Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXIX TUỔI GIÀ CỦA BORGIA

❊ ❊ ❊

Ngôi biệt thự mà Raphael Sanzio vừa giương tay chỉ là một ngôi nhà nghỉ mát, tại đây tất cả được trù tính cho sự nghỉ ngơi của tinh thần và cho niềm thích thú của đôi mắt.

Trong ngôi vườn, dưới một lùm cây lựu, ở cuối lùm một pho tượng Thần Ái tình bằng cẩm thạch đang đùa giỡn với Dương thần có những cái chân chẻ hai một thiếu nữ đang ngồi trên một cái ghế dài bằng đá hoa cương màu hồng. Đôi mắt đẹp của nàng thỉnh thoảng rưng rưng nước mắt. Đó là Rosita.

Cách đó không xa, một người đàn bà độ chừng bốn mươi tuổi, một mụ trùm vóc dạng to lớn, canh chừng các cử động của nàng. Và, ở sau lưng mụ trùm, hai người đàn ông đang ẩn núp trong chòm lá, rình rập sẵn sàng chạy đến.

Nàng thiếu nữ đã bị nhốt trong ngôi biệt thự ở Tivoli từ bốn ngày nay. Nàng hoài công tìm cách hiểu việc gì đã xảy ra. Tại sao người ta lại đưa nàng đến đây?

Người đàn bà đó luôn luôn ở bên cạnh nàng, không bao giờ rời xa. Ngay cả ban đêm, bà trùm chờ đợi cho nàng nhắm mắt xong rồi mụ mới nằm xuống một chiếc ghế trường kỷ…

Raphael ra sao?

Câu hỏi đó quấy rầy nàng và làm cho nàng phiền muộn.

Tuy nhiên, không một lúc nào, nàng có ý nghĩ hỏi thăm người đàn bà đang canh chừng nàng bất cứ việc gì. Người đàn bà đó làm cho nàng sợ hãi.

Một buổi sáng, Rosita hiểu rằng ở xung quanh nàng đang có những sự hoạt động khác thường. Nàng nghe tiếng một hoặc vài chiếc xe đi đến, những việc đi lại trong các hành lang…Sau một giờ đồng hồ, tất cả trở lại im lặng. Lúc bấy giờ Rosita đang ở trong phòng mình.

Chẳng bao lâu, một người đàn bà đi vào nói nhỏ vài tiếng với mụ ngục tốt, rồi ngồi lại trong một chiếc ghế bành.

Rosita nghĩ đã thay đổi người canh giữ.

Trong lúc đó, mụ ngục tốt vội vã đi ra ngoài. Mụ đi đến gian phòng của giáo hoàng. Một tu viện trưởng trẻ tuổi đưa mụ vào một gian phòng rộng rãi nơi Đức Thánh-Cha nằm nghỉ trong sự cô đơn.

- Thế nào, bà Piérina! Giáo hoàng hỏi.

- Thưa Đức Thánh Cha…mụ trùm quì xuống ấp úng.

- Bà Piérina, ông già nói, ở đây không có liên quan đến những cái quỳ lạy. Bà nên nhớ rằng ta là bá tước Faenza…Rodrigue Faenza! Đó…bà hiểu chưa?....

- Tôi hiểu, mụ đàn bà nói vừa đứng lên.

- Báo vắn tắt cho ta biết công việc của bà.

- Chuyến hành trình của chúng tôi bình yên, thưa ngài bá tước, và cô gái, sau khi kêu la một chút, dường như thích ứng với đời sống mới của nàng.

- Tốt! nàng sẽ thuần tính. Nàng có nói gì không?

- Không nói gì cả.

- Quỷ ơi! Điều đó trầm trọng. Bà không thể nào làm cho nàng nói một ít chuyện được sao? Dù chỉ là để cho nàng xao lãng?

- Chà! Cũng tỷ như làm cho tượng đá ở trong vườn nói chuyện.

Giáo hoàng làm thinh mơ mộng một lúc, đầu cúi gục xuống.

- Bà Piérina…ông già ngước lên nói tiếp…

- Thưa ngài bá tước?...

- Cần phải…mụ hiểu rõ ta…Cần phải sắp đặt cho ta một cuộc hội kiến với nàng thiếu nữ đó…Ta có nhiều chuyện để nói với nàng…riêng một mình bà hiểu chưa?...Những sự bí mật…về dòng dõi và gia đình của nàng…

- Ngài bá tước là vị chủ tể…xin ngài ra lệnh.

