Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1691 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
123, Xem náo nhiệt

❊ ❊ ❊

Sau bữa cơm, Thường Tĩnh bận rộn thu dọn bát đũa ra nhà bếp ở sân sau để rửa, Lý Hòa giúp cô múc nước từ dưới giếng lên.

Thường Tĩnh nói: "Anh nghỉ ngơi đi, để em làm là được rồi".

Phía bên tường rào giàn nho có tiếng ồn ào náo động, có tiếng trẻ con khóc, có cả tiếng bà già chửi bới.

Phía sau tường rào cũng là một đầu ngõ, Lý Hòa ít khi qua đó nên không quen thuộc lắm, liền hỏi Thường Tĩnh: "Náo nhiệt dữ dội quá nhỉ, không phải là hai vợ chồng đang cãi nhau đấy chứ?".

Thường Tĩnh đáp: "Là con xe Lệ Lệ ở phía sau đón chồng con dưới quê lên đấy, đang làm ầm ĩ lên kìa".

"Chuyện tốt mà, gia đình đoàn tụ".

Thường Tĩnh thấy Lý Hòa không hiểu nội tình bên trong nên mới kể chi tiết: "Con xe Lệ Lệ này trước kia đi xuống nông thôn cắm đội, thế là vớ được một ông chồng nông dân. Sau đó nó quay về thành phố thi đại học, năm nay mới tốt nghiệp phân công công tác, liền đón chồng con lên. Nhưng bà mẹ nó là Hồ Lan là người coi trọng mặt mũi thế nào cơ chứ, chết sống không đồng ý, thế là không cãi nhau to lên, cả nhà không sống yên ổn nổi".

Lý Hòa cười cười, chuyện như thế này quá phổ biến: "Theo tôi thì hai vợ chồng, con cái đều lớn thế kia rồi, bà mẹ nó còn làm ầm ĩ cái gì, đằng nào cũng là họ sống với nhau".

Thường Tĩnh rũ sạch nước trên tay, ghé sát vào tai Lý Hòa nói nhỏ: "Em nói với anh cái này, anh đừng có đi nói lung tung đấy nhé".

Lý Hòa thấy ngứa tai, gật đầu bảo: "Cô nói đi, tôi không phải loại người lắm mồm đâu".

"Đứa bé kia nhìn chẳng giống Trần Đại Địa chút nào", Thường Tĩnh nói đầy vẻ bí hiểm.

"Trần Đại Địa?".

"Chính là chồng con xe Lệ Lệ ấy. Cái ông Trần Đại Địa đó mặt chữ quốc, mặt vuông vức, lông mày rậm mắt hai mí, thế mà đứa bé lại là đầu tròn vo, mắt nhỏ mũi nhỏ, mí mắt còn là một mí. Anh bảo dù đứa bé có giống mẹ, thì ít nhất cũng phải có nét gì đó của bố chứ, đằng này đứa bé chẳng có lấy một nét nào. Mọi người ai cũng bàn tán như thế, không phải một mình em nói nhảm đâu. Càng nghĩ càng thấy đúng, con xe Lệ Lệ đó trước kia kiêu ngạo thế nào, làm việc gì cũng nhìn vào hạng nhất thiên hạ, sao có thể tùy tiện tìm một gã nông dân. Chỉ có bà Hồ Lan kia là coi mọi người như kẻ ngốc thôi, ai trong lòng mà chẳng sáng như gương. Bà Hồ Lan ấy nếu còn muốn giữ mặt mũi thì nên đối xử tốt với con rể một chút".

Lý Hòa chưa từng gặp Trần Đại Địa này, nhưng cũng bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc, cảm giác "đổ vỏ" chắc chẳng dễ chịu gì, liền than thở: "Thế này thì hơi bi thương rồi".

Câu nói này của Lý Hòa làm Thường Tĩnh nghe thấy vui tai, nghĩ thầm không hổ là người có văn hóa, từ "bi thương" dùng đúng thật.

Cô nói tiếp: "Nói đi cũng phải nói lại, cái ông Trần Đại Địa này muốn ăn thịt thiên nga ở thành phố, thì chua ngọt đắng cay gì cũng phải tự mình nếm trải thôi. Ông ta cứ tưởng cô gái thành phố là tiên nữ, mà không cân nhắc xem mình có phúc hưởng hay không. Con xe Lệ Lệ này được bố mẹ nuông chiều, cũng được đám con trai nuông chiều, mắt để trên đỉnh đầu rồi, có thể thực sự đối tốt với Trần Đại Địa sao? Em không tin đâu. Còn Trần Đại Địa ấy à, cũng là kẻ ngốc, trước kia từng là đại đội trưởng dân binh, ở đâu mà chẳng kiếm được vợ".

Đại đội trưởng dân binh tuy là bần nông, nhưng lại có cuộc sống của phú nông.

Có chuyện vui mà không xem thì không phải tính cách của Lý Hòa, cậu lập tức bê cái ghế dài đặt dưới chân tường, rướn người lên tường nhìn ra ngoài.

Thường Tĩnh thấy Lý Hòa trẻ con như vậy, cười bảo: "Anh cẩn thận chút, đừng có ngã đấy".

Lý Hòa làm động tác im lặng với Thường Tĩnh.

Một người đàn ông cao lớn đang xách túi da rắn, ôm đứa bé ngồi xổm ở góc tường không nói một lời.

