‘Cérès, nữ thần có lòng nhân từ, bây giờ cảm thấy sung sướng vì đã tìm được đứa con yêu, lên tiếng hỏi cô đó, ‘này Aréthuse, tại sao cô đã bỏ trốn, tại sao hiện nay cô là một con suối thiêng?’
Dòng nước như ngừng trôi khi cô tiểu nữ thần Aréthuse của nó ngẩng đầu lên từ dưới suối sâu, đưa tay vắt cho khô những lọn tóc màu xanh lá cây, rồi kể ra câu chuyện tình xưa của con sông Alphée ở vùng Élide:
‘Trước đây tôi từng là một trong những tiểu nữ thần’, nàng nói, ‘sinh sống ở miền Achaie, và không ai hăng hái hơn tôi trong việc lùng sục trong các khu rừng hay trong việc giăng lưới bắt thú. Mặc dù tôi không hề tìm kiếm sự nổi tiếng về nhan sắc, mặc dù tôi tỏ ra dũng cảm, người ta vẫn gọi tôi là người đẹp Aréthuse. Nhan sắc của tôi, thường được khen ngợi quá nhiều lần, chẳng mang lại cho tôi niềm vui nào. Tôi đỏ mặt ngượng ngập như một cô gái quê khi ai đó nói đến thân thể quyến rũ của tôi, dù các cô gái khác cũng thường vui thích về thân thể họ; và tôi cho rằng nhan sắc chỉ dùng làm vừa lòng đàn ông là sai lầm.
Thấy mệt lử sau một cuộc săn, từ khu rừng Stymphale, tôi còn nhớ mà, tôi quay về nhà. Không khí thật nóng bức, và bước chân nặng nhọc khiến tôi cảm thấy nóng như gấp đôi. Tôi gặp một dòng suối bên đường trong vắt thấy tận đáy, ta có thể đếm những hòn sỏi ở dưới đó được, nó chảy không có nước xoáy, rất êm ả, không gây ra tiếng động, khiến ta gần như nghĩ là nó nằm im một chỗ. Những cây liễu trắng bạc, những cây bạch dương được uống nước ở đây tỏa bóng mát tự nhiên lên hai bờ dốc thoai thoải. Tôi ngồi xuống sát mép nước, đầu tiên đưa hai bàn chân xuống, rồi đứng lên để nước lên tận đầu gối; nhưng cảm thấy chưa thỏa mãn tôi bèn cởi hết áo và treo lên một cành liễu rũ rồi, thân thể trần truồng, tôi nhảy ùm xuống nước.
Và trong khi tôi hụp lặn đủ kiểu, tay chân vung vẫy thoải mái, thì tôi nghĩ tôi nghe như có tiếng thì thầm từ dưới lòng suối. Hoảng sợ, tôi vội nhảy lên bờ sát ngay đó. Rồi tôi nghe tiếng Alphée gọi từ dòng nước của mình: ‘Aréthuse ơi, em đi đâu mà vội? Đi đâu mà vội thế?’ Ông gọi tôi đến hai lần, giọng khàn khàn. Tôi bỏ chạy, lúc đó không một tấm áo che thân. Vì áo đã treo ở bờ bên kia. Bởi thế mà ông càng hăm hở đuổi theo, người như bị lửa tình đốt cháy. Thân thể trần truồng khiến tôi có vẻ sẳn sàng hơn cho ông thỏa mãn. Vậy là tôi cứ chạy thục mạng, và ông cũng cứ bám riết theo tôi một cách điên cuồng, như con chim bồ câu đập nhanh đôi cánh để chạy trốn con diều hâu, như con diều hâu hung hăng đuổi bắt con bồ câu hoảng sợ.
