Khi Lý Hòa tỉnh lại, mắt vẫn chưa mở.
Cảm giác đầu tiên là cơ thể không còn đau nữa, nhưng rất suy yếu, toàn thân vẫn mềm nhũn, chỉ là đã vã mồ hôi, trên người dính nhớp nháp.
Ngay cả sức để uống ngụm nước cũng không có, cả thân người lún sâu vào chăn.
Sau lưng hơi ngứa, muốn ngồi dậy lấy tay gãi đúng là một chuyện cực kỳ khó chịu.
Mở mắt ra, bức tường trắng toát và tấm chăn khiến anh xác định mình đang nằm trong bệnh viện.
Nghiêng đầu, anh thấy trên tay còn đang treo dịch truyền.
Lý Hòa vừa định ngồi dậy, một bàn tay nhẹ nhàng đè lên vai anh. Lực ấn của bàn tay này vừa vặn, không làm đau cánh tay anh, cũng không để anh ngồi dậy được.
“Tỉnh rồi, đừng cử động nữa. Nếu không phải Lý Khoa đến ký túc xá tìm cậu, đưa cậu tới bệnh viện thì hậu quả khó lường rồi. Bị cảm thôi mà sao không biết đường đến bệnh viện? Cậu có biết mình đã nằm bao lâu rồi không?”, đây là giọng của Chương Thư Thanh.
Lý Hòa cười khổ: “Bao lâu rồi ạ? Em nhớ chiều hôm qua cảm thấy không khỏe nên nằm giường ngủ thôi. Bây giờ mấy giờ rồi ạ?”.
“Cậu đã nằm trong bệnh viện hai ngày rồi. Nói xem, tuổi còn trẻ mà chẳng biết yêu quý cơ thể gì cả”, Chương Thư Thanh tiếp tục càu nhàu.
“Hai ngày? Sao lại lâu thế ạ?”, Lý Hòa hơi ngơ ngác, “Cảm ơn cô, cô Chương, phiền cô chăm sóc em rồi”.
Chương Thư Thanh lấy cho Lý Hòa một cái gối, nhét xuống dưới đầu anh, cười nói: “Không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn mấy nam giáo viên ở tòa nhà độc thân của các cậu ấy, họ đưa cậu tới đây. Hai ngày nay cũng là họ thay phiên nhau tới chăm sóc cậu. Tôi cũng mới nghe nói sáng nay, vừa mới tới thôi. Cậu còn tìm được ai khác để chăm sóc mình không? Cậu cũng hiểu mà, cuối kỳ giáo viên ai cũng bận rộn. Nếu cậu còn người thân nào, tôi đi gọi giúp cho”.
Lý Hòa đương nhiên hiểu, không thân không thích, ai có thể túc trực bên giường anh hai mươi bốn tiếng được. Hà Phương chắc chắn bận tối mắt tối mũi với công việc, nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn Phó Hà, nên anh đưa địa chỉ quán cơm ở Thọ Sơn cho Chương Thư Thanh: “Đây là một người bạn của em, phiền cô giúp em báo cho cô ấy một tiếng, làm phiền cô Chương quá. Cô nói với Lý Khoa và mấy anh ấy là không cần tới nữa, cuối kỳ ai cũng bận”.
“Không phiền gì đâu, tôi sẽ báo lại với họ giúp cậu. Giờ cậu muốn ăn gì không, tôi đi mua cho?”.
Lý Hòa lắc đầu: “Không cần đâu ạ, giờ em không muốn ăn. Cô không cần túc trực ở đây đâu, em đỡ hơn nhiều rồi, đã vã mồ hôi rồi, không đáng ngại đâu. Cô cứ đi làm việc của mình đi”.
“Thật sự không sao chứ?”, Chương Thư Thanh thấy Lý Hòa gật đầu chắc chắn, lại nói: “Vậy tôi đi trước đây, có thời gian tôi lại tới thăm cậu”.
