Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIX ĐÊM TÂN HÔN

❊ ❊ ❊

Dinh thự dòng họ Alma được tăng thêm vẻ đẹp bởi những vườn hoa rộng lớn. Trong khi thang lầu vĩ đại ở mặt tiền dẫn đến quảng trường lớn được phủ bóng mát của những cây phong cổ thụ, một cầu thang khác được dùng cho hai cuộc vận hàng từ một sân thượng tráng lệ tiếp giáp lưng vào phía hậu của tòa dinh thự dẫn xuống hoa viên.

Đêm hôm đó, Hoa Anh Thảo chậm bước đi xuống thang lầu bằng cẩm thạch, ra lệnh cho những thị tỳ để một mình nàng yên ổn. Trầm ngâm, nàng đi sâu vào trong hoa viên, rồi nàng đi đến ngồi trên một chiếc ghế dài bằng đá hoa cương bóng láng dưới một nhóm tượng cẩm thạch tại đây một Hercule lực lưỡng quỳ dưới chân một nàng Omphale (1) có hình dáng mảnh khảnh đứng dưới tàn một cây liễu to lớn.

-------------------------

(1) Omphale, hoàng hậu truyền kỳ xứ Lydie. Nàng kết hôn Hercule sau khi buộc người anh hùng ngồi kéo sợi dưới chân nàng như là một người Phụ nữ, trường hợp được người ta nhắc nhở để đánh dấu ảnh hưởng của người đàn bà gây ra cho người đàn ông (LND)

-------------------------

Hoa Anh Thảo ưa thích cảnh trí xinh xắn mà nàng không ngờ rằng hợp thành một khung cảnh tuyệt diệu, tô điểm thêm cho nhan sắc của nàng.

Thuở trẻ, nàng thường chơi giỡn trên chiếc ghế đó, bên cạnh mẹ nàng. Khi trở thành thiếu nữ, nàng đã mơ mộng ở đó, trong những buổi tối trời nóng nực, nơi mà vẻ huy hoàng của những chân trời phủ lên màu đỏ tía và màu vàng rực rỡ. Tại nơi đó, nàng đã mơ ước đến một vị hoàng tử duyên dáng một ngày kia sẽ đến, táo bạo, sáng ngời lòng can đảm và trí tuệ…

Giờ đây, người mà nàng chờ đợi có thể đến. Nàng không có quyền quyết định về mình nữa! Nàng không còn có thể bảo chàng nữa rằng:

- Tôi đang chờ đợi chàng…tôi là của chàng!....

Và trong lúc nàng nuối tiếc đến tuổi thanh xuân đáng tôn sùng của nàng bị định mệnh của cuộc đời quăng vào đôi cánh tay của một ông già, kia là một bóng người đứng sững trước mặt nàng, và một giọng nói cất lên làm cho nàng rùng mình:

- Tôi đã đến đây, theo lệnh phu nhân đã truyền.

Hoa Anh Thảo không cần phải nhìn lên để nhận ra Ragastens, đứng cách chiếc ghế dài hai bước.

Trong thái độ của chàng, không có vẻ trách móc cả sự lạnh lùng tính toán, nhưng một vẻ kính trọng vô biên che đậy nỗi buồn phiền mà chàng ngỡ là chôn vùi tận đáy lòng của mình.

Nhưng sự đau đớn âm thầm đó, Hoa Anh Thảo thấy, biết và nàng cảm thấy một sự bối rối lớn. Nàng hơi đỏ mặt. Nhưng quá tự hào để cho nghi ngờ, những ý nghĩ đang làm nàng bồn chồn, nàng ngước nhìn Ragastens với đôi mắt tinh anh.

- Thưa ông, nàng nói, tôi muốn tỏ lời cám ơn ông…Trước những người chứng kiến, tất tôi sẽ không thể làm được trọn vẹn…vì thế nên tôi yêu cầu ông đến nơi đây…

Ragastens lặng lẽ nghiêng mình.

- Cám ơn ông, nàng nói tiếp. Bởi vì riêng một mình tôi ở đây, tôi hiểu rõ sự hy sinh mà ông phải ưng chịu…

- Một sự hy sinh, thưa phu nhân? Hiệp sĩ hỏi.

