Không xa những cảnh hoang tàn mà vào thuở đó và ngay cả ngày nay ở trong xứ, người ta vẫn còn gọi là đền thờ của bà nữ vu Sibylle, con sông Anio chảy dồn dập vào trong một vực sâu. Hai bên bờ vực dốc đứng. Đó là những khối đá to chồng chất lên nhau có những bụi cây dại mọc ở trong các khe nứt.
Ở dưới đáy vực, người ta nghe tiếng gầm thét ầm ĩ của con sông vỡ tan trên những tảng đá màu lục nhạt, làm thành một cái đầm nhỏ, rồi dòng sông tiếp tục chảy thành những khuỷu sông, quanh co bất thường giữa những khối đá hoa cương. Đó là vực thẳm của sông Anio.
Ở bên trên vực, ngay ở cái đầm do dòng thác nước của sông Anio, những tảng đá hình thành một cái hang mang những tiếng đồn lạ thường. Đối với phần đông người thì đó là một trong những cửa đi vào địa ngục. Và bằng chứng tốt nhất là những luồng khói có một mùi vị đặc biệt từ trong đó thoát ra.
Kể ra, nơi đó hoàn toàn đáng khả nghi và không một người nào có đầy đủ lý trí mà dám mạo hiểm đi đến vào lúc chạng vạng tối. Khi chúng ta đến gần hang, lúc đó đã mười hai giờ đêm.
Một ngọn đuốc cháy ở cuối hang rọi những luồng ánh sáng ma quái lên bên trong hang. Trong một góc hang có một đống lá khô dùng làm giường nằm cho một bà già đang bận làm một công việc kỳ lạ.
Bà già đó, là bà Maga, hay đúng hơn là Rosa Vanozzo. Bà vừa đẩy một tảng đá hoa cương vào một loại hầm sâu nằm ở dưới đáy hang.
- Cửa vẫn hoạt động…bà nói, việc chạy trốn của ta được bảo đảm…
Bên trên tảng đá bà rải những lá cây, những nắm đất. Hài lòng về việc làm, bà đi ra, vòng qua con đường mòn chật hẹp ngăn cách cái vực với cửa vào hang, và đi đến một miếng đất bằng phẳng nhỏ nằm cao hơn các vùng xung quanh, bà có một ánh mắt sắc sảo và lắng tai nghe.
- Ông ta sắp đến, bà nói chậm rãi, ông ta đi đến…Trong vài phút nữa, kẻ mà trước kia là tình yêu của ta sẽ là một tử thi được dòng nước chảy xiết của sông Anio lôi xuống vực thẳm…Ông ta đi đến, lòng đầy tín nhiệm, và ông ta không biết rằng chính ta đang chờ đợi! Ông ta đến tìm tình yêu, mà chính là sự báo thù mà ông ta sẽ gặp phải…Ôi! Lần này lòng ta sẽ không yếu mềm nữa…Rosita đã đi rồi…Vào giờ này, nó được an toàn…cả hai có lẽ đã đến Florence…Nào, đây đúng là hồi chung cuộc…Rodrigue ngày hôm nay…rồi César…rồi đến bản thân ta…
Bà cúi xuống, lắng nghe một bước chân xa xôi.
- Kia là ông ta!...Trong vài phút nữa, ông ta sẽ biết ta là ai!...Một cái đẩy mạnh!...Rồi không còn gì nữa người mà trước kia là tình nhân của ta!...
Suy tư, không chút vội vàng, bấy giờ bà mới đi vào hang và ngồi chồm hỗm gần bên cây đuốc.
Bà Maga quả đã không lầm. Có một người đi đến. Và người đó, là ông già Borgia. Chẳng bao lâu, ngài đi vòng qua các tảng đá, liếc nhìn đáy vực thẳm và đến trước cửa vào hang.
Ngài đi vào mà bà Maga cũng không ngẩng đầu lên và ngồi trên một trong hai tảng đá lớn dùng làm ghế trong chỗ ở này.
- Thế nào, Maga, giáo hoàng nói, mi đã rời khỏi kinh thành Rome sao?
