Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XLII QUẬN CHÚA MANFREDI

❊ ❊ ❊

Trông thấy Monteforte, Ragastens tái mặt. Một phút trước đây chàng không hề nghĩ đến nó. Thình lình đứng trước sự hiện diện của Monteforte, chắc chắn chẳng bao lâu nữa chàng sẽ gặp lại Hoa Anh Thảo, Ragastens mới hiểu rõ cái vị trí lớn lao mà nàng thiếu nữ đã chiếm ở trong trí tưởng tượng của chàng vào phút này. Chàng run rẩy và thấy mình đứng trước mặt nàng.

- Cuộc đời của ta sẽ quyết định từ ngày hôm nay! Hiệp sĩ mơ mộng. Ánh mắt đầu tiên của nàng sẽ là rạng đông hy vọng mà ta không dám quan niệm hoặc sẽ là một sự kết án còn ghê gớm hơn cả sự kết án của những người Borgia đã đánh vào ta.

Tuy nhiên, sự rối loạn của chàng dịu xuống và khi bá tước đưa mắt hỏi, chàng trả lời một cách tự nhiên:

- Chà! Đây là thủ đô của ngài…Thành phố thật đẹp!

- Ngài nói sao về những sự bố phòng?

- Tôi nói rằng với những thành lũy như thế, người ta có thể chống lại hai mươi ngàn người trong vòng một năm.

- Tuy nhiên có một điểm yếu…

- Tôi trông thấy: cái đèo mà chúng ta đang đi theo cho phép địch đến gần và toan tính một cuộc tập kích…

- Phải! Và chính César đã tính tấn công ở nơi đó.

- Ông ta đã bị đẩy lui?...

- Hết sức vất vả! bá tước trả lời…Thôi đi, chạy mau một lúc và chúng ta sẽ vào Monteforte…

- Tại đây ngài sẽ được hoan hô, tôi xin bảo đảm.

Bá tước Alma lắc đầu và giục ngựa chạy mau. Ragastens chạy theo sau, vừa ghi nhận trong đầu những lối đi khó khăn nhất của cái đèo có những tấm vách đá to lớn nằm gie ra ở bên trái và bên mặt…

Giờ đây, họ nghe tiếng ồn ào từ thành phố dâng lên, tiếng chuông đổ liên hồi hồi, tiếng kèn thổi…

- Việc đó có nghĩa là gì? Bá tước lẩm bẩm.

- Chúng ta sắp thấy rõ…Can đảm lên! Ngài tỏ ra là một tư lệnh quân đội vừa đi hành quân trở về.

Bản tính nhu nhược của bá tước tiếp nhận những lời nói mạnh mẽ và thô bạo đó tựa như là một ngọn roi quất vào cân não…

- Bởi thượng đế, ngài gầm lớn, ngài có lý!

Một phút sau, bá tước đến trình diện ở cửa thành Monteforte. Những người lính canh nhìn ngài với vẻ sửng sốt. Chính viên sĩ quan trưởng đồn cũng tỏ ra choáng váng. Ragastens đi thẳng đến trước mặt viên sĩ quan.

- Thế nào, thưa ông, chàng nói, ông mất trí rồi sao? Vị chúa tể của ông đi trở về sau một cuộc thám thính trong đó ngài suýt phải mất mạng. Ông còn chờ đợi gì nữa mà không chào kính danh dự cho ngài?...

Những lời nói đó giải thích sự vắng mặt của bá tước có một tác dụng như Ragastens dự liệu.

Ban đầu viên sĩ quan chẳng hiểu gì cả về sự trở về bất ngờ của bá tước. Lời giải thích do Ragastens cung cấp một cách khéo léo đã kịp thời làm nảy sinh trong tâm trí của ông ta một sự thay đổi ngay tức khắc.

- Xin thứ lỗi, ông ta ấp úng… Nỗi vui mừng…người ta quá lo ngại!...

Và ông ta vội vã tập hợp người của mình thành hàng ngũ chiến đấu.

- Ngài hãy nói với họ một tiếng! Ragastens bảo nhỏ bá tước.

- Này ông, bá tước bảo viên sĩ quan, ta tha thứ cho lỗi sơ xuất của ông, vì nguyên nhân những tin tức tốt lành được ta mang về. Này binh sĩ, ta đã tìm hiểu lực lượng của địch quân. Hãy can đảm và nên tin tưởng! Chúng ta sẽ chiến thắng!

- Hoan hô ngài bá tước! tất cả bọn lính đồng thanh reo hò một lượt.