- Ông tưởng rằng, tôi không hiểu rõ tất cả trong cái đêm mà do ý thích của tôi, ông đi đến những hầm mộ trong kinh thành Rome, và ở tại đó tôi biết được những gì tôi chưa được biết: rằng ông nghèo nàn và rằng đứa con trai của giáo hoàng dành cho ông nhiều ân huệ của ông ta. Chỉ còn tùy thuộc ở ông để chấp nhận những đề nghị sáng lạn đó. Và tôi biết, có hơn một vị quý tộc La Mã, tôi nói là những người có danh tiếng nhấ, sẽ xem như là một vận may không ngờ để được ở trong tình trạng mà ông đã chiếm được ngay lần đầu…Hiệp sĩ, ông đã từ bỏ cuộc giàu sang và những danh dự, ông đã lôi kéo sự thù oán ghê gớm của những người Borgia, ông đã mua chuốc lấy một bản án ghê tởm và tất cả những việc đó để không phải là người thù của tôi…Tôi hoài công tìm kiếm những lời nói để có thể bày tỏ với ông lòng tri ân của tôi…

- Thưa phu nhân, Ragastens nói, nếu như tôi đã hành động như tôi đã xem là danh dự, tôi đã hoàn thành một nhiệm vụ cao cả, thì những lời của phu nhân vừa mới nói đã đền bù quá đủ cho sự hy sinh đó.

- Cuối cùng, Hoa Anh Thảo nói tiếp, ông đã cứu thoát cha tôi. Ngài bá tước Alma đã phản bội những người của mình…ông đã tránh cho cái tên của tôi đang mang một vết nhơ khó gột rửa…

- Cái tên mà bà đang mang, thưa phu nhân? Ragastens ngắt lời với một vẻ xúc động âm thầm.

Hoa Anh Thảo hiểu cái nghĩa ngầm của câu hỏi.

- Cái tên mà tôi mang trước kia! Nàng lẩm bẩm vừa tái mặt.

Lòng tự hào của nàng thắng thế và nàng đường hoàng nói tiếp:

- Vả lại, thưa ông, luôn luôn cũng là chung một cái tên…Những người Manfredi và những người Alma đều thuộc chung một gia tộc. Hai chi nhánh có thể cùng bị đánh dấu bằng một vết đứt sâu do…việc ra đi vĩnh viễn của ngài bá tước Alma…Ông còn liều thêm mạng sống lần nữa để tránh cho chúng tôi một sự nhục nhã và một nỗi đau đớn.

Nàng im lặng một lúc dường như quá nhiều cảm xúc làm cho nàng nghẹn thở.

- Thưa phu nhân, Ragastens liền nói, bằng cách rời bỏ chức vụ ở chỗ những người Borgia, bằng cách đưa ngài Điện Hạ bá tước Alma trở về thủ đô của ngài, tôi chỉ làm cái việc là giữ đúng lời hứa…

- Xin ông giải thích, thưa ông.

- Phu nhân có nhớ lại cái ngày mà tôi hân hạnh được gặp phu nhân trong một khu rừng cây Olivơ, bên cạnh một dòng suối?...Nhưng phu nhân đã quên đi việc bất ngờ nhỏ mọn…

- Tôi không quên việc đó, Béatrix nói vừa nhắm đôi mắt.

- Trong trường hợp đó, có lẽ phu nhân nhớ lại những gì tôi nói với phu nhân lúc đó…Tôi nói với phu nhân rằng tôi đặt mạng sống của tôi để phụng sự cho phu nhân. Ngay vào lúc đó tôi không còn có quyền hành động khác hơn là tôi đã hành động như lời hứa của mình.

Vừa nói như thế Ragastens đứng thẳng lên. Lời nói ấm áp của chàng, được che đậy dưới một sự u hoài ít thấy ở chàng, làm rung động con tim của Hoa Anh Thảo.

Nàng cảm thấy lòng mình bị kích động và đôi mắt nàng rưng rưng lệ, nhưng nàng vẫn chưa phân biệt được nguyên nhân của sự xúc động đó. Cho nên có một phút im lặng trôi qua đối với nàng tràn đầy nỗi kinh hãi bí mật, đối với chàng, tràn đầy cay đắng.

