Trong suốt mấy hôm, Ragastens đi vơ vẩn trong núi, chưa quyết định, lúc thì định quay về nước Pháp, lúc thì muốn chạy đến Florence…
Tuy nhiên, định mệnh muốn cho chàng càng lúc càng đi đến gần thành phố Monteforte.
Nếu như có một người nào đó báo cho Ragastens biết rằng chàng vô tình và từ từ đi đến Moteforte tất người đó sẽ làm cho chàng ngạc nhiên vô cùng. Thật tình ra, chàng hiệp sĩ nghĩ là mình đang ở xa Monteforte. Nhưng có một lực nam châm nào đó thu hút chàng đi về phía thành phố mà tự chàng không nhận biết.
Chiều thứ năm trong cuộc hành trình của chàng, Ragastens bỗng nhận thấy chàng chỉ còn cách Monteforte có hai ngày đường.
Chàng ở một ngôi quán nghèo nàn độc nhất trong một ngôi làng khốn khổ mà chàng vừa mới đến chưa được hai tiếng đồng hồ. Chàng đang ngồi trước một chai rượu chát xám.
Ragastens đang ngồi đối diện với một chai rượu chát xám dưới một vòm cây rậm rạp, dày mịt và đơm bông trong một ngôi vườn gần như nằm tựa lưng vào ngôi quán, thành ra giữa vòm cây và bức tường của ngôi quán, có một lối đi chật hẹp vừa đủ.
Bức tường nói trên có một cửa sổ ở tầng trệt. Có thể đoán rằng cái cửa sổ đó là của một căn phòng nhỏ được chính vòm cây che khỏi ánh nắng mặt trời và tránh khỏi mọi cặp mắt tò mò. Cuối cùng, hình như có nhiều người tụ họp trong căn phòng đang trò chuyện cùng nhau, mà những lời nói đó không lọt qua khỏi tai của Ragastens.
Vài lời nói lớn tiếng khiến cho chàng lắng tai nghe. Kể từ lúc đó, chàng không còn để mất một lời trao đổi nào trong căn phòng nhỏ. Và chàng rón rén đi lần đến tấm màn bằng lá cây, chú ý lắng nghe.
Cuối cùng, đến lúc câu chuyện, chàng bất chợt nghe, sắp đi đến chỗ kết thúc, Ragastens nhẹ nhàng cúi xuống và ra hiệu cho một người đang chùi rửa dây cương ngựa ở trong sân. Người đàn ông chạy đến.
- Spadacappe, Ragastens nói nhỏ vào tai, anh thấy căn phòng này phải không? Cánh cửa hướng ra hành lang đi ngang qua ngôi quán. Anh đi đến đứng trước cửa và đừng nên động đậy nữa. Anh sẽ cầm dao găm ở tay. Nếu như người ta mở cửa, và có một kẻ nào muốn đi ra…
- Thì ông ta sẽ đụng vào lưỡi nhọn bằng thép này?
- Đúng…Đi…Anh hiểu lời ta một cách tuyệt diệu!
Khi chàng nghĩ rằng Spadacappe đã đi đến vị trí chỉ định, chàng liền từ vòm cây đi ra, bước vào lối đi chật hẹp, đến trước cửa sổ, nhẹ nhàng bước ngang qua, nhảy vào trong căn phòng và bằng giọng mỉa mai nhất của mình, chàng nói:
- Chào các ngài…Hân hạnh được gặp gỡ!....