Truất Long

Lượt đọc: 3468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 543
Thiên Lý Hành (5)

❊ ❊ ❊

Sấm xuân cuồn cuộn, bờ bắc Trọc Chương Thủy, một đám người chật vật tháo chạy, đến nỗi lá cờ nền đỏ chữ Truất kia cũng bị vứt bỏ trong bùn nhơ, cho người ta giày xéo.

“Cầu nổi bị đốt, Thủ Tịch còn có thể thi triển chân khí phong băng mặt sông được không?” Một người nóng ruột đến hỏi, chính là Long Đầu Bang Truất Long Lý Định.

“Không đủ rồi.” Thủ Tịch Bang Truất Long Trương Hành tuy chật vật, nhưng cũng bình tĩnh. “Sự đã tới nước này, chúng ta đừng lo truy binh nữa, cùng nhau đằng dược lên, chia đường chạy về đi!”

Mấy người mặt trắng bệch, nhưng gần như chỉ trong chớp mắt, kể cả Lý Định, mấy tên đầu lĩnh chỉ nghiến răng một cái, liền bất chấp hết thảy đằng dược lên, đoạt đường đào tẩu trước, cú đào tẩu này trực tiếp dẫn tới sự chú ý của chiến trường phía sau, một thanh kim đao khổng lồ từ trên trời bỗng nhiên xuất hiện, dường như chém rách hư không mà ra, rồi hiển hiện trên mặt Trọc Chương Thủy.

Giây lát sau, kim đao chém xuống trần thế, lại đem Trọc Chương Thủy chém đứt giữa không trung, dòng nước phía sau tiếp tục chảy, mực nước hạ xuống ngay, còn dòng nước thượng du thì tụ lại trên không trung, mực nước càng lúc càng cao, lại không tản ra hai bên, quả là thần kỳ.

Lúc này, một người hiện lên phía trên bầu trời của Trương Hành cùng mấy kẻ gần như tuyệt vọng, cười lạnh, lời lẽ hung ác, rõ ràng là đang phát tiết: “Trương Hành, ngươi có từng nghĩ ta lâm trận đột phá Đại Tông Sư? Có từng nghĩ ta là trá hàng? Có từng nghĩ quân U Châu sẽ dốc tổ ong ra vượt sông đến viện trợ? Mà ngươi bây giờ còn mấy phần chân khí, còn đường sống không? Bạch Tam Nương bị Ngụy Văn Đạt dụ ra tận Cự Mã Thủy, còn có thể về kịp cứu ngươi sao?”

Trương Hành ngẩng đầu nhìn người trên không kia, mặt không biểu cảm: “Tiết Thường Hùng, ngươi chớ thấy hôm nay trừ được ta là có thể nằm cao gối ngủ yên, Trần Bân ở Nghiệp Thành, Đậu Lập Đức lại dẫn toàn quân về, hai người bọn họ tinh thành hợp tác, sớm muộn gì ngươi cũng chết ở cái Hà Gian này! Thắng vẫn là Bang Truất Long!”

“Dựa vào hai kẻ ấy ư?! Một kẻ là thuộc lại khác nào gia nô, một kẻ là thảo khấu bị ta đánh cho chỉ còn nước đến Cao Kê Bạc ăn cỏ nước, mà còn thắng được ta? Huống hồ, ai ai cũng biết, hai kẻ ấy nước với lửa không dung nhau!” Tiết Thường Hùng chỉ thấy hoang đường.

“Cùng một con người, ở dưới tay ngươi chỉ là một thuộc lại tư gia, ở dưới tay ta là Tướng Công quản hơn hai chục quận, chấp chưởng Thái A; cùng một con người, trong mắt ngươi là thảo khấu ăn cỏ ở Cao Kê Bạc, trong mắt ta là thủ lĩnh nghĩa quân đủ sức đoàn kết toàn Hà Bắc: cho dù bọn họ có chút bất hòa, nhưng ngươi đã muốn trừ ta, ta dẫu chết, chí khí vẫn còn, bọn họ ắt cũng có thể vứt bỏ hiềm khích trước đây, tinh thành đoàn kết, cuốn đất trở lại!” Trương Hành đứng sững nơi đó, chẳng chút sợ hãi.

Tiết Thường Hùng đại nộ, huyết khí dũng lên, kim đao dựng thẳng, đâm thẳng xuống, một đao chém Trương Hành đương tràng thành hai khúc, vẫn chưa hả, chỉ đứng đó chửi ầm lên: “Chỉ mỗi bọn ngươi biết được thiên cơ hiểu thấu lòng người có phải không?! Để ta xem ngươi còn biết nữa hay không?!”

Chửi mắng xong, khí huyết hạ xuống, không hiểu sao lại thấy bất an hơn, chính là trong lòng đã tin đến bảy tám phần, sớm muộn gì mình cũng rơi vào tay Đậu Lập Đức cùng Trần Bân, hai kẻ từng với mình mà nói chỉ là đám bùn nhão dưới chân.

Thế nhưng, nỗi lo canh cánh trong lòng vừa dấy lên, đột nhiên, theo thân thể Trương Hành dưới chân sinh cơ dứt đoạn, trời đất đổi sắc, phong vũ lôi điện băng bạo nhật nguyệt quang vựng cùng hiện, Tiết Thường Hùng sắc mặt khẽ động, trong lòng bừng tỉnh, Trương Hành này quả nhiên là người mệnh trời, hành động của mình lần này lại là làm trái ý trời… nhưng dường như cũng chẳng có bao nhiêu kinh ngạc?

Trong cơn kinh hoảng, một trận tật phong cuốn theo kình vũ thổi tới, lại xuyên qua hộ thể chân khí của kẻ kia, kích cho vị đại tông sư vừa mới lên này rùng mình một cái, rồi từ trên giường bừng tỉnh.

Mừng giận đan xen, thì ra chỉ là một giấc mộng.

Thế nhưng, mồ hôi lạnh toát đầy người, Tiết Thường Hùng lòng biết rõ, dù mình không như trong mộng thành đại tông sư, thì cũng là tông sư lão luyện, cớ sao lại không rõ cái gì gọi là nổi hứng bất chợt?

Làm giấc mộng này, chính là nói lên sự tình sắp có biến cố long trời lở đất, vận mệnh nhà mình rất có thể lập tức sẽ bị quyết định.

Thế nhưng, chỉ vừa trở mình trên giường thở dốc hai hồi, lắng nghe tiếng côn trùng ngoài mái hiên, Tiết Thường Hùng lại cảm thấy ngao ngán… Bởi vì chẳng cần đến bản thân y cảm ứng được, ngay cả bất cứ tên đội tướng nào trong hay ngoài thành này cũng đều biết rõ giờ khắc quyết định vận mệnh đã điểm.

Bây giờ là đêm khuya ngày mười một tháng Ba. Bắt đầu từ hôm kia, ba trong số bốn huyện gần quanh Hà Gian nhất đã liên tiếp lọt vào tay bọn giặc Truất Long. Hôm qua, chủ lực các bộ phận của quân Truất Long đã vào vị trí, hoàn thành thế bao vây bán phần. Sáng nay, chúng đã xuất quân ào ạt. Tối mai, chúng sẽ có thể tiến đến dưới chân thành Hà Gian. Mà chủ lực của U Châu quân cũng đã xuất hiện ở nơi cách bờ đối diện sông Hô Đà vài mươi dặm, muốn chi viện thì cũng chỉ còn là chuyện của ngày mai mà thôi.

Sống chết vinh nhục, chính là vào ngày mai, và cũng chỉ có thể là ngày mai.

Nghĩ tới đây, Tiết Thường Hùng gượng gạo chấn chỉnh tinh thần, đứng dậy khỏi giường, khoác áo bước ra ngoài sương. Vốn định sai người đi gọi Mộ Dung Chính Ngôn, nhưng lại chần chừ một lúc, cuối cùng quyết định không làm phiền kẻ đã tàn phế hai chân nữa. Ngược lại, y chỉ gọi con út Tiết Vạn Toàn và con nuôi La Tín tới, cùng rà soát lại kế hoạch cho ngày mai một lần nữa.

Hai người lúc này còn chưa ngủ, thậm chí còn có mấy phần phấn chấn, khi gặp Tiết Thường Hùng cũng mang dáng vẻ hiên ngang.

“Xin phụ thân đại nhân yên tâm! Đại hội sáng mai, trước hết chỉ bày ra tư thế trấn an, nói rõ đạo lý trước đã, khiến mọi người cùng nhau đồng lòng rồi cùng tiến lui. Đến gần trưa thì mở kho phủ, ban thưởng hậu hĩnh. Buổi chiều báo cho toàn quân biết, rằng bọn giặc Truất Long bất mãn chuyện chúng ta dốc sạch kho phủ, muốn tất cả giao nộp lại tiền tài trân bảo, còn muốn rút thăm mười giết một… Đợi khi quân sĩ náo động xúm lại, sẽ cùng nhau xuất thành.” Tiết Vạn Toàn bẩm báo trước. “Các bước của kế hoạch tuyệt đối không thể xảy ra sai sót. Người sẽ gây náo động trong buổi đại hội sáng mai, ta vừa tìm ra rồi.”

