Rome! Kinh thành cổ kính của thế giới văn minh đang nặng nề yên giấc trong một cảnh thê lương quạnh quẽ.
Một vẻ khùng khiếp bí mật làm giá lạnh tòa đô thị tráng lệ. Rome nín lặng Rome cầu nguỵện Rome ngạt thở.
Ở tại nơi mà thuở xa xưa tiếng nói của Cicéron (1) từng vang dội trên diễn đàn của một Quốc dân hội nghị trường huyên náo, những tiếng nói ghê rợn vang lên đều đều. Ở tại nơi mà hai anh em Gracchus (2) đã tranh đấu cho quyền lợi tự do, bị đè nặng dưới chế độ chuyên chế cho Rodrigue Borgia.
Và Rodrigue Borgia chỉ là một người đáng lo ngại trong ngôi Tam bảo đang ngự trị trên thành phố chúa tể của các thành phố, bởi vì Rodrigue Borgia có một đứa con trai tiêu biểu cho sự Hung bạo, và một người con gái tuợng trưng cho Mưu chước.
Đứa con trai tên César,
Đứa con gái tên Lucrèce..
Chúng ta đang ở vào tháng năm năm 1501. Ngày hôm ấy, mặt trời mọc lên trong một bầu trời đỏ chói. Buổi sang trời chói lọi. Một sự vui vẻ tràn lan trong không khí.
Nhưng kinh thành Rome vẫn lạnh lùng… ảm đạm, bởi vì những giáo sĩ đang ngự trị trên trần thế… Tuy nhiên, dân chúng hiếu kỳ đang tập hợp trước cổng lớn của tòa lâu đài Saint – Ange gần bên điện Vatican.
Chân trần đi đất, quần áo tả tơi, đầu đội chiếc mũ trùm của người Phrygien họ ngắm nhìn với vẻ thán phục và kính trọng một nhóm quý tộc đang quần tụ trên quảng trường, trò chuyện ồn ào, cười cợt và không màng ném mắt nhìn xuống đám người hạ tiện từ xa đang them khát địa vị của họ.
Những kỵ sĩ đỏ mặc quần áo nhung lụa bên ngoài phủ những chiếc giáp sắt mịn màng, cưỡi những con ngựa đẹp đẽ, đang tụ tập gần bên cửa ra vào tòa lâu đài… Thình lình cánh cửa mở hoác ra.
Mọi người im lặng. Họ lột nón trên đầu xuống. Một người đàn ông có gương mặt ngăm ngăm đen, mặc nhung đen, xuất hiện trên một con ngựa ô đi tới về phía những nhà quý tộc trể lúc này đang xếp hàng chào.
Ông đưa đôi mắt lơ đãng nhìn lên trên thành phố lúc này dường như bị mắc phải một nỗi ưu phiền càng lặng lẽ hơn nữa.
Rồi ông lẩm bẩm nho nhỏ vài lời mà không một người nào nghe rõ.
- Mối tình này đang đốt cháy tim ta… Hoa Anh Thảo (Primevère)!... Chà! Cầu cho ta bị đày nơi địa ngục nếu như ngày hôm nay nàng không thuộc về ta!...
Bấy giờ, ông dùng tay ra hiệu cho những kỵ sĩ và toán người nhỏ bắt đầu đi hướng một trong những cửa thành Rome, trong lúc ở giữa đám dân chúng câu nói sau được nhắc đi nhắc lại trên những cửa miệng sợ hãi. Nó đi qua như là một cơn rùng mình ớn lạnh:
- Con trai của giáo hoàng!... Đức ông César Borgia!...
Cũng vào buổi sáng của tháng năm đó, trên con đường đi vào Florence, cách thành Rome độ chừng bảy dặm, một kỵ sĩ đơn độc cưỡi một con ngựa và đi từng bước hướng về thành phố chúa tể của các thành phố. Chàng độ chừng hai mươi bốn tuổi.
Bộ trang phục của chàng xác xơ, có hơn một miếng và và đôi giày của chàng đã vá nhiều chỗ. Nhưng thật sự, chàng có vẻ mặt tự hào dưới mái tóc dài phủ lên vai bằng những lọn tóc quăn tự nhiên, với hàng ria mép mịn màng vểnh lên, vóc người cân đối, đôi mắt tinh nhanh sang quắc, và nhất là điệu bộ vui vẻ ngây thơ hớn hở trên gương mặt.
Chàng thanh niên dường như tự thả hồn mơ mộng và đưa cặp mắt thờ ơ nhìn rảo khắp cánh đồng La Mã hoang vắng và trống trải, bị thiêu đốt dưới ánh mặt trời.
