Trảm Tà

Lượt đọc: 970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
Nguyên hình lộ rõ, hưng phong tác lãng

❊ ❊ ❊

Gã hán tử lùn béo lao tới, hai tay giang rộng, hai chân chữ bát đi lạch bạch như cua bò ngang, trông có vẻ hậu đậu nực cười, hoàn toàn không có chút bài bản nào.

Hứa Quân không dám lơ là, liền gọi: "Trần công tử, chàng tránh ra xa một chút."

Vút!

Tay phải nàng rút ra một thanh đoản đao mỏng, dài chừng hơn một thước, chỉ nhỉnh hơn dao găm một chút, mỏng tựa như tờ giấy, vô cùng linh hoạt. Nằm trong bàn tay thon dài của nàng, lại mang một vẻ đẹp phong tình rất riêng.

Hồng tụ chẳng những chỉ biết thêm hương, mà còn có thể cầm đao!

Lưỡi đao vạch một đường sáng, theo thân hình xoay chuyển, kêu xè xè, trong nháy mắt đã rạch lên người gã hán tử lùn béo mấy vết thương.

Lưỡi đao cắt vào da thịt, nhưng chỉ nông chừng một phân, như thể chém vào gỗ đá, căn bản không thể cắt sâu hơn.

Có vết thương, nhưng không hề chảy máu.

Thân thể gã hán tử lùn béo hoàn toàn không phải da thịt người bình thường, cũng không cảm thấy đau đớn, hắn nhe răng cười mắng: "Tiểu nương tử còn biết chơi đao sao? Để gia chơi đùa với ngươi một chút!"

Hắn vươn tay ra sau lưng, rút ra hai món binh khí hình thù kỳ dị, dài ba thước, cán màu xanh, lưỡi chia hai nhánh trông như cặp càng kẹp sắc bén.

Binh khí trong tay, gã hán tử lùn béo quát lớn: "Ta kẹp!"

Hắn giương hai món binh khí lên, mặc kệ chiêu thức gì, cứ thế lao vào đâm chọc điên cuồng, khá là hung hãn.

Hứa Quân thần sắc ngưng trọng, không đối đầu trực diện, thân hình như cá lội, chọn lối đánh du kích, hễ thấy sơ hở là lưỡi đao mỏng trong tay lại chém xuống người đối phương.

Trong chiêu thức của gã hán tử lùn béo đầy rẫy sơ hở, chỉ một lát sau đã trúng mười mấy đao, ngay cả trên mặt cũng bị rạch một đường, khiến hắn tức giận hét ầm lên, nhưng trong lòng cũng hiểu ra: Nữ tử này không phải hạng thô kệch dễ ăn như những kẻ hắn từng nuốt chửng trước đây.

"Đáng ghét, gia mới hóa hình không lâu, cái thân xác này quả thật dùng chưa quen, xem ra phải trở lại dưới nước mới có thể thắng được!"

Nghĩ đoạn, hắn hư chiêu một cái, sải bước chạy về phía bờ sông, trên con đường hắn lao tới, Trần Tam Lang đang ngây ngốc đứng nhìn.

Hứa Quân kinh hãi biến sắc: "Trần công tử, mau tránh ra!"

Gã hán tử lùn béo nhe răng cười: "Không ăn được ngươi, thì ăn tên tình lang của ngươi trước!"

Cái miệng rộng hoác như chậu máu, răng lợi sắc nhọn sắp sửa đớp xuống, thì đột nhiên một đạo ánh sáng vàng lóe lên trước mắt, khí tức pháp khí tỏa ra. Hắn thầm kêu không ổn, nhưng không kịp phản ứng, tay chân và thân mình đã bị một sợi dây thừng gai vàng trói chặt cứng, đứng không vững, ngã nhào xuống đất, giãy giụa không thoát.

"Phược Yêu Quyết? Tên thư sinh nhà ngươi sao biết Phược Yêu Quyết?"

