Sau khi Ragastens đi rồi, ở trong hang của bà Maga, mọi người sốt ruột chờ đợi đầy nỗi lo âu.
Không thấy Ragastens trở lại!
Buổi chiều đến và ba người vẫn chờ đợi mỏi mòn.
Trời tối. Sự lo lắng của Machiavel từng phút càng lớn thêm. Ragastens có bị bắt không?
Raphael không còn kiên nhẫn nữa. Cuối cùng chàng không chịu đựng nổi...
- Chúng ta đi! Chàng nói giọng ngắn ngủi.
- Chúng ta nên chờ đợi thêm!...
- Tôi không thể chờ được nữa.
Machiavel hiểu rằng Sanzio đã đuối sức.
- Chúng ta đi! Chàng nói...Nhưng nên đi qua quán “Cái giỏ đầy hoa nở”. Có lẽ chúng ta sẽ có được tin tức chăng.
- Tất cả những gì anh muốn, nhưng chúng ta đi!... Có phải không, mẹ Maga?...Có phải mẹ, mẹ cũng nghi ngại một tai biến ghê gớm nào đó? Mẹ cũng không muốn ở lại đây?
- Phải, bà Maga buồn bã trả lời.
Nửa giờ sau, họ có mặt ở quán trọ.
- Spadacappe! Machiavel chỉ một người đàn ông dường như đang đứng đợi ở ngoài sân.
Chàng vội vàng đến gặp anh và chẳng bao lâu Spadacappe thuật hết cho chàng nghe tất cả những gì Ragastens đã nói.
- Nhưng hiện giờ ông hiệp sĩ ở đâu?
- Chắc chắn là ông đang lẩn quẩn ở trong Tivoli, và tôi tin sẽ tìm gặp ông. Tôi đã chuẩn bị mọi việc xong xuôi theo chỉ thị của ông.
- Này Spadacappe! Machiavel lo ngại nói, cần phải tìm cho ra ông hiệp sĩ và nói chúng ta đang ở đây…
- Tôi xin lo liệu việc đó!
Spadacappe liền đi ngay. Người ta thấy kết quả việc tìm kiếm của anh như thế nào. Đến lúc Spadacappe trở lại, trời đã tối mịt.
- Ông hiệp sĩ? Machiavel sốt ruột hỏi.
- Ông đợi ngài ở nơi quảng trường…Hãy mau giúp đỡ tôi!...
Spadacappe chạy vội đến bên cạnh chiếc xe và bắt đầu lấy rơm cột vào bánh xe. Sanzio và Machiavel cũng hăng hái bắt tay vào việc.
- Ragastens cần đến chiếc xe, Machiavel lẩm bẩm. Thế là mọi việc đã sẵn sàng.
Một niềm hy vọng khó tả trở lại với họ…Trong vài phút đồng hồ, những bánh xe, móng ngựa đã được bao bọc kỹ…Người ta đưa bà Maga lên xe.
- Khởi hành! Raphael ra lệnh.
Chiếc xe đi ra khỏi quán trọ. Machiavel và Sanzio hối hả. Họ đi đến quảng trường nhỏ.
Họ rút dao ra cầm nơi tay và đẩy cửa giáo đường, cùng đi vào. Giáo đường dường như vắng vẻ…
Chỉ vài bước chân, họ đi đến trung bộ của giáo đường. Machiavel nắm lấy bàn tay của Sanzio và chỉ cho chàng xem, trong ánh sáng vàng vọt của những cây đèn sáp, bóng dáng ma quái của Ragastens đang chật vật với chiếc quan tài…Raphael nhảy tới và, vào đúng lúc chàng, đang cúi xuống để bồng xốc Rosita lên, chàng để bàn tay lên vai chàng hiệp sĩ…
Ragastens ngẩng đầu lên với một tiếng sư tử gầm thét và buông rơi nàng thiếu nữ trẻ tuổi, chụp lấy cây dao găm của mình…Nhưng chàng kịp nhận ra Raphael và một nụ cười nở chói ngời trên gương mặt của chàng.
- Ông bạn thân mến, ông đến vừa kịp lúc!...Hãy bồng nàng lên!...Thực ra, chính ông mới là người chồng!...
Ban đầu Raphael có một cái nhìn ngây ngất đối với Rosita. Nghe những lời nói cuối cùng của Ragastens, chàng bước lùi lại một bước, giở nón xuống, rồi chỉ nàng thiếu nữ cho chàng…
Ragastens hiểu rõ tư tưởng cao thượng của nhà nghệ sĩ. Sanzio nhường cho chàng danh dự mang người vợ của mình đi và hoàn thành một mình việc mà chàng đã đơn thân khởi sự!...
Ragastens ôm lấy nàng thiếu nữ đi ra đến xe và đặt nàng vào lòng của bà Maga…
Raphael muốn mở miệng, muốn nói lời tri ân…Một tiếng nức nở diễn tả cả một thế giới tư tưởng đang làm chàng xúc động. Rồi, Ragastens ra lệnh:
- Spadacappe, con ngựa của ta, và con ngựa của anh! Bỏ các con ngựa của các ngài đó ở lại chuồng. Machiavel, lên ngồi trên ghế. Tôi nghĩ rằng ông biết cách điều khiển phải không?
