Những cửa hàng điện máy nhỏ, cửa hàng điện thoại, tiệm tạp hóa kim khí trên đường phố Quả Cảm giăng đầy biển hiệu tiếng Trung, trông chẳng khác nào một thị trấn ở trong nước. Vài chiếc xe ba bánh máy chen chúc trên phố chèo kéo khách. Đằng sau những chiếc xe bán tải có dán dấu hiệu chính quyền đặc khu, mấy người lính địa phương mặc quân phục màu xanh lục ngồi lười biếng. Thậm chí bộ quân phục màu xanh đơn sắc của họ cũng là nhập từ trong nước, trông chẳng khác gì quân đội PLA của nhiều năm về trước.
Chân trời mây đen cuồn cuộn, một bầu không khí "mây đen áp thành, thành sắp đổ", cơn mưa giông sắp ập tới. Thế nhưng Lưu Tử Quang và Lý Kiến Quốc vẫn bước đi không nhanh không chậm. Thỉnh thoảng có người lính mang súng đi ngang qua, thấy Lý Kiến Quốc đều cung kính gọi một tiếng giáo quan, còn Lý Kiến Quốc thì thong dong gật đầu chào hỏi. Xem ra vị trí giáo quan này ông ta đảm nhiệm khá tốt.
"Tại sao người họ An kia vẫn ở lại đây, chẳng phải nói ông ta bị thương sao?" Lưu Tử Quang khó hiểu hỏi.
"Ông ta đi rồi, cậu tính sao?" Lý Kiến Quốc đột nhiên buông một câu như vậy.
Lưu Tử Quang sững người, lập tức hiểu ra. Lý Kiến Quốc này thực sự quá tàn nhẫn, lấy Chủ nhiệm An làm con tin để bảo đảm an toàn cho chính mình. Nước cờ này vừa hiểm vừa chuẩn, lại không lộ sơ hở. Dẫu sao thì "trời cao hoàng đế xa", chuyện rốt cuộc đã xảy ra những gì ở đây đều có thể giải thích được.
"Vậy giờ có thể thả ông ta về được chưa?"
"Ông ta không đi." Lý Kiến Quốc nói.
"Tại sao?"
"Gặp cậu rồi khắc hiểu."
Tại một ngôi nhà sàn được canh gác nghiêm ngặt ở nơi hẻo lánh ngoại ô, Lưu Tử Quang đã gặp Chủ nhiệm An trong truyền thuyết. Đây là một người đàn ông trung niên có nhiều điểm tương đồng với Ngô Tử Ân, vẻ mặt khiêm hòa, rất dễ gần, nhưng lại không có đặc điểm gì rõ rệt, thuộc kiểu người ném vào đám đông là không tìm ra được. Có lẽ khi bộ phận của họ tuyển chọn đặc vụ cũng là nhắm theo khuôn mẫu này chăng.
Chủ nhiệm An quả thực bị thương, nhưng không nghiêm trọng, gan bàn chân bị gai sắt trong bẫy đâm xuyên, đã được băng bó, tuy nhiên việc đi lại vẫn bị ảnh hưởng nhất định. Có thể tưởng tượng ra Lý Kiến Quốc đã cõng ông ta ra khỏi núi rừng sâu thẳm như thế nào, chỉ riêng ơn cứu mạng này thôi, Chủ nhiệm An e là sẽ ghi nhớ cả đời.
Lý Kiến Quốc không giỏi ăn nói, trái lại Chủ nhiệm An là người có tài ăn nói, thao thao bất tuyệt kể cho Lưu Tử Quang nghe đầu đuôi sự việc. Khi gọi Lưu Tử Quang và Lý Kiến Quốc, Chủ nhiệm An luôn theo thói quen nói "Tổng tham mưu các cậu" thế này thế nọ. Thực tế Lý Kiến Quốc trước kia là hạ sĩ quan cao cấp của Đại đội Lang Nha, điểm này cũng không giấu giếm gì Chủ nhiệm An, nên Lưu Tử Quang cũng lười đính chính.
