Ragastens vội vàng bước đi để mau xa lánh gã César Borgia mà mới hôm qua đây chàng còn tự hào đi vào chiến dịch dưới quyền của ông ta. Bỗng nhiên chàng cảm thấy hai cánh tay bị siết chặt cứng, cùng lúc đầu chàng bị một cái mũ dày chụp kín và một sợi dây thắt chặt cổ chàng.
Gần như bị mảnh vải làm ngạt thở, Ragastens không thốt lên một tiếng kêu. Chàng tập trung hết sức lực, căng cứng bắp thịt và với một cái lay động bất ngờ, chàng vùng thoát khỏi vòng tay đang kềm chặt hai bàn tay của mình.
- Chúng ta bắt được nó! Garconio cất tiếng nói.
- Chưa được đâu! Ragastens trả lời.
Hai tay giang thẳng, chàng nhảy vụt vào núp ở một góc. Chàng định rút thanh gươm ra nhưng vào lúc chàng sắp sửa nắm thì tên tu sĩ đã lẹ tay giựt mất, hắn bật cười lớn:
- Cái nanh con heo rừng đã bị nhổ! Gã cười khảy.
- Và còn cái này! Ragastens bác lại, vừa rút ở thắt lưng ra một cây dao găm ngắn có lưỡi chắc chắn.
Chàng đâm mạnh đại tới trước mặt… Nhát dao hụt vào khoảng không. Và Ragastens thở hổn hền, cánh tay mặt ngưng lại chờ đợi, trong lúc bàn tay trái chàng hoài công sờ soạng để lột bỏ cái mũ chụp.
Garconio giận đến xanh mặt, hắn sắp xếp người của mình đứng thành hình bán nguyệt xung quanh Ragastens, đang bị tấn vào góc của chàng.
Hai người trong bọn họ cầm những sơi dây.
Thình lình tên tu sĩ ra hiệu. Những kẻ đột kích ồ ạt xông vào. Thật là khủng khiếp.
Cuộc xung đột điên cuồng hăm hở, chỉ bị ngắt đoạn bởi những hơi thở hồn hển, kéo dài được một phút. Và mỗi lúc, cánh tay của Ragastens giơ lên cao.
Và con dao găm hạ xuống, đâm sâu vào một bộ ngực, vào một cái vai, vào một cánh tay, không cần lựa chọn… Chàng đâm túi bụi vào khối dòng người đang quay cuồng xung quanh mình…
Đột nhiên chàng ngã xuống. Garconio nhanh chóng quấn một sợi dây quanh chân chàng. Thế là xong cả.
Một lúc sau, Ragastens bị trói chặt, mang đi.
Đầu chàng vẫn còn bị cái mũ trùm che kín, chàng cảm thấy người ta đem chàng xuống những bậc thang, rồi người ta đi dọc theo nhiều hành lang, đi xuống nữa, rồi đi xuống nữa… Cuối cùng chàng nghe người ta mở một cánh cửa. Có tiếng sắt va chạm nhau. Một hơi lạnh giá buốt rơi xuống vai chàng hiệp sĩ, rồi chàng được đặt nằm xuống sàn nhà. Chàng cảm thấy cườm tay và cườm chân của mình bị xiềng chặt vào những khe sắt. Chàng nghe thấy tiếng chìa khóa kêu lách cách ở cạnh tay chân mình, rồi cũng một giọng nói vang lên:
- Hãy giở cái chụp lên cho nó.
Một lúc bị chóa mắt bởi ánh sáng một cây đuốc đang cháy bên cạnh, Ragastens thấy mình đang ở trong một hầm nhỏ chật hẹp. Chàng nhận thấy mình bị xiềng vào bốn sợi dây xích một đầu đóng chặt vào tường còn đầu kia dính vào những khoen sắt bởi những ống khóa chắc chắn.
Cái hầm có trần rất cao. Những bức tường đen kịt được phủ đầy những lớp hỏa tiêu… Những con nhện to lớn đang chạy dài theo những tảng đá dẻo.
Nền bằng đất nện. Từ những vũng nước ứ đọng thoát lên những mùi xú uế khó chịu. Ở đây không có ghế dài để ngồi, cũng không có ổ rơm để nằm.
Những sợi dây xiềng chân chỉ đủ dài để cho người tù nhân đi tới được hai bước, những sợi dây xiềng tay chỉ chừa đủ cho hai cánh tay cử động, khoanh lại và sử dụng hai bàn tay.
Một cái hũ có nắp đậy bằng mây đựng nước uống để bên cạnh chàng. Trên nắp hũ có để một ổ bánh mì (1)
-----------------------------
(1) Những chi tiết này và những chi tiết tiếp theo đều đúng sự thật, nhất là kể về cái hầm có chứa rắn độc được người ta tìm thấy trong hầu hết các ngục thất vào thời kỳ đó và là một cái hầm ghê gớm nhất.
