Truất Long

Lượt đọc: 3468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 529
Quy Lai Hành (3)

❊ ❊ ❊

Sau những ngày mưa và nắng gắt, thời tiết vùng lưu vực Tế Thủy dần bớt nóng, đồng ruộng cũng bắt đầu chuyển từ xanh mướt sang vàng nhạt. Ngay lúc ấy, trong thành Tế Âm bỗng xảy ra một trận thiên tai… cụ thể là một cơn cuồng phong nổi lên.

Gió lớn chỉ quét trong phạm vi thành Tế Âm và vùng phụ cận. Có thể thấy rõ điều ấy qua những cánh đồng ngoài thành đang mấp mé chín nhưng không hề đổ rạp. Cơn gió kéo dài chưa đầy nửa canh giờ nhưng sức tàn phá cực mạnh, làm rơi rất nhiều ngói, quật đổ mấy cây đại thụ quanh quận phủ. Trong đó, một cây ngã xuống đè sập bức tường gian công phòng của quận phủ – nơi Trương Hành và thuộc quan thường ở, ngọn cây chĩa thẳng vào bên trong tường.

Chẳng cần tinh thông 《Thái Huyền Kinh》 của Thanh Đế Gia, đa số mọi người cũng có thể nói đôi ba câu, biết rằng trong phong thủy cục, đây gọi là họa khởi tâm phúc.

Trương Hành ban đầu không để tâm. Thời tiết khắc nghiệt thôi mà, gió bão thôi mà, có gì đáng so đo?

Thế nhưng, không biết có phải Trương Thủ Tịch trước đó trong thư từng nói, suốt bốn năm liền tranh đấu quân sự chính trị, nhất là năm ngoái cường độ tác chiến cao liên tục, mà giờ nhàn rỗi đột ngột, nhiều người thấy lòng sinh cỏ dại.

Nhất thời, khắp trong ngoài đều xì xào lời ong tiếng ve, rồi lan ra nhanh chóng.

Ngay cả quyền chỉ huy đã trao đi, Trương Hành lúc này không thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng chàng cũng chẳng thể đối đãi quá nghiêm túc chuyện này, bởi Chu Hành Phạm đã tới, chàng đang chuẩn bị dẫn Tiểu Chu đi gặp vị thiên kim giáo chủ vừa xuất hiện ở Tiếu Quận.

Đến cả Tạ Minh Hạc cũng đang ở ranh giới Hoài Dương Quận phía trước chờ chàng kia mà.

Thế nên cũng chỉ là nghe một chút thôi.

"Không giấu gì Thủ Tịch, chủ yếu là đang đồn có kẻ sẽ tạo phản…" – Trương Lượng chủ động tới bẩm báo, tỏ vẻ hết sức cẩn thận. Bởi công phòng đang tu sửa, nơi bẩm báo chuyển thành hậu viện quận phủ.

"Ai? Lúc nào? Tạo phản kiểu gì?" – Trương Hành ngồi sau bàn đá dưới tán cây trong sân, nghiêm túc hỏi.

"Khó nói ạ." – Trương Lượng vừa thận trọng vừa có chút lúng túng, trán lấm tấm mồ hôi. "Đều là lời đồn cả, đủ mọi kiểu đồn, nhưng chủ yếu nói về một số đầu lĩnh ở hành đài Tế Âm, tức là những kẻ trước đây theo Lý Xu, rồi nói lần này Thủ Tịch thưởng phạt bất công, nên mới tạo phản…"

"Cụ thể hơn chút đi." – Trương Hành đẩy ly mơ muối ướp lạnh qua. "Thưởng phạt bất công ra sao?"

Trương Lượng đón lấy tu một ngụm, lúc này mới thả lỏng đáp: "Cụ thể là chỉ Long Đầu họ Thiện, lần này lập công, nhưng sẽ bị Ngũ đại đầu lĩnh cắt sang Tiếu Quận dựng một hành đài mới. Việc này tuy còn chưa làm, song mọi người đã biết cả, Long Đầu họ Thiện tự nhiên bất mãn. Còn có huynh đệ Địch thị trước kia, Địch đại bị tước binh quyền… liền có tin đồn, những đầu lĩnh trước kia theo Lý Xu chơi bời, đều sẽ bị đoạt binh quyền."

"Trước đây theo Lý Xu mà còn lĩnh binh, tổng cộng có mấy doanh?" – Trương Hành như đang suy tư.

"Ngoài Địch đại, còn có tiểu Phòng – Phòng Ngạn Thích, thêm bọn Đinh Thịnh Ánh, Hoàng Tuấn Hán, Thường Phụ nữa." – Trương Lượng không rõ đối phương đang hỏi hay giễu cợt, chỉ đành vội vàng đáp lời. "Nếu thật sự tính toán, Long Đầu họ Thiện cũng coi như… nhưng tiểu Phòng ấy, người và binh đều ở Hà Bắc, chưa động đậy."

"Tức là đám người hành đài Tế Âm cũ ấy vì bất mãn chế độ sau chiến tranh, lại thêm cái án cũ của Lý Xu trước kia, lo ta mùa thu này tính sổ?" – Trương Hành nghĩ một chút, không nhịn được hỏi ngược lại.

"Có ý đó ạ…" – Trương Lượng càng thêm cẩn thận.

"Thế trong lời đồn ấy, bọn hắn định dùng thủ đoạn gì để trị ta?" – Trương Hành gần như chẳng chút ngắt quãng.

"Thủ đoạn thì đủ kiểu hết ạ." – Trương Lượng cười khan. "Nhưng đa phần nói là sẽ thừa lúc tâm phúc của Thủ Tịch đều đã về Hà Bắc, còn Thủ Tịch ở một mình Tế Âm, rồi chộp lấy lúc Thủ Tịch ở riêng một chỗ, hay khi từ Hà Nam về Hà Bắc qua địa phận trống trải của Đông Quận, mà phát binh tập kích."

"Bọn hắn không cân nhắc đến tu vi sao?" – Ngay lúc ấy, Chu Hành Phạm đang ngồi trong bóng cây sau lưng Trương Hành (đây cũng là một phần nguyên do Trương Lượng lúng túng lúc nãy) bỗng xen miệng hỏi. "Những kẻ này, tu vi cao nhất chẳng qua là thành đan của Thiện Long Đầu thôi nhỉ? Cũng chưa nghe nói gần đây chứng tông sư…"

"Hắn không phải Ngưng Đan cảnh sao?" Trương Hành kinh ngạc hỏi.

"Đó là chuyện từ đời nào rồi." Tiểu Chu nghiêm mặt đính chính. "Lúc còn đánh Hà Bắc chắc hắn đã thành đan rồi… Dù sao đầu năm hắn vượt sông tác chiến, chém tên Đô úy họ Đinh kia, thủ đoạn ấy thì đúng là thành đan không sai rồi… Nhưng vậy cũng chưa đủ, Tam ca tuy nói là thành đan, nhưng bản lĩnh được Hắc Đế điểm tuyển ở đó, ai cũng chỉ coi Tam ca là một tông sư thôi."

"Ngưng Đan với Thành Đan khó phân biệt lắm, phải tự họ nói mới được." Trương Hành trầm ngâm, rồi lại lan man sang chuyện khác. "Có nên nhân lúc này tổng điều tra lại không, xem thực lực hiện tại của mình thế nào? Năm trước gấp gáp quá, nhiều người thăng tiến thế nào cũng không rõ."

"Khả thi đấy." Tiểu Chu gật đầu tán thành. "Địa phương cũng nên làm thêm lần nữa, thả một số chuẩn tướng hiện tại ra ngoài, lại thu nạp thêm một đợt vào… Trông chờ vào lũ trẻ ở Mông Cơ thì e là vẫn phải đợi thêm ba năm nữa."

Trương Lượng đứng bên nghe, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm… Rất rõ ràng, hai vị này đều không coi chuyện tạo phản này là ghê gớm gì.

