Lý Hòa đỏ mặt chủ yếu là vì xấu hổ với chính mình, dù sao anh cũng là tay lái lụa đã cầm lái nhiều năm, vậy mà lại không giữ được bình tĩnh đến mức đỏ mặt thẹn thùng.
Phải biết rằng kể cả khi Phó Hà có cởi sạch quần áo chui vào chăn của anh, anh vẫn có thể ngồi trong lòng mà không loạn.
Sao chỉ mới nói vài câu với Thường Tĩnh, ngửi thấy một chút hương thơm thôi đã khiến anh mất hồn mất vía, chuyện quái quỷ gì thế này.
"Xin lỗi nhé, chị Thường, tôi..." Thường Tĩnh đã hiểu rõ tâm tư, Lý Hòa cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa.
Thường Tĩnh bất ngờ nhéo mũi Lý Hòa: "Cậu cũng chẳng lớn hơn Hấp Lưu bao nhiêu, tôi vẫn xem cậu như con nít thôi. Nhưng cậu cũng đến tuổi rồi, nên tìm một người vợ đi, không có vợ hầu hạ thì sao được".
Cô ấy đương nhiên hiểu cái độ tuổi đang độ xuân thì đầy nhiệt huyết này của Lý Hòa, đang là lúc tràn trề sức sống, sao có thể không có ý nghĩ gì. Vì thế khi nói chuyện cũng không tránh né, ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng: cậu nên tìm một người phụ nữ rồi.
Ngoài cửa sổ, trong lúc cả hai không hề hay biết, trời đã bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa theo gió quất xuống khắp nơi.
"Ôi, quần áo cậu phơi vẫn chưa thu kìa", Thường Tĩnh kêu lên một tiếng rồi vội vàng chạy ra ngoài sân thu đồ.
Dưới giàn nho trong sân vẫn còn treo thịt hun khói, cá khô, Thường Tĩnh chạy đi chạy lại mấy lượt.
Đập tay lên đầu, cô sực nhớ ở sân trước vẫn còn phơi dưa khô, củ cải khô.
Lại vội vàng chạy sang sân trước.
Mưa ngày càng lớn, ngày càng gấp gáp, tạo thành một mảng âm thanh vang dội.
Chẳng bao lâu sau, sấm chớp đùng đoàng, trút xuống một trận mưa xối xả, cơn mưa lớn đầu tiên của mùa hè này.
Lý Hòa hơi lo cho Thường Tĩnh nên đứng ngay cửa ngóng nhìn.
Trong màn mưa lớn xuất hiện một dáng hình mờ ảo, chạy xộc vào nhà, quả nhiên là Thường Tĩnh.
Cô cười nói: "Ôi trời, diện tích sân trước sân sau nhà cậu rộng quá, tôi có chạy nhanh thế nào cũng không tránh khỏi mưa".
Cả người cô đã ướt sũng, để lộ ra thân hình thắt đáy lưng ong đầy quyến rũ.
Lý Hòa nuốt nước bọt, đưa cho cô một chiếc khăn mặt: "Lau đi, không lát nữa cảm lạnh đấy".
Thường Tĩnh đón lấy, lau qua loa rồi nói: "Ô, cậu còn ô không, tôi nên tranh thủ lúc đường chưa ngập nước mà về mau thôi".
Ở đầu hẻm có một khúc cua, hễ mưa là tắc, người và xe đi lại đều không tiện.
"Hết ô rồi, cái cuối cùng cũng bị tôi làm mất rồi", Lý Hòa ngại ngùng nói. Hà Phương mua cho cái nào, anh lại làm mất cái đó. Trí nhớ của anh không tệ, những thứ khác rất khó mất, nhưng riêng ô thì rất dễ lạc. Bản thân anh cũng chẳng nhớ nổi mình đã làm mất bao nhiêu cái ô nữa.
Thường Tĩnh buồn cười nói: "Thế không sao, tôi cứ thế này về vậy, đằng nào cũng ướt rồi".
Cô định lao ra cửa.