- Phải, thưa tướng lãnh! Machiavel nói vừa mỉm cười.
Về phía của Raphael, chàng đã ngồi vào trong xe, cúi xuống gương mặt trắng bệch của Rosita, chờ đợi tác dụng của liều thuốc hồi sinh vừa được bà Maga cho nàng thiếu nữ uống…
Spadacappe xuất hiện, Ragastens nhảy lên yên. Chiếc xe đi từng bước ngang qua Tivoli, rồi phi nước đại….
Chiếc xe chạy mau như điên cuồng suốt một giờ trong đêm tối. Người ta tránh không tiếp giáp thẳng với con đường Florence. Ragastens và Spadacappe giục ngựa chạy bên cạnh chiếc xe.
Đến cuối một giờ đồng hồ, Raphael biểu ngừng lại. Machiavel tuân lời. Bấy giờ, Sanzio bước xuống xe.
- Các bạn!...Sanzio ấp úng, say sưa vì vui mừng.
Chàng giương thẳng hai cánh tay về phía chiếc xe…Rosita xuất hiện, vẫn còn trắng bệch, đôi mắt rối loạn…
- Rosita, Raphael bảo nàng với một sự xúc động mãnh liệt, đây là ông hiệp sĩ De Ragastens và đây là Machiavel, hai người bạn thân thiết mà anh đã kể cho em nghe tấm lòng tận tụy…
- Xin cảm tạ quý ông đã giao trả tôi lại cho anh Raphael của tôi, nàng nói với một nụ cười hết sức dịu dàng. Tôi được hạnh phúc nhờ ở quý ông…Không bao giờ tôi quên đến hai người anh trai của tôi…
- Anh trai! Raphael kêu lên. Em đã tìm đúng lời nói!...
- Trong trường hợp đó, Ragastens nghiêm trang nói, tôi xin phép được ôm hôn theo như danh nghĩa đó ban cho tôi quyền hạn!....
Rosita chìa má cho hiệp sĩ ôm hôn.
- Chúc em gái nhỏ được hạnh phúc! Chàng nói êm ái.
Rồi đến lượt của Machiavel. Trong đêm tối thơm ngát, có một chút hạnh phúc hoàn toàn khó quên ở giữa những con người tựu hợp dưới bầu trời đầy sao.
Đến lúc Rosita và Raphael bước trở lên xe, cả hai thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc: bà Maga đã biến mất.
- Hỡi ôi! Sanzio lẩm bẩm, thật khó lòng lay chuyển quyết định của bà. Những giọt nước mắt của Rosita không thể giữ bà lại được…Ở kinh thành Rome, chúng tôi đã hoài công thử lôi cuốn bà…
Rosita khóc than lặng lẽ.
- Thôi đi! Machiavel nói, cần phải ra đi!...
- Chúng ta đi! Sanzio trả lời với một tiếng thở dài.
Chiếc xe lại chuyển bánh. Bấy giờ, bà Maga ẩn núp từ một bụi rậm chui ra. Đôi mắt của bà ướt đẫm nước mắt, bà nhìn sững theo chiếc xe đang đi xa.
Cuối cùng, bà quay trở lại và bắt đầu đi mau về hướng Tivoli…Và lần này, một ý chí dữ tợn chói ngời trong đôi mắt của bà.
Trời hừng sáng, chiếc xe đã đánh một vòng lớn, và tiếp giáp con đường đi Florence. Ragastens cho xe ngừng lại.
- Này các bạn, chàng nói, con đường đã trống trải…Các bạn đi thẳng đến Florence, còn tôi, tôi có công việc cần phải làm ở nơi này…
- Chúng ta chia tay sao? Machiavel và Sanzio cùng kêu lên.
Những lời van nài của họ, những lý lẽ của họ, những lời khẩn khoản của Rosita, tất cả đều không lay chuyển được quyết định của Ragastens.
Thế là họ từ giã nhau trong một cơn xúc động mãnh liệt. Và những kẻ trốn chạy chỉ khởi hành sau khi Ragastens thề thốt với họ rằng một ngày gần đây chàng sẽ đi đến Florence.
Machiavel điều khiển chiếc xe lên đường, Rosita và Raphael nghiêng mình ra cửa xe, còn tiếp tục trao đổi những dấu hiệu thân ái với hiệp sĩ. Xe chạy qua một khúc quanh, Ragastens thấy mình còn ở lại trơ trọi.
Bấy giờ, chàng quay sang Spadacappe.
- Này Spadacappe, chàng bảo anh, cái chiến dịch mà ta sắp bắt đầu sẽ rất giàu những sự nguy hiểm cam go…
- Với ông, thưa ông hiệp sĩ, tôi không lo ngại gì cả…Nhưng mà thưa ông, ông sắp sửa đánh nhau phải không?...
- Phải, Spadacappe. Việc đó thích hợp với anh không?
- Phải. Ông có vui lòng cho tôi đặt một câu hỏi không?
- Ta cho phép anh hỏi…
- Cho đến bây giờ, ông chỉ làm cái việc chiến đấu chống lại bọn cảnh binh, những vị lãnh chúa hùng mạnh, cả những vị giáo hoàng!...Lần này ông sẽ chiến đấu chống lại ai?
- Chống lại một đạo quân! Ragastens trả lời giản dị.