Biến Thể - Những Huyền Thoại Hy-La Chọn Lọc Và Kể Lại

Lượt đọc: 1160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Apollon tàn sát con cái của Niobé

❊ ❊ ❊

Gần các bức tường thành có một cánh đồng mênh mông và phẳng lì, ngựa chạy trên đó không ngớt, và biết bao bánh xe và móng guốc cứng đã san bằng mặt đất dưới chân. Ở đó, một vài người trong bảy con trai của vua Amphion leo lên những con ngựa rất khỏe, ngồi vững trên lưng, rồi thúc vào hai bên hông ngựa được phủ vải màu đỏ tía đến từ thành Tyr, và điều khiển chúng với bộ dây cương có gắn vàng. Trong khi Ismène, một người trong bọn họ, và là con trai đầu của Niobé, cho ngựa chạy vòng theo một lối đi uốn cong, tay giật mạnh cái hàm thiếc sùi bọt mép, thì bỗng dưng hét lớn, “Ôi chao, tôi bị thương rồi!”, một mũi tên đã cắm sâu vào giữa ngực, và anh ta buông dây cương từ đôi bàn tay đang chết rồi từ từ ngã người xuống một bên, trên vai phải của con ngựa.

Tiếp đó, Sipyle, nghe tiếng lách cách của cái bao đựng tên trong không gian im ắng, liền thả lỏng dây cương; anh ta chạy trốn giống như một thuyền trưởng biết có cơn bão sắp đến khi nhìn thấy đám mây trên trời liền chạy tránh bằng cách cho giương hết những cánh buồm trên thuyền để tận dụng mọi cơn gió thổi qua, dù gió nhẹ đến mấy đi nữa. Nhưng buông lỏng dây cương cũng vô ích: mũi tên mà không ai có thể tránh được bắt kịp anh ta; nó còn rung khi đã cắm xuyên cổ anh ta, cái đầu nhọn bịt sắt lòi ra ở cuống họng. Người vẫn nghiêng về phía trước như trước đó, anh ta ngã nhào xuống trên bờm và chân con ngựa đang phi nước đại, máu nóng làm bẩn mặt đất bên dưới.

Hai người con bất hạnh khác là Tantale, cùng tên với ông ngoại, và Phédime, sau khi làm xong công việc thường lệ, họ đến tham dự vào các trận đấu vật của những chàng trai trẻ, thân thể được thoa dầu bóng loáng. Và bây giờ hai người đang dồn sức ôm nhau mà vật, ngực sát ngực, thì một mũi tên bay nhanh đến từ một cây cung được kéo căng đâm thủng cả hai người đúng ngay lúc họ còn đứng túm chặt nhau. Họ kêu rên cùng nhau; và cùng nhau họ ngã xuống đất, người lăn lộn vì đau đớn, cùng nhau họ cử động đôi mắt đang chết trong khi nằm đó, và cùng nhau họ thở ra làn hơi cuối cùng. Nhìn thấy cảnh chết chóc này, Alphénor vội đưa tay đấm ngực mình trong sự khổ sở, rồi chạy đến xốc lên cái thi thể lạnh ngắt của họ trong vòng tay mình; và trong cái tư thế làm bổn phận anh em này mà anh ta ngã vật xuống. Vì một mũi tên chết người khác của Apollon đã găm vào giữa ngực Alphénor; khi nó được rút ra, một phần lá phổi của anh ta bị kéo ra theo, và máu vọt ra ngoài cùng lúc với cuộc đời anh ta.

Damasichthon, còn rất trẻ, không chết vì một vết thương duy nhất. Anh ta bị trúng thương ở nơi mà phần chân dưới bắt đầu, nơi mà cái khoeo tạo thành một điểm yếu; và trong khi anh ta cố rút mũi tên chết người đó ra thì một mũi khác đâm vào cổ họng, sâu đến phần lông chim. Máu đẩy nó ra ngoài; rồi những tia máu mảnh và dài phọt ra, lên cao trong khoảng không.

Ilionée là người cuối cùng; hai cánh tay dang ra như thể khẩn cầu trời cao, ắt phải là vô ích, anh ta thốt lên: “Hỡi các thần linh, tất cả các vị, hãy tha mạng cho tôi!” mà không biết là anh ta không cần phải van nài với tất cả các vị thần. Apollon, vị cung thần, cảm thấy thương hại nhưng trễ quá rồi, mũi tên đã bay đi, không thể gọi trở lại. Tuy vậy, vết thương làm anh ta chết thì nhẹ thôi, mũi tên đã không đâm quá sâu vào tim.