Hứa Quân bay người tới, kinh ngạc nhìn Trần Tam Lang, sững sờ hỏi: "Chàng là tu sĩ?" Nàng theo cha bôn ba giang hồ nhiều năm, kiến thức rộng rãi, tự nhiên biết đến sự tồn tại của tu sĩ.

Trần Tam Lang nói: "Cái này... nhất thời khó mà giải thích rõ ràng, trước hết xử lý con yêu quái này đã."

Hứa Quân đầy bụng nghi hoặc, nhưng nàng không phải người lề mề, nên không hỏi thêm, cầm đao mỏng định tới cắt gã hán tử lùn béo.

"Ta biến!"

Gã hán tử lùn béo không muốn chịu trói, miệng quát lên một tiếng, thân hình đột ngột biến đổi, hiện ra nguyên hình, hóa ra là một con cua khổng lồ to bằng cái cối xay, trên lưng có hoa văn màu xanh, lập tức thoát khỏi sự trói buộc của dây thừng gai vàng, khua khoắng cặp càng lớn, nhanh chóng chạy về phía lòng sông.

Sự biến hóa bất ngờ này khiến Trần Tam Lang trở tay không kịp, sợi dây thừng gai vàng phẩm cấp quá thấp, không thể biến đổi theo kích thước của đối phương, trong nháy mắt đã để nó chạy thoát.

Con cua bò ngang, một đôi càng lớn, tám cái chân nhỏ, chạy nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt đã lao xuống nước.

"Không thể để nó chạy thoát!"

Hứa Quân thi triển khinh công, nhanh chóng đuổi theo, bay người lên thuyền, một đao cắt đứt dây neo, định chèo thuyền đuổi đánh.

Mặt sông đột ngột hình thành một cơn sóng lớn, đầu sóng cao cả trượng, "bộp" một tiếng đập vào chiếc thuyền mui trần, cuốn phăng chiếc thuyền ra giữa sông.

Trong sóng nước, hiện ra bóng dáng hung tợn của con yêu cua, trong chớp mắt lại hóa thành hình người, đứng trên đầu sóng chỉ vào Hứa Quân cười lớn: "Tiểu ả, lần này không phải đã rơi vào bẫy của Cua gia rồi sao? Đến trong nước này, mặc cho ngươi bản lĩnh thông thiên, đều phải ngoan ngoãn trở thành món ăn trong đĩa của Cua gia!"

Nói xong, nguyên hình lộ rõ, càng kẹp khua khoắng, cuốn lên một cơn gió đen. Dưới sự thúc đẩy của cơn gió đen, nước sông Kính Hà hưng phong tác lãng, sóng cuộn trào dâng, lập tức hất tung chiếc thuyền mui trần, tựa như một chiếc lá mỏng manh,tùy tùy thời đều hữu khả năng bị sóng gió lật úp.

Hứa Quân ở trên mũi thuyền, dù đã vận dụng công phu "Thiên Cân Trụy" cũng rất khó đứng vững. May mà nàng từ nhỏ theo cha học võ, bản lĩnh cứng cáp, chứ đổi lại là kẻ gọi là "cao thủ võ lâm" khác, e là đã sớm bị hất xuống nước cho cá ăn...

Ồ, phải nói là cho cua ăn mới đúng!

Tình thế nguy cấp, Hứa Quân lại bình tĩnh không sợ hãi, khẽ cân nhắc liền biết tình thế hiện nay muốn tiêu diệt con yêu này sợ là không thành, việc cấp bách là phải tự mình trở về bờ trước. Đôi mắt đẹp nhìn quanh, ước tính khoảng cách từ thuyền đến bờ, chừng ba trượng, không tính là quá xa.

Thế là nàng vươn tay bẻ một tấm ván thuyền, hai chân điểm nhẹ, thi triển tuyệt kỹ khinh công lẫy lừng giang hồ là "Yến Tử Tam Sao Thủy", lao về phía bờ.