Thế là xong, Bá tước Alma lấy lại hy vọng trước những sự việc được thực hành một cách dễ dãi, ngài ra hiệu cho Ragastens.

- Này ông, Chàng bảo viên sĩ quan, ông vui lòng cho hộ tống Điện hạ cho đến dinh của ngài.

Và, vì viên sĩ quan còn sửng sốt nhìn với vẻ ngạc nhiên người ngoại quốc đó đang ra những huấn luyện cho mình, bá tước nói thêm:

- Ông nên tuân lệnh của ngài chỉ huy doanh trại của ta.

Viên sĩ quan chào.

- Này ông bạn, Ragastens nói vừa nghiêng gần gần ông ta, hãy thi hành đúng lệnh của tôi, tôi sẽ bảo đảm cho vận may của ông…

Viên sĩ quan lẹ làng tiên đoán rằng đang xảy ra một việc bất thường nào đó và do một sự phục tùng mù quáng, quả thật ông ta có thể bảo đảm cho vận mệnh của mình, ông ta đã quyết định. Ông giơ cao thanh gươm, ra lệnh binh lính của mình bước đi vừa hô to:

- Hoan hô ngài Điện hạ! Vinh dự cho ngài bá tước Alma!...

Đội quân nhỏ tiến thẳng đến dinh thự được những quân sĩ và dân chúng mặc quần áo lễ đi theo hộ tống, tất cả mọi người hô lớn: “Hoan hô ngài bá tước” mà không biết tại sao.

Mặc dù những giai đoạn đó diễn tiến rất mau lẹ, tiếng loa truyền về sự trở về của bá tước đã lan đi với một sự lẹ làng chớp nhoáng. Người ta chuyền từ miệng này sang miệng khác những lời nói của ngài đã thốt ra. Ngài bá tước vừa đi thám thính địch tình. Ngài bá tước vừa rủi ro liều mạng sống của ngài: Trọn cả Monteforte đổ xô ra hết ngoài đường hoan hô bá tước, mà mới vào buổi sáng, người ta đòi treo cổ ngài.

- Tôi đã nói trước với ngài như thế nào? Ragastens lẩm bẩm.

- Ngài nói đúng, thưa hiệp sĩ…Nhưng mà những tiếng quân nhạc xa xa, và những quần áo lễ phục đó có nghĩa gì?....

Vào lúc đó, đám rước thành lập xung quanh bá tước Alma trổ ra quảng trường lớn trước dinh…Cùng một lúc do một con đường khác cũng trổ ra một đám rước khác lộng lẫy hơn, ồn ào hơn và trong khi người ta hô lớn “Vinh dự cho ngài lãnh chúa bá tước!” trong đám thứ nhất, một lời hoan hô kéo dài dâng lên từ đám rước thứ nhì:

- Hoan hô thủ lãnh của chúng ta ngài thân vương Manfredi! Vinh dự cho lệnh bà quận chúa trẻ tuổi Manfredi!

Ragastens đứng dựng lên trên bàn đạp. Ở phía bên kia đám đông xao động, cách xa chàng chừng năm mươi bước, một gương mặt trắng bệch xuất hiện trước mắt chàng trong một chiếc xe song mã. Đó là Hoa Anh Thảo…

Chàng nhìn thấy nàng rõ ràng…Bên cạnh nàng, chàng nhìn thấy thân vương Manfredi, sung sướng, tươi cười, đang giơ tay chào…Chàng vỡ lẽ!...

Nàng quận chúa Manfredi đó, mà đám đông đang chào mừng bằng những tiếng tung hô, đó là ái nữ của bá tước Alma!...

Ragastens cảm thấy một đám mây bay qua trước mắt chàng…Tất cả sụp đổ. Tất cả những gì chàng đã làm trở thành vô ích.

Cho đến lúc này, chàng có cảm giác mỗi ngày chàng lên cao một bậc. Bỗng nhiên, chỉ một cái, chàng ngã xuống tới đất. Chàng thấy mình yếu đuối, và một cơn lạnh lẽo xâm nhập vào quả tim chàng.

Tuy nhiên, việc không thể tính khỏi đã xảy đến. Hai đám rước gặp nhau ở chân cầu thang của dinh thự. Thân vương Manfredi trông thấy sự ngạc nhiên, sự nghi ngờ in lên trên tất cả các gương mặt của các vị lãnh chúa đang bao quanh ngài. Và, vào lúc mà bá tước đặt chân xuống đất, ngài cũng nhảy xuống xe và kêu lớn:

- Biến cố quá trầm trọng để được thảo luận ở nơi công chúng. Xin Hội đồng nhóm họp ngay tức khắc!