"Lần này nếu không nhờ người của Tổng tham mưu các cậu ra tay thì tổn thất còn lớn hơn nữa. Nhiệm vụ lần này chúng tôi đối mặt rất nan giải, tình hình phức tạp đan xen, liên quan đến cơ quan tình báo của mấy quốc gia. Nguyên do là thế này, tổ chức khủng bố TIP hoạt động phân liệt ở khu vực Tây Bắc trong nước ta, sau khi bị giáng đòn nặng nề đã âm mưu chạy trốn ra nước ngoài. Kẻ vươn tay cứu giúp chúng là một tổ chức ngoại vi khoác áo tôn giáo của cơ quan tình báo một quốc gia Đông Á, bình thường chúng đều làm một nghiệp vụ chạy trốn sang phương Bắc khác, lần này không hiểu sao lại cấu kết với TIP. Lộ trình chúng chọn là xuất cảnh qua cửa khẩu phía Tây Nam, sau đó trung chuyển đi đại bản doanh ở châu Âu. Chúng ta đã kịp thời nắm được tình báo và nhanh chóng triển khai hành động, nhưng tình hình phức tạp hơn dự kiến, chịu trách nhiệm bảo vệ dọc đường là lực lượng vũ trang quân phiệt địa phương có thế lực. Tóm lại, chúng ta đã chịu thiệt, chỗ này nhất định phải đòi lại, đây cũng là lý do tôi kiên trì ở lại đây."
Lưu Tử Quang đã hiểu, một mặt Chủ nhiệm An nuốt không trôi cục tức này, mặt khác cũng không thể gánh vác trách nhiệm thất bại. Bộ cũng sợ gánh trách nhiệm nên không dám phái thêm người đến, điều này mới tiện cho cái gọi là nhà thầu độc lập như anh.
"Chủ nhiệm An yên tâm, việc này cứ giao cho chúng tôi, nhất định sẽ lôi bọn cặn bã này từ dưới hang ổ ra để chính pháp." Lưu Tử Quang thề thốt cam đoan.
"Tốt, 'Hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp, bất phá Lâu Lan chung bất hoàn', tôi thích khí phách này của các cậu." Chủ nhiệm An vui vẻ vỗ vai Lưu Tử Quang, ra chiều "tôi rất xem trọng cậu".
Từ biệt Chủ nhiệm An, Lưu Tử Quang tới nơi đóng quân của Lý Kiến Quốc, trước tiên chào hỏi từng người trong số hai mươi chàng trai của Công ty Hồng Tinh. Những giáo quan chịu trách nhiệm huấn luyện quân sự này đều là hạ sĩ quan phục vụ nhiều năm trong nước, tố chất quân sự vốn đã vô cùng ưu tú, nhặt lại được sau thời gian dài không huấn luyện thì càng không phải bàn. Nhìn làn da ngăm đen, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt kiên định của họ là biết, làm lính ở đây rất sảng khoái.
Trong văn phòng của Lý Kiến Quốc, trên bàn trải một tấm bản đồ quân sự tỷ lệ nhỏ, Lý Kiến Quốc đã dùng bút chì đỏ xanh đánh dấu lên đó.
"Đây là hang ổ của bọn phỉ, tôi chính là từ đây cứu Chủ nhiệm An ra. Nơi này núi cao đường hiểm, dễ thủ khó công, chúng đã kinh doanh từ lâu, vì vậy dù bị phát hiện cũng sẽ không dễ dàng di chuyển. Thêm vào đó, gần đây mưa giông liên tiếp, những nơi khác càng khó đi, nên tôi khẳng định chúng vẫn ở đây."
Vừa nói, Lý Kiến Quốc vừa lấy ra một bản phác thảo vẽ bằng bút chì, trên đó là sơ đồ căn cứ của lực lượng vũ trang quân phiệt, đường nét phối cảnh của các tòa nhà được vẽ rất khá, không ngờ khả năng hội họa của Lý Kiến Quốc cũng tốt đến vậy.
