Đêm hôm đó thật là ghê gớm đối với Ragastens. Suốt đêm chàng đi lảng vảng xung quanh dinh thự, hỏi những ánh sáng, tìm đoán ra ánh sáng nào chiếu rọi gian phòng hoa chúc. Rạng đông bắt gặp chàng, tái xanh và bơ phờ.
Cuối cùng chàng cương quyết cưỡng ép mình dứt khỏi sự dày vò và bước đi vừa lẩm bẩm:
- Thôi đi! Tất cả đã chấm dứt đối với ta!
Giulio Orsini, thương mến chàng như người bạn, đề nghị để chàng trú ngụ ở dinh của chàng, được Ragastens vui vẻ nhận lời. Cho nên chàng đi thẳng đến dinh Orsini.
Chàng đánh thức Spadacappe dậy, anh đang ngủ, giấc ngủ ngon lành của người đức hạnh. Chàng ra lệnh cho anh thắng cương con Capitan.
- Tôi cần phải theo ông không? Người thích khách năm xưa hỏi.
- Không, anh sẽ chờ đợi ta…Ta sẽ trở về khá muộn.
Khi Capitan được thắng cương xong, Ragastens đột nhiên nói thêm.
- Có thể là ta sẽ vắng mặt nhiều ngày, hoặc có thể là ta sẽ không trở về nữa.
- Thánh mẫu Marie ơi! Ông hiệp sĩ bỏ rơi tôi!...
Ragastens dùng mũi dao găm nạy những viên đá quý trang hoàng cán gươm của chàng…thanh gươm của César Borgia. Và chàng nói:
- Đây này! Đây là để an ủi anh về cuộc chia tay của chúng ta.
Nhưng mà Spadacappe bước lùi lại một bước và lắc đầu.
- Thế nào! Ragastens nói, anh bị việc gì thế?
- Thưa ông, Spadacappe nói, đây là một gia tài được ông đưa cho tôi. Nhưng nếu như ông bỏ rơi tôi, thì tôi không cần gì cả. Tôi rất muốn trở lại nghề cũ của tôi.
Ragastens cảm động vì những lời nói giản dị và lòng tận tụy thật thà của con người trung tín đó.
- Thế là anh không muốn xa lìa ta phải không?
- Nghĩa là, Spadacappe xác nhận, chỉ nội cái ý nghĩ phải xa lìa ông đủ làm cho tôi đổ mồ hôi hột.
- Thôi được! vậy anh theo ta…Tuy nhiên, ta báo trước với anh là có thể ta sẽ rời khỏi nước Ý.
- Nào có hề gì đến tôi!
- Sao! Anh từ bỏ xứ sở tốt đẹp của anh à!
- Thưa ông, có phải tất cả mọi thứ đều không đẹp đẽ sao, miễn là ở nơi đó con người được sống với một ít tự do.
Ragastens ra hiệu cho Spadacappe đi theo, sau khi ép anh nhận lãnh những hạt kim cương của chàng.
- Người ta không biết được việc gì sẽ xảy ra, chàng nói.
Spadacappe vui vẻ nhảy lên yên và kêu lớn:
- Hỡi Đức bà Thánh mẫu, ông gây cho tôi một mẻ sợ hết hồn.
Ragastens không trả lời. Mười lăm phút sau, chàng đi ra khỏi thành phố. Sự thật, là chàng cũng chưa biết đúng là chàng sẽ ra sao. Chàng tự xác nhận chắc chắn với mình rằng chàng sẽ không bảo vệ tính mạng của chàng chống lại Malalesta. Nhưng, tận đáy lòng, vẫn còn sót lại cho chàng một tia sáng hy vọng mơ hồ.