Rồi ngài đi thẳng đến bá tước Alma:

- Thưa bá tước, ngài nói, tôi đã cho họp Hội đồng.

- Ta đi theo ngài đến đó! Bá tước trả lời với giọng cao ngạo.

Giờ đây, Hội đồng đã tựu hợp trong gian phòng nghị luận. Ở bên ngoài, đám đông chờ đợi, lặng lẽ.

Trong thời gian nghị luận, ngồi xung quanh một chiếc bàn rộng rãi: thân vương Manfredi, mặc trang phục đại lễ, bá tước Alma, dính đầy bụi bặm đi đường, Valentin Ricardo, Trivule ở Plombino, Jean Malalesta, Giolio Orsini và Roderigo ở Imola.

Ngay lúc bá tước Alma đi vào trong phòng, Ragastens làm một cử động để rút lui. Nhưng bá tước ra hiệu giữ chàng ở lại.

- Lúc nãy ngài không nghe ta gọi ngài là Chỉ huy doanh trại của ta sao? Ngài bảo chàng.

- Tôi có nghe! Ragastens trả lời với một vẻ buồn rầu lãnh đạm

Vậy thì thưa ngài, những Chỉ huy doanh trại được quyền tham dự Hội đồng. Xin ngài hãy đi theo ta.

Ragastens đi vào. Vào lúc đó, chàng dừng lại ở ngưỡng cửa, chóa mắt. Hoa Anh Thảo tiến đến trước mặt cha nàng, mặt mày tái xanh.

- Thưa cha, nàng thốt ra với một giọng nghẹn ngào, cha thấy con hạnh phúc, hơn cả những gì con có thể nói được…

- Béatrix, bá tước nói với một vẻ vui tươi, cha nghe dân chúng đồn đãi tin hôn lễ của con…Đây thật là bất thường đối với một người cha, con hãy thú nhận đi, con trẻ của ta!

- Thưa cha…khi mà cha được hiểu tất cả…

- Cuộc hôn nhân vô cùng vinh dự cho gia đình ta. Và quả thật, nó đúng theo lòng mong ước quý nhất trong lòng ta…Ngài thân vương, xin bắt tay ngài!...

Mưu mô của bá tước thật giản dị và cũng rất khôn ngoan. Thân vương thấy được chấp thuận như thế cái điều dường như là căn bản của cuộc tranh luận, ngài cảm thấy sự lãnh đạm của mình tiêu tan.

Hoa Anh Thảo đã ném lên Ragastens một cái nhìn dài quyến luyến. Nàng đứng trước mặt chàng, có lẽ chờ đợi chàng ngỏ lời với nàng…Và ánh mắt của nàng dường như muốn nói.

- Tôi biết rằng chàng sẽ trở lại! Tôi biết rằng vận mệnh của hai chúng ta sẽ va chạm nhau lần nữa…Từ cuộc giao hội đó sẽ thoát ra việc nào? Một lời nói của chàng sẽ định chắc cho tôi…

Nhưng Ragastens đã nghiêng mình chào thật sâu. Chàng không trông thấy ánh mắt của Hoa Anh Thảo. Chàng không nghe tiếng thở dài nhẹ thoát ra. Và, lãnh đạm, chàng bỏ đi qua.

Jean Malalesta chạy vội tới đưa tay cho nàng quận chúa trẻ tuổi vịn vào và đưa nàng đến chiếc ghế rộng của nàng. Và chàng, chàng đã trông thấy và ghi nhận ánh mắt của Hoa Anh Thảo dành cho Ragastens.

- Thưa quý ngài, bá tước Alma nói, giờ đây chúng ta có thể nói chuyện với tất cả lòng thành thật, ta chờ đợi quý ngài giải thích về những việc đang xảy ra trong thủ đô của ta…Dù rất vinh hạnh đối với cuộc hôn nhân giữa ái nữ của ta cùng với ngài thân vương Manfredi, ta chờ đợi quý ngài nói lên, làm thế nào một biện pháp nghiêm trọng như thế đã được lý hội và chấp hành trong khi ta vắng mặt…

Chiến thuật của những người nhu nhược. Có một việc để tự trách mình, ngài bắt đầu bởi những lời trách móc người khác.

