Biến Thể - Những Huyền Thoại Hy-La Chọn Lọc Và Kể Lại

Lượt đọc: 1121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mụ Ganh ghét

❊ ❊ ❊

Nữ thần Chiến tranh, Minerve, bây giờ quay cặp mắt giận dữ nhìn cô ta thở dài sườn sượt và rối loạn đến nỗi cả bộ ngực lẫn cái mộc[1] nàng mang trên ngực đều rung lên cùng với nỗi xúc động khó bề kiềm chế. Nàng nhớ lại đây chính là cô gái tên Aglauros, với đôi bàn tay gây ô uế, và không tuân theo lệnh của nàng, đã phát hiện ra cái bí mật khi cô ta nhìn vào em bé Érichthon không có mẹ sinh ra nhưng là con của thần Vulcain[2]; nàng cũng nghĩ đến chuyện Aglauros giờ đây sắp được lòng thần Mercure và cô em Hersé, và hơn nữa, sắp trở nên giàu có khi cô ta nhận được số vàng to lớn mà lòng tham quá cỡ đã đòi hỏi trước đó.

Ngay lập tức Minerve tìm đến chỗ ở của mụ Ganh ghét, một cái hang bẩn thỉu đầy vết máu khô đen, nằm xa khuất trong một thung lũng sâu, nơi mà ánh sáng mặt trời không đến, các cơn gió nhẹ không thổi, một nơi chốn quả thật khủng khiếp và lạnh cóng, không bao giờ có ánh lửa reo vui, chỉ có một màn sương mù đen đặc bao trùm quanh năm suốt tháng. Khi nữ thần còn trinh nhưng thiện chiến đến đó, nàng đứng bên ngoài cái hang vì nàng không thể vào trong chỗ ở hôi hám đó, và dùng đầu cây thương gõ lên cửa. Những cánh cửa méo mó bất chợt mở tung ra, và Minerve thấy Ganh ghét ngồi trong đó, đang ăn thịt rắn, thức ăn thích hợp cho nọc độc của mụ. Vừa thấy cảnh khủng khiếp này, nàng vội ngoảnh mặt nhìn chỗ khác.

Nhưng mụ đã nặng nhọc đứng dậy từ dưới đất, bỏ lại những thân rắn mới ăn được một nửa, lê những bước chân ra phía trước một cách uể oải. Vừa chợt thấy nữ thần mà bộ áo giáp trên người làm tăng thêm nhan sắc rạng ngời, mụ bật ra tiếng rên rỉ rõ to và cau mày nhăn mặt trong khi buông theo tiếng thở dài. Cả sắc mặt mụ tái đi và cả thân hình mụ co rúm lại. Mắt thì lé, răng thì ố vàng; ngực thì trào ra mật xanh gây bệnh, lưỡi thì ứa ra nọc độc chết người, miệng thì không hề cười trừ phi thấy ai đau khổ; mụ không bao giờ ngủ, lòng dạ xáo trộn vì những lo âu đầy cảnh giác; vậy mà mụ cứ bực tức khi thấy những sự thành công của con người, hễ thấy họ là mụ phát bệnh, gầy rộc cả người. Mụ giày vò kẻ khác và tự giày vò chính mình cùng lúc, đó là khổ hình của riêng mụ. Dù nữ thần Minerva thấy ghét cái con mụ ghê tởm này nhưng nàng vẫn có đôi lời cụt ngủn với mụ:

“Hãy dùng nọc độc của mi mà truyền bệnh cho một trong những đứa con gái của Cécrops[3]. Đây là nhiệm vụ ta giao cho mi đó. Nó tên là Aglauros.”

Không nói thêm tiếng nào, nàng vụt bỏ đi bằng cách ấn mạnh cây thương xuống đất, lấy đà tung mình lên không để bay về trời.

Mụ già ma chê quỷ hờn này liếc xéo nàng với vẻ ngờ vực khi nàng bỏ đi, miệng lẩm bẩm cái gì đó một lát, thấy buồn lòng vì nghĩ đến niềm vui chiến thắng sắp đến của Minerve. Rồi mụ cầm lấy cây gây gắn nhiều gai nhọn, và khoác lên người tấm áo choàng bằng cụm mây đen, mụ lên đường. Đi đến bất cứ nơi nào là mụ dẫm đạp không thương tiếc nào lá xanh, nào hoa tươi, cỏ thì héo úa, cây thì gãy đổ, hơi thở hôi hám của mụ phả ra làm ô uế cả nhà cửa, phố thị, dân chúng.