Mưa to thế này Lý Hòa sao có thể đồng ý cho cô đi, vội vàng túm lấy cánh tay cô.
Thường Tĩnh lảo đảo ngã nhào vào lòng Lý Hòa, vừa vặn mặt đối mặt.
Lý Hòa cảm thấy một luồng hơi ấm nóng rực cả người, mặc dù trên người Thường Tĩnh vẫn đang ướt sũng, còn vương những hạt nước.
Cả hai người ngẩn người ra mấy giây.
Họ đều ngửi thấy hơi thở của đối phương, đây là một tín hiệu không lời, một sự kết nối âm thầm.
Thường Tĩnh hơi hoảng loạn, cúi đầu lí nhí như tiếng muỗi kêu: "Cậu nắm đau tôi rồi".
"Ồ, xin lỗi nhé", Lý Hòa vội vàng buông tay ra, "Ngoài trời mưa to quá, chị cứ đợi tạnh mưa rồi hẵng về".
Đột nhiên một tia chớp sáng lòa cả đất trời, sau đó là tiếng ầm một cái, dọa cả hai người giật bắn mình.
Tia chớp đó như đánh thẳng xuống khung cửa, tiếng sấm như ở ngay bên tai.
Gió lùa vào trong nhà, Thường Tĩnh rùng mình một cái.
Lý Hòa nói: "Chị thế này dễ cảm lạnh lắm, hay là chị thay quần áo của tôi mà mặc đi".
Thường Tĩnh cầm chiếc quần và sơ mi của Lý Hòa vẫn còn đang do dự.
Lý Hòa giả vờ như sắp đi ra ngoài, để trống chỗ cho Thường Tĩnh thay đồ.
Thường Tĩnh cũng kéo anh lại: "Đừng, tôi vừa bị ướt, lại làm cậu ướt theo, hai người cứ dây dưa mãi không thôi. Thầy Lý, tôi tin cậu, cậu là người quân tử, là người tốt".
Lý Hòa đỏ bừng cả mặt, quay phắt đầu đi để Thường Tĩnh thay quần áo.
Đợi mấy phút vẫn chưa thấy xong, anh rất muốn quay đầu nhìn một cái, dù chỉ là liếc nửa cái cũng tốt.
"Á", Thường Tĩnh thốt lên một tiếng đau đớn.
"Sao thế chị Thường?", Lý Hòa vẫn không dám quay đầu.
Lý Hòa như nhận được thánh chỉ, vội vàng quay lại. Thường Tĩnh mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình ngã ngồi trên mặt đất, quần mới chỉ xỏ vào được một nửa.
"Sao lại thế này?", phía trước nhìn rất rõ, không giống người đã sinh hai con, vừa khít vừa căng vừa vểnh, bên dưới Lý Hòa cố nhịn không nhìn nữa, tuy đã bị vạt áo sơ mi rộng che khuất, nhưng vẫn thấp thoáng ẩn hiện.
"Cái quần này của cậu dài quá, tôi dẫm phải gấu quần nên ngã, cậu đỡ tôi dậy với".
Lý Hòa đỡ lấy cánh tay Thường Tĩnh, cố gắng kéo cô dậy.
"Á, không được, trẹo chân rồi, không dùng lực được", Thường Tĩnh lại thốt lên mấy tiếng đau đớn liên tiếp.
"Vậy phải làm sao?", Lý Hòa không có kinh nghiệm về chuyện này, anh chỉ từng thấy người đi giày cao gót bị trẹo chân, chứ chưa thấy ai mặc quần mà lại trẹo chân bao giờ.
"Cậu đừng đứng đó nữa, cậu... cậu bế tôi lên giường đi", Thường Tĩnh có vẻ đau lắm, cũng chẳng màng đến sự e dè nữa, hơn nữa cô lớn tuổi hơn Lý Hòa, cũng không lo bị đàm tiếu.
Lý Hòa bế thốc Thường Tĩnh lên, cô rất nhẹ, cả người như không có xương vậy, mềm nhũn, lại còn rất mịn màng.