- Ôi! Chàng mơ màng tuyệt vọng, nếu như nàng yêu ta như là Jean Malalesta đã nói, nàng đâu có nói chuyện quá lạnh lùng với ta như vậy?. Nàng chấp nhận sự hy sinh của đời ta và chắc là nàng ngỡ đã làm rất nhiều cho ta bằng cách tỏ lời cám ơn…

Tuy nhiên, Hoa Anh Thảo đã trấn tĩnh mau lẹ.

- Tôi không chỉ muốn cám ơn ông thôi, thưa ông, nàng nói tiếp. Tôi cũng muốn hỏi thăm về những ý muốn của ông hiện giờ…Cha tôi cử ông làm Chỉ huy doanh trại của ngài…Ông đã từ chối chức vụ đó?...

- Phải, thưa phu nhân.

- Chắc chắn là ông thấy chức vụ còn dưới khả năng của ông.

- Không phải là việc đó. Chức vụ rất vinh dự. Đúng ra nó còn cao hơn những gì mà tôi có thể mong đợi…

- Vậy tại sao không chấp nhận nó? Hoa Anh Thảo nói. Ôi! Tôi xin van ông, thưa ông, ông đừng nên nghĩ rằng tôi bội bạc đến đỗi cho rằng tôi xem cái chức vụ đó như là một bằng chứng đầy đủ cho lòng tri ân của tôi…Nhưng trong sự chấp nhận đó, trái lại tôi sẽ thấy bằng cớ rằng…ông rất muốn ở gần bên chúng tôi…rằng chúng ta luôn luôn là…bạn hữu…

Hoa Anh Thảo thốt ra những lời nói cuối cùng với một giọng quá thấp và quá run rẩy khiến cho Ragastens đoán ra hơn là chàng nghe những lời nói đó. Một sự chóng mặt thình lình xâm nhập chàng. Nhưng một sự suy nghĩ…đau đớn, tàn bạo…xuyên qua tâm trí chàng.

- Xin phu nhân an lòng, chàng nói, thanh gươm của tôi vẫn phụng sự cho bà. Chúng tôi luôn luôn là…bạn hữu, theo như lời nói của phu nhân cho tôi vinh dự vừa dùng đến…

Hoa Anh Thảo không nêu ra vẻ nghi ngờ ích kỷ chứa đựng trong câu trả lời của hiệp sĩ.

- Bởi vì đã như thế, nàng kêu lên, tại sao ông lại từ chối lời đề nghị của bá tước Alma?

- Thưa phu nhân, Ragastens lạnh lùng nói, tôi là một chiến sĩ giang hồ, và tình trạng sáng chói của người Chỉ huy doanh trại dung nạp nhiều sự ràng buộc làm cho tôi sợ hãi, tôi xin thú nhận. Tôi luôn luôn sống ngày qua ngày, chỉ chấp nhận sở hiếu của tôi làm chủ tể, còn lại tùy theo cảm hứng của tôi…Cho nên xin tha lỗi cho tôi đã không tuân theo những lời khẩn khoản vinh dự của phu nhân…

- Nhưng cuối cùng, ông sẽ ở lại Monteforte chớ?

- Tôi chưa biết rõ, thưa phu nhân. Dù sao, nếu như thấy rằng những tài năng của tôi có thể giúp ích cho phu nhân được chút nào, tôi sẽ nán lại cho đến ngày rất gần đây mà tôi hy vọng rằng César bại trận, buộc phải rút quân…Lúc bấy giờ, không còn gì có thể giữ tôi ở lại trên đất Ý nữa.

- Không còn gì! Hoa Anh Thảo than thở.

- Không còn gì! Ragastens nhắc lại.

- Ông sẽ làm tùy theo ý chí của mình, thưa ông.

Ragastens nghiêng mình và bước đi một bước để rút lui, lòng tràn đầy tình yêu và hờn giận. Hoa Anh Thảo giữ chàng lại.

- Xin miễn chấp cho tôi, nàng nói với một giọng yếu ớt. Tôi cũng muốn nói với ông…về một việc…xảy ra ngày hôm nay.

