Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 99

❊ ❊ ❊

Lý Hòa mở mắt ra, thấy Phó Hà đang xách ấm nước đứng trước mặt, giật mình: "Cô vào đây làm gì?".

Cô ấy chẳng biết vào từ lúc nào, buồn cười nói: "Tôi thấy anh ở trong đó lâu quá không ra, không phải sợ nước nguội sao, nên vào châm thêm chút nước nóng cho anh. Thật là, tôi còn chẳng sợ, anh sợ cái gì?".

Lý Hòa với thần kinh thô kệch của cô ấy đã sớm miễn dịch rồi, cũng chẳng lấy làm lạ: "Được rồi, châm nước xong là được, tôi tự tắm".

"Không cần tôi kỳ lưng cho à?". Phó Hà tuy dùng câu hỏi ngược lại, nhưng vẫn chẳng đợi Lý Hòa trả lời, trực tiếp cầm khăn nhúng nước rồi kỳ lưng giúp Lý Hòa: "Anh ngồi xích lên phía trước chút đi, sau lưng với không tới".

Lý Hòa liếc cô một cái, nhìn cái vẻ nghiêm túc khi kỳ lưng kia, ra tay thật sự rất nặng.

"Sang trái chút nữa".

Lý Hòa ngược lại lại bắt đầu hưởng thụ.

Nhắm mắt lại hưởng thụ sự thoải mái, nhưng đột nhiên lại cảm thấy Phó Hà đụng vào chỗ không nên đụng, vội vàng nói: "Này, đụng sai chỗ rồi đấy, tém tém lại chút".

Phó Hà liếc nhìn một cái, khúc khích cười: "Có gì mà làm quá lên thế, kỳ sạch sẽ cho anh thôi mà".

Lý Hòa cảm thấy người phụ nữ này đúng là rất biết cách trêu chọc người khác, trong lòng anh lại bắt đầu ngứa ngáy.

"Đừng có quậy nữa, cẩn thận tôi 'chính pháp tại chỗ' cô đấy".

Phó Hà vào phòng chê áo khoác kỳ lưng không tiện, từ nãy giờ chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi, nghe Lý Hòa nói vậy, trực tiếp tháo khuy áo ra: "Đến đi, tôi còn mong không được ấy chứ".

Lý Hòa nghe xong câu này lập tức 'tịt ngòi', dập tắt ngọn lửa trong lòng.

Phó Hà cười ha ha, càng thêm không kiêng dè gì trên người Lý Hòa.

Lý Hòa bị làm cho hết cách, lật người đứng dậy: "Được rồi, tắm rửa tí cũng không yên".

Phó Hà cười dùng khăn khô lau sạch lưng cho anh, lại khoác áo lên giúp anh.

Lý Hòa giành lấy khăn: "Tôi tự làm".

Quay người lau khô nước trên tóc.

May mà có lò sưởi, nếu không tắm rửa đúng là chịu tội.

Vừa quay đầu lại, phát hiện Phó Hà vậy mà đã lột sạch quần áo trên người mình.

Một mảng trắng nõn, Lý Hòa miệng khô lưỡi đắng, vội vàng hỏi: "Cô làm cái gì vậy?".

Phó Hà điềm tĩnh trả lời: "Tôi cũng tắm chứ sao, đỡ phải ra nhà tắm công cộng".

Nói xong cũng vèo một cái chui vào thùng gỗ, bắn tung nước ra ngoài.

Lý Hòa quay người định đi, Phó Hà nói: "Anh còn phải kỳ lưng cho tôi nữa, tiện thể châm thêm chút nước nóng nha, cảm ơn nhiều, anh trai".

Lý Hòa hết cách, đành phải xuống bếp xách hai ấm nước vào, lại châm thêm chút nước lạnh vào ấm trà trên bếp lò.

Nhắm mắt đổ nước vào thùng, Phó Hà hét lên một tiếng "á": "Anh trai, anh muốn làm tôi bỏng chết đấy à?".

Lý Hòa cười gượng gạo: "Xin lỗi nhé".

Phó Hà đưa khăn cho Lý Hòa: "Kỳ cho tôi đi".

