Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 45

❊ ❊ ❊

Chúng tôi đã có trong tay đầu mẩu thuốc của Lockwood, có nghĩa là DNA của ông ta, mảnh ghép cuối cùng của vụ án. Bằng chứng DNA từ một trong những đầu mẩu thuốc của ông ta sẽ khớp với DNA trên móng tay của Crystal Hagen. Tất cả mọi bằng chứng đều chứng tỏ Daniel Lockwood - hay còn gọi là Danny Junior - DJ - là người đã giết Crystal Hagen những năm trước. Tất cả mọi thứ đều trùng khớp. Khi lái xe đến đường giao lộ 35, đánh dấu địa phận vùng Iowa - Minnesota, chúng tôi vẫn thận trọng, ẩn nấp quanh con đường đó hai lần để đảm bảo rằng không có ai đang đuổi theo mình. Chúng tôi vẫn chờ đợi và coi chừng xem liệu có ánh đèn pha ô tô nào đang đi qua mình không. Rồi sau đó, chúng tôi mới chính thức quay trở lại con đường giao lộ đó.

Chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã đi đến Minnesota, ghé qua Albert Lea để mua xăng và đồ ăn. Chúng tôi đổi lái để Lila có thể nghỉ ngơi một chút sau chặng đường dài. Khi chúng tôi quay trở lại con đường giao lộ, điện thoại của tôi reo lên với nền nhạc trong phim Cướp biển vùng Caribe, tiếng nhạc chuông mà tôi đã đặt cho số điện thoại của Jeremy. Đây là lần đầu tiên Jeremy gọi cho tôi, trừ lúc chúng tôi cùng luyện tập với nhau. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

“Này anh bạn, có chuyện gì vậy?” Tôi trả lời điện thoại.

Không có tiếng phản hồi. Tôi có thể nghe thấy tiếng thằng bé đang thở ở đầu dây bên kia, vì vậy tôi đã hỏi lại một lần nữa.

“Jeremy, em ổn chứ?”

“Anh có nhớ những gì mà anh đã bảo em làm không?” Jeremy nói nhanh hơn tốc độ bình thường của mình.

“Anh nhớ,” tôi nói, giọng tôi như vừa rơi vào một thung lũng sâu. “Anh nói với em rằng em hãy gọi cho anh nếu có bất cứ ai đang làm đau em.” Tôi cảm thấy tay mình dần nắm chặt lấy điện thoại. “Jeremy, có chuyện gì đã xảy ra?”

Thằng bé không đáp.

“Có ai đó đã đánh em à?” Tôi hỏi. Vẫn không một lời đáp.

“Đó có phải là mẹ không?” Im lặng.

“Larry đã đánh em à?” Tôi hỏi. “Có lẽ… Larry đã đánh em.”

“Chết tiệt!” Tôi giữ chiếc điện thoại xa khỏi miệng mình trong khi nguyền rủa qua hàm răng đang nghiến chặt. “Anh sẽ giết gã chó má đó.” Tôi hít một hơi thật sâu và áp điện thoại trở lại tai mình. “Bây giờ, em hãy nghe theo anh, Jeremy. Anh muốn em ngồi yên trong phòng và khóa cửa lại. Em có thể làm thế vì anh không?”

“Có lẽ em có thể,” thằng bé nói.

“Hãy báo với anh khi em đã khóa cửa lại nhé!” “Có lẽ cửa đã khóa rồi,” thằng bé nói.

“Được rồi, giờ thì em hãy lấy ruột gối ra khỏi vỏ gối, và nhét tất cả quần áo của em vào đó. Em có thể làm việc đó giúp anh không?”

“Có lẽ em có thể,” thằng bé trả lời.

“Anh đang trên đường đến đó bây giờ. Em hãy đợi trong phòng mình cho đến khi anh đến đó nhé, được chứ?”

“Có lẽ anh đang đi từ trường của mình về đây đúng không?” Thằng bé hỏi.

“Không,” tôi nói. “Anh gần tới đó rồi. Anh sẽ tới đó ngay thôi.”

“Vâng,” thằng bé trả lời.

“Hãy gói ghém quần áo của em lại.” “Vâng.”

“Anh sẽ gặp em ngay thôi.”

Tôi tắt điện thoại vừa kịp lúc chạm tới cột mốc giao lộ 35-90. Tôi sẽ có mặt tại Austin trong hai mươi phút nữa.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.