Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 37

❊ ❊ ❊

Mặc dù đã lớn lên ở Minnesota, nơi bạn có thể đi bộ trên tuyết nhiều như việc đi bộ trên bãi cỏ hoặc đường bê tông, nhưng tôi chưa bao giờ đi trên tuyết dày như thế này. Và tôi cũng chắc chắn mình chưa bao giờ đi trên đôi giày tuyết làm bằng ván gỗ thông như vậy. Tôi thực hành một chút trước khi nhấn sải chân của mình xuống, từng bước vọc sâu vào trong tuyết cao lên đến tận cẳng chân, đây là một cải tiến thú vị để vượt qua những lớp tuyết nặng nề cao đến tận đầu gối kia, thứ mà sẽ có thể làm tôi chùn bước nếu không có đôi giày này. Tôi bẻ hai chiếc que từ một nhánh cây khô để sử dụng như một chiếc gậy trượt tuyết để giữ thăng bằng. Mỗi một bước chân đều yêu cầu sự tập trung cao độ để nhẩm tính thời gian mỗi bước phối hợp nhịp nhàng với sự chuyển tải của sức nặng. Sau hai mươi phút, tôi mới chỉ đi được khoảng một phần tư dặm, nhưng những bước chân khó nhọc của tôi đã không còn để ý đến cơ thể mình nữa. Người tôi đã ấm lên, thời tiết đã trở nên tốt hơn và khu rừng trông có vẻ không hề có sự xuất hiện của Lockwood, bất chấp những mối đe dọa sẽ bị chết đang lấn át trong thâm tâm mình, khung cảnh của một khu rừng phủ tuyết trắng xóa thật là đẹp khó tả.

Cũng giống như dòng chảy của một dòng suối sẽ dẫn đến một con sông, tôi biết rằng con đường mòn nhỏ bé kia sẽ dẫn tôi đến với một con đường lớn và với thế giới văn minh. Sau một giờ đi bộ, với quãng đường ngắn hơn nhiều so với những gì mà tôi hy vọng, tôi đã chạm tới một con đường. Nó còn nhỏ hơn cả một lối đi tắt giữa một rừng cây - nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo và chưa bị cày xới - có lẽ đây là một nhánh đường rải sỏi sẽ dẫn tới một con đường lớn. Mặt trời chói chang chiếu xuyên qua những đám mây ngay phía vai trái của tôi báo hiệu rằng con đường này chạy về phía đông và phía tây. Bởi gió tây bắc đã ở phía sau lưng tôi khi tôi muốn thoát khỏi Lockwood, vì vậy tôi nghĩ hướng tây sẽ đưa tôi trở lại với con đường nhựa.

Con đường mòn càng ngày càng dễ đi hơn, dẫn đến đỉnh cao nhất của khu đồi. Tôi tiến về phía đó, lẩm bẩm một bài hát trong đầu - nhịp điệu này được hát bởi các lính gác Wicked Witch trong phim Phù thuỷ xứ Oz khi họ tiến vào tòa lâu đài của mình “O-ee-yah, ee oh-ah.” Tôi thi thoảng dừng lại để nghỉ ngơi, lấy sức và tìm kiếm dấu vết của loài người, và để hưởng thụ vẻ đẹp của ngày hôm nay: một ngày mà Douglas Lockwood đã cố gắng lấy cắp nó từ tôi. Phía đằng sau, các mô đất hạ xuống dần, dẫn đến một con sông ở phía đằng xa, một con sông có chiều rộng vừa phải, nhưng tôi không biết nó là con sông nào. Đó có thể là sông Mississipi, hay sông St.Croix, hoặc Minnesota hay Red, phụ thuộc vào việc tôi đã nằm bao lâu trong chiếc cốp xe đó và hướng nào chúng tôi đã đi.

Trong khi trèo lên đỉnh đồi, tôi nhìn thấy bằng chứng của nền văn minh sau hai ngày dài đằng đẵng: một con đường nhựa, đã được dọn tuyết sạch sẽ, đang hiện dần ra phía chân trời. Sẽ mất khoảng ba hoặc bốn dặm để đến được con đường đó, tôi có thể nhìn thấy một trang trại, với mái màu bạc của chuồng trại đang tỏa sáng lấp lánh sau những lùm cây bên cạnh một hầm ủ thức ăn cho vật nuôi: một cảnh tượng có lẽ lộng lẫy hơn cả nếu nó thuộc thành phố Emerald. Đường đến trang trại vẫn còn một đoạn rất xa, tôi biết tôi sẽ phải mất đến gần một giờ để có thể đến nơi đó. Tôi còn biết rằng tôi đã ăn không đủ no và cuộc chạy trốn này quét sạch những gì tôi đã ăn vào ban sáng. Nhưng, mặc dù vậy, tôi biết, mình vẫn phải chạy.