“Trước giữa trưa mai, toàn bộ bộ binh U Châu sẽ tới bờ sông Hô Đà, men theo bến đò chúng ta đã chừa sẵn để qua sông chi viện, xuất hiện ở sườn sau bên hông quân ta. Còn hai vạn kỵ binh mấu chốt nhất, sẽ lợi dụng ưu thế cơ động, vòng qua bộ phận của Lý Định đã vượt sông hôm nay, từ bến An Bình phía sau Nhiêu Dương vượt sông, tiến hành một đợt giáp công thọc sườn quy mô lớn.” La Tín cũng lập tức thuật lại.

“Lý Định mắc kẹt ở Nhiêu Dương là có nguyên do cả. Sông Hô Đà chỗ Nhiêu Dương vừa đúng lúc là điểm hội tụ của các dòng chi lưu, đi về hướng Đông chỉ còn một dòng chính, nhưng ngược về phía Tây lại có tới những ba, bốn nhánh chi lưu… Từ An Bình vượt sông, phải liên tiếp xuyên qua mấy nhánh này, liệu có đến không kịp không?” Tiết Thường Hùng tượng trưng nêu ra một chút nghi vấn cho kế hoạch vốn đã thuộc nằm lòng từ lâu.

“Sẽ không đâu.” Giọng La Tín đầy tự tin. “Mấy nhánh chi lưu ấy, con từng đích thân đi trinh sát rồi. Mùa xuân nước chưa dâng lên, đoạn từ sông Hô Đà đến Hà Gian đều có thể dựng cầu phao mà dễ dàng vượt qua. Những chỗ cạn ở mấy chi lưu đó hoàn toàn để cho kỵ binh bơi qua được.”

Nói đến đây, La Tín dừng một chút rồi tiếp tục trấn an: “Xin nghĩa phụ đại nhân yên tâm! Con lập tức lên đường ngay đây, đến bờ Bắc sông Hô Đà tìm nhạc phụ con là Ngụy Văn Đạt, đích thân dẫn đường cho kỵ binh của người… Cho dù lùi một vạn bước mà nói, mấy nhánh chi lưu ấy vừa hay đêm nay nước dâng, con cũng kịp dẫn họ quay về, vượt sông từ mặt Bắc thành Hà Gian.”

“Không tồi!” Tiết Vạn Toàn cũng vội xen vào. “Phụ thân, nghĩa đệ làm như thế mới là kế vạn toàn rồi. Người không cần phải lo lắng nữa.”

Tiết Thường Hùng vốn định nói thêm gì đó, nhưng nghe thấy hai chữ “vạn toàn”, ngược lại đã dập tắt ý định thảo luận thêm… Bởi y hiểu rất rõ, ngay từ đầu đã rõ, cho dù kế hoạch có được thi hành một cách hoàn hảo, thì trận quyết chiến cuối cùng cùng lắm cũng chỉ có ba phần thắng. Mà trên thực tế, quá trình thực hiện kế hoạch này chắc chắn sẽ phát sinh rối loạn, quân U Châu khẳng định không thể tới kịp, hoặc tới không trọn vẹn; đại doanh Hà Gian vào ngày mai trong lúc chấn chỉnh lại lòng người phản công, cũng chắc chắn xuất hiện lòng người ly tán, xuất hiện việc chỉ huy không thông suốt, xuất hiện chuyện lâm trận đào tẩu và đảo qua hàng giặc.

Làm gì có vạn toàn?

Chỉ có điều, chiến tranh có phép tắc riêng của nó, một khi đã bắt đầu vận hành, sẽ gạt bỏ một số thứ nằm ngoài chiến tranh. Cho nên quân Truất Long cũng chẳng thể vạn toàn, và luôn có thể để lại cho y một cơ hội mà liều mạng đánh cược một trận, liều chết đánh một trận, để mong sao khỏi bị nhục mà thôi.

Thế nhưng giờ đây, chính con trai và con nuôi mình còn nghĩ đến vạn toàn, rõ ràng nói lên rằng cách nhìn của họ về bản thân chiến tranh đã ấu trĩ tới mức nực cười, cũng khiến Tiết Thường Hùng thực sự sinh ra một tia dao động... Nhà mình thì nhìn thấu, đã định quyết tâm, nhưng thực sự vì cái niệm của riêng mình, mà làm hỏng tiền đồ và tính mạng của lũ cháu con trẻ tuổi này sao?

Bọn chúng thì biết cái gì chứ?

Sau một thoáng giằng co, Tiết Thường Hùng mạnh mẽ đè nén mọi tâm tư, nhìn về phía La Tín – đứa con nuôi mà gã còn coi là ưng ý: “Đã vậy, A Tín giờ đi ngay đi, nhất thiết phải đi theo chủ lực kỵ binh của quân U Châu hành động.”

La Tín không dám chậm trễ, chỉ chắp tay một cái, rồi vội vàng đi ngay.

Tạm mặc Tiết Thường Hùng đêm nay khó lòng ngủ lại ra sao, chỉ nói La Tín ra khỏi thành, thúc ngựa ruổi vó, để kiểm chứng cầu phao ở phía bắc thành Hà Gian, chàng thậm chí không chọn cách vọt qua sông đổi ngựa, mà tự mình trong màn đêm ruổi ngựa đi cầu, lại còn đi đi lại lại mấy lượt trên mấy cây cầu phao đã dựng xong này, rồi mới tiếp tục đi lên phía bắc.

Lúc này thời gian vẫn chưa tới canh ba.

Sự thực là, khi La Tín tới một tòa thị trấn cách thành Bác Dã mười lăm dặm về phía đông, gặp được vị Tiền Đô Đốc của đại doanh U Châu, Chấn Uy Đại Tướng Quân, phó soái kỵ binh xuất thân từ Thập Bát Kỵ thuở nào – Tề Hồng Sơn, thì vừa hay coi như đã đến lúc canh ba.

Và điều khiến La Tín lấy làm kỳ quái là, dù cả tòa trấn nhỏ vốn dùng làm doanh trại đã chìm vào tịch mịch, thì vị chủ tướng xuất thân từ Hồng Sơn, vóc dáng cao lớn này lại chưa ngủ, trái lại còn đoan tọa, mắt sáng quắc, còn cái tiểu viện trên gò cao làm đại trướng trung quân kia cũng đèn đuốc sáng trưng.

“Thiếu tướng quân không biết đấy thôi, tên Lý Định ấy binh ít, sang sông rồi thì rõ ràng chỉ nên phòng ngự, vậy mà lại làm ngược lại, chủ động hướng về phía chúng ta phát động tiến công, phía tây nam, chỗ hai vị tướng quân Phùng, Hàn đều có kỵ sĩ do thám tới báo, nói là gặp tập kích ban đêm.” Thấy người tới chủ động hỏi, Tề Hồng Sơn thở dài một tiếng, bèn cho biết đầu đuôi. “Chỉ có thể nói, Lý Định này quả nhiên không phải hạng dễ chơi, chiêu lấy công làm thủ này, thật là lợi hại, ngày mai chúng ta muốn cắt đuôi hắn thì khó rồi.”

Sắc mặt La Tín khó coi tới cùng cực... Tình thế trước mắt hãy còn chưa tệ đến thế, thậm chí coi như trong lường trước, nhưng liên tưởng tới hai tiếng “vạn toàn” vừa rồi chàng nói với cha nuôi, thì cái tình thế trong lường trước này, lại càng khiến người ta cảm thấy sỉ nhục hơn... Vạn toàn nỗi gì?

Tình thế trong lường trước còn chẳng suy ra nổi.

Huống hồ, chỉ nói về quân sự, cứ như một đường này của người ta, Lý Định, liệu cuộc đại thiên hồi vòng qua nhiêu dương đi An Bình ngày mai có bị ngăn trở không? Có khi không bị ngăn trở, thì cũng sẽ bị cuốn lấy không ít binh mã chứ?

“Thiếu tướng quân không cần lo lắng thái quá làm vậy.” Tề Hồng Sơn thấy thế thì hiểu tâm tư đối phương, bèn tới an ủi. “Theo tình báo trước đó, lần này Lý Định đốc suất chỉ có bảy, tám doanh, trong đó hai doanh còn để lại thượng du, hơn nữa đều là doanh hỗn hợp bộ kỵ, ngày mai thực sự động thủ, chúng chặn không nổi nhiều người của chúng ta đâu, đại đội kỵ binh vẫn qua được.”