Điều cốt yếu vào lúc này là phải trải qua buổi ban ngày xa lánh Monteforte. Chàng không cảm thấy có đủ sức ở trước mặt Hoa Anh Thảo hoặc ở trước mặt thân vương Manfredi. Cho nên chàng đi thơ thẩn suốt ngày ở xung quanh thành phố, ghi chép cẩn thận những điểm khác nhau để tấn công hoặc để phòng thủ.
Đến bốn giờ chiều, chàng có mặt trên bình nguyên nằm chế ngự cái đèo nơi đó chàng đã đến cùng bá tước Alma. Vào lúc đó, Spadacappe đến cạnh và giơ tay chỉ về phía một ngôi nhà lụp xụp:
- Một quán trọ: anh nói giản dị
- Chà! Chà! Dường như anh đang đói?
- Và khát nước! Spadacappe nói.
Từ sáng đến giờ, họ chưa ăn uống gì cả.
- Anh làm ta nhớ đến. Thật ra, ta cũng cảm thấy đói.
Và chàng chạy thẳng đến quán trọ nói trên.
Vừa cưỡi ngựa đi, Ragastens vừa xem xét những tảng đá được ngôi quán dựa vào. Chàng nhận thấy quả thật một trong những tảng đá có đúng hình dáng một cái đầu người vĩ đại.
Ragastens và Spadacappe đặt chân xuống đất trước quán trọ, mang tên là “Quán trọ Đầu người”. Nhân sự trong quán, nghĩa là ông chủ, bà vợ, hai đứa con trai của ông và một đứa tớ gái, đang bận chất lên một chiếc xe ngựa, bàn, ghế, tất cả của cải nghèo nàn của họ.
- Ta lo ngại rằng chúng ta sẽ phải nhịn đói.
- Tôi sẽ làm bếp, xin ông đừng lo, Spadacappe vội vã trả lời. Chắc ở đây phải có một chuồng gà, những quả trứng và vài con gà ở trong chuồng. Tôi chỉ xin ông hai mươi phút để dọn cho ông một món thịt băm trộn nước lèo và một dĩa trứng chiên.
- Có thể ăn tối được không? Ragastens kêu và hỏi ông chủ quán.
- Tại sao không, thưa ngài lãnh chúa kỵ sĩ?...
- Nhưng mà ông đang dọn nhà…
- Việc đó đâu có cản trở việc ăn uống…Xin hãy ngồi vào chiếc bàn này ở trong vườn và người ta sẽ phục vụ cho các ngài.
Quả thật có một vuông vườn trồng rau cải, và hai, ba cái bàn để dài theo tảng đá.
- Chúng ta sẽ có nơi tuyệt diệu để đánh nhau tại đây, Ragastens nghĩ thầm.
Trong lúc cô tớ gái dọn bàn, Ragastens mệt mỏi ngồi dưới bóng mát, nhất định làm vinh dự cho bữa ăn. Cho nên với một sự hăng hái đáng ngợi khen của một người đàn ông nhất quyết đi tìm cái chết, chàng xé thịt gà do chính tay Spadacappe rán.
Ông chủ quán, một người đàn ông vào khoảng bốn mươi tuổi, khá ba hoa, không muốn để cho một người nào chăm sóc phục vụ cho người khách từ trên trời rơi xuống. Và vừa rót vào ly một loại rượu chát màu xám khá ngon, ông ta tìm cách bắt chuyện.
- Thưa ngài lãnh chúa kỵ sĩ, theo trang phục của ngài, tôi thấy rằng ngài là người chiến chinh…
- Phải, ông bạn dễ thương…
- Chà! Chiến tranh! Ông chủ quán đáng kính thở dài. Tôi được yên ổn ở đây. Giờ tôi bắt buộc phải lánh xa. Tôi sắp đến nương náu ở trong Monteforte và tôi hy vọng sẽ tiếp tục việc buôn bán ở đó bằng cách bán rượu cho quý ngài pháo thủ.