-----------------------------
Thuở đó ở lâu đài Saint-Ange, có sáu dãy phòng giam nằm chồng chất lên nhau: một ở lầu một, một ở tầng trệt và bốn ở tầng dưới đất.
Mỗi một dãy gồm có một số phòng giam từ từ được giảm bớt. Trong khi ở lầu một có mười hai phòng thì đến dãy cuối cùng ở dưới đất chỉ còn có một phòng. Thành ra những phòng giam chồng chất lên nhau lập thành một cái hình tháp nằm lộn ngược mà đỉnh tháp nằm sâu dưới lòng đất.
César Borgia gọi cái đó là sáu cái vòng của địa ngục.
Những phòng giam ở lầu một được giành cho những sĩ quan ở lâu đài bị phạt cấm túc, hoặc là cho những vị quý tộc La Mã phạm phải một tội nhẹ nào đó.
Đó là cái vòng thứ nhất.
Cái vòng thứ hai là ở tầng trệt: nó gồm có những khám giam binh sĩ ở đồn trú trong lâu đài.
Kể từ đó, người ta đi sâu xuống tầng dưới mặt đất. Ban đầu người ta thấy một dãy phòng giam được rọi sáng và thoáng khí bởi những cửa sổ nhỏ có những chấn song sắt: đó là cái vòng tròn thứ ba, giành cho những tên trộm và những tên sát nhân.
Đi xuống một tầng và đến cái vòng thứ tư: năm hay sáu phòng giam không có xiềng xích, với một cái ghế dài và ổ rơm. Ở đây người ta giam những tử tội.
Thêm một tầng lầu nữa đến cái vòng thứ năm: ba phòng giam giống như ngục tối mà chúng tôi đã miêu tả. Nơi đó để nhốt những bị cáo nguy hiểm mà người ta sắp sửa đem ra xử về một tội trạng ghê gớm nào đó.
Cuối cùng, cái vòng chót gồm có một ngục tối duy nhất. Nằm bên dưới bốn tầng lầu ở dưới tầng trệt, nó lập thành một cái giếng tối om có vài bước chu vi.
Kẻ bất hạnh được người ta đưa xuống cái hố sâu đó bằng một sợi dây, không thể đứng cũng như không thể nằm, vì thiếu chỗ. Vả lại người đó cũng khó thể làm việc đó vì trong giếng có nước. Người tội nhân có nước đến nửa ống chân, một thứ nước hôi thối, độc hại, nơi đó người ta thả xuống những con cóc, con rắn, con chuột.
Lúc người bị kết án được thòng xuống giếng – những con cóc, con rắn và nhất là những con chuột đói xông vào mình kẻ khốn nạn.
Ragastens bị xiềng ở một trong ba phòng giam tối của vòng thứ năm, sau khi được đưa từ điện Vatican cho đến tòa lâu đài Saint-Ange bởi đường hầm ngầm dưới đất rộng lớn hơn là đường hầm quanh co chỉ có giáo hoàng, Lucrèce và César biết được.
Khi người ta giở chiếc mũ trùm của chàng lên, chàng lanh lẹ liếc nhìn xung quanh mình, Garconio để cho mọi người ra hết và đến lượt gã đi sau khi ném lên kẻ bị giam một cái nhìn thù hận.
- Kẻ địch đã bỏ chạy! Ragastens lẩm bẩm khi chàng còn ở lại một mình. Ta tin chắc rằng phen này ta hết hy vọng…
Tuy nhiên chàng còn trẻ, đầy sức sống dồi dào. Chàng thấy khó có thể thoát khỏi sự trả thù của những người Borgia. Mặc dù tình thế của chàng bây giờ rất khủng khiếp nhưng chàng còn ít tuyệt vọng hơn lúc chàng đi ra khỏi ngôi mộ ở con đường Appienne với sự tin tưởng rằng chàng đã bị đi xa rời mãi mãi Hoa Anh Thảo.
Chàng thấy mình được giải thoát khỏi Borgia!
Nếu tự do, chàng sẽ không bao giờ có thể trở thành kẻ địch của người đàn ông chỉ cho chàng toàn những sự biệt đãi.
Nhưng đã cho bắt giam chàng một cách vô duyên cớ, César đã giải trừ cho chàng. Việc giam cầm này trở thành một phóng thích. Bây giờ nếu như chàng có thể khôi phục lại sự tự do, chàng có thể, không ngần ngại, đặt mạng sống của mình phụng sự cho Hoa Anh Thảo.
Tuy nhiên, những giờ khắc trôi qua… Ragastens cố cạy cái móc sắt được đóng chặt vào đá. Nhưng chẳng mấy lúc chàng cũng cần phải nhiều ngày mới thành công gỡ được ra một móc sắt.
Chàng toan đập gãy những ống khóa ở cổ tay mình bằng cách đập hai cái vào nhau, như vậy chàng chỉ tự làm trầy tay mà thôi.