La Tín trong lòng biết rõ, nửa đêm canh ba, thứ tao loạn quân sự này mình căn bản không tư cách xen vào, bèn cũng gật đầu bừa, song lại không nhịn được hỏi: “Hai vị thúc phụ Phùng, Hàn hẳn đủ sức chặn được Lý Định chứ? Sẽ không ra thêm loạn gì nữa chứ?”

“Ta không muốn giấu thiếu tướng quân.” Tề Hồng Sơn trầm ngâm chốc lát, lại cười khan một tiếng. “Nếu bảo lão Phùng lão Hàn là nắm chắc cản nổi, thì ta cần gì phải đề cao cảnh giác thế này? Chớ quên, người ta còn có tới ba vị tông sư đấy!”

Trong đại trướng đèn đuốc sáng trưng, lòng La Tín chùng xuống.

“Hùng Bá Nam sớm đã là cao thủ số một Hà Bắc. Người ngoài chẳng hay, chứ ta cùng Ngụy tướng quân lại là chỗ quen biết lão, đã gần hai chục năm. Tu vi, thân thủ của lão chỉ có hơn chứ không kém Ngụy tướng quân. Ngưu Hà, Ngưu đốc công, lại càng là tông sư bậc nhất từng được công nhận trước đây, cũng chưa nghe nói bị thương hay yếu đi gì. Còn về phần Bạch Tam Nương thì nghe đồn có chút huyền hoặc, nhưng cứ chiết khấu một nửa theo lời đồn, vụ đâm rồng là giả, thế nhưng giết được tông sư của người Đông Di thì chắc không làm giả được.” Tề Hồng Sơn kể như đếm của nhà, giọng rõ ràng có chút bất đắc dĩ. “Tiết Thường Hùng là chủ soái, trong doanh Hà Gian lại lòng người hoang mang, ông ấy chỉ có thể ở lại trong thành Hà Gian. Còn phía Bang Truất Long thì đâu có nhiều ràng buộc như vậy… Nếu người ta nhận định binh lính U Châu chúng ta là mối uy hiếp lớn nhất, sai ba vị tông sư dẫn đầu, trực tiếp phá tan doanh trại của Phùng, Hàn hai vị thì cũng chẳng biết làm sao, cứu cũng chẳng kịp cứu… Có điều, doanh trại của Hàn tướng quân ở gần, ban đêm nếu có tông sư dùng chân khí ngoại hiển ở tầng cấp đó, thì hẳn phải dòm thấy chứ… Nhưng giờ thì vẫn chưa thấy.”

La Tín chỉ gật bừa, toan hỏi thêm điều gì, bỗng giật mình, rồi gần như cùng lúc với Tề Hồng Sơn quay sang nhìn về phía tây nam khu trấn, cùng nhau biến sắc.

“Sao thế?” La Tín căng thẳng hỏi. “Là đội phòng vệ thúc phụ bố trí quay về rồi ư? Hay một trong hai vị thúc phụ Phùng, Hàn không gượng nổi phải rút lui về rồi?”

“Lập tức đốt lửa!” Tề Hồng Sơn chẳng thèm để ý đến La Tín, trực tiếp ra lệnh cho những người khác trong sân. “Truyền cho sĩ tốt trong khu trấn dựa theo quy chế, tuần tự đứng dậy mặc giáp, thứ tự không được loạn. Đưa một phần chiến mã lên trung quân chỗ này, phân cho các bộ các nơi mỗi nơi một phần, chỉ chừa mấy trăm con chiến mã ở phía bắc khu trấn… Bảo Vương Hán đi chuẩn bị, đợi phía trước vừa giao chiến, hắn trực tiếp dẫn người lên ngựa, vòng ra sau tập kích!”

La Tín thấy đối phương ứng phó thoả đáng, trong lòng hơi yên.

Tề Hồng Sơn rốt cuộc cũng tranh thủ được chút thời gian nói với La Tín: “Ta chỉ phái kỵ tiễu đi, chứ không có đơn vị thành chế nào tung ra ngoài… Không phải lính thua trận thì cũng là một hai doanh quân giặc đi lạc trong đêm. Nhưng cũng có thể là quân giặc chẳng thèm che giấu tung tích nữa… Dù thế nào đi nữa, thiếu tướng quân nên đi mau đi! Trước đó ta đã xin Ngụy tướng quân viện binh rồi. Ngươi cứ theo đường quan đạo đi về phía Cao Dương, gặp viện quân thì bảo họ tốc tốc tới chi viện.”

La Tín đương nhiên chẳng muốn làm ra vẻ khách sáo, nhưng nghĩ một lát, chàng vẫn quyết định nán thêm chút nữa: “Để ta chờ thêm lát nữa… xem thử có phải một nhúm quân giặc lọt qua đây không?”

Tề Hồng Sơn liền gật đầu, không nói thêm lời nào.

Thoáng chốc, toàn bộ đại doanh, hay phải nói là toàn bộ khu trấn, bắt đầu hoạt động một cách ngăn nắp đâu vào đấy… Đèn lửa được thắp lên, khu trấn được chiếu sáng, người ngựa bắt đầu qua lại không ngớt, tựa hồ như một sinh vật khổng lồ hồi tỉnh trong màn đêm. Rồi hết mệnh lệnh này đến mệnh lệnh khác được truyền xuống, trận địa cùng khu vực phòng thủ vòng ngoài cũng được dựng lên, như thể sinh vật ấy bắt đầu khoác giáp cầm binh khí vậy.

La Tín không dùng chân khí, chỉ theo chân Tề Hồng Sơn cùng trèo tay không lên bức tường cao của tiểu viện vốn được dùng làm đại doanh trung quân này. Ở đó có một vọng lâu tạm dựng thêm cao. Bước lên đó, chàng liền nhìn chằm chằm sang phía tây nam… Lát sau, phía ấy dường như để đáp lại nơi đóng quân của quân U Châu vừa thình lình sáng đèn, cũng bắt đầu lấp ló ánh lửa trong màn đen, rồi nối tiếp nhau không ngớt.

Chỉ trong khoảnh khắc, lửa đèn đã liền thành một mảng.

Rất rõ ràng, đó là quân Truất Long thành chế chỉnh tề đã kéo đến. Vậy mà lạ thay, sau khi chứng kiến cảnh tượng này, La Tín, kẻ vốn dĩ càng lúc càng bất an sau khi qua Hô Đà Hà, lại thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ là một doanh… Có lẽ không phải đi lọt qua, mà giống như cố ý đến quấy rối và ngoạm một miếng, ngăn không cho chúng ta đi ứng cứu.”

Tề Hồng Sơn không bình luận gì về phán đoán này, chỉ thúc giục: “Thiếu tướng quân nên đi ngay đi! Mau mau lên phía bắc tìm viện binh!”

La Tín lần này không trì hoãn nữa, cũng chẳng che giấu tu vi, tung mình phóng về phía bắc thị trấn. Đến nơi, tìm được một con ngựa, bèn phi như bay dọc theo quan đạo phía bắc. Đi được hơn mười dặm, tiếng hò giết phía sau trái lại càng lớn dần, rồi quả nhiên đụng thẳng một toán nhân mã, chính là viện quân U Châu, tân duệ Hầu Quân Thúc cùng hai nghìn kỵ binh U Châu do y dẫn dắt, vì đồn trú gần đây, nhận được quân lệnh của Ngụy Văn Đạt ở Cao Dương mà đến.

La Tín vốn là thiếu tướng quân sinh ra và lớn lên ở đại doanh U Châu, lúc này lộ rõ thân phận, rất nhanh đã gặp được Hầu Quân Thúc, rồi trực tiếp hạ lệnh: "Hầu tướng quân hãy đi mau! Quân giặc chỉ có một doanh binh, phối hợp với Tề tướng quân một trận là thành công."

Hầu Quân Thúc nhận được lời ấy, tuy có chút không thoải mái vì đối phương tự tiện ra lệnh, nhưng biết tình hình mặt trận có lợi, tự nhiên cũng động lòng, bèn lập tức đáp ứng.

Cứ thế, hai bên giao ngựa mà đi, La Tín tiếp tục hướng bắc, Hầu Quân Thúc dẫn quân hướng nam. Người trước tạm gác không nói, người sau sớm nghe động tĩnh phía trước, trái lại bảo quân đội chỉnh bị, không được hấp tấp tiến lên đánh loạn.

Tuy nói vậy, nhưng chẳng qua hơn mười dặm đường, lại là đội kỵ binh lớn, cơ động vẫn rất nhanh. Trong đêm khuya, tiếng hò giết phía trước càng lúc càng lớn, ánh lửa cũng càng lúc càng rõ… thậm chí, khi vượt qua một rừng cây nhỏ, thị trấn làm nơi đóng trại hiện ra trong tầm mắt Hầu Quân Thúc chỉ cách một hai dặm, tiếng hò giết cư nhiên vẫn càng lúc càng lớn, ánh lửa cũng càng lúc càng sáng.

