Trong suốt quang cảnh đó, Lucrèce không nói gì cả. Nàng mỉm cười mơ hồ. Về phần ông già Borgia, sau cơn giận dữ, ngài trở nên buồn rầu và thối chí. Kế hoạch của ngài thất bại. Chắc chắn rằng bá tước Alma, đã trở về Monteforte, giờ đây thoát khỏi mọi sự cám dỗ.
- Không việc gì của ta còn được thành công, từ mấy lúc sau này! Ngài nói lẩm bẩm với vẻ chán nản. Chà! Các con, ta cảm thấy đây là hồi chung cuộc. Tất cả tan nát, ra đi và tiêu tan.
- Chúng con có ở đây để tiếp tục sự nghiệp của cha...
- César! Hỡi César! Giáo hoàng nói tiếp với vẻ cuồng nhiệt, con nên gấp rút! Trước khi ta chết!...Nếu như con chưa được làm vua trong năm nay, thế là rồi đời dòng họ Borgia! Và sự nghiệp chóng tàn của ta sẽ cùng chết theo ta! Con nên gấp rút!
César và Lucrèce tái mét. Đó là lần đầu tiên mà người cha của họ nói rõ ràng đến những dự định của ngài.
Thế là ngài mơ ước thiết lập một triều đại của dòng họ Borgia. Thế là ngài đã xây dựng một giấc mơ đặt nước Ý dưới cây vương trượng của đứa con trai ngài, trước khi ngài nhắm mắt!...
Tấm thảm kịch diễn ra ở điện Vatican từ nhiều năm qua hiện rõ ra trước mắt họ trong tất cả mọi vẻ ghê gớm và vẻ đẹp khủng khiếp. Họ hiểu rõ tất cả những gì mà đến nay họ vẫn chưa nắm được, những góc tối của cuộc đời của giáo hoàng bỗng chói sáng mãnh liệt.
Với một cái nhìn tưởng tượng nhanh, César nghiên cứu những gì sót lại còn đứng vững ở nước Ý…Và ông ta thấy một mình mình, vượt cao hơn tất cả những người khác, ông ta hoàn toàn được giao phó cho cái vương miện…hoặc cho cuộc mưu sát! Ông đã hiểu!...
Cha của ông đã dẹp trống trải ở xung quanh ông! Cha ông đã thủ tiêu Francois để ông còn lại một mình, để ông có thể trở thành vua! Lucrèce cũng đã hiểu. Và gương mặt khép kín, nàng mơ màng lẩm bẩm:
- Chúng ta sẽ thấy ai sẽ làm vua!...
Bởi vì nàng cũng muốn nắm lấy quyền hành. Và nàng muốn quyền hành cho riêng một mình nàng! Nàng muốn sáng lập ra một vương quốc, kéo một người đàn ông từ khoảng trống không nghèo khổ thành một ông vua, để cho nàng trở thành hoàng hậu – và để sau đó trở thành vị mẫu nghi duy nhất ở nước Ý sau khi giết chết kẻ mà nàng đã đưa lên ngôi vương vị!...
Về phần César, một ngọn lửa kiêu căng nhuộm đỏ sẫm gương mặt của ông.
- Cần phải làm sao, thưa cha? Ông kêu lên, bị kích thích, bị say sưa bởi uy quyền tuyệt đối. Cha hãy nói đi! Cha hãy ra lệnh!
Việc con phải làm! Borgia nói. Trước hết phải là người thắng trận.
- Con sẽ là người thắng trận!
- Chiếm đoạt thành trì Monteforte.
- Con sẽ chiếm cứ nó!
- San bằng cái pháo đài xưa, tàn phá lãnh địa bá tước của dòng họ Alma, đốt cháy làng mạc của họ, phá hoại đồng áng, đóng đinh chiếc thủ cấp của Alma vào cây thánh giá mà con sẽ dựng lên trên cảnh hoang tàn của thủ đô của ông ta, gây nỗi khủng khiếp kinh hoàng trên khắp cả nước Ý, làm một cái gương thế nào mà đến lúc ta làm lễ tôn vương cho con lên ngôi ở nước Ý, những dân tộc quỳ lạy dưới chân cũng không dám ngước mắt nhìn lên hành vi sẽ được thi hành: sự chiếm đoạt quyền binh bởi một người Borgia, sẽ chuyển giao quyền binh đó cho con cái của mình với sứ mạng là làm lớn rộng thêm cái di sản của tổ tiên mà ta sẽ di truyền lại cho chúng nó, cho đến ngày mà cả thế giới bị gồm thâu thành một vương quốc của dòng họ Borgia!...
