Chúng tôi cho Rosa mang về cho Ragastens sự bảo đảm rằng Béatrix sẽ được cứu thoát và chúng ta theo dõi Borgia trong gian phòng của ngài vừa đi vào với Lucrèce. Về phần của Angelo, ông ta lẻn vào một gian phòng bên cạnh, nhất quyết không để mất một lời về việc sắp được nói ra.
Giáo hoàng ném lên con gái của ngài một cái nhìn thâm độc và không cần chuẩn bị ngài nói với một giọng thản nhiên:
- Con không nói với cha rằng đứa con gái của bá tước Alma là tù nhân của con?
Lucrèce không hề ngạc nhiên. Đã quen lấy một vẻ mặt hoàn toàn thản nhiên tất cả những lần mà nàng ở trước mặt cha nàng, nàng chỉ bằng lòng trả lời:
- Con không nói cho cha về đứa con gái đó, thưa cha, bởi vì trước hết cha đã có khá nhiều việc để lo lắng, và kế đó, thưa cha, bởi vì là một vấn đề cá nhân của con giải quyết với nàng. Vả lại con trù tính nói với cha về những ý định của con khi đến lúc.
- Và cái lúc đó đến chưa?...
- Không, thưa cha: chưa đến.
Giáo hoàng nhắm mắt lại. Nghe giọng nói của Lucrèce, ngài hiểu rằng những ý định chắc sẽ ghê gớm lắm.
Vào lúc đó, người ta khẽ gõ vào cửa. Lucrèce vội vàng đứng lên mở cửa, bất chấp ông già Borgia đang kêu lớn:
- Người ta nên để yên cho chúng ta!...
Ở cửa, Lucrèce thấy một tên đầy tớ đến thông báo với nàng rằng viên quản gia Giacomo của nàng vừa đến và xin gặp mặt nàng không chậm trễ.
- Mời ông ta đến! Lucrèce nói nhỏ, và cùng lúc nàng kéo cánh cửa để cho cha nàng không thấy việc gì xảy ra. Giacomo xuất hiện.
- Theo lệnh của lệnh bà, ông nói, tôi đi qua Cung điện Tươi Cười để lấy những gì tôi cần phải mang đến cho lệnh bà ở Caprera, tòa Cung điện Tươi Cười không còn nữa, đám dân đen đã đốt cháy.
- Chà! Lucrèce chỉ nói bấy nhiêu.
Một vẻ tái nhợt nhẹ chứng tỏ cơn thịnh nộ của nàng.
- Còn những tin khác? Nàng hỏi.
- Đức ông quận công đang lên đường đến Caprera.
Đến đây, Lucrèce không ngăn được một tiếng kêu vui mừng nho nhỏ.
- Ông có chắc không?
- Chắc chắn, thưa lệnh bà!
- Nghe đây, Giacomo! Đối với tin mừng về việc đi đến của César, ông có quyền được mười đồng đuyca. Hãy đến lãnh tiền, ông bạn ạ…ông anh trai thân mến đó! Ta thật vui mừng!...
Nghe nói mười đồng đuyca, Giacomo đứng thẳng dậy với một nụ cười hân hoan. Lucrèce thấy nụ cười, ghi nhận và đi trở vào bên cạnh cha nàng. Về phần Giacomo, ông đi ra. Nụ cười đã biến mất.
- Rắn độc! ông lẩm bẩm. Giờ sắp đến gần để chúng ta sẽ bẻ hết răng của mi!...
Ông già Borgia thấy Lucrèce đi vào và mắt sáng ngời.
- Con có nhận được một tin tốt lành nào sao? Ngài hỏi.
- Có lẽ, thưa cha…Nhưng con xin cha hãy nối tiếp câu chuyện của chúng ta đến điểm mà chúng ta đã bỏ…Cha không thể biết rằng việc đó làm cho con thích thú biết bao nhiêu và làm giải trí cho con hơn là bận bịu về con nhỏ Béatrix…
- Nó đã làm gì đến con? Ông già ngạc nhiên thấy vẻ thù hằn xuyên qua trong âm điệu những lời nói đó.