"Đồ tạp chủng!" Nhìn cảnh tượng trước mắt, Hầu Quân Thúc không kìm được chửi một câu, cũng chẳng biết chửi ai. "Đây là một doanh ư?!"

Thì ra, trong tầm mắt, thị trấn nơi Tề Hồng Sơn trú đóng đang bị đánh từ hai mặt. Mặt tây và mặt nam của thị trấn đều có vô số bó đuốc xếp chặt chờ lệnh, lại còn đang tăng lên. Đồng thời, trong thị trấn sớm đã rơi vào loạn chiến, hơn nữa mơ hồ thấy mấy luồng sáng cuồn cuộn trong trại… Nào chỉ một doanh? Ít nhất hai doanh, nói không chừng là ba bốn doanh!

Vả lại còn gì là "phối hợp với Tề tướng quân một trận là thành công"? E rằng phải khổ chiến thôi?

Chỉ là… chỉ là ở đâu ra lắm quân Truất Long thế này? Lý Định chuyến này đốc xuất tám doanh, nhưng có hai doanh rõ ràng ở lại thượng du, đây là tình báo công khai… vậy sao số còn lại trong sáu doanh có khả năng tối nay đến đây, lại có hơn một nửa binh lực xuất hiện ở đây? Hai vị tướng quân phía trước là thế nào?

Nói thật lòng, Hầu Quân Thúc vốn là một kẻ lãng đãng gia nhập tầng lớp cao tướng quân U Châu muộn nhất, phen này gặp cục diện bang Truất Long đại cử bắc phạt, cái điều mà Tiết Thường Hùng và La Thuật vẫn lo người lòng người dao động, chính là hạng người như y… thực ra, thoạt đầu tên này cũng đúng là có ý nghĩ chần chừ hai mang, chỉ muốn cầm nắm một ít binh mã trong tay, giữ mình trong trận này, mưu cầu sau trận thì thăng tiến mà thôi.

Cho nên, hiện giờ đối mặt tình huống phức tạp có chút do dự trái lại là bình thường.

"Hầu tướng quân, chúng ta phải vòng ra sau lưng quân giặc không?" Đang nghĩ thì tên phó tướng bên cạnh thấy vẻ thất thố và quan sát của Hầu Quân Thúc, không kìm được tiến lên nhắc nhở.

Hầu Quân Thúc cũng đột nhiên tỉnh ngộ, phải rồi! Tuy cục diện có phần ngoài dự liệu, nhưng giờ phút này mình dù sao vẫn là tướng lĩnh quân U Châu, hơn nữa đã đến chiến trường, quan trọng hơn là vị trí của mình về lý thuyết vẫn nằm ở chỗ trung tâm khu đồn trú của quân U Châu, mà trước mắt rõ ràng có cơ hội chiến thuật. Lúc này do dự, chỉ khiến cho thuộc hạ định lôi kéo mình sinh lòng nghi kỵ.

Nghĩ tới đây, hắn liền chủ động hỏi: "Tôn phó tướng, ông thấy mặt tây với mặt nam bên nào dễ vòng ra sau hơn?"

Tên phó tướng họ Tôn ngẩn người, cũng hơi mơ hồ: "Mặt tây đi, gần hơn chút!"

"Vậy thì mặt tây." Hầu Quân Thúc lập tức hạ lệnh. "Chúng ta chia ba đợt… ông đánh tiên phong, thử tạo ra ít sơ hở, ta từ chỗ sơ hở ông tìm được đột tiến vào, để lại năm trăm kỵ cho Cao phó tướng làm hậu bị tiếp ứng."

"Có cần phái kỵ thám về Cao Dương không?" Một phó tướng khác bị lệnh làm hậu bị vội vàng hỏi.

"Không cần… đại doanh lớn thế này ở đây, thiếu gì một hai kỵ thám của chúng ta? Chớ quên, thiếu tướng quân đích thân còn về Cao Dương rồi." Hầu Quân Thúc hơi lộ vẻ mất kiên nhẫn.

Vị phó tướng kia cũng ngậm miệng không nói.

Trong chốc lát, đợt kỵ binh vòng ra sau thứ nhất bị phát hiện, buộc phải tạm thời đổi hướng đột kích từ bên sườn. Điều khiến người ta tê tái là, quân dự bị của Bang Truất Long ở phía tây thị trấn trong đêm cũng mang theo cung tên, nhờ ánh đèn trong ngoài thị trấn đủ để quan sát kỵ binh đang ập đến, còn bóng tối vẫn che khuất bóng mũi tên. Quân U Châu tại chỗ chịu một vố đau âm thầm… Chưa hết, sau khi né được tên, chạy đến trước trận, lại phát hiện quân địch trước mặt gần như toàn cầm trường thương.

Đến mức này, cuộc tập kích của đội kỵ binh U Châu coi như đã thất bại.

Hầu Quân Thúc giật thót trong lòng, khứu giác chiến trường khiến hắn theo bản năng muốn bỏ mặc toán quân này, lập tức quay đầu. Nhưng nghĩ đến việc vất vả lắm mới giành được cơ hội cầm quân, nếu ném mấy trăm kỵ đã tách ra này không quản, há chẳng đau thịt?

Đương nhiên, trong lòng nghĩ sao thì không để lộ ra ngoài. Hắn mặt không đổi sắc, chỉ thở dài, rồi quay đầu dặn: "Cao phó tướng, ta vòng qua, từ phía tây nam thị trấn cắm vào, rồi quay đầu kẹp đánh toán quân này. Nếu kẹp thế mà vẫn không lay động nổi trận hình của chúng, ngươi bèn đi lôi Tôn phó tướng ra, ta sẽ từ mé nam vào doanh, rồi nói chuyện sau!"

Cao phó tướng vội gật đầu.

Còn Hầu Quân Thúc cũng lập tức hành động, quân sĩ truyền lệnh từng cấp, tám trăm kỵ còn lại cũng chuyển vào cánh đồng bên cạnh, lại định ở ngay trên chiến trường thực hiện một đợt vòng ra sau đánh sườn quy mô nhỏ… Thế nhưng, khi hắn thừa loạn dẫn quân vòng đến phía tây nam thị trấn, đang quan sát thế trận định từ khe hở giữa hai cánh tây nam của Bang Truất Long phát động tập kích, thì phía sau lại lửa sáng rực trời, phóng mắt nhìn lại, không ngờ lại có một toán quân nữa từ phía tây nam đang chạy về đây.

Hầu Quân Thúc thất kinh, lúc này hắn không cho rằng người đến lại là quân U Châu, nhưng giờ cũng không thể nào suy xét cặn kẽ hàm ý đằng sau tình thế trước mắt, bởi vì cái trò tự cho là khôn khéo của hắn đã tự đưa mình vào giữa ba toán quân Truất Long. Lúc này, việc duy nhất cần làm là thừa lúc đối phương chưa có ý thức hợp vây, mau chạy thoát ra ngoài.

Nhưng chuyện còn tệ hơn nữa lại xuất hiện.

Vì trận hình, Hầu Quân Thúc không dám quay lại đường cũ, chỉ có thể theo kiểu vòng ngược chiều kim đồng hồ quanh đại doanh Tề Hồng Sơn, tiếp tục chạy về phía sau mé nam thị trấn… Thế nhưng, khi hắn dẫn đám quân sĩ nhà mình thảm hại đến được chỗ này, thì trong khoảnh khắc rơi vào tuyệt vọng, bởi một cánh quân nữa lại xuất hiện ở phía trước sườn, hơn nữa vì giơ đuốc không kịp và tốc độ chiến mã, khiến hai bên gần như đâm thẳng vào trận đối phương.

Rồi sau đó là một trận loạn chiến ban đêm hồ đồ không rõ đầu đuôi.

Một lát sau, chật vật thoát khỏi trận hỗn chiến, phát hiện đến quan sát tình thế cũng không quan sát nổi, Hầu Quân Thúc rốt cuộc bắt đầu nghĩ đến vấn đề mà vừa rồi không dám nghĩ — bấy nhiêu quân, bấy nhiêu quân Truất Long, vượt qua hai doanh trại đặt phía trước của quân U Châu, tập trung xuất hiện ở chỗ này, rốt cuộc nghĩa là gì?!

Thế nhưng, hắn sao có thể biết ngay được điều này nghĩa là gì chứ?

Trời tối đen như mực, một mình một cánh quân lẻ loi, đâm thẳng vào đây, tình báo hoàn toàn không khớp, quân lính rơi vào loạn chiến, hắn có thể biết gì? Có lẽ là Trương Hành kia cố ý chia thêm mấy doanh cho Lý Định, nhưng biết đâu lại là Bang Truất Long bất chấp tất cả, toàn quân vượt sông đến đánh quân U Châu?

