Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 26

❊ ❊ ❊

Trên truyền hình, người ta mặc quần áo đẹp khi đến các rạp hát, nhưng tôi lại không có bất kỳ bộ quần áo nào đẹp đẽ cả. Tôi chuyển đến sống trong trường đại học chỉ với một chiếc túi đựng đồ thể thao đơn giản, bao gồm những chiếc quần jean, quần soóc, sơ mi và chủ yếu là áo phông không cổ. Vì vậy, tôi đã làm một chuyến ghé thăm đến một cửa hàng quần áo cũ ngay trong tuần đi xem kịch, tìm lấy một chiếc quần kaki và sơ mi có khuy cài để mặc. Tôi cũng tìm thấy một đôi giày bong, nhưng mũi chỉ phía bên ngón chân cái của chiếc giày phải đã bị bong. Tôi chọc một chiếc kẹp giấy qua các lỗ của đường may cũ rồi vá nó lại, và cắt đi phần chỉ thừa.

Khoảng sáu giờ ba mươi tôi đã sẵn sàng lên đường, mặc dù không thể ngăn cho lòng bàn tay mình liên tục đổ mồ hôi. Khi Lila mở cánh cửa căn hộ của mình, tôi đã rất ngạc nhiên. Một chiếc áo len màu đỏ ôm gọn lấy thân hình và vòng eo cô ấy, khoe đường cong mà tôi chưa từng biết đến sự tồn tại của nó, và một chiếc váy màu đen sáng bóng, vắt ngang qua hông, trượt xuống đùi, mượt mà như sô-cô-la tan chảy. Cô ấy trang điểm, điều mà tôi chưa từng thấy trước đây, đôi gò má, bờ môi và đôi mắt cô ấy, tất cả đều lặng lẽ thu hút sự chú ý của tôi. Nó giống như việc lau hết lớp bụi trên kính cửa sổ mà trước đây bạn không nhận ra rằng nó đang bị bẩn. Tôi đã cố gắng hết sức để không cười thành tiếng. Tôi muốn vồ lấy, ôm chặt và hôn cô ấy. Hơn tất cả, tôi muốn dành thời gian với cô ấy, đi dạo, nói chuyện và cùng xem một vở kịch.

“Ồ, anh trông có vẻ bảnh đấy”, cô ấy nói.

“Để tương xứng với cô chứ.” Tôi mỉm cười, cảm thấy hài lòng với bộ đồ second-hand mà mình tự kiếm được. “Chúng ta đi chứ?” Tôi nói, ra hiệu đi xuống hành lang. Đó là một buổi tối tuyệt đẹp cho một cuộc đi bộ, ít nhất là cho tiểu bang Minnesota vào những ngày cuối tháng 11 này - khoảng 6,2 độ C, trời quang đãng, không gió, không mưa, không mưa đá, không tuyết - đó là những điều vô cùng thuận lợi cho cuộc đi dạo từ khu nhà mười dãy tới Trung tâm Rarig Center để xem kịch. Con đường này buộc chúng tôi phải đi qua Northrop Mall, khu học xá lâu đời và vĩ đại nhất, và đi qua một cây cầu đi bộ bắc ngang sông Mississippi.

Hầu hết các sinh viên khác đã trở về nhà cho kỳ nghỉ lễ Tạ ơn. Tôi đã nghĩ về việc trở về nhà để xem tình hình Jeremy, nhưng những cái cớ để ở lại luôn lớn hơn. Tôi đã hỏi Lila vì sao cô ấy không trở về nhà trong kỳ nghỉ. Cô ấy chỉ lắc đầu mà không trả lời.

Tôi biết mình nên bỏ lại câu hỏi này. Bên cạnh đó, tôi chọn cách nhìn vào mặt tích cực - với khu học xá vắng tanh, điều này sẽ làm cho những buổi đi dạo của tôi trở nên có vẻ riêng tư hơn, có vẻ là hò hẹn hơn. Tôi đi bộ với hai tay đút vào túi áo, khuỷu tay của tôi sẽ nghiêng sang bên chỉ trong trường hợp Lila quyết định sẽ để tay vào cánh tay tôi. Nhưng cô ấy đã không làm như vậy.

Tôi không hề biết một chút gì về The glass menagerie trước đêm đó. Nếu có thì tôi có lẽ cũng đã quên - thậm chí điều đó cũng có nghĩa là tôi sẽ bỏ lỡ cơ hội hẹn hò của mình với Lila. Trong cảnh đầu tiên, một người tên Tom bước lên sân khấu và bắt đầu trò chuyện với chúng tôi. Chỗ ngồi của chúng tôi nằm phía bên phải ngay giữa rạp hát, và anh ta trông có vẻ như sẽ chọn tôi lên như một tâm điểm gây sự chú ý ban đầu. Đầu tiên, tôi nghĩ chuyện này rất thú vị, người nam diễn viên này đọc lời thoại của mình như thể anh ta đang nói chuyện riêng với tôi. Khi vở kịch tiếp diễn, chúng tôi gặp em gái anh ta, Laura, người bị suy nhược hướng nội, trông có vẻ quen thuộc một cách kì quặc với tôi, và mẹ anh ta, Amanda, người sống trong một thế giới ảo tưởng, đang chờ đợi một vị cứu tinh - một quý ông - đến và cứu vớt cuộc đời họ. Tôi cảm thấy những dòng mồ hôi đang xâu thành chuỗi trên ngực mình trong khi hình ảnh gia đình nhỏ bé của tôi đang hiển hiện trên sân khấu này.