Dù đã băng qua thành Orchomène mà tôi vẫn cắm đầu cắm cổ chạy, rồi cứ thế mà vượt qua thành Psophis, qua những dãy núi Cyllène, Ménale, qua núi Érymanthe lạnh lẽo rồi qua thành Élis. Ông không chạy nhanh hơn tôi. Nhưng tôi sức lực không bằng ông nên không thể giữ mãi tốc độ nhanh như thế được trong khi ông thì dư sức. Biết thế nhưng tôi vẫn chạy, băng qua những bình nguyên, những ngọn núi nhiều cây cối, những vách đá cheo leo, những tảng đá lởm chởm, băng qua ngay cả ở những nơi chẳng có đường sá gì. Mặt trời chiếu sau lưng tôi. Tôi thấy cái bóng của kẻ đuổi theo trải dài trước chân tôi, có thể đó chỉ là ảo ảnh của nỗi sợ trong tôi. Nhưng chắc chắn là tôi nghe được tiếng chân kinh khiếp và hơi thở hổn hển thổi vào tóc tôi.
Rồi gần như kiệt sức trong cuộc chạy trối chết này, tôi đành kêu lớn: ‘Cứu em với, em sắp bị cưỡng bức đây, hỡi Diane, hãy cứu kẻ canh giữ vũ khí cho chị, kẻ mà chị thường đưa cây cung để mang theo cùng với cái bao đựng đầy tên!’
Diane, nữ thần của Săn bắn, nghe tiếng tôi, thấy cảm động, liền quăng ra một đám mây mù dày đặc phủ lên người tôi. Ông thần Sông Alphée, kẻ theo đuổi tôi đó, giờ chạy lòng vòng quanh tôi mà không biết tôi đã được che kín trong bóng tối, rồi cứ tìm kiếm tôi quanh cái đám mây rỗng bên trong đó. Hai lần ông đi quanh chỗ mà Diane đã che giấu tôi, hai lần ông lên tiếng gọi dù không biết tôi đang ở đâu: ‘Aréthuse ơi! Aréthuse ơi!’ Lúc đó tôi cảm thấy khốn khổ làm sao! Không phải tôi là con cừu non khi nghe tiếng chó sói tru xung quanh bãi rào sao? Hay tôi không phải là con thỏ rừng trốn trong bụi gai bỗng thấy cái mõm chó nguy hại cận kề và không dám cử động chút nào sao? Nhưng ông vẫn không rời đi vì thấy dấu chân tôi đã dừng ở đây; ông xem xét đám mây và không gian xung quanh nó. Mồ hôi lạnh chảy tràn xuống tay chân bị kiềm giữ cho bất động của tôi, những giọt nước tối tăm tuôn như mưa xuống toàn thân tôi. Bất cứ chỗ nào tôi đặt chân lên thì chỗ đó biến thành vũng nước, và từ mái tóc tôi những giọt nước rơi xuống. Và còn nhanh hơn tôi có thể kể câu chuyện đó bây giờ, tôi bị biến thành một dòng nước.
Nhưng đúng y như rằng, thần Sông Alphée nhận ra ngay trong dòng nước đó cô gái mà ông yêu. Và rũ bỏ qua một bên cái hình dạng người đàn ông đã mang trước đó, ông thay đổi trở lại thành một dòng nước như trước kia để hòa lẫn với tôi.
Diane, vị nữ thần của đảo Délos[1], vung tay là mặt đất nứt ra, và tôi bổ nhào xuống những tầng sâu bí mật dưới đó rồi được mang tới tận đây, Ortygie; đây là một nơi chốn mà tôi yêu quý bởi vì nó có cùng tên với vị nữ thần bảo trợ cho tôi[2], cũng là nơi đầu tiên trên mặt đất đã tiếp nhận tôi, cho tôi thở không khí của bầu trời.’
❀ ❀ ❀
[1] Diane ra đời ở đảo Délos (Hy Lạp) và đảo này ngày trước có tên là Ortygie.
[2] Ortygie là tên cũ của đảo Délos, nơi sinh của Diane.