"Tôi nói cho cậu nghe, đàn bà con gái là không chịu được cảnh chờ đợi đâu, cậu nhìn xem trước kia là người kiêu ngạo đến thế, cuối cùng chẳng phải tìm một gã đã qua một đời vợ, còn phải làm mẹ kế cho con người ta, đúng là không thể tự làm khổ mình được," Trần Vân chép miệng than thở.
"Cô nói cô Chương kết hôn, cô nghe ai nói thế?" Lý Hòa gần như không thể tin nổi, Chương Thư Thanh sắp kết hôn, hơn nữa còn là kết hôn với một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi.
"Có gì lạ đâu, người ta bao nhiêu tuổi rồi, không kết hôn nữa thì còn ai thèm lấy? Đừng nhìn bây giờ còn ăn mặc chưng diện, chứ phụ nữ già nhanh lắm, không giữ nổi đâu," Trần Vân lại lật từ trong trang sách ra hai tờ giấy đỏ thắm, đưa cho Lý Hòa, "Thiệp cưới người ta gửi đến rồi, đây là thiệp của cậu, giờ thì tin rồi chứ?"
Trong lòng Lý Hòa rối bời, cảm thấy hơi nghẹn ứ. Anh nhớ là Chương Thư Thanh sau này có kết hôn, hình như vì tình cảm không hòa thuận nên chẳng mấy năm đã ly dị, xem ra sống cũng chẳng tốt đẹp gì.
Anh hỏi Trần Vân, "Nghe giọng cô, có vẻ cô rất rành về đối tượng của cô Chương nhỉ? Cô có biết ông ta làm nghề gì không?"
Trần Vân hơi khoe khoang nói, "Cậu hỏi đúng người rồi đấy, gã đó mới qua bốn mươi tuổi thôi, vợ mất mấy năm rồi, còn để lại một đứa con gái. Hiện giờ gã đang là trưởng phòng kinh doanh của Nhà máy Bông số 1, xét về chức vụ thì cũng là trẻ tuổi tài cao. Chỉ có cái danh 'rổ rá cạp lại' là nghe không lọt tai lắm thôi."
Lý Hòa thấy bất bình thay cho Chương Thư Thanh, dù là xét về ngoại hình hay đơn vị công tác, Chương Thư Thanh cũng đâu đến mức phải tìm loại người như vậy.
Anh cũng thấy hơi ấm ức, mình còn chưa được nếm thử, ngược lại đã để kẻ khác hớt tay trên.
Hay nói cách khác, nữ thần vốn luôn cao cao tại thượng, không thể khinh nhờn trong lòng anh, đột nhiên lại để lợn ủi mất, trong lòng không thấy khó chịu mới là lạ.
Xét về đạo lý mà nói, gã đàn ông này cuối cùng cũng chẳng đối xử tốt với Chương Thư Thanh, khiến Chương Thư Thanh sống không hề hạnh phúc.
Nếu là một người đàn ông đáng tin cậy, cho dù trong lòng Lý Hòa có khó chịu đến đâu cũng sẽ gửi lời chúc phúc, nhưng loại đàn ông như thế này thì anh làm sao cũng không chấp nhận nổi.
Lý Hòa dạy xong tiết học, lập tức cưỡi xe máy về nhà.
Mở cửa ra, phát hiện đám gà vịt trong sân như đang ăn tết, chạy tán loạn khắp sân, vỗ cánh phành phạch, đâu đâu cũng thấy phân gà vịt, nước trong ao cũng bị mấy con vịt làm cho đục ngầu không chịu nổi.
Anh thầm mắng thằng bé Tiểu Uy không đáng tin, đuổi gà vịt vào lại trong lồng, rửa sạch máng ăn, rồi bỏ thêm ít thức ăn vào.
Tìm quanh đầu ngõ mấy lần cũng không thấy thằng bé Tiểu Uy đâu, trái lại lại thấy Phùng Hấp Lưu, liền hỏi, "Tiểu Uy đâu rồi?"
Phùng Hấp Lưu đang nhóm lò, thấy Lý Hòa hỏi mình, vội vàng đứng dậy nói, "Anh Lư Ba bảo nó đi giao hàng dưới quê rồi, tối qua chưa về."
"Thế còn đám gà vịt trong sân của tôi, nó cũng không trông à?"
Phùng Hấp Lưu thấy sắc mặt Lý Hòa tím tái, vội vàng nói, "Không phải ạ, Tiểu Uy vốn định nhờ em trông, nhưng sau khi cậu ấy đi rồi em mới phát hiện, cậu ấy không đưa chìa khóa cho em, em cũng không vào được ạ."
Sắc mặt Lý Hòa dịu lại đôi chút, "Thế nó có nói lúc nào về không?"
"Cái này thì cậu ấy không nói ạ," Phùng Hấp Lưu gãi gãi đầu đáp, rồi lại hỏi, "Anh, anh có việc gì ạ? Có việc gì anh cứ sai bảo em, em cũng làm được mà."
Cậu ta biết Lý Hòa là một "cái đùi to", bám được thì không sợ không sống nổi, dù sao cũng hơn hẳn cái kiểu lêu lổng cả ngày của cậu ta.
Lý Hòa đánh giá cậu ta một lượt, lanh lợi hơn Tiểu Uy nhiều, "Nhóm lò xong thì sang tìm tôi."
