“Mày chắc chứ?”.
Bình Tùng nhìn chằm chằm gã lưu manh trước mặt bằng ánh mắt hiểm độc.
Gã lưu manh run bắn người, vội vàng đáp: “Anh Tùng, em chắc chắn, chắc chắn là tên Hồng Khuê đó, em không thể nhận lầm được. Hôm đó em xuống Mật Vân uống rượu với bạn, kết quả nhìn thấy hắn đang đánh bài với một đám người”.
Lư Ba hỏi: “Nói vậy là hắn căn bản không rời khỏi Kinh, cũng chưa hề tung hàng ra?”.
“Có tung hàng hay không thì em không rõ, nhưng em đã nghe ngóng rồi, hắn ở bên đó hơn một tháng nay, căn bản không hề di chuyển chỗ ở”, gã lưu manh khẳng định chắc nịch.
“Thảo nào tao tìm mãi không ra, đúng là gian xảo, lại còn biết chơi trò ‘điệu hổ ly sơn’. Đã ở Kinh thì chắc chắn hàng vẫn chưa xuất, nếu không thì sao bọn mình không nhận được tin tức gì suốt thời gian dài như vậy. Rõ ràng là nó đang đợi cho qua cơn sóng gió đây mà”, Bình Tùng tức giận đập một cú lên bàn, cái bàn kêu “rầm rầm”.
Lý Hòa cho họ thời hạn là hai tuần, vậy mà đã trôi qua cả tháng trời, trong thâm tâm họ cảm thấy ấm ức, cả ba người không ai muốn bỏ cuộc.
Tuy Lý Hòa không gây áp lực gì cho họ, nhưng cả ba đều sợ làm Lý Hòa thất vọng, bởi họ biết tất cả những gì họ có ngày hôm nay đều dựa vào Lý Hòa.
Chuyện này giống như một cái gai trong lòng họ, không nhổ ra thì không thấy thoải mái.
Lư Ba quay sang bảo Tiểu Uy: “Sắp xếp người đi, bọn mình đi tìm người ngay bây giờ”.
Tiểu Uy còn chưa ra cửa, gã lưu manh đã vội nói: “Phải mang nhiều người vào, bên phía tên Hồng Khuê đó cũng có người đấy”.
Tiểu Uy cứ thế đi thẳng, chẳng ai buồn để ý tới gã lưu manh, loại chuyện này còn cần phải dặn dò sao.
Gã lưu manh nói: “Anh Tùng, cái anh hứa lúc trước ấy”.
“Gấp cái gì, mày đi cùng tao, tìm được người thì không thiếu một đồng cho mày đâu”, Bình Tùng nói với gã lưu manh.
Gã lưu manh hoảng hốt: “Anh Tùng, anh đã hứa với em rồi, chỉ cần em chỉ địa chỉ cho anh là được. Em không đi cùng anh đâu, em không đi đâu”.
Bình Tùng không cho gã cơ hội phản bác, phất tay một cái, lập tức có hai người bước lên lôi gã lưu manh đi.
“Anh Tùng, anh Ba, các anh phải giữ chữ tín chứ, em không thể đi cùng các anh được”.
Đợi Tiểu Uy tập hợp người xong cũng được hơn chục người, Bình Tùng bảo: “Không đợi những người khác nữa, chừng này thôi. Chạy xe tải, trên đó ngồi ba bốn người, số còn lại đều cưỡi mô tô”.
Lư Ba gật đầu: “Cũng được, đỡ gây chú ý”.
Đoàn người chia làm mấy hướng, đi ngược cơn bão tuyết, tất cả đều hướng về Mật Vân hội tụ.
Lái xe trên đường không hề dễ dàng, tuyết lại dày, đường lại trơn.
Theo sự chỉ đường của gã lưu manh, họ dừng xe cách mục tiêu chừng hai dặm.
Bình Tùng nói: “Đợi người khác ở đây, vội vàng xông qua sẽ ‘đả thảo kinh xà’”.
Mỗi người châm một điếu thuốc, Bình Tùng hỏi gã lưu manh đang cúi gằm mặt: “Xung quanh căn nhà chúng ở còn nhà ai khác không?”.
Gã lưu manh lắc đầu: “Không còn ạ, chỗ đó trước đây là bãi tha ma, căn nhà chúng ở là của một ông lão trông mộ”.
