu ve vãn, tán tỉnh nhau. Tôi cứ nghĩ rằng mình thích cái cách mà mọi người nhìn vào tôi.” Cô ấy ngừng lại, lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu và thở ra một cách run rẩy vì kích động. “Rồi… những điều đó tiến xa hơn cả những trò tán tỉnh ban đầu. Hồi tôi là học sinh cuối cấp, tôi đã đánh mất “cái ngàn vàng” của mình cho một anh chàng, người đã khen tôi xinh đẹp. Rồi anh ta nói với tất cả mọi người rằng tôi là một đứa con gái dễ dãi. Sau đó lại có thêm nhiều gã khác, và có thêm nhiều câu chuyện đơm đặt về tôi.”

Sự run rẩy của cô ấy lớn dần đến nỗi không thể kiểm soát. Tôi vòng tay qua người cô ấy rồi kéo vào lòng. Cô ấy không kháng cự, nhưng thay vì quay mặt cô ấy vào vai áo tôi để cô ấy khóc nức nở, thì tôi lại đặt má mình lên mái tóc cô ấy và ôm cô ấy. Sau khi đã dần bình tâm trở lại, cô ấy hít một hơi thật sâu. “Khi tôi học phổ thông, họ gọi tôi là Nasty Nash. Không phải nói thẳng vào mặt tôi, mà tôi nghe họ gọi tôi như vậy. Và điều đáng buồn là… điều đó không làm tôi dừng lại. Tôi đã đến các buổi tiệc tùng, đã uống rượu, và sẵn sàng qua đêm với một vài anh chàng, hoặc làm chuyện đó ở ghế sau xe hơi. Rồi khi đã thỏa mãn, họ chỉ việc đá tôi vào lề đường.” Cô ấy dụi hai lòng bàn tay vào nhau, nhào nặn nó theo cái cách mà Jeremy đã làm khi thằng bé cảm thấy buồn. Cô ấy ngừng lại một lần nữa để xoa dịu giọng nói run rẩy của mình xuống trước khi tiếp tục.

“Rồi, vào cái đêm ngày tôi tốt nghiệp, tôi đã vướng vào một sai lầm lớn tại một bữa tiệc. Có ai đó đã bỏ thứ gì vào đồ uống của tôi. Tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau trong ghế sau xe hơi của mình, đang nằm giữa một cánh đồng trồng đậu. Tôi không thể nhớ chút gì. Không một chút gì hết. Tôi đau đớn. Tôi biết rằng tôi đã bị cưỡng bức, nhưng tôi không hề biết ai và bao nhiêu gã đã làm điều đó. Cảnh sát tìm thấy một chất có tên Rohypnol trong cơ thể tôi. Đó là một loại thuốc kích dục. Khi chất này phát huy tác dụng, nó sẽ làm anh không thể kháng cự lại, và đồng thời xóa sạch mọi ký ức của anh. Và cũng không ai nhớ bất kỳ điều gì. Không ai trong bữa tiệc đó có thể kể cho tôi biết tôi đã rời khỏi đó như thế nào, và tôi đã ở cùng ai. Tôi không nghĩ họ tin rằng tôi đã bị cưỡng bức.”

“Một tuần sau, có ai đó gửi thư cho tôi, đó là một bức hình từ một tài khoản email giả mạo.” Lila lại bắt đầu run rẩy, hơi thở dần cạn kiệt. Cô ấy nắm chặt tay tôi như một cách để ổn định lại tinh thần. “Đó là hình ảnh của tôi… và hai anh chàng khác… họ đang… họ…”, cô ấy vỡ òa, khóc nức nở.

Tôi muốn nói một điều gì đó để cô ấy có thể xóa đi những nỗi đau, một nhiệm vụ mà tôi biết tôi không thể hoàn thành. “Em không phải nói thêm gì nữa,” tôi nói. “Nó không quan trọng với anh.” Cô ấy lấy tay áo lau nước mắt và nói, “Em phải chỉ cho anh cái này.” Cô ấy lo lắng, giơ tay lên, nắm lấy cổ chiếc áo rộng quá khổ trên người mình, và kéo nó xuống, phơi bày những vết sọc sẹo thẳng tắp, hệ quả của những lưỡi dao cạo cứa trên vai. Cô ấy dùng những ngón tay dãn những vết sẹo để tôi có thể nhìn rõ. Sau đó, cô ấy cúi đầu về phía mặt sau của chiếc ghế như thể muốn để mặt mình ở xa tôi nhất có thể. “Cái năm đó, cái năm em phải bỏ dở trước khi bắt đầu học đại học… em đã phải dành thời gian để điều trị. Như anh thấy đấy, Joe,” cô ấy nói, đôi môi giật giật lên tạo thành một nụ cười sợ hãi. “Em có vấn đề.”

Tôi cọ má mình vào mái tóc mềm mại kia, rồi sau đó vòng tay qua eo cô ấy, cánh tay khác vòng dưới đầu gối, và nhấc bổng cô ấy lên khỏi chiếc ghế đang ngồi. Tôi bế cô ấy vào phòng ngủ, đặt cô ấy lên giường, đắp một chiếc chăn lên người cô ấy, rồi cúi xuống, hôn lên má cô ấy với một nụ cười nhẹ.

“Anh không sợ những vấn đề,” tôi nói, để cho những lời nói của mình chùng xuống trước khi đứng dậy ra về, mặc dù trở về nhà là điều cuối cùng tôi muốn làm. Đó là khi tôi nghe cô ấy nói, bằng một giọng nói gần như vừa đủ để tôi có thể nghe thấy, “Em không muốn ở lại một mình.”

Tôi nuốt chửng nỗi ngạc nhiên của mình, chỉ do dự đôi chút trước khi bước đến bên kia của chiếc giường.

Tôi cởi đôi giày đang đi, nằm xuống, và nhẹ nhàng ôm cô ấy trong vòng tay mình. Cô ấy siết chặt tay tôi, kéo nó lên đến ngực, và giữ nó trong lòng như một con gấu bông. Tôi nằm phía sau cô ấy, hít hà mùi hương trên tóc, và cảm nhận nhịp đập chầm chậm của trái tim cô ấy trên mạch những ngón tay, cuộn cơ thể mình dọc theo cơ thể cô ấy. Và mặc dù sự có mặt của tôi trên chiếc giường này là vì những nỗi đau và sự buồn bã của cô ấy đang phải chịu đựng, nhưng nó vẫn khiến tôi có một cảm giác kỳ lạ của sự hạnh phúc, một cảm giác được thuộc về nhau, một cảm giác mà tôi chưa từng có trước đó, một cảm giác rất tinh tế mà biên giới của nó lại là những sự đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn. Tôi đê mê trong cảm giác đó cho đến khi ngủ thiếp đi.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.