- Ý kiến tuyệt diệu. Hơn nữa những việc làm ăn có vẻ như không được sinh lợi lắm ở đây. Có quỷ quái nào lại đến ăn uống ở nơi vắng vẻ, trên cái bình nguyên khốn khổ này?...
- Hờ!...Những việc làm ăn của tôi không đến nỗi quá tệ, thưa ngài. Ngài thấy tôi như thế này, chớ không có một người ngoại quốc nào đi du lịch trong xứ mà không đến gặp tôi…
- À ra thế! Ông là một danh nhân ở đây sao?
- Phải, thưa ngài lãnh chúa! Ông chủ quán khiêm nhượng trả lời.
- Và từ đâu đưa đến cho ông nhiều danh tiếng như thế?
- Là vì ở trong xứ này chỉ có một mình tôi duy nhất có thể thuật lại sự tích của tảng đá Đầu người. Sự tích đã được cha tôi kể lại cho tôi cũng như cha tôi, được ông tôi truyền lại.
- Sự tích quả thật hấp dẫn lắm sao?
- Sự tích ghê gớm, thưa ngài! Và đúng sự thật!
- Ta rất muốn được biết câu chuyện….
- Rất dễ, thưa ngài. Tôi kể chuyện với một đồng êcuy nhỏ khốn khổ. Đó là những mối lợi của tôi…
Ragastens ném một đồng đuy-ca, được ông chủ quán chụp lấy vừa kêu lớn.
- Chà! Thưa đức ông!
- Nào hãy xem câu chuyện ra sao! Ragastens nói.
- Ngài sẽ biết tất cả! ông chủ quán kêu lên. Và tôi còn chỉ cho ngài…ở dưới đáy hầm rượu của tôi…một cái lỗ, là bằng cớ hiển nhiên không chối cãi được của tất cả câu chuyện…
Vào lúc đó, mặt trời lặn ở dưới chân trời.
- Trời sắp tối rồi, chủ quán nói, tôi cần phải vội vã bởi vì dù cho đổi lại tất cả ở trên đời, tôi cũng không muốn nói đến những chuyện đó vào lúc trời tối đen!
Và ông chủ quán làm một dấu thánh giá.
- Tại sao như thế? Ragastens hỏi.
- Bởi vì nói ra tên con quỷ Nalin khi trời tối là gọi hồn nó lên!...Và bấy giờ, từ lúc kết quả luôn luôn là có một việc rủi ro xảy ra…một người chết chẳng hạn…
Ragastens giật mình. Rồi uống một hơi cạn ly rượu của chàng.
- Cũng cứ kể đi, chàng nói.
- Đây này, chủ quán bắt đầu kể, những sự việc đi ngược lại một thời kỳ xa xôi đã xảy ra dưới triều vua Philippe III, bá tước đời thứ ba trong triều đại dòng họ Alma.
Đó là, theo niên sử được truyền cho đến chúng ta, một người đàn ông chừng ba mươi đến ba mươi lăm tuổi, đầy sinh lực, được yêu thương, do lòng tốt của ông và được thán phục bởi sự can đảm của ông.
Trong thời gian đó, những đoàn cướp ghê gớm tàn phá miền thôn quê. Không có một vị lãnh chúa nào, dù là võ trang rất đầy đủ, mà không phải trả một số tiền cống lễ cho những tên khốn nạn đó.
“Bá tước Philippe quyết định tiêu diệt những đoàn cướp đó và ngài thành công. Chỉ một nhóm thoát khỏi tay ngài. Đó là toán cướp của Jacques Le Rouge. Người đàn ông được gọi như thế không những bởi vì ông ta có râu và tóc màu đỏ hoe, mà còn bởi vì ông giết người quá nhiều, đến nỗi người ta nói rằng những bàn tay của ông ta luôn luôn dính đầy máu đỏ. Tất cả những toan tính của ngài bá tước Philippe dũng mãnh chống lại đám cướp đều thất bại đến nỗi sự táo bạo của Jacques Le Rouge càng ngày càng gia tăng.