Cuối cùng chàng đứng xổng lưng trên những sợi xích, trong niềm hy vọng rằng một mắt xích nào đó bị mòn sẽ gãy… Nhưng tất cả cố gắng đều vô ích. Chàng ngồi xuống ăn một miếng bánh mì. Rồi lần lần sự mệt mỏi đã thắng thế lòng lo ngại, chàng ngủ thiếp đi.
Bỗng nhiên chàng bị đánh thức bởi tiếng chìa khóa mở cửa. Gian ngục tối sáng rực. Hai tên vệ binh đi vào, mỗi người cầm một cây đuốc. Sau lưng họ, bốn người lính mang súng hỏa mai đi vào phòng giam. Rồi, sau hết, ba người đàn ông đầu đội mũ trùm kín mặt đến đứng trước mặt chàng. Ragastens thoáng nhìn ở trong hành lang, nhiều người lính mang dáo và những cây kích.
Một trong ba người bịt mặt bước tới.
- Ông là hiệp sĩ De Ragastens? Ông ta hỏi.
- Phải, thưa ông… còn ông?
- Ta là quan tòa của tòa án tối cao, nghị án không cho thượng tố, nhân danh nền công lý giáo hoàng và nền công lý thiêng liêng. Ông đến nước Ý để khêu gợi sự phản nghịch chống lại Đức Thánh-Cha và gia quyến của ngài.
- Tôi đến nước Ý để đặt một thanh gươm đẹp nhất phụng sự cho thân vương Borgia, Ragastens trả lời.
- Những nhân chứng chứng minh rằng những ý định của ông khác xa với mục đích mà ông vừa thú nhận… Nhưng chúng ta chỉ giữ lại cáo trạng về tội trầm trọng ám sát…
- Tội ám sát? Ragastens hỏi, chàng ngạc nhiên hơn là bị xúc động.
- Ông đã đâm chết Francois Borgia, quận công De Gandie…
Ragastens, một lúc choáng váng, nhún hai vai.
- Hãy trả lời cho lời buộc tội…ông nín thinh…
- Tôi nín lại vì lời buộc tội đó thật vô lý…Kẻ sát nhân… Có lẽ ông còn biết rõ hơn cả tôi. Cho đến nay tôi vẫn tỏ ra nghi ngờ những gì tôi đã ngỡ trông thấy… Giờ đây tôi thấy rằng tôi không lầm lẫn. Hãy nói với đức ông César rằng nhát dao găm ở lần sau nên để ý lau kỹ những vết máu.
Người đàn ông đứng bên trái quan tòa giật nẩy mình một cái.
- Ông cố gắng đánh lạc hướng nền công lý một cách vô ích, vị quan tòa vội vàng nói tiếp. Ông có thể chứng minh được rằng ông đã không có đâm chết Francois quận công De Gandie không?
Ragastens bắt đầu huýt gió một điệu nhạc săn.
- Hãy viết rằng bị cáo thú nhận! quan tòa kêu lên.
- Hãy viết thêm rằng quan tòa của tòa án tối cao nói láo, Ragastens trả lời.
Không đáp lại, quan tòa cầm một tờ giấy và vội vàng đọc lên. Ông kết luận những lời sau:
- Này phạm nhân, phán quyết sẽ được thi hành trong vòng ba ngày… ba ngày để cầu xin lòng khoan dung của đấng thiêng liêng…
- Còn ông, ông có cả một cuộc đời để lương tâm của ông cố ăn năn về trọng tội đã phạm phải.
Vài giây đồng hồ sau, Ragastens còn lại một mình. Tấn trò buồn cười bắt chước việc xử án đã diễn ra một cách mau lẹ khiến cho chàng tự hỏi xem mình có phải nằm mơ chăng.
Nhưng chẳng bao lâu, chàng có thể vạch lại một cách rõ rang tất cả các lớp lang trong quang cảnh vừa xảy ra. Chính những danh từ của bản án bây giờ còn vang dội bên tai chàng.
- Chịu kết án bị quăng vào ngục tối cuối cùng ở tại nơi đó hai lần mười hai giờ đồng hồ để cho sự ăn năn có thể thấm vào tâm hồn bị đồi trụy… Rồi từ nơi đó, được kéo lên, còn sống hoặc chết, để bị chịu chặt đứt hai cườm tay ở nơi công cộng… Tiếp đến người đao thủ hữu thệ sẽ chặt cổ ở trên thớt gỗ công lý bằng lưỡi búa hoặc là đoản đao… Cuối cùng bị phơi thây nơi đài bêu trong vòng hai ngày tiếp theo việc hành hình…
Cái “ngục tối cuối cùng” đã nói đó là cái gì? Ragastens không biết việc đó. Nhưng, trái lại chàng hoàn toàn hiểu rõ rằng chàng sắp phải chịu chặt cổ bởi tên đao thủ, tư tưởng của chàng lại quay về César Borgia…
- Một vị chủ nhân đẹp đẽ mà ta lựa chọn đó! Chàng lẩm bẩm, thay vì những bài học vinh quang…lại là những bài học giết người mà ông ta đã dạy cho ta. Ta may mắn thoát khỏi tay ông ta!