- Xin phu nhân nói ra.

- Đó là cuộc tranh luận với ngài lãnh chúa Malalesta…

Ragastens bị chấn động bởi một cái rùng mình kéo dài.

- Đây mới chính là sự thật, chàng nghĩ vừa cắn môi đến rướm máu để không phải phát tiết cơn thịnh nộ của mình. Té ra Malalesta được nàng yêu thương…Nàng cho mời ta đến đây để yêu cầu ta đừng đánh nhau với ông ta! Nàng lo sợ cho ông ta!

Và chàng im lặng chờ đợi cho Hoa Anh Thảo giải thích. Thế là với một giọng nói bề ngoài không có xúc động, nàng hỏi”

- Ông muốn đánh nhau với Jean Malalesta?...

- Ngài lãnh chúa Malalesta đã xin lỗi…Cuộc đấu gươm được ngài đề nghị với tôi không còn lý do tồn tại nữa.

- Tôi biết. Nhưng ông sẽ đánh nhau…Tại sao ông giấu diếm sự thật với tôi…Tôi nghe được những gì Jean Malalesta nói với ông ở khung cửa sổ…

Một tia sáng hy vọng lóe lên trong tâm trí của Ragastens.

- Phu nhân đã nghe…tất cả?

Một màu đỏ thình lình nhuộm sẫm gương mặt của Hoa Anh Thảo. Nhưng trời đang tối. Và Ragastens không trông thấy màu đỏ đó. Chàng có một cử động thất vọng khi nghe nàng quận chúa trẻ tuổi trả lời:

- Tôi chỉ nghe Jean Malalesta cho ông nơi hò hẹn vào tối mai ở tảng đá Đầu người. Tôi không muốn nghe hơn nữa, vì tôi đã hiểu.

- Thật đúng: ngài Malalesta thách tôi đấu vào ngày mai…

Hoa Anh Thảo đè nén những nhịp đập của con tim.

- Và nếu như tôi xin ông…nàng lẩm bẩm.

- Bà muốn yêu cầu tôi điều gì, thưa phu nhân, Ragastens lạnh lùng nói.

- Là ông đừng đánh nhau! Nàng trả lời trong một hơi thở. Tôi biết rõ Malalesta…Tánh tình của ngài sôi nổi, nhưng đó là một tâm hồn hào hiệp…Nếu như ông cho ngài hiểu rằng cả ông lẫn ngài đều không có quyền đổ máu vào lúc này…tôi chắc chắn…rằng ngài sẽ từ bỏ…

- Chà! Thưa phu nhân, Ragastens nổ lớn, bà để những tình cảm lôi cuốn bà! Bà xin tôi nhường bước, chịu hạ mình!...Việc đó sẽ không thể có!...Nhưng bà nên yên tâm, thưa phu nhân, bỗng nhiên chàng nói thêm với một tiếng thở dài, trong trận đấu gươm này, không phải là Malalesta sẽ chết…Giã từ, phu nhân!...

Và chàng bỏ chạy, mê loạn điên cuồng vì đau đớn, ghen tuông. Hoa Anh Thảo đứng lặng một giây khủng khiếp, cuối cùng hiểu rõ ý nghĩ của hiệp sĩ. Bấy giờ, không cần biết rõ nàng đang làm gì, nàng đứng thẳng lên, giương thẳng cánh tay và gọi:

- Ragastens!...

Nhưng chàng hiệp sĩ đã đi xa. Chàng không nghe. Hoa Anh Thảo ngã ngồi trên chiếc ghế dài và khóc nức nở.

Bỗng nhiên, những ánh sáng xuất hiện ở trong hoa viên. Nhiều tiếng kêu lớn. Người ta gọi nàng…Một lúc sau, thân vương Manfredi hiện ra trước mặt nàng.

- Cuối cùng, chính là phu nhân, ông lão kêu lớn. Ta đang ở trong một cơn lo sợ ghê gớm…Ta sẽ đưa phu nhân về.

- Một lúc nữa, thân vương! Béatrix đáp lại. Tôi còn muốn thở khí trời mát mẻ của cái đêm tốt đẹp này…

Thân vương quay sang những người cầm đuốc cho họ về. Ngài ngồi xuống bên cạnh người vợ trẻ.