Jean Malalesta đứng lên để trả lời:

- Ngài bá tước Alma, chàng nói, chưa biết hết tất cả. Cuộc hôn nhân này chỉ là một trong hai việc bất ngờ nghiêm trọng đã đánh dấu sự khiếm diện của ngài. Đại hội những vị thủ lãnh đã quyết định việc đó, nhưng đại hội cũng có quyết định việc khác.

- Và quyết định khác là thế nào? Bá tước hỏi.

- Quyết định…Phán quyết đã được thi hành hôm qua.

- Phán quyết…ngài quên rằng đang nói chuyện với ai?

- Phán quyết là lời nói duy nhất thích hợp: ngài bá tước Alma ngày hôm qua đã bị truất phế chức tước, quyền hạn và những đặc quyền của ngài, và ái nữ của ngài được tuyên bố người thừa kế trực tiếp đặt dưới quyền giám hộ của Hội đồng. Cho nên ngài bá tước Alma không có quyền đặt câu hỏi với Hội đồng. Ngài chỉ còn trả lời mà thôi…

Cuộc tấn công mãnh liệt và hung bạo gây ra cho những thành viên của Hội đồng một sự bất bình khó chịu. Bá tước đứng lên, nhưng ngài ngã ngồi xuống, bị đè bẹp bởi sự kinh hoàng…Về phía của Hoa Anh Thảo, nàng bước tới trước.

- Thưa quý vị lãnh chúa, nàng nói, trong khi cha tôi vắng mặt và rằng những vẻ ghê gớm bên ngoài buộc tội ngài, tôi đã kiềm chế gương mặt tôi không cho lộ ra một tình cảm khốn khổ nào đang bóp nát con tim tôi. Thái độ khước từ đó ngày hôm nay cho tôi có quyền đòi hỏi một sự công lý khiếm khuyết trong những lời nói của ngài Jean Malalesta…

- Quận chúa muốn nói gì? Malalesta kêu lên.

Và chàng trở nên tái mét. Vì, trong giọng nói của Béatrix, chàng đọc thấy mình bị kết án! Không bao giờ, Béatrix sẽ chịu yêu chàng.

Gần như tự nhiên, đôi mắt của Malalesta đặt lên chàng hiệp sĩ Ragastens. Bất động, lạnh lùng, người này chờ đợi đoạn kết của cảnh tượng đó. Từ Ragastens, đôi mắt của Malalesta trở lại trên Hoa Anh Thảo.

- Việc mà tôi muốn nói! Nàng kêu lớn. Sự thật chói lọi trước mắt mọi người…là vì sự trở về của bá tước ở giữa chúng ta, là một bằng cớ hùng hồn rằng những sự nghi ngờ bất công đã được đưa ra và rằng một sự sai lầm ghê gớm đã bị phạm phải!...

- Thật vậy! thân vương Manfredi kêu lên, và chắc chắn rằng nếu như ngài bá tước giải thích cho chúng ta nghe một cách trung thực những nguyên nhân về sự vắng mặt của ngài, chúng ta phải tự hạ mình trước mặt ngài.

- Thưa quý ngài, bá tước liền nói, sự thật rất giản dị: ta đã bị lôi cuốn vào một cuộc mai phục. Nếu như các ngài thấy lại ta, là nhờ ở ngài hiệp sĩ De Ragastens đã cứu mạng cho ta.

Tất cả các cặp mắt quay sang phía chàng hiệp sĩ.

- Ta đã phạm lỗi, bá tước nói tiếp. Ta đã bằng lòng chịu bí mật tiếp hai tên thám tử của Alexandre VI và của César. Hai người đàn ông đó đến đề nghị với ta sự phản bội Monteforte. Nếu như ta đã dằn lòng tức giận, là vì ta hy vọng rằng giả bộ dấn mình, ta sẽ nhận được những tin tức quý báu… Những tên khốn nạn đó đoán ra tư tưởng và chiến thuật của ta. Bấy giờ chúng có quyết định bắt cóc ta…Chúng nó hẹn với ta ở bên ngoài thành phố. Ta nghĩ rằng ta chẳng có gì phải lo ngại và quả thật vô ích để báo động bằng cách cho người đi theo ta…Hỡi ôi! Thưa quý ngài…ta đã không nghĩ đến sức mạnh phi thường của một trong hai kẻ phái viên…nam tước Astorre. Ta bị bắt, lôi kéo, cột trên mình ngựa của ta. Cuối cùng, những tên ngục tốt của ta cho rằng bọn họ ở khá xa Monteforte để có thể ngừng lại nghỉ ngơi tại một ngôi quán. Một sự tình cờ may mắn đã khiến cho ngài hiệp sĩ De Ragastens có mặt ở nơi đó. Ngài đã hiểu và đã tấn công nam tước Astorre và đánh bị thương ông ta cũng như là người cuồng tín của ông ta, một gã tu sĩ tên Garconio. Sau khi giải thoát cho ta, ngài hiệp sĩ vui lòng hộ tống ta cho đến Monteforte. Thưa quý ngài, đó là việc gì đã xảy ra.