"Cũng có dự định đó, nhưng phải để sang năm, chả thấy bây giờ động đến điều chỉnh nhân sự một tí là đòi tạo phản sao?" Trương Hành vừa nói vừa quay sang hỏi Trương Lượng. "Về tu vi thì có ý kiến gì không? Nếu chúng coi ta là tông sư, thì kiểu gì cũng phải có cách đối phó với tông sư như ta chứ?"

"Nói nhiều nhất là chúng sẽ liên lạc với Tư Mã Chính." Trương Lượng nói rồi cũng cười. "Còn có lời đồn là có liên lạc với vị thiên kim giáo chủ ở phía Nam, lại có người bảo Thôi Thảng thấy Tiết Thường Hùng không thành sự được, lại nóng lòng báo thù, nên sau khi rời Tiết Thường Hùng đã tìm đến Vương Hoài Thông, hai người liên thủ… Còn có thuyết nói, tất cả những người này đều sẽ ra tay, mà Lý Xu mới là kẻ khởi xướng… Đương nhiên, hạ độc là chắc chắn có."

"Lý Xu…" Trương Hành trầm ngâm.

Trương Lượng thấy vậy, nhất thời do dự.

"Mấy thứ đó toàn là nói bậy, không bằng cớ gì mà cho là thật thì chỉ tổ bị người ta cười, mấu chốt là Lý Xu." Tiểu Chu ở phía sau lạnh lùng lên tiếng. "Lý Xu còn ở đó, bọn chúng còn có cớ, khách qua đường buôn chuyện cũng có cớ… Tam ca, Bang Truất Long trải qua những gì đều rành rành ra đấy, ảnh hưởng của Lý Xu cũng bày ra đó, không phải bãi miễn là tránh được đâu, chưa nói gì khác, người ta quen biết đám hào kiệt Tế Thủy còn sớm hơn huynh, lại làm Long Đầu ở Tế Âm mấy năm trời, những văn sĩ thủ nghĩa khởi đầu trong bang càng chịu ơn tri ngộ của hắn… Huynh phải coi là chuyện quan trọng, đừng có tiếc lông tiếc cánh, để rồi gây thành họa lớn."

Trương Lượng càng thêm động lòng, định lên tiếng.

"Ta nếu không coi hắn là chuyện quan trọng, thì hôm đó đã chẳng vội vàng chủ động chạy sang Hà Bắc làm gì." Trương Hành xua tay ra hiệu. "Tính toán bây giờ là, nếu để đến mùa thu mới xử lý, lại đụng lúc nhân tâm bên Hành đài Tế Âm hơi bất ổn một chút, thì sợ thành ra lợn lành chữa lợn què, huống chi như đệ nói, ta đúng là tiếc lông tiếc cánh, không muốn dễ dàng làm hỏng thanh danh, cũng để các huynh đệ khỏi lạnh lòng."

Chu Hành Phạm gật đầu, Trương Lượng cũng chỉ im lặng.

Trương Hành bèn hạ lệnh cho Trương Lượng: "Cẩn thận để ý, đừng có coi mấy lời đồn này là chuyện quan trọng, nhưng cũng đừng có không coi là chuyện quan trọng, hai bên thông khí với Trương Kim Thụ, đợi ta từ phía nam trở về thì sẽ tụ tập với mấy vị đầu lĩnh ở Tế Âm, an ủi nhân tâm một chút… Nếu gặp phiền toái và tình huống khẩn cấp, không tìm được ta thì đi tìm Hùng Thiên Vương, rồi đến Trần Tổng Quản."

Trương Lượng cũng gật đầu.

Khúc nhạc đệm nhỏ, không đáng nhắc tới, chừng nửa canh giờ sau, dùng chút cơm đơn giản, Trương Hành bèn cùng Chu Hành Phạm xuất phát, ngoài cửa đón Đậu Tiểu Nương dẫn vài mươi kỵ sĩ, hộ tống một chiếc xe chở hành lý, Trương Hành đích thân xuống ngựa lên xe đánh xe, chở Chu Hành Phạm đi thẳng tới Tiếu Quận.

Hãy nói, Chu Hành Phạm trước đây trong trận chiến Hà Bắc vì yểm hộ chủ lực phá vòng vây, đã trực diện nghênh chiến Đại Tông Sư và chủ lực quân Hà Gian, bị thương nặng đến gần như liệt giường, sau đó tuy đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn không thể hoạt động linh hoạt, trời mưa rét, nóng nực, toàn thân xương cốt đều đau nhức khó chịu, càng đừng nói đến tiến triển tu vi.

Mà Trương Hành bất kể thế nào, cũng không cho phép một trong những tâm phúc căn cơ nhất của nhà mình rơi vào kết cục như Lý Thanh Thần, đó cũng là nguyên do hắn vẫn luôn đặc biệt khoan dung với vị thiên kim giáo chủ kia trước và sau trận chiến.

Bởi vì có việc cầu người ta mà.

Thực ra Tần Bảo cũng nên đến thăm, chỉ có điều thương thế chàng rõ ràng đã khỏi hẳn, không vội, nên đã đi gặp mẹ già cùng vợ con trước.

Cứ thế, một đoàn người đi chừng bốn năm ngày, dọc đường đi rồi lại nghỉ, trong đó có một ngày dừng ở chỗ quân Nội Thị, gặp Vương Xước, nói mấy câu chuyện, rồi sau đó mới vào địa phận Tiếu Quận, đến được Cốc Thục, đón Tạ Minh Hạc đang đợi ở đây.

Song phương gặp mặt, không hề dừng lại, thế nhưng khó tránh khỏi vừa cưỡi ngựa vượt sông về phía nam, vừa bàn chút công việc.

Tuy nhiên, sau khi nói xong tin tức về minh ước, Trương Hành lại kinh ngạc phát hiện, ngay đến Tạ Minh Hạc cũng đã nghe được chút ít lời đồn về "họa khởi tâm phúc".

"Ngươi nghe được những chuyện đó từ đâu?" Trước cây cầu phao trên sông Oa mà lúc trước quân Đông Đô đã dựng, nhìn Chu Hành Phạm tạm thời chuyển sang ngồi xe bò để qua sông, Trương Hành hạ thấp giọng xuống, rõ ràng có phần cảnh giác.

"Hoài Dương." Tạ Minh Hạc nói ngắn gọn.

"Từ chỗ nào truyền qua đó?" Trương Hành nghĩ một lát.

"Huỳnh Dương." Tạ Minh Hạc cũng suy nghĩ một phen. "Cho dù không phải từ Đông Đô truyền đến, ngươi cũng phải để tâm mới được."

Trương Hành gật đầu, ngay trước cầu phao đem chuyện Trương Lượng báo cáo lúc trước cùng lời của mình và Chu Hành Phạm đều kể lại một lượt.

Tạ Minh Hạc nghe xong hơi nhíu mày: "Nếu là như thế, chuyện này cũng chỉ là một trò cười thôi… Nhưng Chu Đại Đầu Lĩnh sao sát tính lại lớn đến vậy? Có phải là vì bị thương không thể co duỗi hay không?"

"Chưa hẳn là bị thương không thể co duỗi." Trương Hành lắc đầu. "Ông ta vốn là con cháu tướng môn triều Nam Trần sau, chẳng lẽ ngươi không rõ, tướng môn Nam Triều mấy trăm năm nay đều không thể co duỗi đó sao? Cũng chính bởi vậy, nghe tai quen mắt, quen với cách xử trí phong hiểm như thế này… Và cũng đừng trách ông ta, ông ta cũng là nghĩ cho ta."

Tạ Minh Hạc khó có dịp mặt đỏ lên… bởi vì y lại nghe ra sự châm chọc thường lệ của Trương Tam này.

Tướng môn triều Nam Trần nào có phải quen cách xử trí phong hiểm như vậy, rõ ràng là quen với việc bị xem như phong hiểm mà xử trí như vậy… Hơn nữa kẻ xử trí những tướng môn Nam Triều này, trùng hợp lại chính là Nam Triều thế tộc đứng sau lưng y, Tạ Minh Hạc.