- Phu nhân nói đúng, ngài nói, đó là những giây phút êm đềm, những giây phút mà người ta trải qua trong sự cô đơn của những điều mộng tưởng, xa những kẻ quấy rầy…Đêm đẹp đẽ làm sao!...Dường như chúng ta xa vắng cả thế giới!...Phu nhân hãy nhận thức niềm hạnh phúc của ta, Béatrix?...

Ngài cầm lấy bàn tay nàng. Nàng để yên. Tuy nhiên, nàng hơi lui nhẹ mình nên ông lão không nhận ra.

- Hạnh phúc bất ngờ, không mong đợi! Thân vương Manfredi nói tiếp. Có ai có thể thiết tưởng rằng, giữa bao nhiêu vị lãnh chúa trẻ tuổi say mê nhan sắc của nàng, mà phu nhân chẳng ưu đãi một người nào, và chính ta trở thành người được nàng tuyển lựa!...

- Thân vương!...

- Không, Béatrix yêu dấu…Hãy để cho ta nói cho nàng nghe niềm vinh dự vô biên đến với ta từ sự lựa chọn đó…

Và ngài thân vương Manfredi cúi xuống đặt đôi môi nồng nhiệt lên bàn tay của Béatrix. Đó không còn là một nụ hôn lễ độ. Đó là một nụ hôn tình yêu! Hoa Anh Thảo thốt lên một tiếng kêu nho nhỏ và rút nhanh bàn tay về.

- Nàng có gì thế, Béatrix, ông lão hỏi.

Nàng đã có gì?...

Khi bị kinh hoàng bởi lời đề nghị của Malalesta, nàng thình lình có một quyết định bất ngờ chọn lựa ông lão Manfredi làm chồng, nàng không nghĩ rằng ông lão sẽ trẻ trung lại bởi sự vui mừng, muốn làm người chồng thật sự của nàng hơn là chỉ một cái tên!

Lúc đó, như con hươu cái bị cùng đường, nàng chỉ nghĩ đến việc tránh khỏi sự nguy hiểm cấp thời. Vì sự nguy hiểm đó là trở thành ngay vợ của Malalesta hoặc là của một trong những vị lãnh chúa trẻ tuổi mà nàng đoán ra lòng say mê của họ đối với nàng. Nàng nương tựa trong cánh tay của ông lão mà nàng xem như một người cha. Và kia là ngài thân vương Manfredi tự tiết lộ ra là người tình nhân, vội vàng đòi hỏi quyền hạn của mình.

- Chà! Ngay phút đầu tiên, nàng hiểu ngay sự sai lầm ghê gớm của mình. Và bây giờ nàng tự thán oán là sao không từ chối mãnh liệt chuyển nhượng sự tự do của mình.

Ông lão Manfredi giữ im lặng. Rồi ngài nói.

- Theo ta, Béatrix yêu dấu…chúng ta đi vào.

Và, thêm một lần nữa, ngài muốn cầm tay nàng. Nhưng, lần này, Hoa Anh Thảo bước lùi với một vẻ sợ hãi quá rõ rệt, khiến cho thân vương xanh mặt vì hờn giận. Và ngài lặp lại câu hỏi của mình.

- Phu nhân có việc gì thế, Béatrix?...

- Không có gì, nàng trả lời yếu ớt.

- Tuy nhiên, nàng dường như kinh sợ ta và muốn tránh xa ta…Chà! Béatrix, ta không muốn trách móc phu nhân vì đã ẩn náu trong góc hoa viên này, vào giờ mà ta đi tìm nàng…buổi tối hôn lễ của chúng ta…Ta không muốn thấy cái việc kỳ lạ trong thái độ của phu nhân…Chúng ta đi vào!...

Nàng lắc đầu tỏ vẻ không, lòng quá hồi hộp để thốt nên ra lời.

- Phu nhân chưa muốn đi vào?

- Thưa lãnh chúa, ngài có vui lòng để tôi ở lại thêm một lúc không?

Thân vương Manfredi đứng lên.