Được nói ra với một giọng thật bình tĩnh, câu chuyện dường như phát biểu sự thật. Cảm tưởng chung được diễn tả bởi thân vương Manfredi. Ngài nghiêng mình trước mặt bá tước và nói:

- Thưa Điện hạ, chúng tôi có tội…

- Này! Không phải, bá tước kêu lên, những vẻ ngòai chống lại ta. Thưa quý ngài, nếu như quý ngài muốn làm cho ta thú vị, chúng ta đừng nói đến cuộc phiêu lưu ghê tởm đó nữa.

- Tuy nhiên, thưa bá tước, những quyết định đã được công nhận trong những lúc ngài vắng mặt…những vị thủ lãnh chỉ định…

- Xin mọi người nên giữ những sự chỉ định đã được giao phó cho mình, bá tước vui vẻ nói.

- Cho nên chỉ còn có việc, thân vương Manfredi nói, là cho những truyền lệnh sứ bố cáo việc lấy lại quyền hành của ngài. Điện hạ bá tước Alma, bị nghi ngờ một cách bất công.

Giọng nói của Malalesta lại cất lên một lần nữa.

- Tôi xem là đúng những gì ngài Điện hạ đã thuật lại với chúng ta. Tất cả những trường hợp đều phù hợp để xác định sự thật câu chuyện kể của ngài. Tuy nhiên có một điểm trên đó tôi muốn kêu gọi sự chú ý của quý ngài. Ngài bá tước đã được đưa về đây bởi ngài De Ragastens.

Malalesta nhấn mạnh trên chữ “đưa”. Ở đây có một dụng ý quá rõ rệt khiến cho bá tước run rẩy và khiến cho Ragastens nhìn sững người vừa mới nói.

Bỗng thình lình Malalesta nói tiếp, và, việc lạ lùng, chính trên Hoa Anh Thảo mà chàng nhìn chăm chú và kết thúc:

- Thưa quý ngài, đây là lần thứ nhì mà chúng ta gặp gỡ ngài hiệp sĩ De Ragastens...Lần thứ nhất, là ở trong các hầm mộ trong kinh thành Rome...và ngài hiệp sĩ tuyên bố rằng ngài thuộc về César Borgia!...Có phải lạ lùng không là ngài bá tước Alma, ra khỏi Monteforte để đi tìm hai tên gián điệp của những người Borgia, lại trở vào với một tên gián điệp khác cũng của những người Borgia đó?

Nghe những lời ấy, Hoa Anh Thảo trở nên cực kỳ tái xanh. Bá tước, vội sẵn sàng bỏ rơi Ragastens, lẩm bẩm:

- Thưa quý ngài, ta thề rằng ta không biết...

Dưới lời sỉ nhục rất gay gắt, Ragastens thu hình lại như để chực nhảy vào mình kẻ sỉ nhục mình. Đột nhiên, chàng dường như thay đổi ý kiến. Một nụ cười khinh bỉ uốn cong trên môi chàng. Và thế là với một giọng cay chua được chàng đáp lại:

- Ngài lãnh chúa Jean Malalesta chắc hẳn muốn lãnh ba ngàn đồng đuy-ca vàng mang chân dung của Alexandre Borgia.

Malalesta đưa tay nắm con dao găm của mình.

- Ngài hãy giải thích, chàng ta gầm thét với một giọng khan vì cơn giận dữ tột độ. Ngài hãy giải thích bằng không ngài sẽ chết!