- Phải, thật vậy, ta là người chủ tể, Borgia nói. Nhưng đứa trẻ đó, đã bị bắt cóc một cách thô bạo, mà không hiểu rằng là vị lợi ích của nàng…nàng có thể hình dung rằng…người ta muốn giam hãm nàng…trong khi chỉ liên quan đến việc hồi phục nàng trong các quyền lực, chức tước, đặc quyền của nàng…Chỉ liên quan đến việc đó và không có việc nào khác, bà có nghe không, bà Piérina?

- Tôi nghe, thưa bá tước…phải chuẩn bị cho nàng thiếu nữ tiếp ngài, nghe lời ngài…

- Như là một người cha!...không…không phải như vậy…nên nói là: như một người bạn quan tâm đến hạnh phúc của nàng…Đi đi.

Mụ Piérina nở một nụ cười gớm ghiếc và biến mất.

Ngày hôm sau, Borgia có một cuộc thảo luận về một việc khác. Cũng ở trong gian phòng đó.

Giáo hoàng ngồi trong một chiếc ghế bành, trùm trong một chiếc áo khoác bằng vải che kín thân ngài. Bên cạnh ngài, trên một bàn nhỏ để những chai lọ nhỏ, những que sắt để uốn tóc, những kem xức mướt da và tóc, cả một bộ dụng cụ trang điểm.

Người tu viện trưởng được mến chuộng, Angelo, đang đọc sách lớn tiếng. Xung quanh chiếc ghế bành, một người đàn ông đi đi lại lại, chụp lấy một chai nhỏ, hoặc một que sắt. Những ngón tay của ông ta chạy thoăn thoắt trên gương mặt của ông lão.

Thỉnh thoảng ông ta đưa cho ngài một tấm gương Venise để giáo hoàng có một lời nói vừa ý hoặc là không vừa ý việc làm.

- Tốt lắm, ngài nói, ông thật sự là một nhà nghệ sĩ.

- Chà! Nếu ngài bá tước cho phép tôi. Trong chốc lát tôi có thể làm cho ngài trẻ lại hai mươi tuổi, chỉ với cái chai này để lên mái tóc của ngài…

- Không! Ta thích để mái tóc bạc hơn. Chỉ cần che đậy được những nếp nhăn quấy rầy ấy là đủ…Được rồi…

Người “nghệ sĩ” chào và lui ra.

Vị tu viện trưởng chăm chú xem xét ông lão.

- Con thấy ngài có một vẻ đẹp nghiêm nghị và oai vệ

Angelo không nói dối.

Thật khó nhận ra nơi Rodrigue Borgia, một ông lão bảy mươi tuổi. Con mắt đen nhánh của ngài chiếu ngời một ngọn lửa âm u dưới cặp chân mày rậm. Tóc ngài bạc trắng tạo cho gương mặt của ngài một vẻ buồn xa xăm làm dịu nét khắc nghiệt.

Bấy giờ tên hầu phòng đi vào và bắt đầu mặc cho giáo hoàng một bộ trang phục kỵ sĩ bằng nhung tím, bên trên choàng thêm một chiếc áo ngắn thanh lịch và nhẹ bằng tơ màu tím. Borgia đeo vào thắt lưng một sợi dây nịt bằng tơ đeo một thanh gươm thao diễn có chiếc cán lộng lẫy. Sau rốt, ngài đội lên đầu một chiếc mũ, tóc ở xung quanh phủ xuống với một sự duyên dáng nghiêm nghị trên một cổ áo rộng bằng ren.

Angelo thốt lên một tiếng kêu ca tụng thành thật. Ở nơi Borgia, ý chí đã thắng thế trên tuổi già. Ngài trở thành một người đàn ông đáng chú ý đối với bất cứ người phụ nữ nào được thấy ngài.

Ngài mỉm cười, làm một dấu hiệu từ giã, đi ra.

Trong lúc đi đến gặp Rosita, Borgia chẳng nghi ngờ chút nào đến kết quả của cuộc gặp gỡ của mình. Nàng thiếu nữ sẽ chịu xiêu lòng nếu không vào ngay ngày hôm nay thì ít ra cũng ở trong một thời gian ngắn.