Tuy vậy, chẳng mấy chốc Hầu Quân Thúc sẽ không cần phải nghĩ nữa.

Bởi ngay lúc hắn đang suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên, một đạo hào quang màu tím từ tây nam xé rách màn đêm, xuất hiện ngay phía trên không thị trấn, rồi chỉ một thoáng, một lá đại kỳ mới tinh cuốn theo ánh tím bung trải ra ngay trên đỉnh thị trấn… Không chỉ Hầu Quân Thúc, toàn quân U Châu trên dưới e cũng biết, đây là ai đến. Vậy mà khiến Hầu Quân Thúc ngẩn người là, lá kỳ kia mở ra rồi, vừa từ từ mở rộng, vừa từ từ hạ xuống, mà hắn thấy rõ mồn một, lại mang hình dáng một lá cờ treo, hơn nữa trên đó viết bốn chữ lớn: "Thế Thiên Hành Đạo"?!

Sao không phải cờ chữ "Truất"?

Sao dám "thế thiên"? Sao dám "hành đạo"?

Không đúng, đã dám truất long, thì sao lại không dám thế thiên hành đạo?

Truất Long chính là thay trời hành đạo sao?

Hầu Quân Thúc đang trợn mắt há mồm, bỗng nhiên trong lòng dâng lên nỗi hoảng sợ khó tả... Nhưng tình hình căn bản không cho y thời gian phản ứng. Ngay sau đó, khi tấm màn tím kia càng lúc càng lớn, càng lúc càng thấp, bỗng nhiên, theo lúc tấm màn ấy toàn bộ vỗ xuống phía dưới, đám binh lính quân Truất Long ở vòng ngoài thị trấn đồng loạt hét lên một tiếng, tựa như sóng lớn ngút trời, chấn động khắp cả cánh đồng. Rồi thì người người tranh nhau xông lên, từ hai mặt tây nam ùa vào bên trong thị trấn nơi tấm màn lớn kia vừa hạ xuống.

Cùng lúc đó, cánh quân tinh nhuệ vốn được coi là lực lượng nòng cốt của quân U Châu này, lại không thể chống đỡ nổi nữa, chỉ như vỡ tung ra mà tan chạy toán loạn từ hai mặt bắc đông. Ngay cả đội kỵ binh dự bị đang chờ sẵn ở phía bắc cũng trong khoảnh khắc tan vỡ.

Được rồi, Hầu Quân Thúc căn bản không cần phải cân nhắc gì nữa.

"Đầu hàng đi!" Hầu Quân Thúc ngoảnh đầu ra lệnh, như trút được gánh nặng. "Chúng ta lọt vào miệng người ta rồi, đừng có chống cự vô ích... Nói với bọn họ, ta là Đô đốc phía bắc U Châu, An... Nói với bọn họ, ta là Hầu Quân Thúc ở U Châu, đã từng gặp Thủ tịch của bọn họ... Có ta ở đây, nhất định giữ được các ngươi bình yên."

Mấy trăm kỵ binh U Châu vốn đã có dấu hiệu tan rã, chỉ vì bị ba mặt bao vây nên như ruồi mất đầu, nay nhận lệnh, liền lập tức buông bỏ chiến đấu.

Hầu Quân Tập thì dứt khoát gọn gàng, nhưng những người còn lại thì chẳng được suôn sẻ như vậy... Theo tấm màn tím khổng lồ vượt xa mọi lần trước kia vỗ xuống toàn bộ, trong thành Hà Gian ở bờ nam sông Hô Đà, Tiết Thường Hùng vừa mới ngủ lại lần nữa lại trở mình ngồi dậy. Mồ hôi lạnh vẫn túa ra như trước, nhưng lần này, hắn không còn nghi hoặc gì nữa, mà trong khoảnh khắc nhận rõ cục diện!

Dù sao thứ này đối với hắn mà nói, cũng giống như sấm chớp bình thường đối với người thường... Làm sao có thể không bị chấn động? Làm sao có thể không biết, Hùng Bá Nam đã bỗng nhiên xuất hiện ngay chính diện hướng bắc của mình? Mà việc Hùng Bá Nam phô diễn uy năng không chút kiêng dè như thế, đại biểu cho điều gì, thân ở trong vòng xoáy như hắn làm sao có thể không biết?

Chẳng phải chính là Tiết Thường Hùng hắn trá hàng lại tự đưa mình vào tròng, người ta nắm lấy thời cơ đem toàn quân đi thu quân U Châu đó sao?

Nhưng biết thì đã sao? Đã quá muộn rồi.

Lúc này, hắn nên làm gì? Có thể làm gì?

Đi chi viện phía bắc sông Hô Đà, ba nhà hai quân ngay tại phía bắc sông Hô Đà phát động quyết chiến?

Lý lẽ là như vậy, nhưng lúc này bộ đội vừa mới nghỉ ngơi được hai canh giờ, làm sao động viên bộ đội? Trời tối đen như mực, làm sao vượt sông? Đến phía bắc sông Hô Đà, ngoài hai huyện thành ra, cụ thể nhằm vào đâu mà đánh?

Vị lão tông sư, Tổng quản Hành quân Hà Bắc, thủ lĩnh đại doanh Hà Gian này, việc duy nhất hiện tại có thể làm, chính là ngồi trước giường, chờ đợi trời sáng... Hắn thậm chí không có cách nào triệu tập những người khác trong quân, để bọn họ biết tin tức mà đi chuẩn bị, bởi vì làm vậy rất có thể sẽ làm lộ tin tức, tạo nên hậu quả càng tệ hại hơn.

Nói một câu khó nghe, bây giờ gọi người dậy, nói rõ tình hình, chỉ sợ sẽ lập tức tan rã hết.

Hắn chỉ có thể ngồi ở đây, nhấm nháp lại cơn hội tụ và bộc phát chân khí hạo đãng vừa rồi kia, mặc cho trái tim mình loạn nhịp.

Cũng bị chấn động tương tự còn có Ngụy Văn Đạt trong thành Cao Dương. Vị đại tướng số một quân U Châu này, tông sư mới nổi, thống soái kỵ binh được coi là xương sống của La Thuật này chấn động càng lớn hơn, bởi vì hắn và Hùng Bá Nam là người quen.

Hùng Bá Nam vốn là hào kiệt Hà Bắc, sớm đã từng lăn lộn ở Tín Đô. Ngụy Văn Đạt cũng là hào kiệt nổi danh Hà Bắc, sớm lăn lộn ở U Châu. Hai người từng có không ít tiếp xúc, chỉ riêng việc uống rượu, tỷ thí cũng không dưới ba năm lần. Chỉ có điều, Hùng Bá Nam xưa nay không chịu triều đình quản thúc, chỉ một mực kết giao, khắp nơi coi trọng nghĩa khí. Triều đình chèn ép hắn, hắn liền đi nơi khác lăn lộn. Còn Ngụy Văn Đạt thì sau khi ngưng đan lại được triều đình chiêu an, làm quân quan trong đại doanh U Châu.

Khi đó nhìn lại, tự nhiên là lựa chọn của Ngụy Văn Đạt hắn đúng đắn hơn, sớm có được tiền đồ. Hơn nữa trong suốt hơn mười năm sau đó, theo địa vị ngày càng cao, hắn cũng vẫn luôn nghĩ như vậy. Nhưng bây giờ nhìn lại, lại có chút hoảng hốt... Chỉ trong khoảnh khắc đất trời đảo lộn, mới bốn năm năm mà thôi, đối phương làm sao sớm đã thành tông sư, thành nhân vật đứng trong top ba của thế lực lớn như bang Truất Long? Còn mình vẫn chỉ là một tên đầu lĩnh quân U Châu.

Tuy nhà mình chẳng có dã tâm gì, nhưng lúc tử khí từ nam kéo đến, trong lòng cũng không khỏi chua xót.

Đương nhiên, cũng chỉ là chua xót mà thôi. Đầu óc Ngụy Văn Đạt loé lên bao suy nghĩ phức tạp, rồi thoắt cái mặt đã sa sầm như nước. Ông ta há chẳng hiểu đã xảy ra chuyện lớn rồi sao?

Hùng Bá Nam xuất hiện ở vị trí của Tề Hồng Sơn, chẳng thèm để ý đến mình và Tiết Thường Hùng còn đó, trực tiếp phô ra một chiêu chân khí ngoại hiển lộ liễu như thế… Như người ta vẫn nói, trước khi ra quân phải tính đường thua. Ngụy Văn Đạt gần như trong chớp mắt đã suy ra được tình huống tồi tệ nhất – quân chủ lực Truất Long đã vượt sông hết, bỏ mặc xứ Hà Gian đã tự mình khoá cứng của nhà mình, lao thẳng lên phía bắc sông Hô Đà. Hai vị tướng tiên phong Phùng, Hàn đã bại rồi. Quân của Tề Hồng Sơn đông hơn, chiến lực cũng mạnh hơn, sợ đánh lâu không hạ được nên Hùng Bá Nam cuối cùng đã ra tay, một kích này hẳn cũng coi như Tề Hồng Sơn đại bại rồi.