- Béatrix, ngài hạ giọng nói, một tư tưởng thầm kín nào đó đang làm cho phu nhân khổ sở. Nàng có vui lòng tỏ cho ta biết chăng?...

- Phải, đúng như vậy! Hoa Anh Thảo kêu lên. Ngài là mẫu mực của những đức tính trung thành cao cả…Tôi không muốn giấu diếm ngài gì cả!

- May lắm! Phu nhân nên nói đừng e ngại…

- Thế thì, ngài lãnh chúa thân mến, tôi muốn…Chà! Tôi không biết là ngài có hiểu cho các tư tưởng đang cổ xúy tôi…

- Béatrix! Có những sự úp mở đó ích lợi gì. Ta thấy, ta hiểu rằng phu nhân không có một tình yêu nào đó đối với ta. Nhưng, tuổi già, ta không thể trông mong được tình yêu, thì ít nữa ta cũng có thể mong mỏi được một ít tình cảm chân thành…

- Chà! Tình cảm của tôi đối với ngài sâu xa và chân thật…

- Và sự phục tòng của người vợ! thân vương nói nốt. Nên, ta ngờ vực một sự hiểu lầm nào đó…hoặc có thể là một mưu mô mà ta sẽ bị lừa gạt. Bởi các vì sao đang chiếu rọi chúng ta, ta thề rằng sẽ không thể như thế được! Ta đã bảy mươi hai tuổi. Không một ai trong đời bao giờ dám hỗn láo với một người Manfredi mà không bị trừng phạt…Hãy nói đi, Béatrix!

Hoa Anh Thảo chắp hai tay với vẻ hồi hộp.

- Nàng nín thinh, Béatrix, thân vương nói tiếp mà cơn giận đang nổi dậy. Những ý nghĩ ghê gớm đang xuyên qua tâm trí của ta có lẽ đúng sao? Có lẽ nàng nhạo báng ta sao?...Tại sao lại tuyển chọn ta, ta, ưu tiên hơn mọi người khác, để giờ đây hành hạ ta và hạ nhục ta!...

Hoa Anh Thảo kêu lên một tiếng phản đối.

- Ngài thân vương, hãy nghe tôi nói! Nàng nói với một giọng run rẩy. Tôi sắp nói với ngài việc gì đang ở trong lòng tôi. Và sau đó, ngài sẽ làm gì theo như lòng cao thượng của ngài gợi hứng cho ngài…

Manfredi, bị xúc động vì lòng thương xót, cảm thấy cơn giận lắng dịu xuống.

- Nàng hãy trấn tĩnh, ngài nói. Nàng hãy giải thích với tấm lòng thành thật đã làm cho nàng trở thành tinh hoa trung nghĩa được chúng tôi thán phục, và đừng lo ngại gì cả đến thân vương Manfredi.

- Đây là sự thật, Hoa Anh Thảo liền nói…Vào lúc Jean Malalesat đưa ra cho một hội nghị mà ngài biết, tôi hiểu rõ rằng một số người trong bọn chúng ta, kinh hãi vì cuộc chiến đấu đang bắt đầu, chỉ chờ một cớ nghiêm trọng để rút lui…

- Khốn nạn thay, việc đó thật đúng! Thân vương nói.

- Cái cớ đã sẵn có nếu như tôi không chịu thuận theo! Tôi hiểu rằng tất cả sự thành công của công cuộc của chúng ta tùy thuộc ở lời mà tôi sắp tuyên bố…Không những tôi phải chỉ định một chiến sĩ, mà tôi còn phải tuyển chọn một người chồng…Tôi quyết định hy sinh thân mình…

- Lời nói thật khắc nghiệt đối với ta, thưa phu nhân!

- Tình thế còn khắc nghiệt đối với tôi hơn nữa…Jean Malalesta yêu thương tôi…và tôi không yêu thương ông ta. Tôi không thể nghĩ đến tư tưởng sẽ trở thành vợ của ông ta…Tôi cũng sẽ nói như thế đối với những vị lãnh chúa đã để cho tôi đoán ra những tình cảm mà không được tôi chia xẻ chút nào…

- Như thế, thân vương nói, trong số những người tham dự hội nghị, không có một người nào được nàng thương yêu?...