“Trong lúc đó bá tước cưới vợ. Ngài cưới nàng Béatrix, con gái của một nam tước danh tiếng. Nàng nổi danh vì sắc đẹp.
“Tất cả dân chúng ở Monteforte được mời đến dự một bữa ăn được dọn ở ngòai trời. Đến cuối bữa ăn, nàng bá tước trẻ tuổi đi quanh các bàn tiệc và ngài thử nghĩ xem nàng được hoan nghênh đến thế nào. Đến bàn cuối, một người đàn ông mà không một ai biết, đã tham dự bữa ăn, thình lình đứng lên trước mặt nàng.
“- Ông muốn gì vậy? nàng bá tước trẻ tuổi hỏi.
“- Ta muốn, người đàn ông nói, tuyên bố với nàng rằng ta si mê sắc đẹp của nàng và nếu như nàng không thuận lấy ta, thì chẳng bao lâu nữa ta sẽ tàn phá thành phố Monteforte!
“Nàng bá tước Béatrix thốt lên một tiếng kêu sợ hãi. Người chồng của nàng và những vị lãnh chúa đang bao quanh nàng muốn xông vào mình tên xấc láo, nhưng khoảng năm mươi tên dân sơn cước từ các bàn bên cạnh đột ngột hiện ra bao quanh người đàn ông, bảo vệ cho ông ta tẩu thoát rồi họ bỏ chạy vừa la lớn:
“- Hoan hô Jacques Le Rouge!...
“Cái biến cố đó làm cho nàng bá tước trẻ tuổi hết sức bối rối…Thế mà nàng vẫn chưa được hoàn hồn thì bỗng ở nơi xa, người ta nghe tiếng tù và thổi. Đó là một truyền lệnh sứ được những vị nam tước lân cận vội vã phái đến. Người ta hạ kếu điều. Truyền lệnh sứ đi vào. Và ông ta báo cho bá tước Philippe hay rằng những tên rợ hung nô giống như những người Wisigoths xưa (1) đã xâm chiếm miền thượng nước Ý và rằng mỗi vị nam tước, mỗi vị bá tước tập họp tất cả những tay giáo mà ông ta có thể sử dụng.
------------------------------------
(1) Wisigoths, tên những người: Goths miền Tây. Năm 1412, họ xâm chiếm xứ Gaule dưới sự hướng dẫn của Ataulf. Năm 418, Honorius nhượng cho vua của họ là Wallia miền Aquitaine cùng với Toulouse làm kinh đô.
+ Goths, dân xứ Germanie (nước Đức xưa). Ban đầu đóng ở vàm sông Vistule, về sau họ chiếm cứ miền Đông-Nam Âu Châu.
a. Những người Goths miền Đông gọi là Ostrogoths vào thế kỷ III ở Pannovie và ở Mesie.
b. Những người Goths miền Tây gọi là Wisigoths xâm chiếm Đế quốc La Mã vào năm 410 (LND)
-------------------------------------
“- Tốt lắm, bá tước Philippe trả lời, đến nói với những người sai mi rằng, rạng đông sáng mai, ta sẽ lên đường với năm mươi tay giáo.
“Sáng hôm sau, bá tước lên đường, cầm đầu đạo binh của ngài gồm có, năm mươi tay giáo, một trăm tay gươm, độ một ngàn chiến binh, dũng sĩ và những người tùy tùng.