Tuy nhiên không biết vì sao, dạo này có phần mỏi mệt, Tạ Minh Hạc khi nghe thấy sự châm chọc đã lâu không gặp này, trái lại có phần thân thiết, vậy mà tinh thần thoáng phấn chấn, chỉ là sau khi đỏ mặt mới thong thả mà nói: "Bây giờ đang đi gấp, không nói chuyện đó, đợi gặp được vị giáo chủ Thiên Kim kia, trước hết mời ông ta xem xét cái thiên tai 'phong tai' kia một chút, giải thích về thiên tai này, chẳng lẽ còn có ai nói có trọng lượng hơn bậc đại tông sư sao? Nếu ông ta đã mở miệng, thì những lời đồn đại tiếp theo sẽ tan đi ba bốn phần."

"Cũng là một cách." Trương Hành gật đầu.

Hai người liền đó dắt ngựa bước lên cầu phao.

Nào ngờ, hai người đi kẹt cuối đoàn được một nửa, Tạ Minh Hạc bỗng dừng bước, rồi hơi có vẻ quái dị nhìn sang người bên cạnh: "Không đúng."

"Cái gì không đúng?" Trương Hành nhất thời không hiểu, nhưng cũng dừng chân giữa đường trên sông.

"Ngươi không đúng…" Tạ Minh Hạc nghiêm mặt nói. "Căn bản của chuyện này làm sao lại là Lý Xu? Lý Xu chẳng qua chỉ là một cái cớ."

Trương Hành gật đầu.

"Vậy lẽ nào ngươi lại không có lấy một ý nghĩ nghiêm chỉnh?" Tạ Minh Hạc tiếp tục hỏi. "Vì sao lúc đó chỉ qua loa lấy lệ?"

"Tiểu Chu đang trong lúc thương bệnh, ngươi cũng đã nói, cậu ấy co duỗi không được, ta bèn không muốn để cậu ấy hao tâm tổn trí nhiều." Trương Hành thẳng thắn trả lời, đồng thời tiếp tục dắt ngựa đi về phía trước. "Vả lại, căn bản của chuyện này quá sâu xa, nhất thời nửa khắc cũng khó mà…"

"Ngươi lại xót cho cậu ta." Tạ Minh Hạc nhìn về phía cỗ xe bò phía trước đã lên đến bờ đê, chỗ đó Chu Hành Phạm rõ ràng là lòng tự tôn trỗi dậy, vậy mà chủ động đi xuống, để người đỡ mà bước lên bờ đê. "Căn bản là gì?"

"Là chế độ quân sự hiện tại, phủ binh chế." Trương Hành đưa ra cách nhìn của mình. "Chúng ta nhìn vào có vẻ màu mè, còn khoác lên cái vỏ bang hội, kỳ thực chính là lối mòn của bá phủ chính trị, văn pháp lại ngoài ra còn có thụ điền phủ binh chế hồi Đại Chu phân liệt ngày trước… Chỉ là càng chú trọng chế độ và tổng thể hơn mà thôi."

Tạ Minh Hạc gật đầu lia lịa, nếu không phải như thế, thì ngay cả y cũng chẳng ở lại đây lâu dài làm gì, lúc Giang Đô quân biến đáng lẽ đã phải đi rồi, huống chi là những người đầy đầu óc chế độ pháp luật như Thôi Nhị Lang bọn họ.

"Chỉ nói về phủ binh chế, trong tình hình phủ binh chế, kỳ thực không có cấm quân, hoặc là phủ binh các nơi luân phiên đến làm cấm quân, trong tình hình đó, kẻ làm thủ tịch như ta sớm muộn gì cũng phải lộ diện trước huynh đệ các doanh bên dưới." Trương Hành có chút bất đắc dĩ. "Mà nếu muốn tránh tình huống ấy, thì phải kiến lập cái gọi là cấm quân, tức là một chi mộ binh tinh nhuệ trực thuộc ta, một chi mộ binh có thể trấn áp các doanh xung quanh... Nhưng nếu làm vậy, chi mộ binh, cấm quân ấy sẽ chỉ ngày càng mạnh lên, cuối cùng hoàn toàn thay thế phủ quân, thế thì không phát huy được sức chiến đấu của toàn thể trên dưới, ta cũng không định làm thế."

"Quả thực là vậy." Tạ Minh Hạc đã tỉnh ngộ. "Đây không phải chuyện chọn một trong hai cái hại, mà là chỉ có thể nhẫn nhịn... Nếu thực sự lúc này cưỡng ép lập một chi mộ binh làm cấm quân, e rằng cái tin đồn này đã sớm lôi kéo cả năm sáu chục doanh vào cùng một mối rồi."

Trương Hành gật đầu.

"Nhưng cũng không thể không làm gì, chỉ khoanh tay đứng nhìn và nghe ngóng thôi sao?" Tạ Minh Hạc lại thấy không ổn. "Phủ binh chế chẳng qua là phân tán binh quyền, không có nghĩa là những việc khác không làm, đã lập ra đại hành đài, thì quy củ nên có cũng phải dựng lên."

Trương Hành vẫn gật đầu: "Có tính toán, nhưng không vội, từ từ đã... Chẳng lẽ ngươi thực sự tưởng sẽ xảy ra loạn à? Lẽ nào bốn năm ta hao tâm tổn sức thu phục lòng người đều là uổng phí sao?"

Đang nói, hai người đã vượt qua sông Oa đang vào thời kỳ nước lớn cuối hạ, đến nơi cuối cầu phao.

Lúc này, Tạ Minh Hạc do dự một chút, liếc nhìn Trương Hành, mở miệng nói: "Nếu thực sự phải nghỉ ngơi một thời gian, nhân lúc nghị hòa đã thành, tôi muốn xin phép trước, về nhà một chuyến... Chuyện Tiết Thường Hùng ở Hà Bắc, giao cho Trần Bân và Đậu Lập Đức là đủ rồi."

Trương Hành không thèm nghĩ, trực tiếp gật đầu.

Ngay sau đó, hai người cùng bước lên bờ sông.

Ngoài mấy ngàn dặm, Bạch Hữu Tư leo lên một sườn đồi cao xanh mướt, rồi phóng tầm mắt nhìn về phía một tòa thành trì phía trước.

Nói là thành trì, kỳ thực giống một tòa bảo lũy, thậm chí là quan ải hơn, hai con sông từ hai bên chảy tới, hợp lưu ở phía nam thành trì, rồi tiếp tục chảy về nam đổ ra biển, còn ở phía bắc sau ngã ba sông, sừng sững một ngọn núi đá không mấy cao lớn, tòa thành này chính là dựa lưng vào núi, mặt hướng ra sông mà dựng lên, khóa chặt con đường lớn thông suốt giữa núi và sông.

Thực tế, tòa thành này gọi là Tam Hà Thành.

Nói thật, phải đến tận khoảnh khắc này, Bạch Tam Nương mới dường như có một sự thấu hiểu thực sự về tầm quan trọng của thành trì... Trước đây không giống vậy, thực sự không giống vậy, từ khi xuống khỏi Thái Bạch phong, nàng đã quen với việc bay cao bay xa, dường như chưa từng có tòa thành trì nào có thể trói buộc nàng, kể cả ở trong thành Tây Đô hay Đông Đô, nàng cũng thích bay đi bay lại sau giờ giới nghiêm, tự do tự tại, mà lúc đó thứ cần chú ý chỉ là những vị đại tông sư, tông sư có tu vi cao thâm nhưng luôn an phận thủ thường ở trong và ngoài thành... Cũng chính bởi vì vậy, nàng luôn có chút hoài nghi về tác dụng của thành trì.