- Không có một ai!...Tôi xin thề với ngài. Có lý nào tôi đã không tuyển chọn làm chồng cái người theo lòng tôi mong muốn, nếu như có một người ở giữa những vị lãnh chúa trẻ tuổi gợi cho tôi một mối cảm tình nào khác hơn là sự quý chuộng và lòng yêu mến?.

- Thật đúng. Xin tha lỗi cho ta, Béatrix. Nhưng sự tuyển chọn của nàng nhắm về ta làm cho ta xúc động đến điểm mà ta suy nghĩ như là một thanh niên trẻ tuổi đang lo ngại cho hạnh phúc của mình. Tại sao lại không được như vậy?...Nhưng nàng hãy nói tiếp đi…

- Như vầy! bỗng nhiên tôi tưởng nhớ đến ngài, đã gọi tôi là con gái của ngài! Tôi thấy dường như dưới sự bảo trợ của tên tuổi ngài, tôi sẽ được an toàn như là ở trong vòng bàn tay của một người cha…

Thân vương Manfredi dằn một tiếng thở dài.

- Ta hiểu, ngài nói gay gắt, nàng đã kết hôn với cái tên…về phía người đàn ông, hàm râu bạc.

- Thân vương, Hoa Anh Thảo ngắt lời, ngài đã lầm…Vào giây phút đầu tiên, tôi rất sung sướng trở thành vợ của ngài…Những mà sự kích thích của nỗi nguy hiểm lắng xuống. Và bây giờ tôi thấy mình đứng trước việc đã rồi, ngoài ý muốn của tôi. Ngài hãy quan niệm xem nỗi kinh hãi chính đáng của một người thiếu nữ trẻ tuổi chưa bao giờ nghĩ đến việc hôn lễ và thấy mình đã kết hôn, mà vẫn chưa có được đính hôn?...

Ông lão Manfredi phác ra một cử động.

- Ôi! Xin để cho tôi đi cho đến cuối, nàng nói. Tôi không thể lấy lại một cuộc nói chuyện như vậy…Quả tim của tôi tan nát với ý nghĩ của nỗi buồn phiền bất công gây cho ngài…Tôi thỉnh cầu ngài, thân vương xin xem tôi như là người hôn thê…để cho tôi lần lần quen thuộc với tư tưởng rằng tôi không còn là một thiếu nữ nữa…Ba tháng, ngài thân vương, tôi xin ngài ba tháng…Lời thỉnh cầu của tôi không có gì là xúc phạm, bởi vì tôi xin thề với ngài là ở trong lòng tôi không có một ý nghĩ nào ác cảm đối với ngài…Và rồi, có phải đó cũng là một sự bồi đáp chính đáng cần phải thừa nhận với cha tôi không?

- Phải, thân vương nói, ngài bị cảm động vì lý lẽ đó.

- Cha tôi đã chuẩn y cuộc hôn nhân của chúng ta. Nhưng có phải thật sự là khi hành động như thế, ngài buộc phải chấp nhận một biến cố đã xảy ra khi không có mặt ngài…

- Hãy ngừng lại, Béatrix! Ông lão Manfredi kêu lên. Đừng nên nói dài dòng nữa: việc ấy sẽ làm thương tổn đến ta như là phán đoán ta không muốn hiểu nàng. Không một lời nói thêm nào trên vấn đề đó, Béatrix…Giờ đây, hãy nắm lấy bàn tay ta, con trẻ…người hôn thê yêu quý của ta…ta sẽ đưa nàng về đến phòng của nàng…

- Không, thân vương…Biết bao nhiêu chuyện xảy ra khiến cho tôi muốn còn ở lại đây, cùng với những tư tưởng của tôi…

- Tuy nhiên…

- Tôi có gì phải lo ngại?...Nhiều lần, tôi đã ở lại đây trong suốt nhiều giờ trong đêm tối.

- Xin được như ý của nàng! Thân vương nói.

Rồi ngài chậm chạp bước đi.

Khi ngài biến mất, Hoa Anh Thảo ngồi trở lại trên chiếc ghế dài bằng đá hoa cương. Bấy giờ dường như nàng thấy mình như tái sinh trở lại đời sống.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.