Khi hoạt cảnh đầu tiên kết thúc, tôi nghe như có tiếng mẹ mình trên sân khấu, mà giờ là Amanda, đang rượt đuổi Tom và nói, “tự, tự, tự, có phải đó là tất cả những gì mà mày nghĩ không?” Tôi có thể thấy Tom đang đi tới đi lui trong chiếc lồng của chính mình - căn hộ mà anh ta đang sống - bị mắc kẹt tại nơi đó bởi tình thương dành cho em gái. Cả rạp hát dường như trở nên sôi nổi hơn với mỗi hoạt cảnh. Trong giờ giải lao, tôi cần một chút nước, vì vậy Lila và tôi đi về phía hành lang.

“Ừm… Anh nghĩ thế nào về vở kịch?” Cô ấy hỏi. Tôi có một cảm giác hơi buồn nôn trong lồng ngực, nhưng tôi cười lại một cách lịch sự. “Thật là tuyệt.” Tôi nói. “Tôi không biết họ đã làm thế nào, nhớ tất cả những lời thoại. Tôi chắc không bao giờ có thể làm một diễn viên được.”

“Còn nhiều điều về vở kịch hơn là những lời thoại,” cô ấy nói. “Anh không thích cái cách mà họ kéo anh vào ư, để giúp anh cảm nhận rõ hơn những cảm xúc của vở kịch đó?”

Tôi uống thêm một ngụm nước. “Nó thật tuyệt diệu,” tôi nói. Tôi còn có nhiều điều để nói về vở kịch hơn thế, nhưng tôi lại giữ những suy nghĩ đó cho riêng mình.

Khi ánh đèn sân khấu vụt tắt cho phần thứ hai của vở kịch, tôi để tay lên tay vịn ngăn cách giữa hai chúng tôi, lòng bàn tay ngửa lên, hy vọng cô ấy có thể muốn đặt tay vào đó - một niềm hy vọng đau khổ trong hoàn cảnh tốt nhất. Trong vở kịch, một người đàn ông lịch lãm đã xuất hiện, và tôi nuôi hy vọng cho một kết cục có hậu. Và tôi đã lầm; tất cả mọi thứ đã sụp đổ. Hóa ra, cái người được gọi là quý ông kia đã kết hôn với một người phụ nữ khác. Các hoạt cảnh bùng nổ trong sự tức giận và trả đũa, và Laura rút lui, trở lại với thế giới của những bức tượng thủy tinh nhỏ, một bầy thú bằng thủy tinh xinh xắn. Người diễn viên đóng vai Tom đi tới trước sân khấu, xốc cổ áo lên, châm một điếu thuốc, và nói với khán giả về việc anh ta đã rời bỏ St.Louis, để lại mẹ và em gái mình ở lại phía sau như thế nào.

Tôi cảm thấy cổ họng và lồng ngực mình bị bóp nghẹt, và hơi thở của tôi trở nên vấp váp. Nước mắt bắt đầu dâng đầy trong mắt tôi. Họ chỉ là những diễn viên thôi, tôi tự nói với bản thân mình. Đó chỉ là một anh chàng đọc thuộc những lời thoại mà anh ta ghi nhớ. Chỉ vậy thôi. Tom than thở về cái cách mà anh ta vẫn nghe thấy giọng nói của Laura và nhìn thấy khuôn mặt cô bé trong tấm kính màu của lọ nước hoa. Khi anh ta nói, tôi lại thấy bóng dáng Jeremy đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, hình ảnh cuối cùng về thằng bé trước khi tôi rời xe đi, không hề nhúc nhích, không vẫy tay chào tạm biệt, đôi mắt nó đang buộc tội tôi, cầu xin tôi đừng rời bỏ nó.

Rồi sau đó, tên diễn viên chết giẫm kia nhìn thẳng vào tôi và nói, “Laura, anh đã cố để em lại phía sau, nhưng tình cảm của anh chân thành hơn những gì anh đã nghĩ.”

Tôi không thể ngăn lại dòng nước mắt đang chảy giàn giụa trên mặt. Tôi không thể đưa tay lên để lau chúng đi, vì điều đó sẽ vô tình lôi kéo sự chú ý của người khác về trạng thái của tôi lúc này. Vì vậy tôi cứ để chúng rơi xuống, một cách không kìm nén. Đó là khi tôi cảm thấy bàn tay Lila nhẹ nhàng quấn chặt vào ngón tay tôi. Tôi không nhìn cô ấy, tôi không thể. Và cô ấy cũng không nhìn tôi. Cô ấy chỉ đơn giản là nắm lấy tay tôi cho đến khi người đàn ông trên sân khấu kia ngừng nói và nỗi đau đớn trong lòng tôi dần nguôi ngoai.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.