Vậy việc cần làm bây giờ, việc có thể làm, cũng chẳng còn nhiều lựa chọn.

“Phái kỵ sĩ đi trinh sát, bảo tất cả các đơn vị còn rải rác bên ngoài lập tức lui về đây trong đêm. Cả tướng quân Triệu Bát Trụ ở thành Bác Dã cũng đừng giữ lại, đều lui về chỗ ta hết. Nếu chỗ ta không chứa nổi, thì lui thẳng về huyện Mạc phía sau!”

“Mở cổng thành, đốt chậu lửa, nghiêm trận chờ giặc!”

“Thiếu tướng quân đi ngay, đến huyện Mạc, tìm Tổng quản nói chuyện… bảo ngài ấy vừa thu xếp binh mã, vừa cho bắc cầu phao trên các sông Từ Thủy và Cự Mã, phái người trông coi!”

“Nói với La Tổng quản, giặc Truất Long nhanh nhất là tờ mờ sáng đã có thể đến chỗ ta. Ta còn phải thu xếp binh mã, căn bản không kịp đi, chỉ có thể lúc đó thử cố thủ một phen. Để ngài ấy quan sát tình hình… Nếu sau khi trời sáng ta giữ vững được, thì động viên Tiết Thường Hùng vượt sông, cùng với ông ấy đến cứu. Tuy không bằng kế giáp kích trước sau như lúc trước, nhưng rốt cuộc cũng là một trận đường đường chính chính! Còn nếu ta thua nhanh, thì ngài ấy đừng lo gì nữa, hãy dẫn theo những người có thể dẫn, liên tục vượt sông, phá cầu, lui về U Châu rồi tính tiếp!”

La Tín vừa mới đến thành Cao Dương, nghe xong trợn mắt há hốc mồm. Gã còn chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng rất nhanh, câu tiếp theo của Ngụy Văn Đạt đã khiến gã như bị sét đánh: “Nói với Tổng quản, Tề tướng quân ở Tề Hồng Sơn, mười phần thì hết tám chín là… đã không còn rồi. Bảo ông ấy trong lòng phải hiểu cho rõ, nhất định phải chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất, làm cho rõ cục diện, rồi hẵng hành động.”

Sau đó, La Tín vốn định hỏi thêm mấy câu, nhưng cũng hiểu tình thế hung hiểm, đành cố nén mọi bất an, lại đổi một con ngựa khác, chạy thục mạng về phía bắc.

Suy đoán của Ngụy Văn Đạt không thể nói là sai. Lúc này, Tề Hồng Sơn vẫn chưa chết, nhưng về cơ bản cũng chẳng còn hy vọng gì nữa.

“Đúng thật là không hàng sao?” Hùng Bá Nam ngồi xổm xuống, hỏi cố nhân trước mặt. “Lão Tề, ta biết ngươi trọng nghĩa khí. Ngươi dù không nghĩ cho mình, thì cũng nên nghĩ cho thủ hạ của mình chứ?”

Hai chân bị chặt đứt lìa, bị trói chặt vào tường, Tề Hồng Sơn cố gắng thở ra một hơi, chậm rãi lắc đầu với cố nhân: “Ta tự trọng nghĩa khí, vậy kẻ Tử Diện Thiên Vương như ngươi lẽ nào không trọng nghĩa khí? Binh của ta rơi vào tay ngươi, có gì mà không yên tâm?”

Hùng Bá Nam vốn trong lòng đang nóng như lửa đốt, lúc này bị đáp trả một câu, hiểu rõ thái độ của đối phương, rốt cuộc cũng phát cáu, quay sang nói với Trương Hành đang ngồi trên một cái ghế nhỏ: “Nếu Trương Công Thận đầu lĩnh mà có ở đây thì tốt quá!”

Trương Công Thận có ở đây cũng khuyên không nổi người này!

Mọi người đều biết rõ trong lòng, nhưng đều không tiện nói ra. Vả lại có vài kẻ đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Tề Hồng Sơn dường như cũng nhận thấy điều này, lại thở hồng hộc nói: “Hùng Thiên Vương, đừng khuyên nữa. Trương Công Thận có ở đây cũng không được đâu, mau mau giết ta đi… Trước đó lúc các vị vừa đến, ta đã sai bộ tướng dẫn năm trăm kỵ ra khỏi trấn định vòng ra đánh bọc sườn, kết quả đi là không thấy quay về, liền biết ắt là thua rồi. Sở dĩ không bỏ chạy, là vì muốn tranh thủ thời gian cho Ngụy tướng quân và La Tổng quản… Nay cũng coi như cầu nhân được nhân rồi.”

Nói đến đây, Hùng Bá Nam thở dài một tiếng, cuối cùng cũng nhắm mắt lại.

Trương Hành hiểu ý, cũng thở dài, liền giành trước Từ Đại Lang mà mở miệng: “Đã phá được Tề Hồng Sơn, chính là lúc nên dùng binh như thần. Chư vị, chúng ta không thể lỡ dở thời gian, cũng không thể lãng phí chiến lực. Trên chiến trận, nếu hắn đã không hàng, chỉ có đường mau mau xử tử, để diệt trừ hậu hoạ.”

Nói xong, chỉ hơi phất tay. Giả Việt đã sớm không chờ nổi nữa, bước lên một bước, một đao kết liễu Tề Hồng Sơn.

Hầu Quân Thúc đứng bên cạnh thấy vậy, tim thót lại một nhịp.

"Hầu Quân Thúc!" Trương Hành cuối cùng cũng quay đầu nhìn người này. "Ngươi nói ngươi có quân tình khẩn yếu?"

Hầu Quân Thúc không dám chậm trễ, lập tức quỳ xuống: "Bẩm thủ tịch, La Thuật hiện ở Mạc huyện, Cao Dương là Ngụy Văn Đạt, Bác Dã là Triệu Bát Trụ... kỵ binh phần nhiều ở khoảng giữa Cao Dương và Bác Dã, bộ binh phần nhiều ở khoảng giữa Mạc huyện và Cao Dương, thường đều men theo mấy con đường cái quan phía đông nam đường thẳng nối ba thành, đóng quân ở các trấn chợ, không dựng trại riêng, còn sau lưng Mạc huyện thì trên sông Từ Thủy và Cự Mã Thủy có cầu phao... chiếu theo kế hoạch ban đầu, bọn họ đáng lẽ ngày mai sẽ chia làm hai đường, bộ binh qua sông tiếp ứng cho Tiết Thường Hùng đã hàng giả, kỵ binh vòng ra sau lưng, sau giờ ngọ thừa lúc đại quân Truất Long đang hành quân tập trung về Hà Gian thì ba mặt giáp kích, triển khai đại chiến."

Trương Hành cũng không lên tiếng, lập tức quay đầu nhìn Mã Vi.

"Khớp với lời khai của tù binh bắt được trước đó." Mã Vi lập tức gật đầu. "Không có tình báo gì mới."

"Quân đội đã khởi hành về Cao Dương rồi, Vương Ngũ Lang thống lĩnh ở phía trước, Bạch Tam Nương đi theo, Thiện Đại Lang đón đánh ở Bác Dã, Ngưu đốc... Ngưu đại đầu lĩnh phụ tá ở bên kia, đều không phải lo xảy ra sơ suất, cũng không cần nghĩ kế sách gì thêm." Lý Định cũng xen vào. "Sự tình đến nước này, chúng ta chỉ cần không để lỡ hành quân, nhanh chóng trước khi trời sáng chặn được Ngụy Văn Đạt, cứ thế cuốn một mạch qua, tuyệt đối có thể đẩy quân U Châu đến tận Từ Thủy."

Hầu Quân Thúc nghe vậy trong lòng lại run lên, hắn có thể hình dung ra cục diện tồi tệ nhất đã xuất hiện, quân Truất Long lại là toàn quân vượt sông tới đánh quân U Châu!

"Hầu Quân Thúc, ngươi còn quân tình nào khác không?" Trương Hành gật đầu, lại quay sang hỏi người trước mặt.

"...La... La Tín vừa mới đi Cao Dương."

"Còn gì nữa không?"

"..." Hầu Quân Thúc tim đập như trống đánh.