Muốn đi à, không dễ vậy đâu!

Yêu cua sao chịu để miếng mồi ngon đến miệng bay mất, hắn bấm niệm chú quyết, lập tức tạo thành một con sóng cuộn trào, ập thẳng vào Hứa Quân đang ở giữa không trung.

Thanh thế con sóng vô cùng đáng sợ, Hứa Quân không thể tránh né, bị đánh trúng trực diện, như thể bị một bức tường cứng rắn đâm phải, "oa" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng nàng vô cùng kiên cường, nén một hơi, không hề rơi xuống nước, mà cố sức lao về phía bờ, vừa vặn rơi trên mặt đất thực, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt.

Lúc này, Trần Tam Lang vừa mới chạy tới bờ, thấy vậy vô cùng kinh hãi, vội vàng tiến lên ôm lấy Hứa Quân, chạy vào trong rừng.

Yêu cua hóa thành hình người, ở dưới sông khuấy động sóng gió, hét lớn: "Tên tiểu bạch kiểm kia, muốn ôm mỹ nhân này đi đâu?"

Nó mang theo sóng gió đuổi lên bờ.

Trần Tam Lang đột ngột quay đầu: "Tật!"

Sợi dây thừng gai vàng bay vút lên.

Lần này yêu cua đã có chuẩn bị, "vèo" một cái cực kỳ dứt khoát rút lui xuống lòng sông.

Trần Tam Lang cũng chỉ là hư chiêu dọa nó mà thôi, thu pháp khí lại, ôm Hứa Quân trốn vào trong rừng cây. Thiếu nữ này vóc người cao, phát triển rất tốt, những chỗ cần lồi không chút nào khiêm tốn, thêm việc luyện võ lâu năm nên da thịt săn chắc, vì thế rất nặng, khá là thử thách sức lực cánh tay của Trần Tam Lang.

"Cổ nhân có câu: Ôm mỹ nhân về là một chuyện vui lớn, nhưng giờ xem ra, mỹ nhân này cũng không dễ ôm nha!"

Đi được chừng mười trượng, thật sự không gánh nổi nữa, đành phải đặt người xuống, ngồi dưới một gốc cây liễu thở hổn hển.

"Con yêu quái đó sợ sự trói buộc của dây thừng gai vàng, tạm thời chắc không dám đuổi theo nữa!"

Mặt sông Kính Hà ngoài rừng cây lúc này thực sự là khí đen mịt mù, sóng gió cuồn cuộn, một cảnh tượng kinh hoàng. Yêu cua giương nanh múa vuốt, dương dương tự đắc gào thét không ngừng:

"Gia rất giận, hậu quả rất nghiêm trọng!"

Nó nén giận trong lòng, không phải vì chưa ăn được mỹ nhân, mà là vì Trần Tam Lang lại biết "Phược Yêu Quyết", môn thuật pháp thần thông này lai lịch không nhỏ, ở hồ Động Đình, chỉ có người nhà Long Quân mới có thể nắm giữ. Nói cách khác, tên tiểu bạch kiểm này chắc chắn có quan hệ mật thiết với Tiểu Công Chúa, mới có thể học được thuật pháp này.

Bắt được tên thư sinh này, tự nhiên sẽ biết Tiểu Công Chúa ở đâu...

Đôi mắt nhỏ của yêu cua lóe lên ánh sáng xanh lục, suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định lên bờ bắt người: Hiện tại mỹ nhân kia bị thương nặng, đã không còn bao nhiêu đe dọa; mà Phược Yêu Quyết của tên tiểu bạch kiểm rõ ràng chưa học đến nơi đến chốn, sợi pháp khí dây thừng gai vàng cũng chỉ ở cấp bậc Khai Quang, uy lực không lớn.

Lúc này không bắt người, thì đợi đến bao giờ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.