"Ngô Thục Trân, cô có còn chút đức độ nào không hả?", một bà cụ đang đi dạo bên đường tức tối mắng.
"Bà không thiếu đức thì bà mang về nhà mà nuôi ấy, chỉ được cái làm người tốt nửa mùa!", người phụ nữ kia cũng là kẻ mồm mép tép nhảy, lập tức đáp trả bà cụ.
"Cô...!", bà cụ tức đến mức nghiến răng ken két, không thốt nổi một câu trọn vẹn.
Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đi về phía chợ, mua đồ ở sạp rau xong lại quay người đi ngược trở lại.
Lý Hòa đi lướt qua cô ta, hắn nhìn rõ dung mạo người phụ nữ này, khuôn mặt non nớt, mọng nước như thể sắp tràn ra. Trên mặt đánh một lớp phấn, không nhìn ra tuổi tác cụ thể, nhưng nhìn kỹ vết chân chim nơi đuôi mắt thì rõ ràng không còn là con gái trẻ nữa.
Cô ta mặc bộ quần áo hoa rộng thùng thình, mái tóc dài bóng loáng óng ả.
Lý Hòa bảo Phùng Hấp Lưu đi theo giữ một khoảng cách nhất định với người phụ nữ, rồi bản thân cũng quay người lại, thong thả bám theo sau cô ta.
Người phụ nữ đi vào một khu tập thể, rẽ mấy khúc cua rồi bước lên cầu thang trước tòa nhà cuối cùng.
Lý Hòa không đi theo lên, hắn đứng dưới lầu, qua cửa sổ hành lang cầu thang vẫn có thể nhìn thấy bóng người một cách rõ ràng.
Người phụ nữ đi qua tầng hai, dừng lại ở tầng ba, hình như đang cúi đầu tìm đồ gì đó. Lên tầng bốn thì không thấy bóng dáng đâu nữa, vậy chắc chắn là ở tầng ba rồi.
Ngay ở dưới lầu cũng có thể nghe thấy tiếng đóng cửa "rầm" một cái.
Đã năm sáu giờ chiều, mặt trời vẫn chưa lặn, một ông lão đang trốn dưới bóng cây cạnh cửa ra vào phe phẩy cái quạt.
Lý Hòa bước tới, cười hỏi: "Bác ơi, cháu hỏi bác chút việc, nhà Ngô Thục Trân có phải ở đây không ạ?".
Ông lão nhìn Lý Hòa từ đầu đến chân một lượt, không thèm để ý, còn cố tình quay mặt đi chỗ khác.
Lý Hòa không rõ tình hình ông lão này thế nào, cũng quay người theo ông lão, đưa cho ông một điếu thuốc, cười nói: "Bác, bác châm điếu thuốc đi?".
Ông lão không khách sáo nhận lấy thuốc, rồi cài lên tai, hỏi: "Cậu có quan hệ gì với nó?".
Lý Hòa đáp: "Cháu là họ hàng xa của cô ấy, bao năm nay không liên lạc, nên qua đây nhận người quen thôi".
Ông lão nói: "Họ hàng loại này, cậu tốt nhất đừng có qua lại thì hơn".
Không ngờ ông lão này lại chán ghét Ngô Thục Trân đến mức độ này, Lý Hòa lấy bật lửa châm thuốc cho ông, rồi tiếp tục hỏi: "Bác, nói thật với bác, bọn cháu cũng chẳng ưa gì cô ta, chỉ là trong nhà còn người già, cứ nhắc mãi nên mới bảo cháu tới nghe ngóng chút. Bác kể cho cháu nghe với, cháu về cũng dễ ăn nói với người lớn".
"Ồ, đồ của Mỹ à, bao năm rồi mới thấy, không rẻ đâu nhỉ?", ông lão nhìn chằm chằm vào cái bật lửa của Lý Hòa.
"Bác, bác thích thì cháu tặng bác".
"Đừng tưởng tôi không biết gì mà lừa tôi, thứ này cả mấy trăm tệ đấy", ông lão liếc Lý Hòa một cái, rồi tiếp tục: "Theo tôi biết thì nhà nó hình như chẳng còn họ hàng thân thích gì, hai người là họ hàng kiểu gì thế?".
Lý Hòa thấy ông lão này hơi nhiều chuyện, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp: "Họ hàng xa, bao năm không qua lại rồi ạ".
"Ồ. Ngô Thục Trân vẫn đang làm ở xưởng dệt, chồng nó ở ban an ninh, chính là đội liên phòng của nhà máy. Đã là họ hàng thì tôi không tiện nói nhiều, hai người tự gặp rồi hỏi đi", ông lão không muốn nói thêm nữa, sợ mang tiếng nói xấu sau lưng.
Lý Hòa trong lòng thầm mắng ông lão này, khơi gợi sự tò mò của người ta xong lại chẳng nói gì nữa. Hắn đành cười làm lành: "Bác, ý bác là họ không hòa thuận với mọi người ạ?".
"Hòa thuận được mới là lạ ấy. Đàn bà thì điêu ngoa, đàn ông thì hống hách, đúng là nồi nào úp vung nấy". Ông lão nói xong đứng dậy phủi mông, bê cái ghế nhỏ đi thẳng, không muốn để ý tới Lý Hòa nữa.