"Hầu Quân Thúc, ngươi đã đến hàng, ta tự nhiên sẽ không giết nữa... nhưng chiến trường nguy cấp, cũng không có thời gian dây dưa với ngươi chuyện khác, giờ cho ngươi hai lựa chọn." Trương Hành ngồi trên ghế nhỏ, nhìn chằm chằm người trước mặt đưa ra điều kiện. "Thứ nhất, ngươi ở lại đây, sau khi trời sáng dân chúng ở trấn này bị xua đuổi đi sẽ được đưa trở về, ngươi dẫn đám người đó, phủ dụ hàng binh, coi giữ tù binh, ta sẽ ghi cho ngươi một công, sau chiến tranh có thể đi làm chuẩn tướng hoặc tham quân..."

Hầu Quân Thúc suýt chút nữa đã đáp ứng, nhưng lại gắng gượng nuốt xuống.

"Thứ hai, ngươi đi ngay bây giờ, một mình một ngựa đi về phía bắc, ta biết trong số kỵ binh ngươi mang tới có mấy trăm kỵ nguyên biên chế trực tiếp chạy trốn rồi, ngươi đi thu thập bọn chúng, dẫn chúng đến Từ Thủy, chặt đứt cầu phao của bọn họ đi... Nếu làm được, ta hứa cho ngươi một vị trí đầu lĩnh." Trương Hành từ tốn nói.

Mà những người xung quanh, bao gồm cả Lý Định đều có chút thất thần... việc phái toán quân tinh nhuệ nhỏ đi chặt cầu thế này, khẳng định là trước đó đã từng thảo luận qua, nhưng cân nhắc đến lộ trình quá xa, cân nhắc đến việc một đêm đánh tới Cao Dương đã là rất khó rồi, hơn nữa đại quân U Châu co cụm ken dày như lông nhím, toán quân nhỏ rất khó xuyên qua một cách bình thường, cuối cùng đành từ bỏ sách lược này, quyết định đánh một trận quyết chiến kiểu trục lăn.

Bất quá bây giờ, Trương Hành phế vật lợi dụng, cũng không phải là không được.

Đương nhiên, khả năng Hầu Quân Thúc trở mặt không nhận lời cũng là có... nhưng, dù gã có không nhận lời, thì lại có phong hiểm gì chứ?

Phen này tập kích ban đêm, sớm đã thế không thể ngăn cản.

"Ta bằng lòng đi chặt cầu phao trên Từ Thủy." Hầu Quân Thúc khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, rồi chọn con đường gian nan nhất.

"Vậy thì đi đi!" Trương Hành gật đầu một cái, thẳng người đứng dậy.

Hùng Bá Nam, Lý Định trở xuống, bảy tám tên đầu lĩnh cùng rời đi, mà Hầu Quân Thúc không dám chậm trễ, chật vật đứng dậy đi theo, ra khỏi trấn chợ, tìm được một con ngựa, dưới sự dẫn dắt và yểm hộ của đầu lĩnh bang Truất Long là Từ Khai Đạo, nhanh chóng thoát khỏi đại quân, vội vã tiến lên phía bắc.

Rời khỏi nơi này, người ấy ruổi ngựa phi nước đại, một mạch về phía bắc, quả nhiên chưa đầy mười dặm đã ở một ngã rẽ trên đường cũ tìm được tên Cao phó tướng mà mình để lại cùng với mấy trăm kỵ binh kia... Hai bên gặp mặt, Hầu Quân Thúc chỉ nói mình suốt chặng không dám để lộ tu vi và thân phận, chật vật chạy trốn về, thủ hạ quả nhiên cũng không có phản ứng gì... trùng phùng nhanh như vậy, cho dù có người chỉ chứng vị này đã đầu hàng, e rằng cũng không ai tin.

Bọn họ cùng Hầu Quân Thúc bàn riêng với viên phó tướng họ Cao và mấy viên đội tướng. Cái gọi là "quân lệnh vượt qua Cao Dương rồi tính tiếp" cũng được nhất trí đồng ý.

Thế là mấy trăm kỵ binh mượn ưu thế cơ động chiến thuật của kỵ binh, nhanh chóng tiến lên phía bắc, vòng qua Cao Dương, tiếp tục đi lên phía bắc. Mãi đến cuối canh tư, trời vừa tờ mờ sáng, bọn họ mới dừng lại nghỉ tạm nơi một cánh đồng.

Mãi đến lúc này, bọn họ mới được nghỉ một chút.

Cũng vào lúc này, Hầu Quân Thúc vừa ăn chút lương khô thì bỗng sững người... Hắn chợt nhận ra, Trương Hành Trương Thủ Tịch mà hắn gặp lần này, rất phù hợp với nhận thức của hắn về kiểu người sát phạt quyết đoán, thao túng nhân tâm.

Thế nhưng, lúc thực sự đối mặt, sao mình lại bị dọa đến mức chân tay lạnh ngắt, nói năng cũng khó khăn thế này?

Chẳng lẽ cái kiểu nằm dưới gốc cây hỏi chuyện dâu gai hôn nhân kia mới là cách làm hào kiệt cao hơn sao?

Ngay lúc Hầu Quân Thúc rơi vào nỗi khó hiểu đặc biệt nào đó, trong ánh trời tờ mờ sáng, cánh quân tiền phong của quân Truất Long do Vương Thúc Dũng chỉ huy đã đến dưới thành Cao Dương.

"Nhạc phụ đại nhân." La Tín vì lo lắng cho tình hình Cao Dương mà đi rồi lại quay về, giờ thần sắc hoảng hốt, bèn lên mặt thành tìm Ngụy Văn Đạt.

"Thiếu tướng quân." Ngụy Văn Đạt nghiêm mặt nhìn La Tín. "Giặc Truất Long đến quá nhanh... Rất nhiều người còn chưa về, mấy cánh quân quanh đây quay về và đám tàn binh đều như chim sợ cành cong. Chốc nữa trời sáng hẳn, quân Truất Long áp sát dưới thành, uy thế không giảm, thì rất có thể toàn tuyến sẽ dao động... Nhất định phải bẻ gãy nhuệ khí của cánh quân này."

La Tín tin phục gật đầu, rồi lập tức xin ra trận: "Ở đây ngoài Ngụy tướng quân ra thì tu vi của mạt tướng là cao nhất, để mạt tướng đi!"

"Không được, nhất định phải để ta đi." Ngụy Văn Đạt tha thiết nói. "Cánh quân Truất Long này rõ ràng là chủ lực. Tiền phong nếu mang họ Vương, vậy chính là Vương Thúc Dũng, ngươi không phải đối thủ của hắn... Huống chi nếu người ta cố tình giấu một hai tông sư, thiếu tướng quân ra đi e rằng về cũng khó."

La Tín nhất thời da đầu tê dại, chỉ có thể trong làn gió trước khoảnh khắc bình minh mà hỏi: "Nhưng giặc Truất Long có ba tông sư. Nếu như cả ba tông sư đều đang ẩn trong doanh trại bên ngoài, cố ý dụ Ngụy tướng quân ra, vậy Ngụy tướng quân cũng đi rồi không về thì biết làm sao?"

"Vì thế, phải giao nơi này lại cho thiếu tướng quân." Ngụy Văn Đạt nghiêm mặt nói. "Nếu ta ra đi rồi không về được, hoặc thảm hại chạy về, thì chúng ta đều phải bỏ Cao Dương, tiếp tục chạy lên bắc... Chúng nó suốt đêm hành quân, giờ nhất định mệt mỏi. Nếu có thể ở đây đoạn vĩ cầu sinh, đối với quân U Châu chúng ta mà nói đã là một kết quả tốt rồi... Ngươi trở về, phải chăm sóc tốt Hạnh nhi."

La Tín gật đầu, mắt nhìn theo bóng vị nhạc phụ xoay người xuống thành chỉnh đốn binh mã, cố nén lại câu hỏi vừa rồi suýt buột miệng thưa với ông... Nếu như đoạn vĩ cầu sinh, đối với quân U Châu mà nói còn là kết quả tốt, thì quân Hà Gian sẽ là kết quả gì?

Lời hứa của mình với nghĩa phụ thì tính là gì?

Thân phụ, nhạc phụ, nghĩa phụ, thê tử, La Tín nhất thời tâm rối như tơ vò!

Trong chốc lát, tia nắng đầu tiên của sáng ngày mười hai tháng ba đã chiếu rọi lên đại địa Hà Bắc. Ngụy Văn Đạt mặc giáp đen thường ngày ẩn mình trong quân, đã sớm chỉnh bị xong binh mã ngoài thành phía đông. Chỉ có thanh đại đao lóe sáng dưới nắng lại rành rành phơi bày thân phận của ông.

Nhưng không sao nữa, không kịp nữa rồi. Ngụy Văn Đạt dẫn quân vòng qua tòa thành, lập tức phát động công kích bất ngờ vào doanh trại của Vương Thúc Dũng đang nghỉ ngơi bên ngoài thành.