- Ngài có lỗi để nói lời quyết đoán vội vàng, Ragastens nói. Còn về phần tôi phải giải thích, tôi giải thích bởi vì tôi muốn như vậy, chớ không phải bởi vì ngài quá mong muốn. Thưa quý ngài, Alexandre VI thỏa thuận với đứa con trai xứng đáng của ông ta là César, đã treo giải thưởng chiếc đầu của tôi, tại vì tôi đã từ chối không chịu thuận giúp cho một vài việc phối hợp, chống lại thành phố Monteforte. Thủ cấp của tôi được đánh giá ba ngàn đuy-ca, thưa quý ngài. Nên, thưa quý ngài, bằng cách đi theo ngài bá tước Alma về Monteforte, thành phố tự do mà tôi không muốn góp phần bắt lệ thuộc, tôi hy vọng thoát khỏi những tên thích khách được thả theo dấu của tôi. Ngài lãnh chúa Jean Malalesta, bằng cách sỉ nhục tôi, bắt buộc tôi đi ra khỏi Monteforte. Ngài từ chối sự tá túc đối với tôi mà bất cứ ngài quý tộc người Ý nào cũng xem như là một nghĩa vụ thừa nhận cho kẻ bị khai trừ là tôi đây. Cho nên tôi nói rõ là ngài lãnh chúa Malalesta giao nộp tôi cho Borgia và ngài có quyền lãnh thưởng ba ngàn đuy-ca. Ngài sẽ rất xứng đáng nhận lãnh.

Bài diễn văn ngắn của Ragastens là một sự tinh xảo phi thường. Trước hết, chàng chỉ dẫn cho Hoa Anh Thảo. Kế đó, chàng tranh thủ cảm tình với những thính giả của mình. Cuối cùng, chàng đáp lại lời sỉ nhục của Malalesta bằng một lời sỉ nhục tàn nhẫn hơn.

Một ánh lửa tự hào thoáng qua nhuộm đỏ sẫm gương mặt của Hoa Anh Thảo. Ragastens không trông thấy. Nhưng Malalesta, chàng, trông thấy! Chàng tiến đến trước mặt hiệp sĩ, bàn tay giơ lên.

Nhưng trước khi bàn tay đó kịp hạ xuống, Ragastens đã chụp lấy cườm tay của Malalesta. Chàng vặn vẹo, bóp chặt. Và, lần này tỏ ra ghê gớm, chàng cúi xuống chàng thanh niên đang cố gắng vô ích thoát khỏi cái siết chặt dữ dội.

- Chừng nào ngài muốn cho tôi giết chết ngài? Ragastens hỏi với một giọng giận dữ cực độ, nghe thật rùng rợn.

- Tốt hơn mày nên nói rằng mày sợ chết? Malalesta gầm vang. Nếu không, mày đã hiểu rằng ta đang khát máu của mày!

Ragastens buông cườm tay ra.

- Thưa ngài, chàng nói, ngài muốn tôi chờ đợi ngài ở đâu?

- Trên quảng trường lớn.

- Lúc nào?

- Tối nay.

Tái mét vì giận dữ, Malalesta lảo đảo đi ra. Không một người thủ lãnh nào có mặt kịp can thiệp. Khi Malalesta đi ra rồi, Ragastens quay sang phía họ.

- Thưa quý ngài, chàng nói với vẻ đường hoàng, giờ đây không còn một sự nghi ngờ được đưa ra chống lại tôi, tôi muốn cho các ngài những lời giải thích...Tôi nhận ra ở quý ngài những vị lãnh chúa mà tôi được trông thấy ở trong các hầm mộ. Các ngài nghe tôi từ chối không chịu tham gia mọi hành động chống lại những người Borgia. Cho nên tôi cần phải nói cho các ngài rõ làm thế nào và tại sao tôi đang ở đây...

- Thưa ngài, Jiulio Orsini ngắt lời, bây giờ tôi cần phải tuyên bố rằng sự nghi ngờ của Jean Malalesta thật hết sức bất công. Thật vậy, tôi có thể chứng minh rằng những người Borgia xem ngài như là một trong những kẻ tử thù ghê gớm nhất. Tôi bí mật có mặt ở kinh thành Rome, vào ngày mà ngài vượt ngục. Tôi có đọc những tấm thẻ nhỏ treo giải chiếc đầu của ngài. Và tôi có thể phán đoán sự khủng khiếp mà ngài đã gây cho những người Borgia. Ngay vào lúc đó, tôi mong muốn được quen biết ngài và tôi lấy làm sung sướng rằng những hoàn cảnh cho phép tôi đưa cho ngài một bàn tay bạn hữu...

Ragastens vui mừng nắm lấy bàn tay của Orsini.