- Phải đó! Chàng nói lớn, kia là quang cảnh chẳng giống chút nào đến những vùng lân cận ở thành phố Paris than mến của ta, với những khu rừng nhỏ và những quán rượu ở ngoại ô, tại đó người ta uống một loại rượu thật ngon, cùng với những cô gái dễ thương của họ… Nào Capitan, chạy mau thêm một lúc, anh bạn… và hãy xem coi chúng ta có thể gặp một lữ quán nào lương thiện chăng…
Capitan là tên con ngựa đang chạy nước kiệu.
Chưa đầy năm phút thì bỗng người ky sĩ trông thấy ở phía xa một đám bụi mù đang tiến đến trước mặt chàng. Vài phút sau, chàng nhận ra hai con ngựa đang phi tới.
Trên mình một con, phất phới một chiếc áo dài đen: một tu sĩ! Trên mình con ngựa kia, một chiếc áo dài trắng: một thiếu phụ!
Liền ngay đó, học đến sát bên chàng.
Chàng thanh niên người Pháp sắp sửa chào người thiếu phụ mặc áo dài trắng bỗng chàng ngạc nhiên thấy nàng dừng phắt con ngựa đang chạy hết tốc lực và đến xếp hàng bên cạnh chàng.
- Thưa ông, nàng run rẩy kêu lên, xin mau cứu giúp tôi!...
- Thư phu nhân, chàng hăng hái nói, nếu như phu nhân hân hạnh nói cho tôi biết tôi có thể giúp đỡ phu nhân việc gì!
- Ông mau giải thoát tôi khỏi tay người đàn ông này!...
Nàng đưa ngón tay chỉ người tu sĩ vừa dừng ngựa lại.
- Một người thuộc giáo đường! người Pháp kêu lên
- Một con quỷ. Tôi van ông, xin làm sao cho tôi có thể đi tiếp con đường của tôi một mình…
- Này Các hạ tu sĩ, ông có nghe không?...
Người mặc trang phục đen hướng về người thiếu phụ:
- Nàng sẽ hối hận…, nhưng lúc bấy giờ đã quá muộn.
- Im đi, tu sĩ! Chàng thanh niên la lớn, im lặng! hoặc là vì Thượng đế, mày sẽ được làm quen với thanh gươm này!
- Ông dám hăm dọa một giáo sĩ sao? Viên tu sĩ hỏi
- Chính ông, ông dám dọa nạt một người phụ nữ! lui lại! hãy quày cương ngựa ngay, hoặc là ông sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội dọa nạt bất cứ là ai…
Cùng lúc, người Pháp rút gươm ra và đi thẳng tới người tu sĩ. Ông này ném cho chàng thanh niên một cái nhìn giận dữ, rồi quày cương, ông ta giục ngựa phi nước đại về hướng thành Rome. Trong một phút người ta có thể thấy chiếc áo khoác màu đen của ông ta bay phấp phới theo gió. Rồi ông ta biến mất.
Người kỵ sĩ trẻ tuổi bấy giờ quay sang vị phu nhân.
Đó là một thiếu nữ trẻ độ mười tám tuổi, có một sắc đẹp tuyệt trần. Những sợi tóc đẹp một màu vàng pha xám tro của người vienitien lồng một cách cân đối, một gương mặt có đôi mắt to một màu đen chiếu ngời, dạn dĩ và dịu dàng cùng một lúc. Một vẻ duyên dáng oai nghiêm toát ra từ con người nàng, từ những cử chỉ hiên ngang và uyển chuyển.
Và lúc đó gương mặt nàng đỏ lên vì tức giận lại càng làm cho nàng thêm xinh đẹp bội phần. Nàng đưa mắt theo dõi tên tu sĩ ghê tởm rồi quay sang người vừa giải thoát cho nàng.
- Tôi mang ơn Ông, nàng nói với một giọng trong trẻo và du dương, tôi hết sức mang ơn ông?...
- Hiệp sĩ De Ragastens, người kỵ sĩ đáp lại.
- Một người Pháp!
- Người Paris, thưa phu nhân…
- Thế thì… ông De Ragastens, xin cám ơn ông về việc mà ông mới giúp tôi.
- Thưa phu nhân, tôi sẽ còn được sung sướng hơn nếu được hân hạnh tuốt gươm chống lại một địch thủ quan trọng hơn, để bảo vệ cho một vị phu nhân hoàn toàn như vậy… Nhưng có thể nào cho tôi được biết vị tu sĩ đó…
- Tôi đã phạm lỗi vô ý đi lãng xa một mình mà đáng lẽ ra tôi không được làm như thế… Người đàn ông ấy đã thình lình đến gần tôi.. ông ta dùng lời xúc phạm đến tôi… tôi muốn tẩu thoát… ông ta rượt theo tôi… và… thế là hết…
Rõ ràng vị phu nhân không nói tất cả sự thật.
- Và phu nhân không biết ông ta! Chàng thanh niên nói tiếp.