Cuối cùng mụ thấy Athènes, thành phố của Minerve, hiện ra tráng lệ với sự giàu có, nghệ thuật hiện diện khắp nơi và niềm vui thái bình lan rộng. Mụ không thể cưỡng được những giọt nước mắt cứ ứa ra trước quang cảnh đó, vì mụ không thấy có gì có thể làm cho những người khác phải nhỏ lệ. Nhưng vừa vào trong phòng cô con gái của Cécrops là mụ thực hiện ngay lệnh của nữ thần, rờ ngực cô ta với bàn tay mang mầm bệnh và găm đầy quả tim cô với gai nhọn. Rồi mụ phả hơi thở nguy hiểm, độc hại vào trong hai lỗ mũi của Aglauros và truyền nọc độc đen thui vào tận xương tủy, vào tận trái tim cô ta. Và để cho nguồn cơn của sự đau khổ sẽ không bao giờ rời xa tâm trí Aglauros, mụ đặt Hersé, ngay trước mắt cô ta, để cô ta dễ hình dung cuộc hôn nhân hạnh phúc của em gái mình và vẻ đẹp cuốn hút của thần Mercure, tất cả được mụ phóng đại thành như hoàn hảo, tuyệt vời.

Bị dằn vặt bởi những hình ảnh rạng rỡ cứ xuất hiện trong đầu này, Aglauros cảm thấy một sự ghen tuông bí ẩn gặm nhấm tâm can; ngày muộn phiền, đêm lo lắng, miệng thì rên rỉ, thân xác thì cứ gầy mòn đi một cách khốn khổ nhất, cô ta rơi vào tình trạng suy sụp từ từ như tảng băng tan dần dưới mặt trời khi ẩn, khi hiện. Hạnh phúc của Hersé khiến cô ta héo hon vì ganh tị, giống như lửa cháy âm ỉ bên dưới một đống cỏ dại, nó không bật lên thành ngọn lửa nhưng cỏ cứ từ từ bị thiêu hủy. Cô ta thường mong được chết đi để khỏi phải tiếp tục nhìn cảnh hạnh phúc đó, và cũng thường kể lại chuyện này, như thể đó là một tội ác, với người cha nghiêm khắc. Cuối cùng cô ta ngồi bệt xuống ở ngưỡng cửa phòng của Hersé để ngăn chận Mercure đi vào khi chàng đến. Và tuy chàng đã cố gắng dùng những lời lẽ ngon ngọt nhất, năn nỉ ỉ ôi hết cỡ, Aglauros vẫn không tỏ ra xiêu lòng chút nào, lại còn lên giọng:

“Đủ rồi! Vì ta sẽ không rời khỏi chỗ này cho tới khi nào ta ngăn chặn được ý định của ngươi.”

“Được thôi,” Mercure nhanh miệng đáp trả, “Vậy chúng ta hãy sẵn sàng thực hiện sự thỏa thuận đó nhé.” Và ngay lập tức chàng mở cánh cửa bằng chiếc đũa thần của mình. Thấy vậy cô ta tìm cách đứng dậy, nhưng thấy hai chân mình trước đó xếp lại khi ngồi bỗng dưng bất động như bị cái gì rất nặng đè xuống, làm cho tê liệt; cô ta cố gắng đứng thẳng người nhưng hai đầu gối đã trở nên cứng đờ, rồi cảm thấy cái lạnh tê buốt chạy khắp tứ chi, da thịt tái ngắt vì máu không đến nữa. Như một căn bệnh ung bướu không thể chữa lành cứ tiếp tục lan rộng đến cả những bộ phận khỏe mạnh của cơ thể, một cái lạnh chết người từ từ xâm nhập vào trong ngực, làm tê liệt các chức năng sống còn, làm cô ta nghẹn thở. Không còn tìm cách nói ra lời nữa, và dù có tìm cách đi nữa thì tiếng nói của cô ta hẳn đã không có đường thoát ra ngoài, vì cổ đã biến thành đá, khuôn mặt đã cứng đờ. Cô ta ngồi đó, một bức tượng vô tri, vô giác. Mà đá cũng chẳng phải trắng nữa, nó đen, vì tâm hồn cô ta đã nhuộm đen.

❀ ❀ ❀

[1] Invidia (nguyên tác tiếng La-tinh), envie (tiếng Pháp) hay envy (tiếng Anh) đều có nghĩa đen là sự ganh ăn tức ở, suy bì, đố kỵ, ghen ghét.

[2] Cái mộc này là quà tặng của Jupiter cho Minerve (Athéna), làm bằng gỗ phủ da dê, được trang trí bằng khuôn mặt của nữ thần tóc rắn Méduse. Minerve thường mang nó trên ngực nên nó trở thành biểu hiện của nàng. Méduse, một trong ba quái thú tóc rắn gọi là Gorgone, tức là ba chị em có cánh quái dị, tóc là những con rắn sống, răng to và móng vuốt bằng đồng thau, đặc biệt là những ai nhìn thấy họ mà bị họ nhìn lại thì bị biến thành đá.

[3] Vulcain: còn gọi là thần của đảo Lemnos, nơi mà Vulcain bị Jupiter ném xuống từ đỉnh Olympe vì đã xen vào cuộc cãi vã giữa ông và bà vợ Junon, mẹ của Vulcain. Theo chú thích của bản dịch tiếng Anh, trang 314.

Người dịch: Quế Sơn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.