Bấy giờ, chàng hiệp sĩ thuật lại câu chuyện của chàng, từ lúc đi vào nước Ý. Không còn gì đáng phục hơn là việc chàng thản nhiên thuật lại làm thế nào chàng đã xiềng César thế vào chỗ của chàng và làm thế nào chàng đã bắt giữ giáo hoàng trong tay của mình

Mọi người tưởng chừng như nghe một cuộc phiêu lưu kỳ thú huyền diệu nào đó. Về phần của Hoa Anh Thảo, nàng lắng nghe hết sức chăm chú và say mê cho đến lúc chàng hiệp sĩ ngưng nói, nàng mới thình lình sực tỉnh lại.

Tất cả các biện pháp đề xuất trong khi bá tước đi vắng đều được ngài chuẩn y. Ngài còn yêu cầu thân vương Manfredi giữ quyền tổng chỉ huy.

Bá tước Alma muốn xác nhận với Ragastens chức tước Chỉ huy doanh trại, nhưng Ragastens nhất quyết từ chối.

- Tôi thích hành động như là người tình nguyện tự do, chàng nói.

- Thế ra ngài nghĩ đến việc rời khỏi chúng tôi sao?

- Thưa ngài bá tước, cho đến đây, tôi sống một phần theo sở thích của cuộc phiêu lưu. Cuộc sống bấp bênh cũng có sự thú vị của nói. Và tôi thú nhận rằng tôi sẽ khó từ bỏ nó. Cho nên tôi khó có thể nói rằng ngày mai tôi sẽ ở đâu...Hơn nữa, kết cuộc trận đấu gươm của tôi với ngài lãnh chúa Malalesta...

- Cuộc đấu gươm đó sẽ không xảy ra! Bá tước hăng hái nói.

- Đừng nên để cho hai nhà quý tộc dũng cảm đổ máu của họ vô ích! Thân vương Manfredi nói thêm. Người ta nên cho mời Jean Malalesta đến.

Jiulio Orsini chạy vụt đi và chẳng bao lâu trở lại với Malalesta.

- Ngài Jean thân mến, thân vương nói, ngài đã tỏ ra bất công với ngài hiệp sĩ De Ragastens. Chúng tôi có bằng cớ rằng những sự nghi ngờ của ngài không chính đáng...Ngài bá tước yêu mến của chúng ta, trở lại giữa chúng ta lấy lại những chức tước của ngài, ngài rất muốn nhường lại cho chúng ta những quyền chỉ huy đã được đại hội chỉ định.

- Tôi rất sung sướng trên tất cả mọi sự diễn tả rằng ngài bá tước rất xứng đáng với sự phục tòng của chúng ta, Malalesta nói.

- Về phần của ngài hiệp sĩ De Ragastens, ngài có một tấm long quá cao quý để không thừa nhận trước hiệp sĩ rằng ngài đã có tội.

- Trước khi trả lời cho ngài, thân vương, tôi muốn nói đôi lời riêng với ngài hiệp sĩ.

- Được! Thân vương Manfredi ngạc nhiên nói.

Jean Malalesta rút lui vào một khung cửa sổ, tại đây Ragastens liền đi theo lập tức. Hoa Anh Thảo tự nhiên lui lại về phía một khung cửa sổ.

- Thưa ngài, Jean Malalesta nói, ngay sau lúc mà tôi trông thấy ngài ở trong các hầm mộ trong kinh thành Rome, tôi đã hết lòng ngưỡng mộ thái độ và lòng can đảm của ngài...Tư tưởng đó không thay đổi từ lúc ngài đưa ngài bá tước Alma về...tôi tin chắc rằng ngài bá tước chịu ơn sự danh dự của ngài...

- Thưa ngài, tôi xin bảo đảm với ngài...

- Tôi muốn nói với ngài rằng lời sỉ nhục ở trên cửa miệng của tôi lúc nãy ở xa khỏi tâm trí của tôi. Vào ngay cả lúc mà tôi tìm kiếm một lời nói độc địa nào để chống lại ngài, tôi thán phục ngài và, than ôi! Tôi ganh ghét ngài!

Ragastens choáng váng. Việc gì đã xảy ra trong tâm trí của chàng thanh niên quý tộc, hiển nhiên là can đảm?

- Thưa hiệp sĩ, bỗng nhiên Malalesta nói tiếp, trước mặt các ngài đó tôi sẽ đưa ra lời xin lỗi ngài. Bởi vì tôi đã sỉ nhục ngài một cách hèn hạ, vì biết rằng ngài không đáng bị sỉ nhục.

- Và tôi, Ragastens nói, tôi sẽ chẳng để cho một vị quý tộc xứng đáng như ngài phải chịu hạ mình. Những gì ngài vừa nói xóa bỏ lời sỉ nhục. Tôi không dám đòi hỏi quá đáng.