- Tôi đi đến đây để chờ đợi ngài…
- Làm thế nào mi biết trước rằng ta sẽ đi đến đây? Borgia giật mình hỏi. Mi có được tài tiên tri sao?
Bà Maga nhún vai.
- Không phải năm nào ngài cũng đến Tivoli sao? Không phải là thời kỳ mà ngài đến nghỉ ngơi vài tuần lễ sao?
- Thật đúng. Phép phù thủy của mi cũng chỉ là tài quan sát. Tuy nhiên mi biết nhiều việc mà những người khác không biết…
- Tôi có nghiên cứu những năng lực của những cây cỏ, chỉ có bấy nhiêu.
- Ở tại đâu? Ở Ai Cập?...
- Không, ở Tây Ban Nha.
- Ở Tây Ban Nha! Mi có ở Tây Ban Nha?
- Phải…Nhưng nhất là ở nước Ý, ở chính ngay tại Tivoli mà tôi đã nghiên cứu..Tôi quen những cây cỏ, tôi biết lọc ra những tinh túy trị lành bệnh, và những thứ giết người, những thứ mang đến cái chết, và những thứ mang đến tình yêu…
- Tình yêu!...
- Tình yêu..cái chết: hai việc giá trị bằng nhau…
- Mi nói gay gắt quá!
- Vì tôi đã đau khổ nhiều.
- Và bây giờ?
- Chẳng bao lâu, tôi sẽ không còn đau khổ nữa…
- Nhưng tại sao mi nghiên cứu nhiều như thế để làm chi?...ý nghĩ nào đã hướng mi về những môn khoa học bị lên án?
Một ý nghĩ đã giúp cho tôi sống cho đến bây giờ: sự báo thù!
Thêm một lần nữa, giáo hoàng giật nẩy mình. Ngài bắt đầu thoáng thấy lờ mờ ở con người của bà Maga không biết một nhân vật ghê gớm nào. Nhưng chẳng bao lâu, ngài lắc đầu.
- Maga, ngài nói tiếp, mi có nhớ đến lời hứa cùng ta ở kinh thành Rome không? Mi sẽ điều chế cho ta một loại bùa mê, có thể làm cho người uống thuốc sẽ yêu thương ta…Mi có yêu cầu ta thời hạn một tháng…
- Bùa yêu đã sẵn sàng! Bà già đáp lại để nói lên một cái gì, để có thời giờ suy nghĩ.
Và việc mà bà đang suy nghĩ thật là ghê gớm. Bà đã phối hợp cái chết của Rodrigue Borgia, người tình cũ của bà, người cha của những đứa con của bà, của cái người mà vì đó bà phải chịu đau đớn bằng ngàn lần cái chết…Vào lúc Borgia sẽ lùi lại đến cửa vào hang, với một cái đẩy mạnh, bà sẽ xô ngài vào trong vực thẳm…
Phải…Bà sắp sửa đứng thẳng lên trước mặt ngài, bà sắp sửa ném ra cái tên của bà như là một tiếng chuông cáo phó bi ai, cái tên của Rosa Vanozzo khiến cho Rodrigue phải gục đầu dưới cái tên đó.
Đó là những gì bà Rosa đang suy nghĩ. Và để tranh thủ thời gian, bà nói thêm, vì giáo hoàng vừa thốt lên một tiếng kêu vui mừng:
- Ngài sắp sửa quay trở về kinh thành Rome?
- Về kinh thành Rome? Tại sao? Giáo hoàng ngạc nhiên hỏi.
- Không phải ngài bảo tôi rằng bùa mê được dùng cho một thiếu nữa được ngài trông thấy, mà người họa sĩ đã vẽ chân dung…một nàng Fornarina..ngài đã nói như thế…
- Phải …Như vầy! giáo hoàng nói, ta không cần đi tìm nàng ở Rome…Nàng Fornarina đang ở đây.
Một sự sững sờ, sự ngơ ngẩn, và sự khủng khiếp của một sinh vật trông thấy sét đánh ngay xuống ngay chân mình. Sự chấn động đó, xúc động đó, bà Maga cảm nhận hết.