“Một năm trôi qua, trong lúc đó bá tước Philippe đánh giặc trên bờ sông Pô và Adige. Cuối cùng, những tên rợ hung nô bị đẩy lui qua bên kia các ngọn núi. Bá tước trở về với một đạo binh bị tàn sát nhưng chiến thắng. Trong một năm vắng mặt, ngài thường tưởng nhớ đến người vợ trẻ và lời hăm dọa của Jacques Le Rouge. Nhưng ngài không quá lo ngại. Vào thời kỳ đó, Monteforte là bất khả xâm phạm. Thành phố được bao quanh khắp nơi bởi những tảng đá không thể vượt qua và cái khe chưa có…
“Một sự thất vọng đau đớn chờ đợi bá tước lúc ngài trở về. Bọn cướp của Jacques Le Rouge đã chiếm cứ Monteforte từ ba tháng trước. Nàng bá tước tự nhốt mình vào trong một vọng lâu chống đỡ một cuộc bao vây sẽ chấm dứt một cách bất hạnh bằng cái chết của những người bị vây hoặc là cuộc đầu hàng vô điều kiện nếu không có một viện binh mau lẹ.
“Nỗi tuyệt vọng của bá tước thật là lớn lao. Những công sự phòng thủ thiên nhiên của Monteforte quay chống trở lại ngài! Để đi đến thành phố chỉ có hai hoặc ba con đường mòn khó có thể đi qua hơn bốn người một lúc.
“Ở tại đây, ngài bá tước bất hạnh bị lâm vào cảnh bất lực, ngài cho dựng chiếc lều của ngài ngay chỗ hiện nay có ngôi quán, và ngay ngày hôm sau, ngài thử một cuộc xung phong: nhưng chẳng bao lâu, ngài phải nhận rằng những chiến binh của ngài sẽ ngã gục hết lượt người này đến lượt người khác, mà họ không thể đi ngang qua thành lũy khó thể vượt qua.
“Những hiệp sĩ của bá tước trình bày với ngài rằng mọi cuộc xung phong sẽ vô ích và họ thông báo trong vòng ba ngày, họ sẽ ra đi để tạo lập một tổ quốc khác. Bá tước Philippe tôn sùng Béatrix. Ngài quyết định tìm cái chết.
Chủ quán ngừng lại.
- Này, Ragastens nói, ông kể rất hay.
- Cho nên, bá tước Philippe đã quyết định thà chết hơn là bỏ rơi người vợ mình…Đêm đến, một đêm lạnh giá. Một tên gia nhân đốt một bếp lửa ở trong lều của bá tước.
“Đêm đã khuya. Bỗng nhiên, bá tước thấy một người đàn ông ngồi bên cạnh mình. Người đàn ông đó lạ mặt với ngài. Mặc dù trời lạnh, ông ta mặc quần áo mỏng bằng lụa. Ông nhìn bá tước Philippe với một nụ cười lạ lùng.
“- Mi là ai? Bá tước hỏi.
“Người đàn ông trả lời bằng một tiếng cười chế nhạo và đặt hai bàn chân vào giữa ngọn lửa trong bếp. Những bàn chân của người lạ không bị hề hấn gì trong lúc lửa đang cháy nổ lách tách xung quanh, và bá tước nhận thấy rằng những cái chân đó có hai móng chẻ hai. Lúc bấy giờ ngài hiểu rằng đang có chuyện với ai và làm một dấu thánh giá lớn.
“- Mi đã nhận ra ta, con quỷ Malin nói vừa rùng mình, nhưng ta báo trước cho mi biết rằng nếu mi lập lại cử động đó nữa, ta bắt buộc phải bỏ đi và người đẹp Béatrix ngay lúc đó sẽ trở thành món mồi của Jacques Le Rouge.
“- Mi im đi! Bá tước vừa nói vừa nghiến răng.
“Quỷ Satan mỉm cười.
“- Mi muốn đi trở vào Monteforte? Mi muốn tàn sát Jacques Le Rouge? Mi muốn gặp lại Béatrix?
“- Nói đi! Bấy giờ bá tước thở hổn hển nói. Mi muốn gì?
“- Không gì cả, hoặc là gần như không gì cả! ta có thể cho mi phương tiện để trổ một cái đèo xuyên qua những tảng đá, khá rộng để cho mi có thể đi ngang quá với đạo binh và trở vào Monteforte, tại đây mi sẽ giải thoát cho Béatrix…
“- Nói đi! Cần phải làm gì?