Nhưng bây giờ, khi sau lưng còn có mấy vạn người, còn phải cân nhắc đến cuộc sống của họ, mỗi ngày bọn họ di chuyển đều phải tiêu tốn một phần vật tư dự trữ vốn đã ít ỏi, mỗi ngày di chuyển bên trong lại nảy sinh vô số chuyện rắc rối, mỗi ngày di chuyển đều phải hứng chịu sự quấy nhiễu, ngăn trở và uy hiếp của người Đông Di, thì Bạch Tam Nương đã hết sức rõ ràng ý thức được rằng, những tòa thành trì mà nàng từng coi thường này, e rằng chính là một trong những trở ngại lớn trên đường nàng quay về Trung Nguyên lần này.

Đang nghĩ, từ phía xa trên chiếc cầu gỗ ở ngã ba sông ngoài thành có mấy kỵ sĩ phi tới, dừng lại dưới chân đồi xa xa, thì ra là Vương Phục Bối đã được phái vào thành trước đó.

Người này đi lên, còn cách mấy chục bước đã lại chắp tay.

"Thế nào rồi?" Bạch Hữu Tư thu tâm trí lại, nghiêm mặt hỏi.

"Tướng giữ thành Tam Hà mang họ Lịch, tên là Lịch Cầu Thắng, rõ ràng đã căng thẳng hẳn lên, tôi đã kể rõ sự tình cho hắn, hắn chỉ nói không tin, ngược lại còn cho thành trì giới bị." Vương Phục Bối bất đắc dĩ bẩm báo.

Bạch Hữu Tư gật đầu: "Làm phiền Vương đầu lĩnh đi thêm một chuyến nữa, cứ nói ta mời vị Lịch tướng quân ấy ra gặp mặt một lần, nhất định sẽ nói rõ ràng."

Vương Phục Bối trong lòng không hiểu, cũng có chút bất mãn, nhưng vẫn chắp tay nhận lệnh rồi đi.

Lại qua thêm một nửa canh giờ nữa, phân nửa phía trước của đội ngũ khổng lồ phía sau đã lộ diện sau khu đất dốc, và rõ ràng vì sự xuất hiện của tòa thành phía trước cùng sự dừng lại của đội tiền vệ mà đã xảy ra xao động.

Đúng lúc này, trong thành cuối cùng lại có mấy chục kỵ binh phóng ra, đi tới trên sườn dốc nhỏ này.

"Bạch Nương Tử." Chưa đợi Vương Phục Bối giới thiệu, Lịch Cầu Thắng liền chủ động chắp tay, nhưng lại dùng một xưng hô hiếm thấy.

"Lịch tướng quân biết ta ư?" Bạch Hữu Tư đứng trên sườn dốc, ôm trường kiếm mỉm cười nói.

"Đương nhiên là biết." Lịch Cầu Thắng bất đắc dĩ lại chắp tay. "Bạch Nương Tử tới Đông Di cũng đã nửa xuân một hạ rồi, sao lại không biết được?"

"Đã biết, sao lại không nhường đường?" Bạch Hữu Tư hỏi ngược lại.

"Sao ta biết được Bạch Nương Tử chuyến này là tự ý mang mười vạn chúng đi về phía tây, hay là có sự cho phép của Đại Đô Đốc nhà ta?" Lịch Cầu Thắng xòe hai tay ra, mặt lộ vẻ khổ sở.

Bạch Hữu Tư gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Nếu không có sự cho phép của Đại Đô Đốc nhà ngươi, sao ta có thể mang mười vạn chúng đi về phía tây?"

Lịch Cầu Thắng nhất thời không nói nên lời, qua một lúc, cũng lắc đầu theo: "Có lẽ là Đại Đô Đốc có nỗi khổ khó nói chăng?"

"Ngươi không có nỗi khổ khó nói sao?" Bạch Hữu Tư truy hỏi dồn dập.

Lịch Cầu Thắng sửng sốt.

Vương Phục Bối vội vàng đến khuyên: "Lịch tướng quân, đạo lý rất đơn giản, Đại Đô Đốc đã thả chúng ta qua đây, vậy thì bất kể là duyên cớ gì, ngươi cứ học theo ông ta thả chúng ta qua, liền không có trách nhiệm, nếu không xảy ra sơ suất gì, chung quy cũng không thoát được liên quan tới ngươi… Ngươi hà tất phải so đo như vậy làm gì? Lúc trước ta chỉ cho rằng ngươi không biết sự tích của Bạch Tổng Quản chúng ta."

Lịch Cầu Thắng trầm mặc hồi lâu, chầm chậm lắc đầu: "Đã như vậy, có thể có thông quan văn điệp, hoặc là thủ lệnh của Đại Đô Đốc nhà ta không?"

"Ta đương nhiên là Tổng Quản của Bang Truất Long, sao lại nhận thủ lệnh của Đại Đô Đốc nhà ngươi? Lại càng không cần nói tới thông quan văn điệp gì!" Bạch Hữu Tư hỏi ngược lại, giọng nói cũng lạnh lùng hơn nhiều.

"Đã như vậy, ta không thể thả các ngươi qua được!" Lịch Cầu Thắng lấy hết can đảm, cố gắng lên tiếng.

"Các hạ đã quyết ý như vậy rồi sao?" Bạch Hữu Tư cau mày hỏi lại. "Bang Truất Long và Đông Thắng Quốc hiện giờ cũng không có xung đột, đoàn người chúng ta từ căn bản cũng không phải địch ngã, tại hạ thực sự không muốn giao tranh bằng đao binh."

Lịch Cầu Thắng mặt trắng bệch: "Đã như vậy, chỉ cầu Bạch Tam Nương nể mặt thành ý ta chủ động ra thành gặp mặt, thả ta về trước, rồi lại bàn tính."

"Đã như vậy, ngươi tự về đi." Bạch Hữu Tư khoát tay ra hiệu.

Lịch Cầu Thắng một khắc cũng không dám ở lại lâu hơn, thẳng đường xuống dốc, không dám thi triển chân khí đằng vọt lên, chỉ cúi đầu lên ngựa, vội vàng quay trở lại.

Mắt thấy đối phương đi xuống, Vương Phục Bối vội vàng đến đây nói: "Người này dầu muối không vào, thái độ cổ quái, hơn nữa nơi đây cách thành Kim Ngao không xa, sợ là nhận được lời của Lịch Tử Kỳ nên mới cố ý làm khó chúng ta."

"Đúng là như vậy, nhưng hắn 'đã như vậy', chúng ta cũng đành 'không sao cả' vậy, ngươi đi tìm Trình Đầu Lĩnh cùng nhau, chỉnh đốn tiền quân, chuẩn bị theo ta công thành." Bạch Hữu Tư lười so đo những chuyện này.

Vương Phục Bối nghe tới đây, tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vàng đi xuống.

Bên kia, Bạch Hữu Tư đứng từ xa quan sát, trong chốc lát, liền thấy Lịch Cầu Thắng kia dẫn theo mấy chục kỵ binh vào thành, lại càng trông thấy trên tường thành binh giáp điều động càng rộn ràng hơn, còn muốn nhìn tiếp, lại phát hiện một chỗ kỳ quái… Thì ra, bên ngoài thành dẫn nước sông làm một con hào bảo vệ thành, trên hào liền có cầu treo, thế mà Lịch Cầu Thắng kia sau khi vào thành thiết lập phòng bị, lại không thu cầu treo lên, há chẳng phải kỳ quái sao?

Thế nhưng nhìn một hồi, mắt thấy một toán nhân mã lại ra khỏi thành, Bạch Hữu Tư khẽ giật mình, hiểu ra ý đồ của đối phương, hơn nữa lúc này binh mã còn đang chỉnh bị, bèn không chút do dự, lăng không cất mình lên, chân khí màu vàng kim tràn ra, phảng phất như biến thành một con Phượng Hoàng khổng lồ dài mấy trượng, bèn xông thẳng về phía trước thành.