Kinh hoàng bởi những ảo ảnh vĩ đại đó, César kêu lên:
- Cái gương đó, con sẽ làm!...Con muốn gieo giống lúa mì vào mùa thu sắp tới trên địa điểm của Monteforte…Từ tất cả những kẻ đã kết hợp lại chiến đấu chống chúng ta, con muốn rằng không một kẻ nào thoát khỏi. Không phải là một cây thánhh giá mà con sẽ dựng lên để đóng chặt chiếc thủ cấp của kẻ phản bội. Và là một trăm cây, một ngàn cây thánh giá! Xin cha hãy an lòng, sẽ rất là ghê gớm!...
Vào lúc đó, Lucrèce mỉa mai, ngắt lời:
- Và nàng Béatrix dịu dàng, anh sẽ làm gì?
Một vẻ thù hận làm co rúm gương mặt của César.
- Ồ! Nàng con gái đó! Ông gầm lớn. Chính nàng đã quy tụ cả nước Ý chống lại chúng ta!...Bất hạnh cho nàng!...
- Anh không còn yêu nàng nữa sao?...
- Ta yêu nàng hơn bao giờ hết. Vì nàng, mà ta có những đêm mất ngủ, và tâm trí của ta không còn sự sáng suốt giúp cho ta trù hoạch mưu kế đánh úp kẻ địch…Nhưng tình yêu và lòng hận thù của ta đi song song. Sự báo thù của ta sẽ bảo đảm cho việc thỏa mãn mối dục tình dữ dội mà ta không thể chế ngự nổi…Đến lúc ta giết hết những người bảo vệ của nàng, đóng thập tự cha nàng, cướp phá và gây đẫm máu thành phố của nàng, bấy giờ ta sẽ chiếm đoạt nàng!
- Hoan nghênh anh trai của em! Lucrèce nói, nhưng hãy chú ý, thủ đô của người Alma sẽ được triệt để bảo vệ…
- Dù cho họ có binh sĩ đông hơn gấp mười lần, dù cho thành lũy của họ bỗng nhiên cao hơn một trăm tầm dài nữa cánh tay (1), dù cho cửa thành của họ toàn là bằng sắt…ta sẽ tiêu diệt hết giống nòi người Alma!
-------------------
(1) Nguyên văn: Coudée, đơn vị đo lường ngày xưa độ 0m50
-------------------
César thốt ra những lời nói đó với một âm điệu cuồng loạn khiến cho ông hiện ra trước mắt ông lão Borgia như là vị thần phá hoại được ngài xúi giục để áp đảo nước Ý.
Nhưng Lucrèce đã nói tiếp:
- Những người Alma còn có tốt hơn tất cả những việc đó, anh của em!
- Thế ai ở bên cạnh họ mà ta không thể đánh bại được!...Máu huyết của Chúa…ta thấy người mà em định nói!....
- Phải! Em định nói rằng kẻ đã lần lượt đánh bại tất cả ba người chúng ta hết người này đến người kia! Em muốn nói đến Ragastens!...
- Người đàn ông đó đã thừa dịp đánh bại chúng ta trong lúc bất ngờ và do ở mưu chước. Trong cuộc chiến đấu sắp sửa mở màn, ông ta sẽ thuộc về ta. Chính do ông ta mà ta sẽ khởi đầu sự nghiệp phá hoại. Trước hết bởi vì ông ta cần phải trả giá việc tổn thương đã gây cho ta, kế đó “nàng”, nàng cần phải chịu đau khổ!...
- Này César! Lúc bấy giờ ông già mới lên tiếng, ta xin con người đàn ông đó…
César nhìn cha và hiểu rằng cuộc báo thù giao phó cho ông già sẽ vượt quá những gì ông có thể tưởng tượng.
- Tốt lắm, ông nói! Chính con sẽ mang ông ta đến cho cha!
- Chừng nào con đi?...
- Ngay ngày mai!