Nàng do dự một lúc rồi mới nói:
- Vô phúc cho tôi… tôi biết ông ta!... Đó là một thuộc hạ hèn hạ của một người đàn ông bất tường và có thế lực… Ồ! Thưa ông, ông sẽ cho đó là một kẻ địch kém quan trọng… Tên tu sĩ, trái lại, đối với ông ngay từ lúc này, hắn sẽ là một kẻ địch ghê gớm… Nếu như số mệnh dun dủi ông giao dịch với hắn, ông đừng nên chấp nhận gì của hắn cả… Nên lo ngại, nhất là hắn sẽ làm cho ông bị quăng xuống một hầm tối nào đó ở trong lâu đài Saint-Ange… Tên tu sĩ đó tên là Dom Garconio.
- Thưa phu nhân, hiệp sĩ De Ragastens nói tiếp, tôi xin tạ ơn phu nhân về những sự lo ngại mà phu nhân đã quan tâm về vấn đề của tôi … Nhưng tôi không sợ gì cả.
- Thưa ông, … tôi cần xin ông giúp đỡ cho một việc khác…
- Xin phu nhân cứ nói!
- Đó là đừng nên tìm cách thấy tôi đi về hướng nào… đừng nên tìm biết tôi là ai…
Sao, thưa phu nhân!... Tôi sẽ không còn giữ một kỷ niệm nào về cuộc gặp gỡ này… Tôi sẽ chẳng biết đến cái tên nào để đặt lên gương mặt yêu kiều sẽ ám ảnh các giấc mơ của tôi!...
Chàng hiệp sĩ nói với một giọng cảm động. Nàng nhìn chàng, một nụ cười nở trên môi nàng.
- Tôi không thể nào nói cho ông biết tên tôi, nàng nói… cả đối với ông, người giải thoát cho tôi. Nhưng tôi có thể nói cho ông rõ cái biệt danh mà những người biết tôi đã tặng.
- Và cái biệt danh đó là gì? Người Pháp hỏi.
- Nhiều khi người ta gọi tôi là… Hoa Anh Thảo (Primévère)
Ra dấu từ giã, người thiếu phụ áo trắng giục ngựa phi nước đại và đi sâu về hướng Florence….
Chàng hiệp sĩ ở lại, còn choáng mắt bởi sự xuất hiện đó. Đôi mắt của chàng vẫn theo dõi tà áo trắng bay phấp phới trong một đám bụi.
Chàng thấy nàng quẹo sang tay mặt và xông vào giữa đồng. Rồi nàng biến mất ở cuối một con đường trũng.
- Hoa Anh Thảo! chàng nói. Cái tên đẹp thật, Hoa Anh Thảo… mùa xuân! Quả thật nàng xinh đẹp, xinh đẹp như mùa xuân đơm bong… Nhưng mà nghĩ đến việc đó để làm gì! Nàng sẽ quên lãng ta trong một giờ đồng hồ… và dù sao đi nữa, ta có thể hy vọng được gì? Một kẻ giang hồ đáng thương, đến nước Ý để phụng sự cho một vị lãnh chúa cao quý nào đó!
Trong sự suy tư sầu muộn đó, hiệp sĩ De Ragastens tiếp tục cuộc hành trình bị gián đoạn, đi về hướng kinh thành Rome
---------------------------------
(1) Cicéron: nhà hùng biện tài giỏi nhất trong số những nhà diễn thuyết La Mã, sinh ở Arpinum năm 106 trước TC-giáng sinh. Ông bênh vực những người dân đảo Sicile chống lại những sự nhũng lạm của Verrès, giữ chức Tổng tài ông phá vỡ cuộc âm mưu của Catilia và cho xử tử những người tòng phạm, do đó ông được tặng biệt danh là “Người cha của tổ quốc”. Ông ủng hộ đảng phái của Pompée, rồi sau trận Pharsale (thành phố ở Thessalie) tại đây Pompée thất trận bởi César năm 48 trước TC-giáng sinh trong một trận chiến quyết định, ông gia nhập đảng phái của César. Bị đệ nhị Tam đầu chế khai trừ, ông toan tầu thoát, nhưng bị ám sát gần Formics bởi những kẻ sát nhân do Antoine và vợ là Fulvie phái đến trả thù vì đã bị ông tấn công dữ dội trong những bài diễn văn buộc tội được gọi là Philippiques (LND)
(2) Gracchus: là hai Hộ dân quan và là nhà hùng biện nổi tiếng ở Rome, con trai của Cornélie: Tiberius bị giết năm 133 và Caius bị ám sát trong một cuộc bạo động năm 121 trước TC-giáng sinh. Bằng cách đề nghị Luật Phân điền, họ đã tìm cách thắng bớt lòng tham lam của giới quý tốc La Mã, đã chiếm đoạt phần lớn những đất đai chính phục của quân địch (LND)