Người đàn ông tóc tai rối bời, tinh thần uể oải, nhưng gương mặt vuông vức, vẫn không mất đi vẻ cương nghị, một tay dỗ dành đứa trẻ đang khóc oe oe trong lòng, một tay nắm chặt lấy cái túi da rắn.

"Mẹ, một người là con rể mẹ, một người là cháu ngoại mẹ, sao mẹ lại nhẫn tâm như thế", xe Lệ Lệ vừa không ngừng lau nước mắt, vừa đánh bài tình cảm với Hồ Lan.

Hồ Lan không hề lay chuyển, mắng lớn: "Tao nhẫn tâm? Tao nhẫn tâm cũng là do mày ép tao".

Lý Hòa càng nhìn xe Lệ Lệ càng thấy quen mắt, thực sự không nhớ ra đã gặp ở đâu, nhưng cũng chẳng sao cả, cậu cũng chẳng có thiện cảm gì với hai vợ chồng này, một đứa thì như Mary Sue, một đứa thì như kẻ ngốc.

Cũng chẳng thấy cãi nhau nữa, cả nhà cứ đứng đó khóc lóc.

xe Lệ Lệ lại khóc bảo: "Được, vậy chúng con đi, thế này vừa ý mẹ rồi nhé".

Xoay người kéo con và Trần Đại Địa bỏ đi, Lý Hòa vươn cổ nhìn, chân vô thức di chuyển ra mép ngoài cùng bên trái của ghế, kết quả là đầu kia của cái ghế dài giống như bập bênh, lập tức mất thăng bằng.

Cậu lại không bám được vào tường, trong tiếng kêu thất thanh của Thường Tĩnh, cậu ngã ngửa ra sau, chân tay chổng lên trời.

Thường Tĩnh đỡ Lý Hòa dậy, phát hiện cái áo ba lỗ sau lưng Lý Hòa vậy mà đã rách toạc, trên lưng còn kéo ra một đường vết thương đỏ hỏn.

Trên mặt đất, ở kẽ gạch, phần rễ của cây rau cần còn dính máu.

"Anh cũng quá bất cẩn rồi", Thường Tĩnh không biết nên khóc hay nên cười, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà cười.

Lý Hòa cảm thấy sau lưng đau rát: "Cái chỗ rau cần đó trước kia dùng liềm cắt, sau đó lười nên không nhổ sạch rễ".

Cậu cảm thấy đây là tự làm tự chịu.

Thường Tĩnh trực tiếp vén áo ba lỗ của Lý Hòa lên: "Cởi áo ra, em bôi chút rượu trắng rửa cho anh, không thì mùa hè rất dễ bị viêm đấy".

Lý Hòa tuy rằng có chí hướng trở thành một người đàn ông phóng khoáng, nhưng cũng không đến mức không biết ngượng mà cởi áo trước mặt người khác: "Không sao, lát nữa tôi tự làm".

Thường Tĩnh trực tiếp đẩy cậu vào phòng ngủ: "Tay anh dài ra sau lưng được à, anh tự với tới không?".

Lý Hòa bị đẩy vào phòng ngủ, vẫn lấy một chai rượu "Mộn Đảo Lư" (Lừa say) 65 độ, độ cồn này đủ cao, là do Hà Phương mang từ quê lên: "Vậy dùng cái này đi".

Thường Tĩnh đi quanh phòng một vòng, thấy ở góc có một cái chăn đệm cũ đã rách nát không thành hình, cô nhúm một ít bông từ trên đó, vo thành một cục.

Thấy Lý Hòa vẫn còn lề mề, Thường Tĩnh cười bảo: "Anh còn ngại ngùng trước mặt em à, nhanh lên".

Lý Hòa cởi áo trên, dùng cánh tay làm gối nằm sấp xuống đầu giường.

Thường Tĩnh vừa dùng cục bông thấm đẫm rượu nhẹ nhàng lau lên lưng Lý Hòa, vừa nói: "May mà vết thương không sâu, hai ngày là khép miệng thôi. Các anh còn trẻ, lành nhanh lắm".

Không biết từ lúc nào mà mặt cô cũng hơi đỏ, tay cũng hơi run.

Lý Hòa cảm nhận được tay Thường Tĩnh đang run, quay lưng hỏi: "Sao vậy, chị Thường".

Thường Tĩnh hít sâu một hơi, gượng cười bảo: "Không sao".

"Ồ", Lý Hòa cũng đột nhiên thấy hơi căng thẳng, hơi thở cũng có phần dồn dập.

"Nào, anh chống tay lên xem phía trước có không", Thường Tĩnh lại cúi đầu kiểm tra ngực Lý Hòa: "May quá phía trước không sao".

Lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy với Thường Tĩnh, Lý Hòa không kìm lòng được lại ngửi thấy mùi hương khiến cậu bối rối.

Cậu cảm thấy chỗ nhạy cảm nào đó có phản ứng không đúng, vội vàng muốn đứng dậy.

"Được rồi, chị Thường".

Thường Tĩnh đã nhìn thấy, chiếc quần đùi Lý Hòa đang mặc đã biến hình, cô là người từng trải, sao có thể không biết chuyện gì đang xảy ra cơ chứ.

Thấy Lý Hòa đỏ bừng mặt, dáng vẻ hốt hoảng, cô thấy hơi buồn cười, lại ấn Lý Hòa xuống, bắt cậu nằm sấp: "Không sao, có gì mà phải ngượng. Chị bao nhiêu tuổi rồi chứ. Anh nằm đó một lát đi, không thì rượu chảy hết ra ngoài rồi".(Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.