Lý Hòa nhận lấy khăn, như muốn trả thù, ra sức kỳ trên người cô, kết quả đổi lại là tiếng "ư ử" đầy thoải mái của Phó Hà.

"Anh trai, phía trước đừng quên đấy nhé".

"Cô cũng có tay mà, phía trước chứ đâu phải không với tới".

Ai ngờ Phó Hà nũng nịu nói: "Người ta với không tới mà".

Lý Hòa bị câu này làm cho nổi hết da gà, vội vàng ngăn lại: "Học cái giọng điệu này ở đâu ra thế, mau dừng lại ngay".

Phó Hà quay người, hai tay bám vào thành thùng gỗ, nhìn thẳng vào Lý Hòa, mái tóc ướt sũng, những giọt nước trên tóc rơi từng giọt xuống thùng gỗ, toát lên vẻ quyến rũ khác lạ: "Học trên tivi đấy, chẳng phải họ đều nói, đàn ông thích phụ nữ dịu dàng sao, anh có phải thấy tôi không đủ dịu dàng không?".

Phó Hà ngày càng trưởng thành hơn, dường như có thêm sự tháo vát và phong tình, Lý Hòa không khỏi cảm thán sự thay đổi của con người: "Được rồi, tắm nhanh đi, cô giờ thành nữ lưu manh tiêu chuẩn rồi đấy".

Phó Hà đột nhiên nói: "Cảm ơn anh, đã khiến em muốn trở thành một người tốt hơn".

Lý Hòa ngẩn người, nói: "Cô nói cái gì vậy, cô vốn dĩ đã là người tốt rồi".

Quay người đi ra khỏi phòng, về phòng ngủ của mình, lên giường nằm luôn, cầm một cuốn tạp chí đọc, chủ yếu là để tìm lại những thứ trong ký ức.

Phó Hà lại khoác áo, đẩy cửa vào, Lý Hòa nói: "Cô chưa đi ngủ à, vào làm gì?".

Phó Hà đóng cửa lại, trơn tuột chui vào trong chăn của Lý Hòa, tựa vào vai anh nói: "Em không ngủ được".

"Sao lại không ngủ được, nếu không ngủ được thì xem tivi đi".

"Vì anh không phải là của em. Anh làm em hoang mang quá".

Lý Hòa nói: "Đồ ngốc, phải là tôi hoang mang mới đúng chứ, về đi ngủ đi".

Phó Hà lắc đầu: "Không đi, em ở bên anh. Anh trai, anh tự làm khổ mình quá rồi. Cần gì chứ".

Phó Hà từ lâu đã nắm bắt được tính cách của Lý Hòa, đã học được cách nũng nịu và bướng bỉnh.

"Cô hiểu cái rắm ấy, không đi thì nằm ngủ cho ngon".

Phó Hà lại ôm chặt lấy Lý Hòa: "Anh từ chối em cũng tốt, nếu không em cứ lo anh sẽ từ chối em".

Lý Hòa xót xa trực tiếp ôm Phó Hà chặt hơn.

Hai người cứ như vậy ôm nhau ngủ.

Lý Hòa bị trêu chọc đến khó chịu, tối hôm sau khi đi ngủ, đã khóa cửa trước, không cho Phó Hà vào nữa.

Phó Hà đành bất lực thở dài ngoài cửa.

Cách đó không lâu, Tô Minh trở về, không ngờ là cả nhà Vu Đức Hoa cũng theo về cùng.

Đương nhiên là Lý Hòa mời khách, Lý Hòa bảo Tiểu Uy mời cả Lý Ái Quân tới.

Bữa trưa bà cụ Vu cũng qua giúp Phó Hà nấu nướng, cố làm ra một bàn đầy ắp thức ăn.

Tô Minh nói: "Tôi đi dọc đường về, phát hiện miền Nam làm ăn rầm rộ, còn miền Bắc này vẫn chẳng có động tĩnh gì, ngoài mấy cái hợp tác xã, xưởng nhỏ, chẳng có cái gì ra hồn cả".

Lý Ái Quân nói: "Chẳng phải sao, tôi mở cái xưởng giày mà cứ nơm nớp lo sợ, dù sao thì cũng là cố gắng cầm cự thôi".

