Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 49

❊ ❊ ❊

Trên đường lái xe về phía bắc tới gặp Dan Lockwood, một ý nghĩ xấu xuất hiện trong sâu thẳm tiềm thức tôi. Một ý nghĩ ma mị, khó hiểu, lẩn khuất sau nỗi sợ hãi, lo lắng đang bao trùm. Tôi biết sự tồn tại của ý nghĩ ấy, nhưng không thể dành một phút nào cho nó khi tôi đang phải cố nghĩ ra cách cứu Lila. Tôi đã gọi được cho Rupert rồi, và ông ấy có thể sẽ nghe được cuộc điện thoại giữa tôi và Dan Lockwood. Nghĩ vậy, tôi bình tĩnh hơn, và ngẫm lại về cái ý nghĩ đang lẩn khuất kia. Và chợt tôi hiểu suy nghĩ sâu thẳm đó là gì: Dan Lockwood không có lựa chọn khác ngoài việc giết chúng tôi.

Sao tôi lại thấy sợ hãi vậy chứ? Tôi thừa biết chuyện gì sắp xảy ra cơ mà? Hắn đang dụ tôi đến, và giết cả hai người chúng tôi, vì chúng tôi đã biết quá nhiều. Nghe như thể tôi đang tự an ủi bản thân vậy. Tôi biết kế hoạch của hắn, và hắn cần biết những gì tôi đã biết.

“Dan, ông chơi bài kiểu Texas bao giờ chưa?” “Rồi”, hắn đáp. “Trò đó tao thắng được mấy giải rồi.”

“Trong lúc chơi, ông có hai lá bài, tôi có hai lá, nhà cái chia bài…”

“Ờ… rồi sao nữa?”

“Rồi tôi cược hết. Tôi chơi bài ngửa, ông cũng thế. Vì ông biết bài tôi thế nào, tôi cũng biết ông có những lá gì. Giờ cả hai chỉ chờ nhà cái lật bài lên là biết ai thắng. Không có gì phải lăn tăn cả”.

“Ờ, nói tiếp đi”.

“Thì bây giờ tôi cũng đang cược hết đây”.

“Tao bắt đầu không hiểu rồi đấy”. - Dan càu nhàu. “Nếu bây giờ tôi đến chỗ nhà bố của ông, ông sẽ làm gì tôi?” Tôi nói, “Chắc ông đã nghĩ kĩ chuyện này rồi”. “Tao thì có rồi”, hắn trả lời. “Vấn đề ở đây là mày đã nghĩ kỹ chuyện này chưa?”

“Ông chỉ dụ tôi ra đó để xử tôi thôi. Ông lấy Lila làm mồi để chắc chắn tôi sẽ đến, và sau khi ông xử tôi xong, ông cũng sẽ không tha cho cô ấy đâu”. Tôi hít một hơi sâu “Tôi đoán đúng chứ?”

“Biết thế mà mày vẫn đi à?”

“Tôi thì hiểu thế này”, tôi đáp, “tôi có hai sự lựa chọn. Một là tôi có thể đến sở cảnh sát, đưa họ mẫu ADN, và bảo họ rằng chính ông đã giết cô em gái của mình…”

“Nó là con của mụ dì ghẻ!”

“Vâng, con của dì ghẻ”, - tôi nhại lại.

“Nếu mày chọn cách đó, thì con bé Lila tội nghiệp sẽ bỏ xác lại đây”, hắn trả lời với giọng lạnh lùng. “Còn lựa chọn kia thì thế nào?”

Tôi lại hít một hơi sâu “Tôi sẽ đến chỗ ông, và giết ông.”

Tôi không nghe thấy tiếng trả lời.

“Ông hiểu chứ”, tôi nói, “tôi vẫn đi vào chỗ chết vì ông đang giữ Lila. Nếu khi tôi đến đó mà không thấy cô ấy sống khỏe mạnh, thì tôi chẳng có gì phải do dự cả, đúng không? Coi như ông sẽ thực hiện thêm một vụ án mạng nữa đi, nhưng mà sau đó ông không thoát được đâu. Cảnh sát sẽ đuổi theo ông tới cùng trời cuối đất. Lila sẽ được báo thù. Còn ông thì sẽ chết mục xương trong tù, và tôi sẽ đến thăm mộ của ông, và nhổ nước bọt vào bia mộ của ông”.

“Thế là mày định giết tao, đúng không?” Dan đáp. “Không phải ông cũng định làm thế với Lila và tôi sao?”

Hắn ngập ngừng.

“Rồi sau đó ông định làm gì? Ném bọn tôi xuống sông hay đốt chung bọn tôi trong nhà kho?”

“Trong kho thóc”.

“Phải, phải, ông là con ma lửa mà. Ông cũng đốt luôn cả nhà của bố mình nữa, đúng không?”

Hắn ngừng lại.

“Tôi đoán chắc rằng ông cũng đã giết cha mình để tự cứu lấy cái mạng mình.”

“Tao cũng sẽ rất thích nếu được giết mày đấy”, Dan cười khẩy. “Tao sẽ giết mày một cách từ từ, và thật là đau đớn.”

“Cha ông đã cố khử tôi để cố giúp ông thoát tội, nhưng việc làm đó đã khiến ông ấy vô tình lại trở thành một vật thế thân hoàn hảo. Ông ấy nói với ông về mẫu DNA, về cuốn nhật ký, về những bằng chứng buộc tội ông ta thay vì buộc tội ông. Quá hoàn hảo. Biết được những điều đó, ông đã giết ông ấy, giấu xác ông ấy ở nơi không ai có thể tìm ra, và cuối cùng đốt trụi căn nhà để không ai có thể xác nhận mẫu DNA. Tôi phải khen ông đấy, Dan, đó là một kế hoạch rất thông minh. Rất độc ác, nhưng rất thông minh.”

“Mày khôn ra nhiều rồi đấy”, Dan trả lời với giọng cay độc. “Và khi mà người ta tìm thấy cái xác mày trong kho thóc ấy, thì…”, hắn dừng lại, muốn tôi tự nói hết câu.

“Họ sẽ buộc tội cha ông”, tôi đáp, “trừ khi, tôi giết chết ông trước.”

“Thế thì mười phút nữa tao và mày sẽ ấn định chuyện đó.”

“Mười phút?”

“Tao biết từ đấy đến đây mất bao lâu. Nếu mày không có mặt ở đây trong mười phút, tao sẽ coi như mày đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp và mời bọn cớm đến bữa tiệc nhỏ của chúng ta.”

“Được rồi”, tôi nói “Tôi sẽ đến ngay. Và nếu tôi không thấy Lila còn sống khi tôi tới, tôi cũng sẽ coi như ông đã phạm một sai lầm khủng khiếp. Tôi sẽ đến, và bỏ mặc tất cả để liều mạng với ông.”

“Vậy là chúng ta đã hiểu nhau rồi đấy.”

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.