Anh đặt Thường Tĩnh lên giường, tìm một cái gối kê sau lưng cô để dựa vào tường cho thoải mái một chút.
"Cảm ơn", Thường Tĩnh cố gắng nhổm người dậy để kéo nốt nửa cái quần còn lại lên, nhưng chân cô đang duỗi thẳng, mông không sao nhấc lên được, lại bất lực nhìn về phía Lý Hòa.
Lý Hòa bước tới giúp cô kéo quần, chạm phải một mảng da thịt mịn màng, cả người anh cứng đờ.
Đến khi mặc xong, Thường Tĩnh cũng đỏ bừng cả mặt.
Hai người chìm vào im lặng.
Mây đen che đỉnh, cuồng phong mưa bão không dứt, mưa đã tạt xiên vào trong nhà.
"Thầy Lý, cậu tốt nhất nên đóng cửa lại, mưa tạt hết vào trong rồi".
Trời dần tối xuống, trong lòng Thường Tĩnh có chút lo lắng, cô tự xoa chân mấy lượt mà không thấy đỡ, đang nghĩ làm sao để về nhà, nếu để Lý Hòa bế về thì sau này cô không còn mặt mũi nào nữa.
Lý Hòa tiến lên đóng cửa, trước đó vì muốn tỏ rõ sự đường đường chính chính nên anh không đóng.
Trong phòng cũng tối hẳn lại, ngược lại khiến hai người bớt ngượng ngùng hơn.
"Cậu ngồi mép giường đi, cứ đứng như thế không mỏi à?", Thường Tĩnh lại thấy Lý Hòa rất buồn cười.
"Được", Lý Hòa ngồi xuống mép giường.
Hơi thở của cả hai càng đậm đặc hơn.
"Chị uống nước không? Tôi rót nước cho chị?", Lý Hòa hỏi.
"Không uống, đợi tạnh mưa đã".
Gió lớn bên ngoài làm cánh cửa chính vốn đã to đập ầm ầm.
Thường Tĩnh nói: "Người đọc sách các cậu ai cũng nhát gan vậy sao, lại còn thẹn thùng như thế nữa".
Lý Hòa cười gượng, biết giải thích vấn đề này thế nào đây? Nói rằng anh là một "lão tài xế" dày dạn kinh nghiệm, chỉ khi gặp chị mới thẹn thùng ư?
"Không có, không có".
Thường Tĩnh mỉm cười: "Cậu căng thẳng cái gì chứ, không cần phải thế đâu. Sau này trải đời nhiều rồi thì sẽ không thế này nữa, mau tìm bạn gái đi".
Lý Hòa đang nghĩ, cái "trải đời nhiều" này là có ý gì?
"Có lẽ vậy".
"Không sợ cậu cười, bố của Phùng Lỗi ngày đó là kẻ da mặt dày, tôi nghĩ lại lúc đó mình mới mười bảy tuổi, năm sau đã sinh ra Phùng Lỗi rồi".
Lý Hòa tự nhiên tính toán tuổi tác: "Chị Thường, chị mới chưa đầy 35 tuổi à?".
"Thế cậu nghĩ tôi bao nhiêu tuổi".
Lý Hòa nói: "Tôi cứ nghĩ Phùng Lỗi đã gần 16 tuổi rồi, tưởng chị...".
"Tưởng tôi bảy mươi tám mươi tuổi? Tôi có già đến thế sao?", Thường Tĩnh lại không nhịn được cười.
"Chị nhìn rất trẻ, không hề già chút nào".
Thường Tĩnh thấy Lý Hòa vẫn đang cởi trần, liền nói: "Cậu không lạnh à?".
"Nhìn thấy chị trong lòng đã thấy ấm áp rồi", Lý Hòa không hiểu sao lại thốt ra câu này.
Nói xong anh cũng hối hận, tại tội hay buông lời trêu chọc quen rồi.
Nào ngờ Thường Tĩnh lại nhéo mũi anh: "Hóa ra cậu cũng biết buông lời đường mật cơ đấy".