Toán nhân mã phía trước thành kia, khoác giáp không đồng đều, tay cầm búa đục chiếm đa số, chính là phụng mệnh ra thành đi phá cây cầu gỗ bắc qua dòng sông chính ở ngoài thành, vừa mới ra ngoài, ngẩng đầu lên, liền thấy phía đông lại có thêm một mặt trời, nhìn kỹ lại, lại phảng phất như một con Chân Long hình dạng tựa chim khổng lồ, sớm đã hoảng sợ, dồn dập quay đầu, quả nhiên đoạt trước khi đối phương lao tới liền trốn vào trong cửa thành.

Vừa mới may mắn thở phào, ai ngờ mặt đất bốn phương tám hướng chợt rung chuyển dữ dội, rồi liền nghe thấy trên đầu một trận ầm ầm, đá gạch rơi như mưa, thì ra là cả tòa thành môn lâu cũng sập xuống.

Thì ra, Bạch Hữu Tư thi triển chân khí ngoại hiển đặc trưng của bậc tông sư, hình dạng như cự phượng, chỉ là một đòn đánh úp, vậy mà đã đánh sập cả tòa thành môn lâu.

Trong thành, Lệ Cầu Thắng đã bố trí xong, lúc này vừa mới bước lên một tòa đài cao dùng để thủ thành trong thành phố, chính mắt chứng kiến một màn này, cũng kinh hãi đến trợn mắt há hốc mồm. Bạch Hữu Tư một kích đã cứu được cây cầu bên ngoài thành, sớm đã liếc thấy Lệ Cầu Thắng cầm cờ lệnh trên đài cao kia, không khỏi nhớ lại câu "ký như thử" vừa rồi, lại thêm nàng từ biết đây là thủ đoạn mà Lệ Tử Kỳ giở trò sau lưng, nên cũng nổi giận.

Thế là, nàng lại nhảy vọt lên, chỉ bay đến bên cạnh đài cao của đối phương, liền vung trường kiếm, chân khí tỏa ra như quạt, chém loạn xạ, tựa như cắt đậu hũ vậy, cắt ngang lưng tòa đài cao thẳng đứng dựng bằng gỗ cứng và đá gạch này, rồi tòa đài cao vuông vức đến trượng ấy cũng ầm ầm sụp đổ dưới sự chứng kiến của toàn quân trong thành.

"Đã như vậy, để ngươi qua là được!"

Lệ Cầu Thắng đã sợ đến mất hồn, nhìn thấy đối phương lao thẳng về phía mình, trong lòng không khỏi toát ra câu này, ngờ đâu sợ hãi thái quá, lời đến bên miệng, lại không thể thốt ra thành tiếng, mà chân khí đã quét tới, hắn chỉ còn biết dựa vào bản năng dùng chân khí nhảy vọt lên, hòng trốn chạy mà thôi.

Chẳng ngờ, Bạch Hữu Tư thoáng thấy một màn này, bản năng chiến đấu trỗi dậy, lại cộng thêm thực sự là đã lâu rồi không động thủ, liền chỉ giơ tay một kiếm, liền chém đối phương từ trên không rơi xuống.

Chém rơi xuống rồi, nàng mới chợt tỉnh ngộ, lẽ ra nên bắt sống mới phải.

Nhưng đã không còn kịp nữa, chỉ một kiếm, tên Lệ Cầu Thắng kia liền bị chém thành hai khúc rơi xuống, nội tạng thì vung vãi đầy đất.

Cũng thật là xúi quẩy!

Tất nhiên, quay lại trước mắt, chỉ nói về ải này hôm nay, kết quả vẫn là tốt, quân sĩ trong thành trên dưới chỉ hơn ngàn người, chính mắt chứng kiến Bạch Nương Tử này một kích nhào tới, một lần vung kiếm, một nhát chém xuống, uy lực của tông sư đến mức này, những kẻ còn lại không nói là quỳ rạp xuống liền hàng, nhưng cũng tùy theo việc Bạch Hữu Tư tuyên bố quân đội không vào thành mà trở nên ngoan ngoãn.

Con đường bên ngoài thành trở nên thông suốt, trong thành cũng "tự nguyện" tiếp tế cho đoàn binh đông đảo ngang qua đây một ít quân giới và lương thực.

Ải Tam Hà Thành này, thế mà cũng nhẹ nhàng vượt qua.

Nhìn đội ngũ mất tới hai ngày mới qua khỏi Tam Hà Thành, trong thành như trút được gánh nặng, lại phóng ra mấy kỵ mã phi nước đại, đi các nơi thông báo, không nói những chỗ khác, trong đó có hai kỵ mã, một đường thẳng hướng bắc chạy đi, là đi về phía quốc đô, nhưng chỉ phi nhanh một ngày một đêm, liền bị chặn lại ở một tòa tiểu thành.

Vị Đông Di Đại Đô Đốc kia lại đang ở chính nơi này.

Không chỉ riêng hắn, đại tướng vương tộc Đông Di Vương Nguyên Đức cũng ở đây.

Hai người nghe xong bẩm báo, đều có vẻ ngỡ ngàng và trầm mặc.

Một lúc lâu sau, Vương Nguyên Đức mới hỏi: "Tại sao lại là phượng hoàng? Nàng ta quán tưởng ra từ đâu?"

"Chính nên là phượng hoàng, như vậy là khớp rồi." Lệ Tử Kỳ u uất đáp lời. "Thiên hạ chân long hình thái đều khác biệt, hình thú, hình chim, hình cá rắn, mà dòng Xích Đế thì phần nhiều hình chim... Điều này nói lên Bạch Tam Nương quán tưởng chính mình, hoặc là một người nào đó, cái gọi là quán nhân nhi thành kỷ... Cứ theo đó mà xét, nàng ta quả nhiên là người được Xích Đế Nương Nương chỉ chọn, thậm chí quan hệ còn gần gũi hơn thế."

Vương Nguyên Đức chợt như ngượng ngập: "Nếu sớm biết là Chí Tôn khâm điểm, ta cũng sẽ không vô cớ nhúng tay vào nữa."

Lệ Tử Kỳ chậm rãi lắc đầu, khó có lúc mang chút tức giận: "Ngươi dù có biết, chỉ sợ cũng sẽ nhúng tay một cái, chỉ cần khiến ta khó xử, bất kể việc đó có lợi cho đại cục hay cho ngươi hay không, hoặc là liên lụy đến ai, ngươi vẫn luôn sẵn lòng."

Vương Nguyên Đức không khỏi cười khan một tiếng, nhưng lại hỏi ngược lại: "Đại Đô Đốc đã biết ta là kẻ không thấy được đại cục, ngày đó vì sao vẫn thả nàng ta đi?"

Lệch Tử Kỳ khép mắt thở dài, lúc này mới mở miệng: “Bởi vì chuyện này quá phiền phức… Nếu luận trời không luận người, thì nàng Bạch Tam Nương là chủ nhân Yêu Đảo do Chí Tôn khâm điểm, nhưng người ta không chịu, đó là nhất sương tình nguyện của Chí Tôn; nếu luận người không luận trời, thì người ta gặp nạn gió trôi dạt đến chỗ chúng ta, chúng ta bây giờ lại không có đạo lý trở mặt với Bang Truất Long, lẽ ra nên vui vẻ đưa về, kết quả lại vô cớ giữ người ta lại; mà phiền phức nhất là, chúng ta không phải người trong cuộc, chỉ chịu sự ủy thác của ‘người’, cứ như kẻ ngoài chen vào chuyện cha con mẹ cái nhà người ta vậy, nói gì vốn chẳng muốn chen vào, cho dù có muốn chen vào thật, cũng là tiễn bất đoạn lý hoàn loạn (cắt không đứt gỡ càng rối), chẳng biết nên ra tay thế nào, cũng chẳng hay nên nặng nhẹ ra sao? Cho nên, ngày ấy mới ngậm miệng không nói, mặc nàng ta đi.”