Sau khi Chương Thư Thanh đi, anh cũng trông chờ Phó Hà nhanh tới, anh đang cần đi vệ sinh, nhưng lại ngượng ngùng không mở miệng được với mấy cô y tá mười bảy, mười tám tuổi ở đây.
Lý Hòa thấy trên tủ đầu giường có mấy túi, đều đựng các loại thực phẩm dinh dưỡng như bột yến mạch. Bột yến mạch là đồ tốt, giá cả không nói, người thường không có quan hệ còn chẳng mua được. Anh biết chắc chắn có không ít người đã tới thăm mình, đồng thời cũng cảm thấy món nợ ân tình này nợ lớn quá rồi.
Bên cạnh anh có một người phụ nữ đang nằm, sắc mặt người phụ nữ không mấy tốt.
Lúc này đang trút giận lên người đàn ông: “Tôi biết ngay ông chẳng có lòng dạ gì tốt, chỉ mong bà đây chết sớm để ông đi tìm người khác”.
Người đàn ông giận dữ: “Tao vì chữa bệnh cho mày mà đã tán gia bại sản rồi, lấy đâu ra tiền đi tìm người khác nữa!”.
Người phụ nữ im lặng, rồi ngượng ngùng nói: “Xin lỗi nhé, đừng giận nữa”.
“Thế nên đừng có mà chết đấy, tao thật sự không có tiền cưới vợ mới nữa đâu”.
Lý Hòa nghe mà thấy chua xót, cố tình quay đầu đi chỗ khác.
Đến khi thấy Phó Hà cùng con gái của Thọ Sơn là Chu Bình xách theo một thùng canh gà tới, Lý Hòa mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao chứ? Ôi chao, làm tôi sợ chết khiếp”, Phó Hà còn dùng tay thử trán Lý Hòa, “Hết sốt rồi, cảm ơn trời đất”.
“Sớm đã không sao rồi, chỉ là cảm lạnh thôi mà. Các người kéo nhau tới đông thế làm gì, lỡ việc đấy”, Lý Hòa nói giọng yếu ớt.
Chu Bình mở nắp thùng canh gà, múc cho Lý Hòa một bát: “Tôi nghe cô giáo kia nói, anh đã nằm hai ngày rồi, đây không phải cảm lạnh bình thường đâu, dọa người lắm. Bố tôi vốn bảo cũng muốn tới, nghe tin anh tỉnh rồi nên tôi không cho ông ấy tới nữa. Uống chút canh gà đi”.
Lý Hòa lắc đầu, bàng quang không chịu nổi nữa, không có tâm trí ăn uống, đành bất chấp xấu hổ, gắng gượng chống người dậy nói với Phó Hà: “Cô cầm chai dịch truyền giúp tôi, tôi muốn đi vệ sinh một chuyến”.
Hai người phụ nữ vội vàng tiến lên đỡ Lý Hòa, mỗi người một bên. Phó Hà nói: “Hay là để tôi cõng anh đi?”.
Lý Hòa nhìn thân hình mảnh mai của cô, không để ý tới, chỉ là lúc mới tỉnh lại thì toàn thân mềm nhũn, giờ đã hồi phục gần như bình thường.
Tuy tầng bệnh viện không cao, nhưng hành lang lại rất dài. Đến cửa nhà vệ sinh, Lý Hòa nói: “Đưa chai dịch cho tôi đi, tôi tự vào. Hai người đợi ở ngoài”.
Phó Hà nhất quyết phải đỡ Lý Hòa vào: “Anh dùng một tay mà rút ra được à?”.
Câu này làm Chu Bình đỏ cả mặt: “Tôi đợi hai người ở ngoài”.
Lý Hòa đợi người đàn ông cuối cùng trong nhà vệ sinh đi ra mới cùng Phó Hà vào.
Nhà vệ sinh cũng khá tồi tàn, tổng cộng chỉ có một gian, hai bệ xí.
Nhưng cũng coi là nhân văn, còn biết ngăn cách hai bệ xí, và mỗi cái đều lắp cửa.