Ngài đi vào phòng của thiếu nữ và dừng lại ở ngưỡng cửa chào nàng.

- Đây là ngài bá tước De Faenza đến thăm viếng nàng, mụ trùm nói rồi chuồn đi.

Borgia đóng cửa lại và tiến tới về phía người thiếu nữ.

- Này con trẻ, ngài nói, nàng có cho phép ta đến thảo luận về nhiều việc chắc chắn có liên quan đến nàng…

Rosita lùi lại, mở to đôi mắt với một vẻ ngạc nhiên, không trả lời, và nàng lẩm bẩm:

- Đức giáo hoàng!...Đức giáo hoàng!...

Borgia bị chấn động bởi một cái giật nẩy mình. Kế hoạch của ngài trù tính sụp đổ. Rosita nhận ra ngài!

- Nàng lầm rồi, ngài ấp úng. Ta chỉ là bá tước De Faenza.

Thiếu nữ quỳ xuống.

- Không, con không có lầm, thưa Đức Thánh – Cha!...Con thấy được Đức Chí tôn trong đám rước Chúa Nhân đức, trong buổi lễ Mi-xa trọng thể ngày Phục sinh, ở Saint-Pierre. Ngài đúng là vị Chúa tể cực kỳ quyền thế ở kinh thành Rome và ở trên thế giới, và con sẽ được cứu thoát bởi vì ngài có mặt ở đây!...

- Ta quả quyết với con, con trẻ…Con hãy đứng lên!...

- Thưa Đức Thánh-Cha, nàng thiếu nữ sôi nổi ngắt lời, con là nạn nhân của một tội trạng bắt cóc…Người ta bắt cóc con…Người ta cướp đoạt con từ trong cánh tay của người chồng trẻ của con..Và con bị đưa đến nơi đây…Thưa Đức Thánh-Cha, con đòi hỏi công lý! Hoặc đúng ra, con chỉ đòi hỏi có một việc: là người ta mở những cánh cửa của ngôi nhà này, là ngài đem con đi khỏi sự canh giữ của người đàn bà ghê tởm này và ngài cho phép con đi tìm lại chồng con, chàng Raphael thương yêu của con…Thưa Đức Thánh-Cha, ngài biết rõ chàng…người đã thể hiện lòng nhân đức đối với chàng…Cũng vừa mới đây, chàng lấy làm sung sướng được mang cho ngài bức tranh Thánh Mẫu đẹp đẽ…Con đã tuyệt vọng…và giờ đây sắp được cứu thoát, bởi vì ngài đang có mặt ở đây!...

Rosita khóc nức nở. Borgia không nghe một lời nào của nàng nói cả. Nhưng ngài nhìn nàng chòng chọc và trong trí tưởng tượng của ngài, ngài lột hết quần áo đang che thân nàng thiếu nữ, để nàng trần truồng trước mặt ngài. Ngài cảm thấy mình mất bình tĩnh. Ngài chụp lấy bàn tay của Rosita.

- Con hãy đứng lên! Ngài nói với giọng run rẩy..Ta không đành lòng thấy con quỳ ở dưới chân ta.

Bàn tay khi đụng bàn tay của nàng Fornarina, bị xao xuyến bởi một sự chấn động. Vẻ sửng sốt của nàng thiếu nữ thật khó tả. Nàng không hiểu gì cả về thái độ của giáo hoàng. Nàng rút bàn tay về và lảo đảo ngồi xuống, vừa nói:

- Xin tha lỗi cho con, thưa Đức Thánh-Cha…Con đã quá đau khổ…

- Con trẻ, nếu như con muốn, con sẽ chẳng đau khổ nữa…

- Ôi! Có phải thế không?...Ngài sắp để cho con đi?...

- Phải, đúng vậy…ta xin hứa với con…

Rosita thét lên một tiếng điên cuồng. Đến lượt nàng, nàng nắm lấy bàn tay của giáo hoàng đưa lên môi hôn.

- Ồ! Ngài thật tốt! Con biết trước rằng ngài sẽ cứu thoát con! Con sẽ đi ngay, có phải không?

- Không, con trẻ ạ, không đi ngay bây giờ…Con cần phải ở lại đây thêm hai hay ba hôm nữa.

Rosita bước lùi lại, mặt nàng trắng bệch. Một ý nghĩ ghê gớm, mà ban đầu nàng đã bác bỏ, bắt buộc nàng phải thừa nhận.