“Đúng thế, nếu thật sự đánh giết đi.” Vương Nguyên Đức nheo mắt đáp. “Đừng nói Bang Truất Long từ đó thành tử thù, ngay cả việc sai phái của hai vị Chí Tôn kia, cũng là hỏng mười mươi… Có điều, nếu thực sự mặc họ đi, chi bằng để quan ải thành trì phía sau thả cho đi thì thế nào? Đỡ cho họ rơi vào hoàn cảnh như Lịch tướng quân?”

“Đương nhiên cũng không được, thế chẳng phải rõ ràng đối đầu với hai vị Chí Tôn à.” Lệch Tử Kỳ nhìn người trước mắt, nghiêm túc nhắc nhở.

“Chủ ý của Đại Đô Đốc là gì?” Vương Nguyên Đức nghĩ một lát, tránh lời cảnh báo của đối phương, tiếp tục hỏi.

“Nếu nàng ta đi một mình, chúng ta thật không có cách, nhưng nàng ta hùng tâm vạn trượng, tự tác thông minh, ôm đồm đủ thứ, nhất định đòi lấy tù binh, lưu dân, cộng thêm năm doanh binh và một thuyền đội nàng ta mang tới, thế là thành một đoàn gần mười vạn người… Việc chúng ta phải làm, chính là dọc đường ngăn trở nàng ta, trì hoãn nàng ta… Mười vạn quân, dọc đường dù có gặt đỗ gặt kê, cũng chỉ càng làm lỡ thời gian, coi như ẩm chẩn chỉ khát (uống thuốc độc giải khát)… Chỉ tiếc, ta đã dặn Cầu Thắng rõ ràng, hắn lại tự tác thông minh, chần chừ mãi không chịu hủy cầu, trái lại còn ra khỏi thành gặp mặt.”

“Không nói chuyện ấy… Nếu kéo cho nàng ta suy sụp, nàng ta cứ thẳng đường đi thì sao?”

“Đi thật thì đi thật, chúng ta trái lại hết trách nhiệm, nhưng xem bộ dạng nàng ta, dù có suy sụp thật, nàng ta cũng sẽ đem theo năm doanh binh đó…”

Vương Nguyên Đức nghĩ một lát, chậm rãi gật đầu, rồi truy hỏi: “Thế rồi sau đó?”

“Sau đó năm doanh binh tới Lạc Long Than, thì không còn là việc của chúng ta nữa.” Lệch Tử Kỳ bình thản thuật lại.

“Cho dù nàng ta đem mười vạn quân tới Lạc Long Than, chẳng phải cũng được sao?” Vương Nguyên Đức lời tuy nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu cũng dè dặt hơn nhiều.

“Vậy thì chúng ta lấy gì mà giao nộp sai sự đây?” Lệch Tử Kỳ thản nhiên đáp. “Chung quy cũng phải làm chút việc gì chứ?”

“Đại Đô Đốc cũng định phô diễn qua loa sao?” Vương Nguyên Đức lắc đầu mãi.

Lệch Tử Kỳ cũng lắc đầu mãi: “Không phải phô diễn, là tận nhân sự thính thiên mệnh (hết sức người còn lại trông trời)... Việc này không nên thế sao?”

Vương Nguyên Đức im lặng một lát, bỗng nhiên cười lạnh: “Việc gì cũng nên thế ư?”

Lệch Tử Kỳ lần này không lên tiếng.

Vương Nguyên Đức bèn đứng dậy, chắp tay sau lưng bước đến chỗ cửa chính, nghiêng đầu nheo mắt nhìn quang cảnh cuối hè tươi đẹp bên ngoài, rồi bỗng quay đầu lại, nhàn nhạt nói: “Đại Đô Đốc nói tôi việc gì cũng đối đầu với Đại Đô Đốc, việc này, đại khái tôi vẫn là ủng hộ Đại Đô Đốc… Chúng ta hãy cùng nhau tận tận nhân sự đi! Những lộ trình sau này, tôi cũng sẽ tận lực giúp đỡ.”

Nói xong, bèn đi ra ngoài.

“Cho nên mới nói, quân Đông Di không dám đánh tới, chẳng phải chỉ vì bản thân suy yếu, mà còn vì sợ Phân Sơn Quân?” Dưới bóng cây, Trương Hành nhất thời chưa kịp phản ứng. “Nhưng chúng ta không có Sắc Long Bi a, Thần Long Kiếm có dùng tới, thì làm thế nào bảo đảm Phân Sơn Quân thay ta ngăn cản?”

“Không cần Sắc Long Bi.” Giáo chủ Thiên Kim ngồi ở gốc cây, nhất thời vuốt râu bật cười. “Phân Sơn Quân chỉ cần kinh động chân thân, là sẽ tới Lạc Long Than nghênh địch, giống như Tị Hải Quân vừa xuất hiện, cũng sẽ đến đó nghênh địch vậy.”

Còn có cơ chế này? Nhưng dường như cũng có chút hợp tình hợp lý và đúng với nhận thức.

Trương Hành trong lòng giật mình, nhưng vẫn lắc đầu: “Nhưng vẫn không đúng, chúng ta cho dù có một thanh Thần Long Kiếm, nhưng làm sao mà kinh động, kinh động ở đâu, đều không biết.”

"Đợi ngươi cái chủ Đông Cảnh này thành tông sư rồi, sẽ biết là kinh thế nào, không có Kinh Long Kiếm cũng kinh được." Thiên Kim giáo chủ tiếp tục cười nói. "Với lại, dù ngươi không biết, thì người Đông Di có biết là ngươi không biết không?"

"Phải rồi, bọn họ nhất định phải lấy chuyện ta có thể kinh động Phân Sơn Quân mà cân nhắc." Trương Hành hoảng nhiên. "Ta còn tưởng bọn họ suy yếu sau chiến tranh chứ."

"Cũng đúng là suy yếu thật, nhưng chưa chắc đến mức đó, đến mức đó rồi thì cũng chỉ nghĩ Trung Nguyên còn suy yếu hơn thôi." Thiên Kim giáo chủ gật đầu tán đồng. "Nhưng ngoài Phân Sơn Quân, người Đông Di còn có một vấn đề lớn, đó là quý chủng lâm lập, bản tính ưa nội đấu. Vị Đại Đô Đốc bây giờ tự thành một phái, vương tộc tất nhiên bất phục, khỏi phải nói cũng ghìm chân lẫn nhau…"

Trương Hành gật đầu, trầm ngâm, rồi bỗng hỏi: "Vốn là nhàn đàm, Tôn giáo chủ sao lại chỉ dạy ta những chuyện Đông Di này? Là muốn nhắc nhở ta chăng?"

Tôn Tư Viễn ngẩn ra, không đáp thẳng.

Trương Hành liền nói toạc ra: "Đầu năm, đại chiến Hà Bắc, thê tử ta Bạch Hữu Tư dấy binh ngồi thuyền lên phía bắc để tiếp ứng ta, giữa đường bị trận gió kỳ lạ thổi đến Đông Di. Tới nơi đó, trên dưới Đông Di tỏ vẻ cổ quái, như thể chuyện này đã có an bài từ trước. Tôn giáo chủ có biết đầu đuôi việc này chăng?"

Tôn Tư Viễn im lặng chốc lát, hỏi ngược lại: "Trương Thủ Tịch cho rằng đầu đuôi chuyện này là thế nào?"

Trương Hành cũng không khách khí, bèn đem suy đoán của mình và Bạch Hữu Tư nói ra: "Theo lời Bạch Đế Gia bên kia nói với ta, mỗi khi thiên địa khí vận xuất hiện, Tứ Ngự liền đi trộm lấy, rồi chia nhau dùng, hoặc giáng xuống làm người, hoặc đầu nhập vào địa phương, hoặc chỉ định sử dụng, chính là cái gọi là điểm tuyển của các nhà… Tư Tư không lẽ là Thanh Đế Gia hoặc Xích Đế Nương Nương điểm tuyển chứ? Cho nên bị cuốn đi mà thái độ lại ái muội? Chỉ là cũng lạ, nàng không phải danh tộc Quan Lũng sau này sao?"