Thế nhưng, nhà vệ sinh không phân nam nữ, càng không phân bệnh nhân hay người nhà, ai tới thì đóng cửa lại là của người đó.
Anh đóng cửa lại, chuẩn bị mở “lồng chim”, trong quần mặc quần giữ nhiệt và quần len, tính ra là ba lớp, cạp chun thắt chặt, xử lý quả thật hơi phiền phức.
Phó Hà treo chai dịch truyền lên móc trên tường, nhân lúc Lý Hòa không để ý, cúi người một cái, hai tay cởi tuột quần anh xuống.
Lý Hòa chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt, không nhịn được mà rùng mình một cái.
“Cô không quay đầu đi à”, Lý Hòa dở khóc dở cười.
Phó Hà khinh thường nói: “Có gì lạ đâu, có phải chưa thấy bao giờ đâu”.
Lý Hòa nhắm mắt lại, thoải mái trút bầu tâm sự, cái này là đã nhịn suốt hai ngày nay.
Thế nhưng đột nhiên lúc sắp ra những giọt cuối, hình như có chỗ nào đó không đúng, mở mắt ra thì thấy một tay Phó Hà đang đỡ lấy, Lý Hòa xấu hổ tức giận, lại sợ người bên ngoài nghe thấy, hạ giọng nói: “Cô làm gì đấy?”.
“Sức anh không đủ, không đỡ cho anh thì văng hết vào quần rồi”, Phó Hà biện bạch, lại còn giúp Lý Hòa nâng lên một chút, “Này, anh nhìn xem, rách cả ra rồi”.
Tay Phó Hà còn không yên phận mà nghịch ngợm vài cái, Lý Hòa đang ở giai đoạn hormone sinh trưởng, lại bị trêu chọc, một lần nữa dựng đứng lên.
“Anh, anh từng nhìn của em, em cũng từng nhìn của anh, coi như chúng ta huề nhau”, cô cúi đầu giúp Lý Hòa kéo quần, nhìn kỹ hai lần vào huynh đệ nhà họ Lý.
Lý Hòa gạt tay Phó Hà ra, không vui nói: “Cô cứ quậy cho đã đời đi, biết thế đã không để cô tới”.
Lúc lên giường, anh trực tiếp bảo Phó Hà lột quần mình ra, mặc quần đùi lên giường, Lý Hòa cũng chẳng làm bộ làm tịch nữa, cái gì cần thấy thì Phó Hà cũng đã xem hết rồi.
Phó Hà lại đi lấy một chậu nước nóng, lau người cho Lý Hòa một lượt, đến phần thân dưới của Lý Hòa cô còn cố tình dùng sức hơn chút, rồi nhìn Lý Hòa cười ngây ngô.
Lý Hòa thật sự không còn cách nào với cô.
Sau khi uống hết bát canh gà, lại ăn chút cơm, rửa mặt mũi, anh mới cảm thấy cơ thể này thuộc về mình.
Lý Hòa nói: “Mình xuất viện đi, bị cảm thôi mà cũng nằm viện, đúng là buồn cười chết người”.
Chu Bình cười nói: “Không được, tôi hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ bảo phải đợi anh hạ sốt hẳn mới được. Anh đấy, cứ nằm yên cho tôi”.
Lý Hòa nói: “Này, thế hai người để lại một người là được rồi, cả hai cứ ở đây tiêu tốn thời gian làm gì”.
“Vậy chị Chu về trước đi, ở đây tôi một mình là được”, Phó Hà nói với Chu Bình.
Chu Bình nói: “Cũng được, anh muốn ăn gì, tối tôi mang tới”.
“Tất nhiên là thịt chưng bột chị làm rồi”.
Phó Hà nói: “Chắc chắn không được ăn nhiều dầu mỡ thế. Chị Chu, vẫn là hầm canh đi ạ”.
Lý Hòa buồn chán, ngủ cũng đủ rồi, đành bảo Phó Hà xuống mua báo, nằm trên giường xem báo.