Tiểu Uy tung một cước vào người gã lưu manh: “Thế mày qua đó uống rượu cái kiểu gì”.
Gã lưu manh vốn đã lạnh đến chảy cả nước mũi, nay bị một cước đá cho nước mắt nước mũi giàn giụa.
Lư Ba xua tay: “Được rồi, đừng đánh nữa”.
Đợi tất cả mọi người tập hợp đầy đủ, Bình Tùng bảo họ để mô tô lại bên đường, sưởi ấm tay chân một chút rồi đi bộ vào.
Khắp nơi đều là một màu tuyết trắng xóa và những hàng cây trụi lá, một căn nhà gỗ lẻ loi nằm trên một quả đồi nhỏ.
Lờ mờ có thể nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, nghe như đang đánh bài.
Bình Tùng men theo xung quanh căn nhà một vòng, sau khi xác nhận không có cửa sổ, bèn bảo gã lưu manh: “Mày đi gõ cửa đi”.
Gã lưu manh sợ đến mềm nhũn cả người, vừa khóc vừa hạ giọng nói: “Anh Tùng, em cầu xin anh đấy, tiền thưởng đó em không cần nữa có được không, anh để em đi đi, anh nghe đi, đây chắc chắn là tiếng của Hồng Khuê rồi. Người anh tìm được rồi còn gì”.
“Mày sợ nó trả thù mày à?”, Bình Tùng cũng đoán được phần nào mối quan hệ giữa gã lưu manh này và Hồng Khuê, rõ ràng là cá mè một lứa.
“Anh Tùng, tất cả đều là do thằng Hồng Khuê làm, không liên quan đến em. Nếu không thì em cũng chẳng tìm anh làm gì”.
Bình Tùng nói: “Đi gõ cửa, xong chuyện không liên quan đến mày nữa”.
Gã lưu manh biết là không trốn được, đành phải đi gõ cửa.
Bình Tùng và hơn chục người, mỗi người cầm một cây gậy gỗ, nấp ở hai bên cửa.
Gã lưu manh gõ cửa.
“Ai đấy”, trong nhà có người hỏi, còn dừng cả tiếng ồn ào, chứng tỏ người trong nhà đã cảnh giác.
“Là em, Tiểu Hắc, anh Khuê, em mang lương thực tới cho anh đây”, gã lưu manh run rẩy trả lời.
Trong nhà im lặng một lúc, đột nhiên cửa mở ra.
Bình Tùng và đồng bọn không chần chừ nữa, lập tức xông vào, vung gậy nện túi bụi xuống.
Hắn đã nghe thấy tiếng của Hồng Khuê từ trước, lúc này xông vào, ra tay không chút do dự.
Không tốn chút sức lực nào, năm người trong nhà đều bị quật ngã xuống đất, tuy nhiên ra tay đều có chừng mực, thấy người nằm xuống thì không ai đánh vào chỗ hiểm.
Bình Tùng vứt gậy xuống, bước tới trước mặt một gã đàn ông mày rậm mắt to, châm một điếu thuốc, hơ bên lò sưởi, cười nói: “Đại ca Hồng, lâu lắm không gặp, mày trốn ở chỗ này thật là uất ức cho mày quá”.
Hồng Khuê mặt mày tái mét, nằm dưới đất trừng mắt nhìn gã lưu manh: “Tiểu Hắc, mày giỏi lắm, dám phản bội tao, tao thừa biết nhà mày ở đâu đấy”.
Tiểu Hắc sợ đến không dám lên tiếng.
Tiểu Uy tung một cước đá thẳng vào mặt Hồng Khuê: “Lúc này mà còn dám đe dọa người khác”.
Máu mũi của Hồng Khuê bị đá ra, gã hung hăng nói với Bình Tùng: “Chỉ vì lừa được mày mà mày còn định giết tao sao”.
Bình Tùng cười cười, nhả một vòng khói: “Giết mày thì tao không dám, đồ sứ va chạm với mảnh sành vụn vỡ như mày thì chẳng có ý nghĩa gì. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mày cứ đi hỏi cảnh sát xem họ xử lý mày thế nào. Tao đoán là dù mày có không phải ăn ‘hạt lạc đồng’ thì cũng phải ngồi tù mọt gông thôi”.