"Căn cứ của chúng chia làm hai nơi, làm thế ỷ dốc cho nhau, đều nằm ở vị trí hiểm yếu, dễ thủ khó công. Tất nhiên đây chỉ là tương đối, nếu có một chiếc trực thăng vũ trang, hừ hừ."
Lý Kiến Quốc cười lạnh hai tiếng, tiếp tục giảng giải: "Theo tôi tính toán, chúng có hai trăm tên lính có khả năng chiến đấu, vũ khí trang bị chủ yếu là vũ khí nhẹ, cùng lắm là súng cối và súng chống tăng. Tuy có một số súng trường Mỹ hiện đại mang hệ thống ngắm bắn hồng ngoại ban đêm, nhưng với cái bọn này thì e là chưa dùng được. Vì vậy, đánh chúng không tốn sức lắm, năm mươi người là quá nhiều rồi, một trung đội là đủ."
Lưu Tử Quang quan sát kỹ bản đồ, đột nhiên hỏi: "Nguồn thu nhập của chúng là gì?"
"Thuốc phiện, chúng là quân phiệt sản xuất và buôn bán ma túy, thuộc loại không ai quản được."
Lưu Tử Quang đã hiểu, lực lượng vũ trang quân phiệt ở Bắc Miến nhiều như lông mao, nhưng không phải tên nào cũng không biết điều, chỉ những kẻ vô pháp vô thiên này mới dám đối đầu với nước lớn láng giềng, làm mấy chuyện đê hèn không đưa lên mặt bàn.
Ầm ầm một tiếng sấm vang lên, mưa giông lại ập tới, những hạt mưa dồn dập đập vào lá chuối ngoài cửa sổ. Dưới mái hiên, nước mưa tạo thành một đường thẳng, đập vào chiếc chậu men không biết ai để ở đó, tiếng "bình bịch" nghe như tiếng súng máy quét.
---❊ ❖ ❊---
Tác chiến chỉ huy trong rừng mưa nhiệt đới, Lưu Tử Quang không giỏi, mọi việc đều giao cho Lý Kiến Quốc xử lý. Ngày hôm sau, lực lượng tăng viện đợt hai từ trong nước tới nơi.
Đám người này thì chất lượng kém hơn chút, ăn mặc đủ kiểu, áo thun bó cổ mở, áo polo dựng cổ, sơ mi ngắn tay hoa hòe hoa sói, kính râm, quần đi biển, quần jeans lửng, dép lê, dép xỏ ngón, trông chẳng khác nào khách du lịch đi Thái Lan.
Trác Lão Nhị đích thân dẫn đội. Ông chủ trung tâm tắm hơi dáng người thấp đậm này vắt kính trên sống mũi, miệng nhai kẹo cao su, cạo đầu xanh rì, cổ đeo sợi dây chuyền vàng chóe. Đứng sau là một nhóm thanh niên ăn mặc cùng phong cách, toàn một vẻ giang hồ, đứng còn chẳng thẳng, đâu có chút khí chất quân nhân nào.
Lưu Tử Quang đích thân ra đón, nhiệt tình chào hỏi họ, đám anh em cũng gọi Lưu ca, Lưu ca rối rít. Sau khi xã giao, Lưu Tử Quang đẩy Lý Kiến Quốc ra, nói đây là Kiến Quốc ca, các cậu đều quen rồi, từ giờ trở đi, không còn Lưu ca nữa, chỉ nghe lời Kiến Quốc ca thôi.
Các vị hảo hán giang hồ đương nhiên biết Kiến Quốc ca bán sạp đồ nướng, liền gật đầu chào hỏi. Lý Kiến Quốc nhìn họ lạnh lùng, chỉ vào chiếc xe tải mui trần bên cạnh nói: "Lên xe!"