Tiếng đồn lan tràn về các tai ách, nỗi buồn đau của dân chúng, và nước mắt của những người bạn đến phân ưu với Niobé, tất cả xác nhận với nàng về cái thảm họa đột nhiên này. Nàng thấy sững sờ là nó đã có thể xảy ra, thấy tức giận vì các thần linh lại có quyền năng mạnh đến thế, và đã dám sử dụng nó. Về phần người cha, Amphion, thì ông đã dùng một đoản đao đâm thẳng vào tim mình, và bằng cách chọn cách chết như thế ông chấm dứt cùng lúc cuộc đời và nỗi thống khổ của mình. Than ôi, nàng Niobé lúc này sao khác biết bao với nàng Niobé lúc trước, khi nàng xua đuổi dân chúng rời xa bàn thờ Latone, khi nàng đi qua các đường phố trong thành với dáng điệu kiêu kỳ, gây ra sự thèm muốn nơi bạn bè nàng lúc đó, còn bây giờ thì gây ra sự thương hại thậm chí nơi những kẻ thù của nàng. Nàng nằm vật xuống trên thân xác lạnh lẽo của các đứa con trai, hôn chúng lần cuối cùng một cách loạn xạ. Rồi xoay người nàng dang hai cánh tay bầm tím lên phía trời cao và kêu lớn:

“Hỡi con Latone độc ác kia, mi cứ thỏa mãn với nỗi đau xót của ta, cứ đắc chí trên nỗi thống khổ của ta. Đúng vậy, hãy thỏa mãn đến ngây ngất con tim khát máu của mi! Qua bảy đứa con trai, ta đau đớn lắm, vì chết đến bảy lần. Hãy vui sướng hả hê đi, về cái chiến thắng đáng căm ghét của mi đó! Nhưng cái chiến thắng nào đây? Ngay cả trong nỗi bất hạnh cùng cực này ta vẫn còn có nhiều hơn mi trong cái hạnh phúc to lớn của mi. Sau nhiều cái chết đến thế, ta vẫn chiến thắng mà!”

Nàng nói xong, và ngay sau đó người ta nghe tiếng dây cung bị kéo căng ra, nó làm khiếp sợ mọi người ngoại trừ một mình Niobé. Nỗi đau khổ cùng cực khiến nàng mạnh bạo hẳn ra. Các chị em gái mặc đồ đen, tóc không chải, đứng bên quan tài của các anh em trai mình. Một người trong bọn họ, trong khi rút mũi tên ra khỏi bụng anh mình thì ngất xỉu rồi chết, mặt úp lên mặt của người anh. Cô thứ hai đang ra sức an ủi người mẹ khốn khổ bỗng dưng ngừng lại, người gập xuống đau đớn cực độ vì một vết thương không ai thấy. Cô ngậm chặt môi cho đến hơi thở cuối cùng. Một cô thì ngã vật xuống khi tìm cách chạy trốn một cách vô ích. Một cô khác chết trên xác của em gái mình. Một cô nữa thì tìm cách ẩn nấp trong khi một cô khác đứng run như cầy sấy trước mắt mọi người. Và bây giờ thì sáu cô con gái của Niobé đã bỏ mạng từ những vết thương khác nhau; chỉ còn một cô cuối cùng thôi. Người mẹ vội vã dùng tất cả các tấm áo choàng rộng trên người và cả thân thể mình che chở cô, rồi nói to: “Hãy để lại tôi một đứa, đứa út này. Trong tất cả đám con gái, ta khẩn cầu ngươi tha cho đứa bé nhất này - chỉ một đứa thôi!” Nhưng ngay cả khi Niobé thốt ra những lời như thế thì đứa con gái mà nàng van xin mạng sống ngã xuống chết.

Bỗng chốc trở thành một người mẹ không con, nàng ngồi giữa thi thể của những đứa con trai, con gái và chồng, bất động như đá trong nỗi đau khủng khiếp này. Gió không còn làm bay tóc nàng, máu không còn làm hồng sắc diện nàng, và đôi mắt thì bất động giữa khuôn mặt đau thương cực độ. Chẳng còn sự sống gì trong cảnh tượng này. Lưỡi nàng đã im ắng, cứng đơ tận trong vòm họng, và máu không còn chảy trong các mạch; cổ không thể gập xuống, hai cánh tay không thể cử động, hai chân không thể bước đi. Và bên trong thì các nội tạng của nàng cũng biến thành đá. Vậy mà nàng vẫn khóc được, rồi một cơn gió lốc rất mạnh thổi tới, cuốn nàng đi xa, đưa nàng về lại quê hương mình[1]. Và ở đó, được đặt trên đỉnh một ngọn núi, nàng khóc; và cho tới tận ngày nay, những giọt nước mắt vẫn ứa ra từ đá cẩm thạch.

❀ ❀ ❀

[1] Tức là từ vương quốc Thèbes, quê chồng, về lại Lydie (hay Méonie), quê nhà của Niobé.

Người dịch: Quế Sơn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.