“- Mi sẽ ký tên chứng thư này. Và ta, ta sẽ cho mi chiếc nhẫn vàng này, mi sẽ đeo vào ngón tay…Nhờ chiếc nhẫn đó, mi sẽ đánh một phát một, phá xuyên qua những tảng đá một lỗ hổng cần thiết. Trong vòng mười năm, mi sẽ trở lại đây đem chiếc nhẫn cho ta…Nếu như mi không chịu đem trả, thì linh hồn của người vợ mi Béatrix, sẽ thuộc về ta.
“- Và nếu như ta mang trả chiếc nhẫn cho mi?
“- Bấy giờ ta sẽ lấy lại chiếc nhẫn. Và, ngay từ lúc đó, chính linh hồn của mi sẽ thuộc về ta. Mi chấp nhận không?
“- Ta chấp nhận! bá tước nói, ký văn kiện của mi!
“Quỷ Satan xem lại chữ ký, xếp văn kiện làm cho biến mất và đưa một chiếc nhẫn vàng cho bá tước.
“- Trong vòng mười năm, đêm qua đêm, con quỷ nói. Nếu không, thì linh hồn của nàng Béatrix của mi thuộc về ta!
“Nói xong, quỷ Malin đi sâu vào trong lòng đất.
“Không để mất một phút, bá tước Philippe cho thổi tù và tập hợp các chiến binh của mình. Bấy giờ ngài thông báo rằng chúng ta sắp xung phong. Bá tước quay về hướng những tảng đá, giương thẳng bàn tay, chiếc nhẫn đeo ở ngón tay. Tức thì, một tiếng ầm ầm kinh khủng nổ vang.
“Bấy giờ, cả đạo quân thán phục thấy ngọn núi mở ra, và một con đường đẹp đẽ chạy dài cho đến dưới những tường thành Monteforte. Do đó, con đường có bờ dốc đứng được mệnh danh là cái Đèo Địa ngục. Chính ở nơi đó, quân đội của César Borgia đã tấn công một lần. Và ở nơi đó, họ buộc phải đi qua lần nữa…
- Phải!...Chính ở nơi đó, Ragastens mơ màng nói.
- Vô ích để nói với ngài, chủ quán nói tiếp, rằng bá tước Philippe cướp được thành phố. Những tên thuộc hạ của Jacques Le Rouge bị tàn sát cho đến tên cuối cùng. Tôi để cho ngài nghĩ đến nỗi vui mừng của hai vợ chồng. Mấy năm trôi qua trong cảnh tràn đầy hạnh phúc. Tuy nhiên cái ngày oan nghiệt sắp đến. Cuối cùng, trước ngày mà mười năm xưa đã hẹn đến. Bá tước Philippe tìm giám mục ở Monteforte và trò chuyện rất lâu với ngài chủ giáo đáng kính. Tối hôm sau, bá tước đi một mình đến vị trí mà chúng ta đang ở. Mười hai giờ khuya điểm. Quỷ Satan lập tức hiện ra.
“- Tốt lắm, ông ta nói. Mi có chiếc nhẫn của ta không?...
“- Này, cầm lấy. Bá tước Philippe nói.
“Quỷ Satan tham lam đưa bàn tay ra. Nhưng ông ta rụt lại ngay vừa thốt lên một tiếng thét lớn. Bá tước Philippe đã mang trả lại chiếc nhẫn. Nhưng ngài đã để chiếc nhẫn vào đáy một bình nước thánh!...
“Theo những điều khoản trong bản khế ước, quỷ Satan chỉ có năm phút để chiếm lại chiếc nhẫn vàng.
“- Thế nào!...Cầm đi!... bá tước Philippe nhắc lại.