Anh em không được ngồi xe khách có điều hòa, lòng không cam tình không nguyện leo lên xe tải mui trần. Xe chở một mạch tới căn cứ huấn luyện, trên tường rào giăng dây thép gai, trên tháp canh bốn góc có lính gác mang súng, cổng chính chất đầy bao cát, bên trên đặt súng máy, dây đạn vàng óng rủ xuống dưới nòng súng, phản chiếu ánh nắng gay gắt của vùng nhiệt đới, khuôn mặt những người lính đội mũ ca-lô đen sì, lạnh lùng nhìn đám khách du lịch trên xe tải.
Xe chạy vào bãi huấn luyện, trên nền đất đỏ đặc trưng của vùng Tây Nam vẫn còn những vũng nước đọng sau trận mưa giông ngày hôm qua. Lý Kiến Quốc đeo súng ngắn tự động Stechkin bên hông, tay cầm một cây roi mây, lạnh lùng đứng trước xe, ra lệnh cho mọi người xuống xe.
Mọi người xách túi du lịch nhảy xuống xe, lập tức bị ra lệnh để túi du lịch sang một bên, sau đó cởi hết quần áo trên người ra.
"Cái gì, cởi hết? Vậy chúng em mặc gì?" Có người chất vấn.
"Cậu bước ra đây." Lý Kiến Quốc dùng roi mây chỉ vào anh ta.
Người kia ngây ngô cười bước ra, còn không biết mình sắp gặp họa.
"Trước khi tới đã nói rõ cho các cậu biết lần này làm ăn cái gì rồi, nên tôi không lặp lại nữa. Là quân nhân thì nên tuân lệnh vô điều kiện, chứ không phải chất vấn. Bây giờ cậu chống đẩy cho tôi một trăm cái, lập tức!"
Gã đó sợ run bần bật, nhìn sang Trác Nhị ca, Trác Lực cũng vẻ mặt bất lực, không còn cách nào khác, đành phải nằm xuống đất nghiêm túc chống đẩy.
Những người còn lại không dám nói thêm gì nữa, nhanh như cắt cởi quần áo. Có người từ kho mang ra một đống lớn quần áo, từ quần lót quân dụng, áo thun ngụy trang quân dụng, áo ngoài, quần ngoài, giày, mũ đều đầy đủ cả.
Chẳng bao lâu, mọi người mặc xong xuôi, nhìn nhau, biểu cảm ai nấy đều thê thảm hơn cả khóc. Đây toàn là quần áo quái gì vậy, bộ quân phục màu xanh đơn sắc hỗn hợp đã bị đào thải trong nước từ lâu mà ngay cả dân công cũng không mặc, quần thì rộng thùng thình, tất nylon màu xanh, giày giải phóng, mũ giải phóng, trên mũ còn có ngôi sao đỏ, thắt lưng da nhân tạo màu nâu đỏ, thật sự là quê mùa hết chỗ nói.
Lý Kiến Quốc mặt mày sa sầm đi quanh họ mấy vòng, xem đứa nào dám càu nhàu, lần này ai cũng học ngoan rồi, không ai dám nói bậy hay động đậy.
"Tôi không quan tâm trước kia ở Giang Bắc các cậu là rồng hay hổ, đến đây, các cậu thậm chí còn chẳng bằng con giun, giỏi lắm chỉ là cứt chó bên đường thôi!" Lý Kiến Quốc lớn giọng mắng.
"Báo cáo Kiến Quốc ca!" Trác Lực thực sự không nhịn nổi nữa, cổ gân lên hét.
"Tốt lắm, biết báo cáo trước khi nói, nhưng nhớ lấy, sau này gọi tôi là giáo quan, cậu nói đi."
"Báo cáo giáo quan, chúng tôi không phải là cứt chó!" Trác Lực mặt đỏ tía tai gào lên.
"Có phải cứt chó hay không, phải tự mình chứng minh cho tôi thấy." Lý Kiến Quốc nâng roi mây chỉ vào ngọn núi không xa nói: "Trong vòng mười phút, leo lên đó cho tôi xem, các cậu sẽ không phải là cứt chó nữa."