- Cám ơn, ngài hiệp sĩ, Malalesta nói. Nhưng để cho tôi nói hết, tôi sẽ xin lỗi ngài và cuộc đấu gươm của chúng ta vào tối nay sẽ không xảy ra. Nhưng dù sao chúng ta cũng sẽ đánh nhau...

- Tôi không hiểu gì...

- Tôi nói với ngài rằng chúng ta cần phải đánh nhau! Cần phải có một trong hai người chúng ta chết!...

- Được! Tôi bằng lòng chịu cắt đứt họng với ngài, mặc dù tôi thấy thái độ của ngài dường như là....

- Xứng đáng với một người điên!...Ngài có thể nói như thế!...

- Ngài muốn khi nào chúng ta sẽ đánh nhau?

- Ngày mai, lúc trời chạng vạng...

- Tốt. Nơi nào?

- Ở cái Đầu người.

- Ngài nói cái Đầu người ở đâu?...

- Bên ngoài tường thành, ở giữa cái đèo do nơi ấy ngài đi đến, theo người ta nói lại với tôi...Ở đấy có hai tảng đá to lớn?...Một tảng, tảng bên trái, giống như một cái đầu người. Nên người ta gọi nơi đó là: cái Đầu...

- Tốt. Ngày mai, lúc trời tối, ở tảng đá Đầu người.

- Cám ơn, ngài hiệp sĩ...Malalesta nói với vẻ khích động.

- Tuy nhiên, một câu hỏi! Một người lương thiện như tôi không liều sinh mạng để rủi ro bị giết chết bởi một nhà quý tộc xứng đáng như là ngài, mà không biết tại sao?...

- Ngài muốn biết tại sao tôi đã khiêu khích ngài? Ngài muốn biết tại sao, bằng cách vừa hối tiếc một lời nói không xứng đáng, mà tôi vẫn còn muốn giết ngài hoặc là muốn bị ngài giết chết?

- Chúa ơi! Rõ thật là tôi muốn được biết điều đó!...

- Thế này!...là vì tôi yêu thương Béatrix!...Ngài nên hiểu tôi...Tôi thương nàng đến mất cả lý trí, đến nỗi thà là chết hơn là biết đích xác rằng mình không được yêu thương!...

Ragastens trở nên tái xanh.

- Nhưng mối tình đó có gì...chàng ấp úng.

Malalesta nắm cánh tay và ngắt lời chàng.

- Tôi yêu nàng, chàng lẩm bẩm...Cho nên, cần phải có một trong hai người chúng ta chết, bởi vì nàng yêu ngài!...

Ragastens không nói nên lời. Chàng muốn làm một cử động để giữ Malalesta lại. Nhưng người này đã đi thẳng đến giữa phòng hội. Chàng đi lướt qua Hoa Anh Thảo, chàng trông thấy nàng. Và chàng nghe nàng lẩm bẩm:

- Ta thật là bạc phước!

- Thưa quý ngài, Jean Malalesta nói lớn tiếng, lãnh chúa, phiên hầu của tôi, đứng trước các ngài đã nghe tôi thốt ra lời sỉ nhục, tôi xin đưa ra lời xin lỗi ngài hiệp sĩ De Ragastens.

Tất cả các bàn tay đưa về phía Jean Malalesta. Người này trò chuyện và tươi cười như không có việc gì xảy ra, đi ra khỏi gian phòng cùng với các nhà quý tộc khác.

Ragastens sắp sửa đi theo họ. Vào lúc đó, một bàn tay đặt lên cánh tay chàng. Đó là bàn tay của Hoa Anh Thảo.

- Tối nay, nàng lẩm bẩm, trong vườn hoa của dinh thự, tôi muốn nói chuyện với ông.

Ragastens nghiêng mình thật thấp, ngực tức thở, đôi chân lảo đảo. Đến lúc chàng ngước lên, chàng thấy quận chúa Manfredi đang đi ra, vịn vào tay ngài bá tứơc Alma.

- Malalesta nói rằng nàng yêu thương ta! Ragastens nghĩ, chàng vẫn còn sững sờ. Dù sao nàng vẫn là người hôn phối của thân vương Manfredi...mãi mãi mất mát đối với ta!...Malalesta đã lầm lẫn...Nàng không thương yêu ta...Ảo tưởng! Điên cuồng!...Jean Malalesta có nói rằng một trong hai người chúng ta cần phải chết...Ta biết rõ kẻ nào sẽ chết!....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.