Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐOẠN KẾT NHỮNG VƯỜN HOA Ở MONTEFORTE

❊ ❊ ❊

Ba năm trôi qua. Chúng ta đang ở trong những vườn hoa rộng lớn ở dinh thự dòng họ Alma tại Monteforte.

Đó là một buổi chiều ấm áp mùa hạ. Mặt trời vừa lặn xuống sau những ngọn núi cao. Một nhóm người nhộn nhịp bên cạnh một chiếc ghế dài, dưới tàn một cây liễu rậm rạp.

Những vị chủ nhân của dinh thự đang tựu họp tại đây, trong lúc vị tổng quản, ông Giacomo trông chừng những tên đầy tớ đang mang đến những thức uống giải khát, và trong lúc viên đại úy đội vệ binh, ngài Spadacappe chống tay lên thanh gươm nặng nề, đang ngước nhìn khung cảnh ở trước mắt ngài.

Hoa Anh Thảo và Rosita ngồi trên chiếc ghế dài. Cách chiếc ghế độ mười thước Raphael Sanzio đang tiếp tục vẽ một tấm tranh vừa mới bắt đầu.

Dưới chân của Hoa Anh Thảo, một đứa trẻ độ chừng một tuổi đang lăn lộn chơi: nó tên là Manfred, để kỷ niệm người mà Hoa Anh Thảo đã mang tên, đó là con trai của Ragastens và Béatrix. Hai người đàn ông, ngồi riêng ở gần bên, đang trò chuyện với nhau. Hai người đàn ông đó là hiệp sĩ De Ragastens, bá tước Alma, lãnh chúa Monteforte và hai người bạn của chàng là Machiavel.

- Ông có biết rằng, Machiavel nói, chấm dứt một câu chuyện đã bắt đầu, ông là một sức mạnh của thiên nhiên không?...

- Tôi không nghi ngờ chút nào cả, Ragastens đáp lại vừa mỉm cười.

- Ông đã đánh vào chức quyền giáo hoàng một ngọn đòn ghê gớm. Vả lại, tất cả đều nứt rạn và hư hỏng trong thế giới xưa. Những người Borgia đã hết thời. Lucrèce ẩn náu ở Ferrare, tìm xa cách để làm cho ngài quận công khốn khổ đó phải cưới nàng và sự dụng trong sự điên cuồng thường nhựt của nàng để làm tiêu tán hết những triệu đồng mà nàng đã cướp giật thuở xưa trong tay người La mã…César đánh giặc cực khổ và chết lần mòn vì vết thương xưa bị vỡ miệng mỗi khi ông cử động mạnh…Những môn nghệ thuật, môn khoa học bắt đầu sống lại. Thế giới đang tái sinh…Phải, thật sự đó là một sự phục hưng…

Ragastens mỉm cười với Hoa Anh Thảo và theo dõi những cố gắng của đứa con trai chàng đang bò lết lại về phía chàng…

- Phải, Machiavel nói, đây là một kỷ nguyên của sự hồi sinh…

Vừa lúc đó, đứa trẻ Manfred cuối cùng bò đến bấu vào chân của cha nó với một tiếng kêu đắc thắng. Ragastens bồng đứa trẻ đưa thẳng tay lên cao và lẩm bẩm:

- Phục hưng!...

Dường như tiếng nói đó tóm tất cả tư tưởng rộng rãi và uyên thâm của ông, Machiavel mỉm cười trước khung cảnh dễ thương ở trước mắt, cảnh Rosita và Hoa Anh Thảo ôm chặt nhau, cảnh Raphael Sanizo nghiêng mình lên trên giá vẽ của chàng, cảnh Ragastens giơ cao đứa con trai lên không, và ông nhắc lại như trong một sự vinh quang:

- PHỤC HƯNG!...

-Hết -

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.