"Biết rồi ạ anh, xong ngay đây ạ," Phùng Hấp Lưu vui vẻ nói, lập tức ngồi xổm xuống, nhét thêm nhiều mẩu giấy vụn vào trong lò, cuối cùng thêm vài mẩu gỗ, quạt ở cửa thoát tro càng lúc càng mạnh.
Lý Hòa về nhà, cầm chổi lớn bắt đầu quét dọn sân bãi, cái mùi phân gà vịt kia, đúng là chua loét không cần phải bàn.
Khi Phùng Hấp Lưu vội vã chạy tới, rất tự giác cầm lấy cây chổi trong tay Lý Hòa.
Lý Hòa rất hài lòng về sự tự giác của thằng bé này, hơn Tiểu Uy không phải là một chút đâu, anh tự đun một ấm nước, pha một tách trà, từ từ nhâm nhi.
Diện tích sân trước này quá lớn, Phùng Hấp Lưu làm đến vã mồ hôi đầy đầu, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán rồi hỏi, "Anh Lý, còn việc gì nữa không ạ?"
"Ngồi xuống đi, bảo cái này," Lý Hòa hơi rướn người về phía trước, đưa cho cậu ta một điếu thuốc, rồi nói, "Giao cho cậu một việc, không biết cậu có làm được không?"
Hấp Lưu tinh thần phấn chấn nói, "Anh cứ yên tâm, có việc gì anh cứ nói, em nhất định làm tốt."
"Việc này nói khó cũng không khó, quan trọng là cần cậu phải giữ bí mật, không được nói với bất kỳ ai," Lý Hòa hớp một ngụm trà nói.
"Cả Tiểu Uy cũng không được nói ạ?"
"Không được!" Lý Hòa chém đinh chặt sắt nói, "Ngay cả bố mẹ cậu cũng không được."
Hấp Lưu nói, "Vậy anh cứ nói đi, em đảm bảo không nói với ai cả, nhất định sẽ để nó thối rữa trong bụng."
Lý Hòa thầm nghĩ, dù sao cũng là đứa trẻ mới lớn, chưa hỏi việc gì đã đồng ý nhanh gọn thế này, nhưng anh vẫn nói tiếp, "Cũng không có việc gì lớn đâu, không phạm pháp cũng không trái quy định, tôi cần cậu giúp tôi theo dõi một người, làm được chứ?"
"Là theo dõi chứ gì?" Bộ não của Hấp Lưu phản ứng rất nhanh.
"Đúng, có quen Nhà máy Bông số 1 không?"
"Sao lại không quen, cách chỗ mình chẳng bao xa, mấy đứa trẻ trong khu đó, bọn em vẫn thường đánh nhau với chúng suốt, không ưa gì nhau."
"Được, thế thì tốt. Người tôi muốn cậu theo dõi là trưởng phòng kinh doanh của Nhà máy Bông số 1, tên là Hình Đông." Lý Hòa tìm một tờ giấy, viết tên ra cho Phùng Hấp Lưu xem, cái tên này anh thấy trên thiệp cưới.
"Cái tên này nghe quen quá," Phùng Hấp Lưu nhíu mày suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra.
"Không vấn đề gì chứ?"
"Anh, chắc chắn không vấn đề gì, anh cứ chờ xem," Phùng Hấp Lưu biết đây là cơ hội để mình thể hiện, nếu làm tốt, cậu ta coi như bước một bước lên mây. Nhìn xem Tiểu Uy bây giờ oai phong thế nào, tiện tay là tờ mười đồng, mời khách ăn uống tiêu tiền như nước vậy.
Cậu ta cũng vô cùng ngưỡng mộ.
Lý Hòa rút ra hai trăm tệ đưa cho Hấp Lưu, "Cầm lấy, cái này không phải cho cậu, là để cậu dùng làm việc, làm tốt thì sau này sẽ cho thêm."
Hấp Lưu không nhận, từ chối, "Theo dõi thì cần gì tiền chứ."
Lý Hòa vẫn nhét vào tay cậu ta, nói tiếp, "Tôi muốn cậu theo dõi gã đó mỗi ngày cho tôi, phải theo sát nút, xem mỗi ngày gã đi đâu, tiếp xúc với những ai, tất cả đều phải báo cho tôi. Nhớ kỹ, đừng để người ta phát hiện. Nhớ lấy, cậu chỉ có một tuần thôi."
Phải rồi, một tuần sau, Chương Thư Thanh sắp tổ chức đám cưới, đến lúc đó gạo đã nấu thành cơm, Lý Hòa cũng hết cách.
Phùng Hấp Lưu gật đầu thật mạnh.
Lý Hòa nghĩ một chút, lại lấy máy ảnh của mình ra đưa cho cậu ta, tắt đèn flash đi, dạy cậu cách dùng, rồi truyền cho cậu một vài kỹ năng theo dõi, "Sau này chụp xong thì lập tức đưa cuộn phim đến trường cho tôi, nghe rõ chưa?"
Anh định tự mình tráng phim, nếu gửi ra tiệm ảnh thì có khi mất cả tuần mới lấy được, anh không chờ nổi ngần ấy thời gian đâu.
(Còn tiếp.)