Có lần tôi xem một đoạn video quay về chuyển động chậm của loài chim hải âu đang cố gắng cất cánh từ một cồn cát, đôi chân có màng của nó đạp thẳng lên mặt đất, cơ thể nặng nề của nó chuyển động ì ạch từ bên này sang bên kia, đấu tranh để có thể giữ thẳng lưng, đôi cánh vụng về của nó sải dài ra để chống lại sự tròng trành của cơ thể. Tôi tưởng tượng việc mình chạy xuống khu đồi này trong lớp tuyết dày đến gối trông sẽ gần giống với con chim kia - đôi chân tôi đang nằm trong một đôi giày có đế là một ván gỗ thông, đang giậm trên con đường kia theo đường zíc zắc hơn là một đường thẳng. Tôi nhào tới phía trước từ bước này qua bước khác, cánh tay tôi trải rộng ra với một độ dài vô lý bởi những cây gậy trong tay, vẫy vẫy trong không khí để giữ thăng bằng. Khi đã đi tới con đường nhựa, tôi vùi vào trong đống tuyết, kiệt sức và cười hạnh phúc, tận hưởng cái cảm giác của mồ hôi đang rỉ ra trên khuôn mặt mình đang được lau đi bởi những cơn gió mùa đông.

Tôi cởi bỏ hai tấm ván trên đôi ủng ở chân mình và tiến thẳng trên con đường rải nhựa đến khu trang trại, tôi dường như đã chạy trên toàn bộ con đường, chỉ đi khi nào cần nghỉ ngơi. Tôi đã trông cậy vào hướng của mặt trời để có thể tìm đến được khu trang trại này ngay sau buổi trưa.

Khi tôi tiếp cận tới căn nhà, một con chó ló đầu ra khỏi lỗ cửa chuồng chó và bắt đầu sủa tới tấp. Nó không hề xông tới, điều này khiến tôi ngạc nhiên trước vẻ bề ngoài của mình: bộ quần áo bảo hộ màu xanh, những miếng đệm ghế vươn ra như một anh chàng bù nhìn rơm, tay bọc trong khăn tắm và một tấm rèm màu đỏ đô quàng trên vai và buộc thắt ở phần eo. Đến tôi cũng còn phải sủa vào mặt mình nữa là.

Khi tôi lại gần hiên cửa và con chó, cánh cửa bật mở và một cụ ông mang theo một khẩu súng ngắn bước ra ngoài.

“Xin đừng manh động!” Tôi nói, sự bực tức nhỏ giọt trong từng câu chữ của tôi. “Ông định trêu đùa cháu đấy ạ?”

“Cậu là ai?” Người đàn ông lên tiếng. Ông ấy nói bằng một giọng nói nhẹ nhàng, có đôi chút tò mò hơn là tức giận. Ông ấy chĩa nòng súng vào khoảng đất giữa chúng tôi.

“Tên cháu là Joe Talbert,” tôi nói. “Cháu bị bắt cóc và đã trốn thoát. Ông có thể gọi cảnh sát được không? Cháu có thể ngồi đây chờ nếu ông muốn.”

Con chó rút lui vào căn nhà khi một cụ bà bước ra ngưỡng cửa phía sau cụ ông, chu vi vòng eo của bà ấy chiếm hầu hết không gian của chiếc cửa đang mở. Bà ấy đặt một tay lên vai cụ ông, nói với ông ấy rằng ông ấy nên lùi lại về phía sau, và ông ấy đã làm theo.

“Cậu đã bị bắt cóc sao?” Bà ấy hỏi.

“Vâng, thưa bà,” tôi nói. “Cháu đã nhảy ra khỏi một chiếc xe hơi vào hai ngày trước, chỉ ngay trước khi trận bão tuyết xảy ra. Và đã trốn trong một căn lều giữa rừng ở đằng kia.” Tôi chỉ ra phía sau bằng ngón tay cái. “Bà có thể nói cho cháu biết cháu đang ở đâu không?”

“Cậu đang ở cách xa Bờ phía Bắc, Minnesota khoảng bảy dặm,” bà ấy trả lời.

“Và con sông ở phía sau này... là con sông nào ạ?” Tôi hỏi.

“St.Croix,” bà ấy nói.

Nếu tôi đã suy luận đúng về lý do tại sao lại có khối gạch than xích vào chân mình, nghĩa là sau đó Lockwood sẽ dìm xác tôi xuống con sông St.Croix này. Một cơn rùng mình chạy qua ngực tôi với ý nghĩ ông ta đã gần như hoàn thành sứ mệnh của mình. Tôi sẽ trôi dưới những lớp đá, thịt trên cơ thể bị rữa ra từ khung xương và làm mồi cho cá, cho đến khi dòng nước cắt tôi ra khỏi mớ xiềng xích kia bằng cách tách khớp xương mắt cá mình ra. Tôi ắt hẳn sẽ được trở về với thực tại, trong khi thân thể bị rữa ra thành nhiều mảnh khi va phải đá và những khúc thân cây, con sông sẽ phân thân xác tôi trong khoảng cách từ đây đến New Orleans.

“Cậu có đói không?” Người phụ nữ hỏi. “Rất đói ạ.”

Người phụ nữ đẩy nhẹ người đàn ông vào nhà, ông ấy vẫn đang bước đi bên cạnh tôi và không hề hạ vũ khí xuống. Người phụ nữ dẫn tôi vào nhà, cho tôi ăn bánh mì ngô và sữa, và cùng chờ đợi với tôi cho đến khi cảnh sát tới.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.