- Nàng?...không có gì cả!...Nhưng lúc nãy con nói với cha rằng vẫn chưa đến lúc thông báo cho cha biết những ý định của con về đứa con gái của bà bá tước Alma…Con đã lầm: trái lại, cái lúc đã đến…Nhưng làm thế nào cha biết được nàng đang ở đây?
- Con sẽ biết rõ…Ta chờ con giải thích.
- Cha biết rằng, Lucrèce bình tĩnh nói, con luôn luôn thán phục về tài chính trị của cha. Con luôn luôn cố gắng lợi dụng những bài học của cha. Cha đã nêu gương cho con thấy: bá tước phu nhân Honorata làm trở ngại cho cha. Cha đã trừ khử bà. Đứa con làm trở ngại cho con: con sẽ trừ khử nàng.
- Và nếu như ta xin con tha thứ cho nó, con sẽ nói sao?
- Con sẽ từ chối việc đó với cha, Lucrèce trả lời.
- Nếu như không những ta xin con tha thứ cho nó, mà ta yêu cầu ngày mai con để cho nó được tự do để trở về nước Ý?...
- Cha bỡn cợt, thưa cha!...
- Nếu như ta nói với con rằng mạng sống của ta tùy thuộc vào sự tự do của nó?....
- Làm thế nào như vậy? Lucrèce ngạc nhiên hỏi.
- Nghe đây…Con có nghe nói đến ở kinh thành Rome có một mụ phù thủy già rất nổi danh. Người ta gọi là mụ Maga.
- Quả thật, con có nghe nói đến người đàn bà đó.
- Vậy thì! Mụ phù thủy mà ta chỉ ngờ là được thiên phú cho một trí thông minh phi thường, mụ Maga đó – ta không hiểu tại sao – lại quyến luyến ta. Mụ đã cứu sống ta. Mụ đã giúp ta giám sát kẻ thù của ta. Cuối cùng, từ tất cả thái độ của mụ, kết luận là ta phải có ở nơi mụ một sự tín nhiệm vô bờ bến…Mụ Maga đang ở đây…mụ có nói chuyện với ta…
- Bà ta có nói chuyện với cha!...
- Lúc nãy trên bãi biển, mụ đến gần ta. Những tên vệ binh trên đảo nhận nhiệm vụ của họ quá tệ. Kể từ hôm nay, ta sẽ chẳng ra khỏi lâu đài nữa…Nên, mụ Maga có nói chuyện với ta. Mụ thông báo rằng đời sống của ta bị đe dọa.
- Chuyện hão huyền! Lucrèce tái mặt nói lớn.
- Ta nhắc lại với con rằng ta có ở người đàn bà đó một sự tín nhiệm được chứng minh…Mạng sống của ta bị đe dọa, ta tin chắc như thế…Con có biết mụ ta nói thêm gì không? Rằng ta sẽ được cứu thoát nếu như Béatrix được trả lại tự do…
Lucrèce chăm chỉ nghe cha nàng, tìm cái động cơ bí mật có thể đã thúc đẩy bà Maga.
Cuối cùng, nàng tự hỏi rằng bà già phù thủy không có mục đích nào khác hơn là gây nên sự tín nhiệm lớn với giáo hoàng. Cần phải duy trì sự tín nhiệm đó.
- Thưa cha, nàng nói, có thể người đàn bà có cảm tình đối với cha theo lời cha nói. Nhưng, con thấy trong mối tình cảm đó cái bằng chứng là bà có thể lầm lỗi. Cha nên duy trì với bà lòng tín nhiệm của cha, nhưng cha nên an tâm…Không một sự nguy hiểm nào đe doạ cha.
Nhưng ông già Borgia lắc đầu.