Sắc mặt Hồng Khuê hốt hoảng, cứng miệng nói: “Đều là người lăn lộn bên ngoài cả, tìm đến cảnh sát, không sợ giang hồ cười chê à”.
Gã vốn đinh ninh rằng Bình Tùng không dám làm gì gã, cùng lắm chỉ ăn một trận đòn rồi thôi, nhưng nếu đưa đến đồn cảnh sát thì lại là chuyện hoàn toàn khác.
“Không nói nhảm với mày nữa, hàng của tao đâu?”, Bình Tùng tiếp tục hỏi.
Hồng Khuê cứng cỏi lau máu mũi, quay đầu không nói.
Lư Ba bước đến chỗ bốn người kia, nói: “Hồng Khuê không nói, bọn mày nói đi, ai nói trước thì khỏi cần đến đồn cảnh sát, tao tha cho một mạng”.
Bốn người đang do dự, Hồng Khuê sốt ruột, hét lớn: “Bình Tùng, tao nói, nhưng tao có một điều kiện”.
“Lúc này rồi còn mặc cả với tao à?”, Bình Tùng tức đến buồn cười.
Hồng Khuê nói: “Tao chỉ lấy 20 vạn tiền hàng của mày thôi, ở đây tao có 50 vạn tiền hàng. Số hàng này mày lấy hết đi, tha cho tao một mạng, mày lãi tận 30 vạn đấy”.
“Được, tao đồng ý tha cho mày”, Bình Tùng cười nói.
Đợi Hồng Khuê khai ra địa chỉ giấu hàng, có người vào báo: “Anh Tùng, ông chủ Ngô, ông chủ Tề tới rồi”.
Bình Tùng bảo: “Được rồi, bẻ gãy ngón út, lấy chút lợi tức đi. Số còn lại giao cho ông chủ Ngô và mấy người họ, chở tới đồn cảnh sát”.
Hồng Khuê giãy giụa gào lên: “Thằng khốn, mày không giữ chữ tín, mày bảo là tha cho tao mà”.
Bình Tùng quay đầu cười nói: “Tao đồng ý tha cho mày, nhưng ông chủ Ngô, ông chủ Tề đâu có đồng ý tha cho mày”.
Bình Tùng bước ra khỏi nhà, trong phòng vang lên một tiếng hét thảm thiết.
Hắn nói với ông chủ Ngô và ông chủ Tề đang hớt hải chạy tới: “Người ở bên trong, giao cho hai ông đấy, tôi đi trước đây, hàng thì hai ông tự tới mà lấy”.
Hai người thở phào nhẹ nhõm, ông chủ Ngô nói: “Hàng không mất là tốt rồi. Cậu đã giúp nhiều việc như vậy rồi, số còn lại cứ để chúng tôi, chúng tôi sẽ xử lý thằng khốn này”.
Nhóm người đến chỗ đỗ xe, Tiểu Uy khó hiểu hỏi: “Tại sao lại giao cho bọn họ?”.
Lư Ba đáp: “Đồ ngốc, bọn mình là hộ kinh doanh cá thể, tự mình mang đi chẳng phải tự rước họa vào thân à”.
Bình Tùng tiếp lời: “Phải đó, bọn họ gốc gác dày, nền tảng vững chắc, không phải đang định phát hành cổ phiếu gì đó sao, còn gọi là Công ty Cổ phần Trung tâm Thương mại Bách hóa gì đó, cái tên thật là kỳ quặc”.
Tiểu Uy nói: “Em nhớ ra rồi, anh Lý cũng từng nhắc đến, đây sẽ là doanh nghiệp cổ phần đầu tiên của Trung Quốc đấy, nghĩ thôi đã thấy ngầu rồi”.
Bình Tùng nhìn Tiểu Hắc đang đi theo sau, ném một cái túi xuống chân gã: “Cầm lấy, bọn tao nói là giữ lời”.
Tiểu Hắc nhặt cái túi dưới đất lên, bên trong toàn là những xấp tiền mặt, vui mừng nói: “Cảm ơn, anh Tùng, cảm ơn anh Tùng”.
Bình Tùng không đáp lại, dẫn người quay về giữa cơn gió lạnh thấu xương.
Chỉ còn lại một mình Tiểu Hắc run cầm cập trong cơn gió lạnh, không biết là vì rét hay vì phấn khích, nhưng gương mặt thì tràn đầy vui mừng.