Nhưng sự tự chủ của bà lớn đến nỗi bà không thốt lên một tiếng kêu, không nói ra một lời nói. Tất cả ý nghĩ của bà, tất cả ý chí của bà giương thẳng, mạnh mẽ vào một điều duy nhất, không biết bà có thể cướp đoạt được Rosita khỏi tay của con quái vật không? Và bà sẽ phải làm thế nào để cướp đoạt…
Tuy nhiên bà đứng dựng thẳng lên…Bà run lập cập do nỗ lực của bà để không tự tiết lộ, răng bà đánh lốp cốp và đôi mắt bà trợn trừng tỏa ra những tia sáng của ác thú. Borgia cũng đứng lên, tay đặt lên cán dao găm nhọn.
- Mi bị cái gì thế, mụ già điên? Ngài gầm lớn
Bà Maga có đủ sức mạnh và can đảm để thốt ra.
- Đừng nên bận tâm đến…một cơn kích thích thần kinh…nhiều lúc xảy đến bất ngờ cho tôi…việc đó sẽ qua đi..đừng lo ngại gì cả…
Lời giải thích rất tự nhiên của bà già hơi điên cuồng đó, nên Borgia an lòng ngồi xuống! Và ngài kiên nhẫn chờ đợi cho qua hết cơn.
Rosa nghĩ thầm:
- Nếu như ta giết chết Rodrigue, Rosita có thể bị hại…Nó đang ở trong tay của César và Lucerèce…Đấy là điều chắc chắn. Lucerèce có tâm hồn của một con quỷ…Nó biết rằng Rodrigue đang ở đây…Nó sẽ đoán ra tất cả, nếu nó không thấy ông ta trở lại…Phải, nếu như ta giết chết Rodrigue, Rosita sẽ bị giết chết…
Những ý nghĩ đó kế tiếp trong trí của bà như là bao nhiêu ánh chớp chạy chằng chịt làm tái mét một bầu trời trong cơn giông tố.
Và bà để cho Borgia thoát chết, có thể là bà sẽ gác lại mãi mãi cơ hội báo thù và giao nộp Rosita cho con quái vật. Nếu như bà giết Borgia, Lucrèce và César hiện đang có mặt ở ngôi biệt thự của giáo hoàng, như thế là sẽ giết nàng thiếu nữ còn chắc chắn hơn nữa…
Đột nhiên, một nụ cười chói sáng gương mặt bị dày xé của bà. Bà ngồi xuống và với một giọng bình tĩnh phi thường, bà nói:
- Thế là, nàng thiếu nữ đang ở Tivoli sao?...tốt…tốt…tốt lắm…việc đó thu xếp hết mọi việc…
- Mi nói đúng, Maga. Hơn nữa nếu như ta để nàng ở lại kinh thành Rome, lúc ta trở về sẽ không gặp lại nàng…Suýt chút nữa nàng đã thoát khỏi tay ta…Nhưng bùa mê đó, mà mi đã hứa với ta…mi nói rằng nó đã sẵn sàng?...
- Nó đã sẵn, thưa chủ nhân.
- Vậy thì, trao cho ta! Borgia sôi nổi nói.
Bà Maga lục trong một cái ngăn ở trong thắt lưng, bà xem xét một cái chai nhỏ vừa lấy ra.
- Nó đây!
Borgia cầm lấy cái chai với một tiếng thét vui mừng ngắn:
- Cho uống cách nào?
- Trong nước hoặc là trong rượu.
- Tất cả?
- Không, Ba giọt. Bốn giọt giết chết.
- Ba. Tốt
- Tôi nói ba.
- Và những hiệu quả?
- Ngài sẽ thấy!...
Một lúc im lặng. Borgia trùm chiếc áo choàng. Ngài buông rơi xuống đất một chiếc túi đầy tiền mà bà Maga không màng ngó đến. Rồi không một lời nói, ngài đi ra. Bà Maga lắng nghe một lúc bước chân của ngài mau lẹ bị tiếng gầm thét ở con sông Anio xóa lấp mất, và lúc bấy giờ bà ngã ngửa ra, bất tỉnh.