- Ta xin con, ngài nói tiếp, nên thả nàng Beatrix được tự do. Ta nói với con rằng việc đó có liên quan đến mạng sống của cha. Và con do dự!...
Lucrèce đứng lên.
- Không bao giờ, nàng nói, con sẽ không hy sinh những quyền lợi của con cho những sự mơ mộng của một mụ già điên, dù là tình cảm hiển nhiên của bà ta đối với cha. Con xin thề với cha rằng mạng sống của cha không gặp nguy hiểm. Dù cho có một âm mưu chống lại cha, thì cái âm mưu đó sẽ đến tan vỡ dưới chân những bức tường thành của tòa lâu đài này. Nguyên cả hòn đảo bị những tên do thám của con đi rảo khắp. Các bờ biển được canh chừng. Chúng ta có thể chịu đựng một cuộc bao vây trong một năm. Ở đây có một đồn canh mà mỗi người lính sẵn sàng nhảy xuống từ trên các tảng đá với một hiệu lệnh của con. Chúng ta có khí giới, lương thực. Tất cả được dự liệu.
Những lời nói đó có hiệu quả. Lucrèce nhận thấy sự biến đổi gây ra trong tâm trí của cha nàng.
- Đây này, thưa cha, cha không thừa nhận khả dĩ có những con ma sao!...Cha!...Cha đã ngỡ thấy hồn ma của bá tước phu nhân Honorata, trong khi mà cha trông thấy con gái của bà đi dạo trong hoa viên…
- Thật đúng! Giáo hoàng lẩm bẩm.
- Không có tai họa vật chất, cũng như tai họa siêu phàm nào…Sự thật, là cha cần phải trở về kinh thành Rome quyền lực hơn bao giờ hết. Cha có tưởng rằng chỉ cần một người cương quyết để làm cho sụp đổ cả một đế quốc? Người đàn ông đó hiện hữu! Chính bởi ông ta mà những nỗi bất hạnh của chúng ta đã bắt đầu…
- Ragastens! Giáo hoàng ngắt lời. Chà! Ta thù ghét một mối hận thù đến nỗi mà ta liều bỏ cả sinh mạng và quyền hành để làm tổn hại cho gã!...
Lucrèce giật mình vì vui mừng. Nàng nắm được cha nàng.
- Sự mong ước đó được thực hiện, thưa cha! Nàng nói với một giọng mạnh mẽ.
- Con nói sao?...Ragastens đang làm chủ ở Monteforte!...
- Những gì mà cha không thể làm được với tài ngoại giao của cha, cũng như César với những khí giới của anh, con đã làm, nhưng với tài ngoại giao và những võ khí của đàn bà. Con gây tổn thương cho Ragastens ngay trong lòng, hoặc là đúng hơn con sắp gây tổn thương cho ông ta.
- Nếu như, con đã làm được như thế, con gái, giáo hoàng kêu lớn, con có thể hãnh diện là vị thiên thần trong gia đình chúng ta.
- Con đã làm, Lucrèce nói với một vẻ kiêu hãnh sa sầm. Và cha sẽ hiểu tất cả trong một lời. Ragastens si mê một người đàn bà. Ông ta yêu với tất cả tâm hồn. Ông ta yêu cho đến nỗi ông ta sẽ chết trong nước mắt, trong lo lắng và trong tuyệt vọng nếu như ông ta bị tổn thương trong mối tình này. Người được ông ta yêu thương là Béatrix, nữ bá tước Alma.
- Chà! Mỹ lệ! huy hoàng! Tuyệt diệu!
- Trong lúc César chạy trốn, trong lúc cha sửa soạn để vội vã rời khỏi Tivoli, con suy nghĩ! Con tự nói rằng gia đình chúng ta đã tìm thấy ở gã Ragastens đó hạt cát làm thay đổi thế quân bình, cần phải nghiền nát nó bằng mọi giá. Bấy giờ, con đã gây chiến tranh theo cách của con: con đã tóm được Béatrix. Con đem nàng đến đây. Cha hiểu chưa, thưa cha? Cha còn hỏi con có tha cho nàng được tự do nữa hay không?