- Ôi! Chính là ngài đã cho bắt cóc tôi!...Ngài!...Đức giáo hoàng!...

Borgia run run, ngài rối trí. Thình lình, ngài đi thẳng đến Rosita và chụp lấy hai cườm tay nàng.

- Phải, chính ta! Ngài nói nho nhỏ. Chính ta đã cho bắt nàng. Phải, ta là giáo hoàng. Nàng dám cả gan chống lại những mạng lệnh của giáo hoàng sao?

Rosita không trả lời. Nàng cong mình lại, tìm cách thoát khỏi nụ hôn mà nàng cảm thấy sắp gần bên.

- Hãy nói với ta, ông già Borgia nói ấp úng, điên cuồng vì giờ đây đã bị sự say đắm làm cho kích động, hãy nói với ta…Chỉ cần nói ta rằng ta không có làm cho nàng ghê tởm. Hãy để cho ta chỉ dùng đầu môi hôn nhẹ lên mái tóc của nàng!...

- Đê tiện! nàng thiếu nữ thở hổn hển nói.

- Nàng có muốn trở thành nữ công tước…quận chúa?...

- Một cuộc vật lộn ngắn ngủi. Borgia, đôi mắt đỏ ngầu, đầu óc quẫn trí, vừa làm một nỗ lực cuối vừa nói lắp bắp:

- Nàng thuộc về ta…Ta cầm giữ được nàng…

Thình lình ngài ngừng nói, kinh hãi, lặng thinh Rosita, trở thành dũng cảm trong sự tuyệt vọng, vừa vuột khỏi hai cánh tay của ngài. Vừa nhảy ngược ra sau, nàng rút thanh gươm thao diễn mà ngài đã dùng trang trí cho bộ trang phục kỵ sĩ.

- Thưa Đức Thánh-Cha, thiếu nữ nói lạnh lùng, nếu ngài bước tới một bước nữa, tôi sẽ giết ngài…

Vẻ bình tĩnh trong lúc nàng thốt ra những lời nói đó chứng tỏ cho giáo hoàng thấy đứa trẻ đó đã đi tới điểm tột cùng của sự kích thích. Cơn sốt của ngài đột ngột tan biến.

- Đừng lo ngại gì cả, ngài nói.

- Tôi không lo ngại nữa, nàng nói vừa cầm thanh gươm vào giữa hai bàn tay như là một thành lũy yếu đuối bằng thép.

- Giã biệt, Borgia nói. Chúng ta sẽ tiếp tục lại câu chuyện này, nàng yêu dấu của ta.

Nàng thấy ngài đi ra, mà không dám liều lĩnh một cử động nào nữa.

Khi nàng còn lại một mình, cũng với sự bình tĩnh dữ dội, nàng bẻ gãy thanh gươm ở cách mũi gươm độ chừng vài đốt ngón tay cái. Đoạn gươm gãy đó được dùng làm một thanh dao găm nhọn. Bấy giờ, nàng mới bắt đầu khóc lóc…

Giáo hoàng vuốt lại quần áo bị xốc xếch, đi trở về phòng vừa ngẫm nghĩ.

- Ta đã thành già yếu, ngài nghĩ. Ta làm phương hại tất cả vì quá vội vàng… Và rồi, ta đã bị sợ hãi, ta đã tháo lui…Chà! Thuở xưa, không phải là một thanh gươm do một bàn tay đẹp đẽ hoa lên ngăn cản ta được…Mặc kệ! Nhát đầu đã đánh…Nàng sẽ suy nghĩ.

Ngài về phòng và tu viện trưởng Angelo vội vã đi đến đón ngài:

- Nhân tiện,ngài nói, con có biết vực thẳm ở sông Anio không?

- Biết, thưa Đức Thánh…ngài bá tước.

- Giờ đây con có thể gọi ta bằng ngôi vị! Không còn gì bất tiện nữa. Này, Angelo, ở trên bờ vực thẳm có một cái hang hoang vu. Lát nữa, con sẽ đi dạo quanh đó. Và xem thử nơi hang đó có một bà già ở hay không, bà được biết ở Rome dưới cái tên là Maga….

- Và nếu có bà già ở đó, thưa Đức Thánh-Cha?...

- Con sẽ bảo rằng đêm nay bà ta sẽ tiếp một cuộc thăm viếng….

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.