Nhị Bưu nói đùa: "Anh Quân, thế thì không được thì anh theo chúng em xuống miền Nam đi, chỉ cần có tiền, anh thích làm gì thì làm, không ai quản anh cả".

Cậu ta cũng giống Tô Minh, quen sống phóng khoáng ở miền Nam rồi, vừa về đến nơi, dường như cảm thấy toàn thân không thoải mái.

Lý Ái Quân cười nói: "Nhà tôi già trẻ lớn bé chưa nói, còn bao nhiêu người đi theo tôi nữa, tôi có thể đi, chứ họ thì đi đâu được".

Lý Hòa tranh thủ xen vào hỏi Lý Ái Quân: "Khi nào thì được uống rượu mừng của anh đây?".

Lý Ái Quân cụng một ly rượu với Vu Đức Hoa bên cạnh, uống cạn một hơi, có chút vị đắng chát, bất lực hỏi: "Không sợ nói ra lời khó nghe. Với cái chân này của tôi, chỉ cần cô nương nào mắt không mù, thì không thể nào để mắt đến tôi được. Mẹ tôi cũng tìm từ dưới quê lên một người, tướng mạo tính tình đều không chê vào đâu được, nhưng người ta vì nghèo sợ rồi nên muốn gả lên thành phố, trong lòng cũng không cam tâm tình nguyện, nếu thực sự kết hôn, thì có khác gì mua vợ đâu, việc này tôi không làm được, làm hỏng đời người ta. Cuộc sống như vậy cũng sẽ nhạt nhẽo vô vị thôi. Tôi nói lời này ở đây, không tìm được người phù hợp, tôi thà độc thân cả đời".

Vu Đức Hoa thấy câu này buồn cười: "Anh em à, đại thiên thế giới này cũng gọi là thế giới muôn màu, sau này anh đây đưa chú đi mở mang tầm mắt".

Lý Ái Quân không hiểu ý Vu Đức Hoa, cũng không biết tiếp lời thế nào, đành nâng ly: "Nào, cùng uống".

Ăn tối xong, cả nhà Vu Đức Hoa đều về, Lý Ái Quân cũng đi.

Lý Hòa chỉ giữ lại Tô Minh và Nhị Bưu.

Lý Hòa pha một bình trà, châm điếu thuốc, hỏi Tô Minh: "Sau tết là muốn sang đó làm tiếp, hay ở lại bên này".

Tô Minh rất khẳng định: "Chắc chắn là sang đó, bên đó đang là lúc hốt bạc".

"Anh em bàn chuyện tiền bạc không làm sứt mẻ tình cảm, có mấy lời tôi nói thẳng luôn, sau tết cũng chẳng có gì phải kiêng dè nữa, mọi người cứ bung sức mà làm. Nhưng có mấy khía cạnh vẫn phải điều chỉnh một chút, một là việc làm ăn ở đây, hai là việc làm ăn của cậu ở miền Nam. Hiện tại lợi nhuận hai bên đều như nhau, đổi chỗ cho nhau đi, mỗi bên chiếm tám phần. Tôi cho cậu hai lựa chọn, cậu chọn lấy phần lớn ở nhà máy băng đĩa, hay lấy phần lớn ở bên này, tự chọn đi".

Tô Minh suy nghĩ một chút: "Vậy tôi chọn nhà máy băng đĩa, dù sao đi miền Nam, tôi quán xuyến được. Chuyện ở Kinh Thành này tôi không tham gia được nữa".

"Được, vậy sau này nhà máy băng đĩa cậu làm chủ, cậu chiếm tám phần, tôi lấy hai phần. Bên Kinh Thành này tôi lấy tám phần, cậu chỉ còn lại hai phần thôi".

Tô Minh tán thành gật đầu: "Được".

Mấy ngày tiếp theo, Lý Hòa và Phó Hà bận rộn đón tết, tuy chỉ có hai người, nhưng cũng không nghĩ sẽ làm qua loa.

Pháo, đồ rang, kẹo bánh, thứ gì cũng không thiếu, thậm chí Phó Hà còn sắm cho mình hai bộ quần áo mới.

(Còn tiếp).

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.