Sau lưng, Tạ Minh Hạc lần đầu nghe chuyện này rõ ràng kinh ngạc, nhưng không lên tiếng.

Tôn Tư Viễn cười khan một tiếng: "Biết đâu Bạch Tam Nương lại sinh ra ở phương nam cũng nên."

"Cho nên, chuyện này nếu là Xích Đế Nương Nương làm ra, Tôn giáo chủ thân làm Chân Hỏa Giáo giáo chủ, lại không biết trong đó tường tận sao?" Trương Hành tiếp tục truy vấn.

"Ta sớm đã nhiều năm trước vì Nam Trần diệt vong dẫn đến trong giáo đại loạn mà thoái vị rồi. Chuyện đó không chỉ là bang chúng xa lánh ta, Xích Đế Nương Nương dường như cũng trách ta, từ đó ít có chỉ ý." Tôn Tư Viễn bị ép tới chân tường, cuối cùng che đậy không được. "Việc bây giờ, có lẽ phải hỏi Chân Hỏa Giáo hiện tại, thậm chí là các nữ quan chuyên coi giữ chân hỏa rồi."

Như vậy là coi như thừa nhận rồi.

Mà đã thừa nhận rồi, Trương Hành cũng khó mà ép quá đáng nữa, bèn do dự rồi chuyển đề tài: "Nếu là như thế, Tôn giáo chủ bây giờ còn có thể vì tiền đồ Chân Hỏa Giáo mà cân nhắc chăng?"

"Trương Thủ Tịch ý gì?" Tôn Tư Viễn lập tức nghiêm túc hẳn lên.

"Hai việc." Trương Hành trải ra mà nói. "Thứ nhất, Tôn giáo chủ đã muốn dựng lại tháp ở Hoài Bắc, theo như chúng ta bàn luận mấy bữa trước, lập y học viện để truyền thừa y thuật, dựng y viện để đại quy mô chữa bệnh cứu người, việc hợp thiên hạ đại nghĩa thế này, chúng ta tự nhiên là phải liều mạng mà giúp đỡ. Nhưng không biết Tôn giáo chủ có mượn cơ hội mà truyền giáo không? Nếu có, liệu Chân Hỏa Giáo phương nam có cho rằng ngươi đang phân liệt giáo chúng không?"

Tôn Tư Viễn im lặng chốc lát, không khỏi hỏi ngược lại: "Trương Thủ Tịch thấy chúng ta có thể truyền giáo không?"

"Đương nhiên là có thể." Trương Hành thản nhiên đáp ứng. "Chân Hỏa Giáo là chính truyền của Tứ Ngự, làm gì có đạo lý cấm cản? Chỉ là nếu thực sự thành khí hậu ở Hoài Bắc, dấy lên lò khác, Tôn giáo chủ không thể trách chúng ta phân liệt Chân Hỏa Giáo mới được."

Tôn Tư Viễn gật đầu: "Ta tự mình lên bắc, sao có thể trách các ngươi? Nếu Hoài Nam trách lên, cũng chỉ một mình ta gánh chịu."

Trương Hành gật đầu, tiếp tục nhắc nhở:

"Thứ hai, chuyện của Chân Hỏa Giáo ở Giang Nam thực ra ta cũng có nghe qua đôi chút. Như những nữ quan coi giữ lửa thiêng thì không có gì đáng nói, nhưng mạch chính của Chân Hỏa Giáo, tức là bộ phận do giáo chủ đương nhiệm Thao Sư Ngự thống lĩnh, lại chuyên tâm vào võ đấu. Kể cả một nhánh khác không thừa nhận mình thuộc Chân Hỏa Giáo, thực tế cũng đang lẫn trong đám nghĩa quân Kinh Tương, thậm chí hai bên còn có tranh đấu… Ta không nói đến chuyện nội đấu, mà là nói theo quan sát của ta, đám người này làm việc lỗ mãng, hành sự hoặc quá ấu trĩ, hoặc chỉ biết quỷ kế. Thậm chí ngay cả nghĩa quân toàn cõi Giang Nam cũng có phần chẳng ra sao. Sau này nếu có giao phong, khó tránh khỏi ngọc đá cùng tan, đến lúc đó Tôn giáo chủ biết tự xử ra sao?"

Tôn Tư Viễn lại trầm mặc một lúc, rồi vẫn hỏi ngược lại: "Trương Thủ Tịch cho rằng ta nên làm thế nào?"

"Trước hết, Tôn giáo chủ thân là đại tông sư, bản chất không ai khống chế được. Người nếu cứ muốn làm thế nào thì ta cũng chẳng có cách gì. Nhưng vẫn hy vọng nếu hai bên tranh chấp, Tôn giáo chủ có thể tiếp tục kiên trì trung lập." Trương Hành nói ra điều kiện của mình. "Có điều, nếu Tôn giáo chủ thực sự không dứt được tình nghĩa, cứ muốn làm gì đó, thì ta hy vọng Tôn giáo chủ có thể khoáng đạt rộng rãi hơn, trước tiên từ nhiệm chức viện trưởng Y Viện và viện trưởng Y Học Viện, rồi trở về phương Nam, lấy thân phận cá nhân mà hành sự… Nói cách khác, cần phân rõ công tư, thẳng thắn quang minh."

Tôn Tư Viễn nghĩ một lát, rồi thở dài: "Nếu nói như vậy, kỳ thực công bằng. Lão phu không còn lời nào để nói, đương nhiên tuân theo."

"Không dám nói là bắt Tôn giáo chủ tuân theo." Trương Hành vội giải thích. "Mà là mấy ngày nay chúng tôi đã tận mắt chứng kiến y thuật và y đức của giáo chủ, thực lòng cho rằng Tôn giáo chủ có thể đến Hoài Bắc dựng tháp, là cơ hội ngàn vàng khó đổi của chúng tôi. Cũng chính vì vậy, nên mới phải nghĩ đi nghĩ lại những chuyện có thể khiến việc này không có kết cục tốt đẹp… Người xưa nói dự tắc lập, bất dự tắc phế, đại khái là như vậy."

"Là cái lẽ ấy." Tôn Tư Viễn gật đầu, rồi lại cúi đầu nhìn mấy tờ giấy trước mặt. Đó là mấy điều khoản mà hôm nay đối phương vừa đến đã đưa ra ngay từ đầu, không khỏi lại cảm thán. "Trước khi đến đây ta đã nghe Trương Phu Tử nói về Trương Thủ Tịch. Đến lúc lên đường lại càng nghe đến nhẵn cả tai. Nhưng vẫn không ngờ Trương Thủ Tịch làm việc kín kẽ đến thế, mà còn rộng lượng như vậy…"

Nói rồi, ông khẽ đưa tay lên. Mấy tờ giấy mà họ đã thảo luận bèn trực tiếp bay lên. Gió hè thổi từng cơn cũng không thể làm loạn chút nào, bay thẳng ra phía sau vào chỗ gọi là phòng gỗ nhưng trông giống cái lều trống trải hơn.

Một lúc sau, từ trong nhà có một người cúi đầu bước ra. Thân hình cực kỳ cao lớn, còn to hơn Ngũ Thường Tại một cỡ, khác nào người khổng lồ. Nhưng chỉ mặc một chiếc áo ngắn vải thô. Chính là kẻ trước đây nghe nói đã biến mất trong loạn Giang Đô, nguyên Từ Châu Tổng Quản, Giang Đô Lưu Hậu, tông sư Lai Chiến Nhi.

Lai Chiến Nhi cầm mấy tờ giấy bước ra, mở miệng liền thở dài: "Ta thấy rất tốt. Chỉ có một điều, nhỡ có kẻ làm trái điều ước này thì sao?"

Trương Hành cười khổ: "Nếu là đại tông sư làm trái ước, hoặc Bang Truất Long chúng tôi làm trái ước, quả thực không có cách nào. Cùng lắm thì việc này từ nay không làm nữa, một đập hai toang thôi. Bởi chúng tôi là bên chủ yếu giao ước, chẳng qua danh tiếng thối nát là xong… Cho nên, ta cũng chỉ có thể nói mong hai vị hãy nhìn vào hành động sau này của chúng tôi."