- Không! Dù cho có cả một sự nguy hiểm thật sự đe dọa cha! Ta cũng báo thù Ragastens! Chà! Ta sẽ không đổi lấy niềm vui đó với một tỉnh thành đẹp đẽ nhất ở nước Ý! Nhưng mà, con tính làm gì với con nhỏ đó? Người đàn ông đó sẽ đến tìm nàng…không chừng sẽ tìm gặp được nàng?
- Ông ta sẽ không tìm kiếm nàng lâu, Lucrèce nói với một nụ cười đắc chí. Bởi vì con tính gởi trả nàng lại cho ông ta…
- Ta không hiểu…
- Trả nàng lại cho ông ta khi nàng đã bị ô nhục…
Ông già Borgia có một cái rùng mình khủng khiếp. Lucrèce nói tiếp:
- César sẽ có mặt ở đây ngày mai…Chà! Thưa cha, con biết rằng cha có đối anh con không hiểu những thành kiến nào. César có khả năng làm tất cả tội ác, nhưng mà César suy lý, César không phải không hiểu, cha chết đi, quyền lực của anh sụp đổ. Cha không phải lo ngại gì về anh cả. Nhất là vào lúc này, mà riêng chỉ có quyền lực giáo hoàng mới làm cho những người La Mã trở vào trong sự phục tùng.
- Thật đúng!...
- César đến ngày mai, Lucrèce nói tiếp. Ngày mai, đứa con gái của bá tước Alma sẽ trở thành tình nhân của César. Anh có một sự si mê đối với nàng…Rằng Ragastens đến đòi chúng ta người hôn thê của ông ta, chúng ta sẽ giao trả một mảnh người tả tơi!...Cha hãy mô tả thử, thưa cha, một cuộc hội kiến sắp tới của đôi tình nhân đó? Cha hãy thử tưởng tượng sự nhục nhã khốc liệt của một người và sự tuyệt vọng của người kia!...
- Đủ rồi, con gái của ta, đủ rồi!...Con thật xứng đáng với cha!...
Lucrèce lui ra. Nhưng nàng không đi ngang qua gian phòng mà nàng đã gặp Giacomo. Nàng đánh một vòng qua một cái buồng nhỏ mở ra một hành lang do cánh cửa phía bên kia. Nàng lanh lẹ đi ngang qua cái buồng nhỏ dường như là nàng nghi ngờ có một kẻ nào ở đó. Không có một người nào ở đây.
Nàng lẹ làng mở cánh cửa đối diện, và nàng có một ánh mắt hài lòng. Ở cuối hành lang, nàng vừa nhận thấy một bóng người đang đi xa. Trong bóng người đó, nàng nhận ra tu viện trưởng Angelo.
Đi đến phòng khách nhỏ mà nàng thường đến, Lucrèce cho mời tu viện trưởng. Ông này đến ngay.
- Thế nào! Lucrèce thình lình hỏi, ta thấy dường như bà già phù thủy hành động muộn quá!...
- Tôi chờ đợi lệnh của lệnh bà…
- Thi hành đi…ông có chắc là bà ta sẽ quyết định hành động!...
- Thưa lệnh bà, chắc!...
- Tốt! Tuy nhiên, nếu như bà ta tỏ ra ý định chờ đợi một hoặc hai ngày, ông chỉ cần nhắc lại cho bà ta nghe câu chuyện vừa rồi của ta và cha ta…
- Câu chuyện nào, thưa lệnh bà?
- Câu chuyện mà ông đã nghe trộm ở trong căn buồng nhỏ. Thôi đi, đừng làm ra vẻ trẻ con nữa, ông Angelo thân mến. Đi, đi!
(Hết Chương LXIX)