“Hơn hai mươi lượt, quỷ Satan thử nhúng bàn tay vào trong bình nước do bá tước đưa cho. Và mỗi lần ông ta thốt lên một tiếng kêu đau đớn khủng khiếp. Nước thánh đốt ông ta cũng như khi chúng ta nhúng tay trong nước chì sôi. Cuối cùng, đuối sức, bàn tay rách nát, tuyệt vọng, ông ta kêu lên:
“- Ta chịu thua!...Nhưng mà, ta sẽ phục thù!
“Ông ta liền dùng cái chân chẻ hai của mình đập xuống đất. Một trong những tảng đá đang bao quanh bá tước nát vụn ra từng chỗ. Và lúc bấy giờ tảng đá lộ ra, gọt đẽo như là do một nhà điêu khắc…Tảng đá từ lúc đó hình dung ra một cái đầu người. Và chiếc đầu đó, đúng là giống tạc chân dung của bá tước Philippe.
“- Mi thấy tảng đá đó? Quỷ Satan kêu lên. Giờ đây là một pho tựơng mà vận mệnh của dòng họ những người Alma sẽ bị ràng buộc vào. Đến lúc tảng đá này ngã xuống, thì dòng họ những người Alma sẽ bị tiêu diệt, dòng dõi mi sẽ bị tàn lụi!
“Vừa nói xong những lời đó, Quỷ Satan biến mất vào lòng đất.
Chủ quán nói xong, lắc đầu nặng nề.
- Tôi chỉ còn lại việc, ông nói, chỉ cho ngài xem cái lỗ của quỷ Satan làm ra khi ông ta đập xuống đất tại nơi ấy…
- Thật ra, vì hiếu kỳ ta muốn xem! Ragastens nói.
Là chàng đi theo chủ quán. Người này đốt một đèn lồng và bắt đầu đi xuống một thang lầu đẽo trong đá hoa cương.
- Nhưng đó là hầm rượu của ông? Ragastens kêu lên.
- Thật vậy, cái góc này được tôi dùng làm hầm rượu. Ngài theo tôi…
Chủ quán tiếp tục đi xuống và cuối cùng đến đáy một cái giếng. Ở giữa giếng, một cái lỗ chật hẹp, bị dòng nước ngầm khơi sâu, vào trong lòng đá. Quả thật cái lỗ có đường kính của một cán thuổng hoặc cán chổi.
- Ngài hãy trông! Chủ quán nói với vẻ chiêm ngưỡng. Đó là bằng cớ tuyệt đối là quỷ Satan đã đập xuống đất tại nơi đây.
- Thật vậy! Ragastens nói, chàng xem xét cái lỗ.
Rồi, với một sự quan sát tỉ mỉ, chàng xem xét phần giếng còn lại và trở nên, càng lúc càng mơ mộng.
- Thật là kỳ diệu! cuối cùng chàng nói.
- Có phải không! Chủ quán nói, lấy làm vui mừng.
Xong, cả hai đi trở lên. Vào lúc đó, Ragastens thấy bốn người kỵ sĩ cưỡi ngựa chạy đến, chàng nhận ra Malalesta đi đầu. Vài phút sau, những người kỵ sĩ đặt chân xuống đất. Jean Malalesta chào Ragastens.
- Tôi ngại để cho ngài phải chờ đợi lâu! Chàng nói.
- Không chút nào. Tôi không mất thời giờ, tôi được nghe sự tích của cái đèo Địa ngục và tảng đá Đầu người…
- Các ngài đây, Malalesta nói tiếp vừa chỉ những người kỵ sĩ theo chàng, sẽ chứng kiến cho chúng ta.
- Họ rất được hoan nghênh, Ragastens nói.
- Nơi này thích hợp với ngài chăng?
- Tuyệt diệu.
- Chúng ta chỉ còn có việc so gươm
Ragastens không trả lời, rút gươm thủ thế.