"Ta không có ý ấy." Lai Chiến Nhi bước đến phía trước, bưng tờ giấy, nghiêm mặt nói. "Ta hỏi là, nhỡ có kẻ trong y viện làm trái ước thì sao? Tỷ như các vị vừa nói đấy, đã truyền tin cho Chân Hỏa Giáo, trong đó có kẻ gửi tình báo cho phía Nam…"

"Lai Công." Tạ Minh Hạc đứng dậy nói. "Điều đầu tiên đã nói, người trong y viện cũng phải chịu quyền tài phán của Bang Truất Long chúng tôi…"

"Vậy nhỡ người của y viện che giấu cho Bang Truất Long thì sao?" Lai Chiến Nhi hỏi ngược lại.

"Cái gì?" Tạ Minh Hạc nhất thời không hiểu.

"Nếu thế thật, bị bắt được, y viện có thể không nhận." Trương Hành phản ứng khá nhanh, lập tức đưa ra câu trả lời.

"Thực sự đến lúc đó, sao có thể không nhận?" Lai Chiến Nhi thở dài một tiếng, rồi lại lắc đầu. "Thôi cũng được. Có câu này, coi như đã cho chúng ta chỗ lui rồi."

Trương Hành nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn không nhịn được: "Lai công, ông thực sự muốn ở lại đây làm thầy thuốc sao? Nếu ông chịu tới, ắt có một vị trí, dù không muốn tranh đấu, bằng uy vọng của ông, về Từ Châu tọa trấn cũng khiến người ta yên lòng."

"Tiểu Chu đi Từ Châu là đủ rồi." Lai Chiến Nhi quay đầu nhìn lều, giọng điệu mềm mỏi hẳn. "Còn lão, thôi vậy, thiên hạ rộng lớn, chỗ dung được lão kỳ thực chỉ có bên cạnh Tôn chân nhân thôi."

"Ta hiểu, ta hiểu." Trương Hành gật đầu liên tục. "Con thuyền của thời đại mới đã không chứa nổi hải tặc cũ rồi."

Câu này không đầu không đuôi, Tạ Minh Hạc đều phải ném ánh mắt quỷ dị về phía thủ tịch nhà mình... Lai Chiến Nhi khi nào làm hải tặc? Dù có là giang tặc, thì đó cũng là Mạch Thiết Côn mới đúng chứ?

Ngay cả Tôn Tư Viễn và Lai Chiến Nhi cũng không biết đáp làm sao, may mà nghe hiểu được ý đối phương.

"Vậy cứ thế đi." Trương Hành đứng dậy, chẳng để tâm chuyện lỡ lời. "Chúng ta lập tức động thủ, sau thu hoạch sẽ trưng dụng đợt người đầu tiên tới học y, rồi đồng thời bắt tay xây dựng y quán và học viện... Còn về địa điểm..."

"Ngay ở đây đi." Tôn Tư Viễn tỏ vẻ tùy hứng, đứng lên nhìn quanh đáp lời. "Thương binh sau đại chiến đều đang ở đây, còn phải xử lý thi thể phòng dịch bệnh, lại có doanh trại cũ từ trước, nếu đổi chỗ khác, khó tránh phiền phức."

"Học viện và y quán có tên chưa?" Trương Hành hỏi tiếp.

"Nơi này ở phía tây Oa Hà, gọi là Tây Ngạn thì sao?" Tôn Tư Viễn buột miệng, nội dung vẫn tùy tiện, nhưng lộ vẻ trịnh trọng.

Trương Hành gật đầu, rõ ràng đã nhận ra điều gì.

Cứ thế, đạt được nhận thức chung cuối cùng, ghi ra giấy xong, Trương Hành lại vào thăm Tiểu Chu đang dưỡng thương trị liệu, hai bên trò chuyện một hồi, thấy Tiểu Chu đã hết oán khí với Lai Chiến Nhi, trong lòng rất yên, bèn quyết định trở về xử lý chuyện lời đồn ngày càng dữ dội mấy hôm nay.

Ngay cả Tạ Minh Hạc trước khi đi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, bên này vừa xong cuộc giao thiệp cuối cùng sẽ lập tức về quê.

Cuối cùng, để lại một tổ tuần kỵ của Đậu Tiểu Nương làm liên lạc kiến thiết y quán xong, Trương Hành và Tạ Minh Hạc cùng nhau thúc ngựa rời đi.

Thế nhưng, hai người qua cầu nổi, tới bờ đông, sắp ngược đường nam bắc mà đi thì Tạ Minh Hạc chợt nhớ ra một việc: "Thủ tịch, ngài có phải quên một chuyện không?"

Trương Hành ngẩn ra, liền tỉnh ngộ, nhưng lại bật cười lắc đầu: "Chuyện nhỏ nhặt thôi, không cần thiết quay lại lần nữa làm gì."

Tạ Minh Hạc gật đầu, cũng không so đo nữa, nhưng vẫn thấy có gì đó không đúng... Ban đầu Trương Hành thực sự có hỏi chuyện phong tai, kết quả Tôn giáo chủ kia lảng tránh không đáp, ngược lại nói một đống chuyện Đông Di, cuối cùng thực sự lôi sang cả phạm vi Chí Tôn và chân long quấy cục rồi, giờ Trương Hành lại cũng lảng tránh không nhắc tới phong tai... Ngọn gió này, chẳng lẽ thực sự là điềm báo Chí Tôn nổi giận ư?

Nghĩ tới đây, Tạ Minh Hạc do dự một chút, chủ động đề nghị: "Tôi không vội về nhà, tiễn ngài về Hà Bắc gặp Trần Bân rồi đi thế nào?"

Trương Hành vốn ngồi bất động trên lưng Hoàng Phiêu Mã, lúc này nghe vậy, cũng không khỏi bật cười, nhưng lại hỏi đối phương một câu kỳ lạ: "Lão Tạ, thiên hạ không có Chí Tôn nào không phải... có phải không?"

Tạ Minh Hạc nghĩ một chút, đưa ra đáp án của mình: "Chớ nói Chí Tôn không gì không phải, chiếu theo tôi thấy, gần như tính cả không có đại tông sư nào không phải, cứ như mấy đại tông sư hiện nay, việc người nào làm mà không có thuyết pháp... dù là Bạch Hoành Thu, Tào Lâm lẽ nào không có chí định quốc an bang? Chỉ là lập trường khác nhau, đường lối khác nhau, có thể coi là cừu thù mà thôi."

Trương Hành gật đầu, lại cười: "Đã vậy, ông cứ về Thạch Đầu Thành là được, việc gì phải lo lắng?"

Tạ Minh Hạc tỉnh ngộ, gật đầu, cuối cùng không so đo nữa, thúc ngựa xuống nam.

Trương Hành cũng ghìm ngựa lên bắc.

Lại qua hai ba hôm, Trương Hành thong thả về tới trong thành Tế Âm, quả nhiên mọi thứ sóng yên gió lặng, trận phong tai trước đó cũng tựa hồ thực sự chỉ là phong tai bình thường, lời đồn cũng vì sắp tới vụ thu hoạch mùa thu mà có dấu hiệu im hơi lặng tiếng.

Ngay lúc Trương thủ tịch đang do dự có nên dời việc triệu tập nhân sĩ Hành đài Tế Âm làm thông báo sang sau thu hoạch hay không, thì chiều hôm ấy, Trương Lượng bỗng thúc ngựa vào thành, hướng Trương Hành bẩm báo một việc lớn.

“Thủ tịch, Lý Xu trốn rồi.” Trương Lượng đầy đầu mồ hôi, chỉ nói sáu chữ.

Đang sửa sang công phòng mới tu sửa xong xử lý biểu mẫu hậu cần bệnh viện, Trương Hành ngẩn ra, rồi cười nhạt.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.