Khổ cho Lý Hòa đã lãng phí bao nhiêu lời.
Tuy nhiên hắn cũng thu hoạch được chút tin tức quan trọng: người phụ nữ này đã kết hôn, tính cách lại chua ngoa đanh đá. Còn việc có "tằng tịu" với Hình Đông hay không, thì phải tiếp tục quan sát.
Lý Hòa bảo Phùng Hấp Lưu: "Tôi ở đây canh, cậu đi ăn chút gì đi, ăn xong rồi quay lại đổi ca cho tôi".
Thằng nhóc Hấp Lưu này không õng ẹo, không lề mề, nghe lời Lý Hòa gật đầu rồi đi ngay.
Sau khi Phùng Hấp Lưu đi, Lý Hòa nhân lúc không ai chú ý, lẻn thẳng lên tầng ba.
Kiểu nhà cũ này đều là cửa gỗ, phía dưới còn có ngưỡng cửa, cửa và ngưỡng cửa không khít hoàn toàn. Lý Hòa thấy hành lang cầu thang không có ai, liền nằm rạp xuống, ghé mắt nhìn qua khe cửa. Một người phụ nữ đang nằm trên đệm ghế sofa xem tivi, chính là Ngô Thục Trân đó, một người đàn ông đang đi lại trong phòng.
Sau khi xác định đúng là nhà này, Lý Hòa xuống lầu ngay.
Hắn là người lạ mặt ở khu tập thể này, để tránh hiểu lầm, hắn ngồi ở góc bồn hoa. Đây không phải đường đi lại, thuộc điểm mù tầm nhìn, vừa khó bị người khác nhìn thấy, vừa có thể quan sát tòa nhà nhà họ Ngô.
Dưới chân hắn là một rãnh nước thải, trời tối dần, muỗi kêu vo ve, hắn tát một cái chết tươi mấy con.
Phùng Hấp Lưu quay lại, đi tới đi lui trên vỉa hè mà không thấy Lý Hòa đâu.
Lý Hòa thấy cậu ta, liền chui ra khỏi bồn hoa, vẫy tay: "Ở đây".
"Anh, anh đi ăn đi, để em canh".
Lý Hòa ra khỏi khu tập thể, tìm đại một quán ăn, gọi bát mì, ba miếng là giải quyết xong.
Vội vàng quay lại khu tập thể, hắn hỏi Hấp Lưu: "Có động tĩnh gì không?".
Hấp Lưu lắc đầu. Hai người họ từ chiều tới giờ đã "chôn chân" ở đây suốt hai ba tiếng đồng hồ, chẳng phát hiện ra điều gì.
Hai người cứ thế tiếp tục chờ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cửa ra vào tòa nhà nhà Ngô Thục Trân.
Đang lúc chán chường, Lý Hòa nghe thấy tiếng mở cửa ở tầng ba, rồi lại là tiếng đóng cửa "bộp" một cái.
Đèn đêm hơi tối, Lý Hòa chỉ nhìn thấy đường nét bóng người, nhưng có thể khẳng định đó là chồng của Ngô Thục Trân.
Lý Hòa rời khỏi bồn hoa, theo sau một đoạn, thấy gã đó đạp xe đi về hướng nhà máy dệt.
Đến hơn mười giờ đêm, hầu hết các nhà trong cầu thang đều đã tắt đèn, cũng chẳng có thú vui đêm hôm gì, trong khu tập thể không thấy bóng người nữa, Lý Hòa cùng Phùng Hấp Lưu ngồi dựa vào vỉa hè.
Đột nhiên Hấp Lưu thì thầm: "Anh, là Hình Đông đó".
Lý Hòa nhìn theo hướng Hấp Lưu chỉ, thấy một người đàn ông đi tới. Gã đàn ông có vẻ rất cẩn trọng, đi ba bước lại ngoái đầu nhìn một lần, còn phải nhìn trái nhìn phải.
Là một "lão tài xế" chuyên nghiệp, Lý Hòa mừng thầm trong bụng, hai kẻ này tuyệt đối không phải làm chuyện gì tốt lành.
Đợi Hình Đông rón rén lên lầu, Lý Hòa để Hấp Lưu ở lại, còn mình thì lén lút bám theo.
Hình Đông tới trước cửa nhà Ngô Thục Trân, do dự một chút, kéo thấp vành mũ, bắt đầu gõ cửa nhẹ nhàng.
Cửa được kéo khẽ ra một khe hở, người mở cửa đúng là Ngô Thục Trân. Hình Đông nghiêng người lách qua khe cửa vào trong.
Ngô Thục Trân thò đầu ra nhìn quanh bốn phía ngoài cửa, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Lý Hòa áp sát tai vào cửa nghe ngóng, không đầy mấy phút đã nghe thấy động tĩnh bên trong, hình như chẳng cần lên giường mà lăn ra sofa "hành sự" ngay tại chỗ.
Hắn có chút khinh bỉ, ít ra cũng phải có màn dạo đầu hay lời lẽ tâm tình gì chứ.
Không ngờ Hình Đông này là một gã "bắn nhanh", hì hục ba năm phút đã chẳng còn động tĩnh gì.