Cùng lúc đó, trong thành Hà Gian, Tiết Thường Hùng khó khăn lắm mới chịu đựng được đến khi trời sáng bèn lập tức nổi trống tụ tập chư tướng. Các tướng đã được bố trí sẵn quanh Phủ Tổng Quản từ trước, giờ vội vàng đến nơi, tụ tập đầy một sảnh. Ai nấy đều tưởng là đến dự bữa sáng hành lang, nào ngờ vào đến đại đường mới thấy không khí không đúng. Chẳng những chẳng có bữa sáng nào, mà Tổng Quản Tiết Thường Hùng còn sớm đã khôi giáp chỉnh tề, tay vịn kim đao đứng sừng sững trong đường.

Đợi đến khi mọi người đông đủ, y lại càng nói ra lời khiến người ta kinh ngạc: "Chư vị, giặc Truất Long bội tín bội nghĩa, ngoài mặt nói muốn cho chúng ta đường sống, cho phép chúng ta đầu hàng, thực chất lại dùng kế nhất thạch nhị điêu, lấy chúng ta làm mồi nhử để tiêu diệt quân U Châu... Nay chúng đã toàn quân vượt sông Hô Đà, đang kịch chiến với quân U Châu. Nếu chúng ta ngồi yên không cứu, giặc Truất Long tất sẽ sau khi thắng lợi quay lại diệt chúng ta. Ngược lại, nếu lúc này ta toàn quân vượt sông, đánh mạnh vào phía sau giặc Truất Long, thì đại sự có thể định, Hà Bắc cũng sẽ đảo ngược thiên mệnh!"

Lời vừa dứt, cả sảnh đường im phăng phắc. Ngay cả Tiết thị huynh đệ và Mộ Dung Chính Ngôn cũng trợn mắt há mồm, bởi việc này hoàn toàn khác với kế hoạch... Cũng quá gấp gáp rồi!

Hồi lâu, vẫn là Mộ Dung Chính Ngôn ngồi ở đó cẩn thận hỏi: "Tổng quản, quân Truất Long quả nhiên đã vượt sông rồi sao?"

"Thiên chân vạn xác. Tối qua Hùng Bá Nam hiển uy, đã vượt qua Bác Dã rồi." Tiết Thường Hùng hiên ngang trả lời.

"Nhưng mà... Bang Truất Long dù sao cũng đã nói với chúng ta điều kiện, chỉ cần bọn họ vẫn đáp ứng điều kiện trước đó, thì đi đánh quân U Châu thì đã sao đâu?" Đại tướng Cao Trạm mồ hôi đầy đầu, liều mạng hỏi.

"Cao tướng quân, ngươi cũng quá nực cười rồi!" Tiết Thường Hùng lạnh lùng quát mắng. "Đại trượng phu sống trên đời, há có thể đặt tính mạng vào lòng thương hại của người khác? Muốn sống, chỉ có thể tự mình giành lấy!"

Nói đến đây, không đợi những người khác lên tiếng, Tiết Thường Hùng rút cây kim đao của mình ra, chỉ lóe lên một cái trước người, thì góc chiếc bàn bị chém đứt rời. Rồi sau đó, y tuyên bố lớn tiếng giữa sự im lặng của tất cả mọi người trong sảnh đường: "Ý ta đã quyết! Cùng giặc Truất Long thế bất lưỡng lập! Toàn quân lập tức dùng cơm, Mộ Dung tướng quân ở lại hậu phương, rồi sau đó toàn quân lập tức tiến lên phía bắc vượt sông, cùng quân giặc quyết nhất tử chiến!"

Vẫn không ai lên tiếng. Nhưng lần này, sự yên lặng chỉ kéo dài trong giây lát, rồi liền có người rút đao hô ứng theo. Đó chính là bốn đứa con trai và một đứa cháu ruột của y. Còn Mộ Dung Chính Ngôn thì ngược lại, ủ rũ cúi đầu.

Trên bờ ruộng phía tây thành Cao Dương, dưới ánh mặt trời, Trương Hành cũng đang ăn sáng. Phía sau lưng, giữa cánh đồng và rừng cây, mọi người mặc kệ sương đêm, cứ thế ngủ dài thành một vùng.

Từ Đại Lang nốc một ngụm nước, nuốt lương khô xuống, bỗng nhiên lắc đầu: "Đêm qua ta nói, nếu đã quyết tâm vượt sông tập kích, thì đã thêm ba phần thắng. Còn bây giờ mà nói, ngược lại là tính thiếu rồi... Sự đã đến nước này, ta không nghĩ ra trận này còn có phong hiểm gì nữa, chẳng qua là thắng nhiều hay thắng ít mà thôi."

"Không có tính thiếu đâu, chỉ cần quyết tâm vượt sông tập kích, chính là ba phần thắng." Lý Định vẫn còn đang ăn bánh khô, tiếp lời, có chút cười lạnh. "Chỉ có điều, thực lực của chúng ta vốn đã hơn quân U Châu, dù là tác chiến bình thường, cũng có sáu phần thắng."

Từ Đại Lang ngẩn người, nhất thời nghẹn lời. Những đầu lĩnh đi theo xung quanh cũng đều không nói gì.

Ngược lại, Tần Bảo thấy Từ Đại Lang lúng túng, bèn quay đầu hỏi Trương Hành: "Thủ tịch đang nghĩ gì thế?"

"Ta đang nghĩ, sau khi lấy được U Châu, rốt cuộc là nên thừa cơ tiến vào Bắc Địa, uy hiếp thế lực các phương ở Bắc Địa, hay là chuyển vào Tấn Bắc, đi chi viện Hồng Trường Nhai đây?" Trương Hành một tay cầm bánh, một tay cầm túi nước, vừa nhai vừa trả lời.

Lý Định nghe vậy bèn cười nhạt: "Thủ tịch không nên đặt tâm tư vào quân sự sao? Dù là tám chín phần thắng, ai biết có xảy ra chuyện vạn nhất không? Nên biết, binh giả đại sự."

"Quân sự không phải là việc các ngươi phải lo sao?" Trương Hành không cho là vậy. "Nếu ở đây đã có ngươi Lý Tứ Lang và Từ Đại Lang rồi, mà còn phải để ta bận tâm tới binh sự cụ thể, thì chi bằng cút về Nghiệp Thành ăn bột chiên đi."

Lý Định còn muốn nói gì nữa, thì bỗng nhiên, từ hướng thành Cao Dương ở phía đông, một thanh hắc đao khổng lồ cuộn theo sóng nước đột ngột vọt lên, cách xa bảy tám dặm mà vẫn còn trông thấy rõ.

Ngay sau đó, là một mặt đại kỳ màu tím hiển hiện trên cao hơn, từ trên xuống dưới đè thân đao xuống. Rồi sau đó, lại có một con thanh long quấn quanh lấy chuôi của thanh hắc đao kia, cả hai trong chốc lát đã khiến thanh hắc đao khổng lồ đó bị đè ở giữa không trung không thể động đậy... Chưa hết, đợi đến khi hắc đao không thể hành động, lại có một con màu vàng uy phượng cất cánh bay lên trời, trước tiên lao thẳng lên cao, rồi sau đó lại đâm thẳng xuống phía con hắc đao bên dưới.

“Đừng đứng xem kịch nữa, Tần Nhị Lang.” Khi mọi người còn đang trố mắt nhìn đến ngẩn người, Lý Định đã là kẻ đầu tiên phản ứng, trực tiếp nghiêm giọng hạ lệnh. “Thời khắc đã đến, dẫn kỵ Đạp Bạch của ngươi đến phía bắc thành Cao Dương mà chờ đám tàn quân trong thành chạy trốn… Đừng chỉ lo tạo sát thương, đừng chặn lối đường, nhiệm vụ của ngươi là xua đuổi bọn chúng, đánh loạn trận hình của chúng, giống như chó nhà chăn cừu vậy, ép chúng men theo quan đạo mà chạy đến chỗ La Thuật! Đây chính là đòn cuối cùng, cũng là đòn quan trọng nhất!”

Tần Bảo không nói một tiếng, chỉ thu lại túi lương thực và túi nước, treo sau lưng, rồi xách cây đại thiết thương xoay người lên lưng con ban điểm báo tử thú. Sau đó hắn chỉ khẽ ghìm cương, con báo tử thú kia liền nhấc vó trước lên, ra sức hí dài. Phía sau, trong rừng cây, mấy trăm con chiến mã như nghe được triệu gọi, cũng đồng loạt hí vang, kinh động lũ kỵ Đạp Bạch luống cuống đứng dậy, đem lương thực cùng nước lên ngựa trở lại.

Còn Trương Hành từ đầu đến cuối không động đậy, chỉ ngồi đó một tay cầm bánh, một tay cầm túi nước, nhai chậm nuốt kỹ dùng bữa sáng. Mặt trời đã hoàn toàn mọc, ánh nắng ban mai rọi xuống, nhuộm cánh đồng Hà Bắc tựa dát vàng.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.